Phòng Thuật (Dịch) - Chương 555: Sau tiệc rượu (2)
- Có cần tôi cho người trợ giúp anh không?
- Không cần.
Sau khi nghe Trương Vĩ nói, Trần Khôn hít một hơi thật sâu, đứng thẳng lên.
- Tốt, vậy giao cho anh.
Trương Vĩ cố nặn ra vẻ tươi cười, vỗ vỗ bả vai Trần Khôn.
- Tôi về nhà.
- Anh yên tâm chuyện này, tôi nhất định sẽ xử lý tốt.
Thấy được Trương Vĩ đi thẳng tới ô tô, Trần Khôn hô lớn một tiếng, giống như là đang cam đoan với Trương Vĩ, cũng như tự khích lệ bản thân mình.
Năm nghiệp vụ viên cùng xin nghỉ phép một lần, chuyện này nhất định là có gì đó mờ ám, nếu như xử lý không tốt việc này rất có thế sẽ ảnh hưởng đến việc kinh doanh của cửa hàng, thậm chí sẽ làm Trần Khôn mất chức điểm trưởng.
Trần Khôn làm điếm trưởng ở cửa hàng thứ hai Nghiễm Viên Lộ, loại chuyện như thế này xảy ra ở trong điếm, nhất định phải do hắn tự mình xử lý, không thế để cho Trương Vĩ đích thân giải quyết, nếu không công ti trả lương cao cho hắn có lợi ích gì?
..
Quách Bân trong tiệc rượu uống vài ly đã say mèm. May mắn có Lý Hiểu Phương đưa hắn về nhà, hai người đều ở tại tầng hầm của Nhã Uyển tiểu khu, cũng có thế nói là hàng xóm của nhau.
Thời gian làm việc ở môn điếm Nhã Uyển lúc này, Lý Hiểu Phương vô cùng áp lực, cho nên đêm nay nàng cũng uống nhiều rượu, coi như một cách giải tỏa khác.
Lý Hiểu Phương có cảm giác hơi say, dắt díu lấy Quách Bân đi về nhà. Từ trong túi áo Quách Bân móc ra chìa khóa, mở cửa dìu Quách Bân vào trong nhà.
Cái mà Quách Bân gọi là nhà, chính là một căn phòng chỉ rộng mấy mét vuông, trong phòng chỉ có một giường đơn cùng bàn gỗ, trên bàn bày mấy hộp đựng cơm thừa, trong phòng mùi mốc bay nhàn nhạt. Đây là chỗ ở điển hình của người đàn ông độc thân.
Lý Hiểu Phương phải mất cả buổi mới đưa Quách Bân lên được trên giường, Lý Hiểu Phương nhìn xung quanh phòng vô cùng lộn xộn, cùng thấu hiểu phần nào.
- Đại gia cũng không dễ dàng nha!
- Anh nghỉ ngơi đi, tôi đi về đây.
Bản thân Lý Hiểu Phương cũng đã uống rượu, trong đầu cũng có chút hỗn loạn. Sau khi thu xếp cho Quách Bân xong, liền xoay người đi về.
- A Phương, cô đừng đi, đừng bỏ tôi một mình.
Lý Hiểu Phương chuẩn bị rời đi, Quách Bân đột nhiên vươn tay ra, bắt được cánh tay của nàng, nói mơ mơ hồ hồ.
- Sao anh lại gọi tôi là? A Phương?
Nghe được Quách Bân nói, cùng với hành động của Quách Bân. Lý Hiểu Phương ngây ngẩn cả người, Quách Bân bình thường đều gọi cô ta Lý tỷ, đêm nay sao lại gọi như thế, thật là khác thường.
- A Phương, tôi thích cô, cô đừng rời xa tôi.
Quách Bân vừa nói, vừa kéo người Lý Hiểu Phương vào ngực của mình.
- Anh nói thích tôi?
Lý Hiểu Phương có chút kinh ngạc.
Gương mặt Lý Hiểu Phương không đẹp, vóc người nhỏ gầy, làn da hơi vàng, mang mắt kiếng to. Thuộc loại rất bình thường, là nữ nhân rất tầm thường, cô ta không nghĩ tới Quách Bân sẽ thích mình.
- A Phương, cô có biết hay không.
Lần đầu tiên gặp cô thì tôi đã thích cô rồi.
Hai tay Quách Bân ôm Lý Hiểu Phương, mơ mơ màng màng.
- Quách Bân, anh uống say rồi.
Sắc mặt Lý Hiểu Phương đỏ bừng, giãy giụa.
- Không phải, tôi là thật tâm thích cô.
- Quách Bân, anh không nên làm như vậy.
Cảm nhận được Quách Bân cố giữ mình lại, Lý Hiểu Phương gọi to lên một tiếng.
Lý Hiểu Phương mới đầu đến cửa hàng làm việc là do Quách Bân phụ trách hướng dẫn, đối với sự giúp đỡ của Quách Bân cô ta vô cùng cảm kích, chỉ có điều nàng có vẻ tự ti, một mực không hề biểu lộ cảm xúc mà thôi.
Bây giờ nghe Quách Bân nói, trong lòng Lý Hiểu Phương vô cùng xúc động, dần dần cũng không giãy dụa nữa, thậm chí chủ động cởi quần áo của mình, thân thế hai người đan vào nhau.
Nếu như hỏi minh tinh có lượng fan lớn nhất, thì chắc chắn là thuộc về thanh thuần ngọc nữ Lý Tư Toàn, từ sau khi buổi hòa nhạc ở Bắc Kinh, lại tham gia đóng bộ phim điện ảnh Nam Phương Phách, hai ngày này mới trở về Bắc Kinh.
Đại minh tinh tuy là một người rất nổi tiếng, nhưng cũng cần có không gian riêng của mình, vì thế sau khi hoàn thành một ngày làm việc, nàng ta tự lái xe về nhà ở khu Nhạc Thành Công Quán, muốn hưởng thụ một chút an bình này.
Ngôi nhà ở khu Nhạc Thành Công Quán này, Lý Tư Toàn vô cùng thích thú, nhất là lúc đang tắm, có thế ngắm nhìn cảnh đẹp trong công viên, chỉ tiếc đêm nay trở về quá muộn, đã không thấy được ánh sáng rực rỡ của công viên Lục Châu.
Lý Tư Toàn lái ô tô đến cửa biệt thự, thấy phía trước có một chiếc ô tô màu trắng lái vào tiểu khu, thân xe vô cùng ưu nhã, đại khí, hoa lệ, khiến cho Lý Tư Toàn không khỏi yêu thích.
Chỉ có điều cô ta không hiểu nhiều lắm về ô tô, không rõ chiếc xe này là dòng xe gì, chiếc ô tô màu trắng sang trọng chạy về phía bãi đậu xe dưới hầm, Lý Tư Toàn cũng vừa chạy xe vào.
Sauk hi Lý Tư Toàn lái vào bãi đỗ xe, đậu xong ô tô, mang kính râm cùng khẩu trang, từ trong buồng lái đi ra, quét mắt nhìn bãi đậu xe một cái, tìm kiếm bóng dáng của chiếc xe màu trắng.
Đèn xe lập lòe, khiến cho Lý Tư Toàn xoáy người lại nhìn chiếc xe, cô ta thật sự rất thích chiếc xe kia, chuẩn bị tiến tới quan sát chiếc ô tô kia một chút, lại thấy được một người nam tử từ trong buồng lái đi ra.
Lý Tư Toàn không muốn để cho người khác nhận ra mình, do đó không hề tới gần nam nhân, mà đứng xa xa nhìn anh ta, sau khi chờ hắn đi khỏi, sẽ đi xem biểu tượng của xe một chút.
- Ồ, tên nam nhân nhìn quen quen? Hình như đã thấy gặp ở đâu rồi!
Lý Tư tháo mắt kính xuống, mở to hai mắt, dường như nhớ ra điều gì, chợt nói ra.
- Chẳng lẽ là nghiệp vụ viên Trương Vĩ?
- Xùy…
Sau khi nói xong, Lý Tư Toàn có cảm giác buồn cười, thầm nói:
- Làm sao có thế là Trương Vĩ được? Một nhân viên môi giới bất động sản bình thường, lại có thế mua nổi chiếc xe hơi sang trọng kia sao?
- – – – – oOo- – – – –