Phòng Thuật (Dịch) - Chương 1293: Giải cứu Vinh Kiến Nghiệp, sao lại có thể là hắn? (2)
Vệ Quỳnh Sơn vốn là người rất có tham vọng, cũng muốn sớm thừa kế cổ phần của cha mình,đợi đến khi ngồi vào vị trí chủ tịch hội đồng quản trị của tập đoàn, giờ đây tất cả những điều đó cũng trở nên vô nghĩa.
-
Rầm…..
Tên đội mũ trùm đầu giật mình tỉnh dậy, theo bản năng định lấy vũ khí đang đặt ở bên cạnh, nhưng hắn vừa tỉnh dậy đã thấy có rất nhiều người vây quanh hắn, khiến hắn không kịp phản ứng, liền bị mấy người xông đến ghì mạnh người xuống đất.
• Cảnh sát đây, không được động đậy.
• Nếu dám phản kháng, giết ngay lập tức.
Mấy người đàn ông xông xuống tầng hầm quát ầm lên.
Vệ Quỳnh Sơn nhìn thấy mấy người xông đến, ban đầu rất ngạc nhiên, sau đó lại vô cùng mừng rỡ, thế nhưng vẫn không dám cử động, chi ngẩng mặt lên nhìn mấy người đó.
Sau khi khống chế được tên đội mũ trùm đầu, mấy người đàn ông đó bật đèn ở tầng hầm lên, sau đó bước đến bên cạnh chỗ Vệ Quỳnh Sơn, hỏi:
- Ngài là Vệ tiên sinh sao, chúng tôi đến để giải cứu ngài ra.
Thật sao?
Nghe thấy người đàn ông nói như vậy, khuôn mặt Vệ Quỳnh Sơn lộ ra nét vui mừng nói:
Tốt quá, cảm ơn các anh, cảm ơn các
anh….........
Cuối cùng tôi cũng được cứu rồi!
Ngay lúc đó, Vệ Quỳnh Sơn không nén nổi nỗi vui mừng, bật khóc thành tiếng.
Tiếp đến, ngay sau khi những tên côn đồ còn lại bị tóm gọn, toàn bộ ngôi nhà cũng bị bao vây, một người đàn ông mở khóa cho Vệ Quỳnh Sơn, còn có thêm vài người khác bước vào trong tầng hầm.
•
Quỳnh Sơn! Quỳnh Sơn
Sau khi bước vào trong tầng hầm một cái, Vệ Tử Phu bèn chạy như bay đến bên cạnh con trai, ôm chầm lấy Vệ Quỳnh Sơn.
Bacon trai bất hiếu, để ba phải lo lắng.
Vệ Quỳnh Sơn do quá kích động bèn khóc ầm lên.
- Quỳnh Sơn, con an toàn là tốt rồi, an toàn là tốt rồi.
Vệ Tử Phu an ủi nói.
Hai cha con đều là những người quyền cao chức trọng, sau khi an ủi lẫn nhau một hồi, dần bình tĩnh lại, nói về chuyện giải cứu.
Ba, sao ba lại tìm được con?
Vệ Quỳnh Sơn hỏi.
- Nói ra, việc này phải cảm ơn Trương tổng, là cậu ta tìm được nơi giam giữ con.
Khuôn mặt Vệ Tử Sơn cảm kích nói.
Sau khi nghe thấy lời nói của Vệ Tử Phu, Vệ Quỳnh Sơn có chút ngạc nhiên, quay đầu nhìn Trương Vĩ đang đứng ở bên cạnh, nói:
- Trương Vĩ, việc hôm nay cảm ơn cậu nhiều lắm, sau này nếu cần đến tôi, tôi nhất định sẽ không phản đối.
Vệ Quỳnh Sơn nói.
Sau khi nghe thấy lời của Vệ Quỳnh Sơn, Trương Vĩ khá hài lòng, ít ra thì công sức bỏ ra cũng không phải là uống, hơn nữa với người có thân phận như Vệ Quỳnh Sơn, nói ra được những điều đó thật sự là những lời nói rất hiếm hoi.
Vệ Quỳnh Sơn nhìn cha mình một cái, rồi lại nhìn Trương Vĩ ở bên cạnh, rồi nhìn lướt qua những người khác đang đứng ở xung quanh, lại phát hiện ra Trần Hán Vì cũng đang đứng bên cạnh, khuôn mặt bỗng nhiên tỏ ra không bình thường.
Ba, ba có biết ai đã bắt cóc con không ba?
Con hỏi Trương Vĩ đi, cậu ta nhất định rõ chuyện này hơn ta.
Vệ Tử Phu nói.
- Vệ lão gia, còn có một người cũng trong cuộc rõ hơn tôi, chúng ta tại sao không đi hỏi hắn ta?
Trương Vĩ cười nói, sau đó chị chỉ tay về phía tên đội mũ trùm đầu, nói:
- tổng?
Nói đi, ai là người chỉ thị mày bắt cóc Vệ
Tên đội mũ trùm đầu bị lột bỏ chiếc mũ, một khuôn mặt của một người đàn ông trung niên hiện ra, nói với mọi người bằng giọng bực tức:
ra.
Sau khi nghe thấy lời của người đàn ông đó, không khí trong căn hầm có phần kỳ lạ, Trần Hán
Vì hừ nhẹ một tiếng, nói:
- Thư kí Trần mà ông nói là thư ký ủy viên Trần Hán Vì sao?
Không sai, chính là thư ký Trần Hán Vĩ.
Tên bắt cóc nói một cách rất táo bạo.
Trong lòng hắn rất rõ, nếu như nói những lời để bảo vệ Vinh Kiến Nghiệp – kẻ đứng đằng sau hắn, như vậy hắn mới có hy vọng còn con đường sống, nếu như đến Vinh Kiến Nghiệp cũng bị tóm, thì hắn coi như tiêu tùng.
Ông thật sự là thuộc hạ của Trần Hán Vĩ
sao?
Đương nhiên rồi.
Tên bắt cóc nói không chút hoài nghi.
- Là Trần Hán Vì đích thân sai ông làm chuyện này sao?
Trần Hán Vì bước đến cạnh chỗ kẻ bắt cóc, lạnh giọng hỏi.