Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

PHÍA SAU NỤ CƯỜI - Chương 1: Chapter 1:

Lương Thanh Mai đứng dựa vào lan can sân thượng ký túc xá, gió đêm lùa qua tóc cô — lạnh nhưng dễ chịu. Hôm nay là ngày đầu tiên cô chính thức hẹn hò với Hàn Vũ; đơn giản, yên lặng và trọn vẹn như mọi người vẫn tưởng về anh: không phô trương, ít lời, nhưng từng cử chỉ đều khiến Mai cảm thấy an toàn.

— “Em lạnh không?” Hàn Vũ đặt chiếc áo khoác lên vai cô, giọng trầm như mùa đông.

— “Không… Anh sao vậy?” Mai ngẩng lên, đôi mắt long lanh.

Hàn Vũ mỉm cười, giống như cách anh vẫn mỉm cười khi đọc một cuốn sách hay. “Chỉ muốn thấy em vậy thôi.”

Hai người nắm tay nhau xuống phố đèn, quán trà nhỏ, chuyện trò nhẹ nhàng. Trong mắt Mai, thế giới như thu bé lại chỉ còn một người. Lưu Thục Nghi chúc mừng họ bằng một tin nhắn hình emoji trái tim; Mạc Thiệu Dương nhắn vài câu đùa, giọng thoải mái. Mọi chuyện trôi qua êm đềm như một bản nhạc.

Rồi bỗng dưng, một bức ảnh xuất hiện.

Chiều hôm sau, điện thoại của Mai vang lên—một email ẩn danh kèm theo ảnh. Trong ảnh, Hàn Vũ đang ôm một cô gái lạ từ phía sau; hai người cúi sát vào nhau, miệng gần như chạm—anh ta cười khác với nụ cười dành cho Mai: một nụ cười thân mật, ấm áp dành cho người quen lâu ngày. Đường chỉ là những bóng tối và ánh đèn mờ, nhưng ánh mắt kia — ánh mắt Hàn Vũ — khiến tim Mai như bị kim đâm.

Mai đến lớp với khuôn mặt lạnh tanh. Hàn Vũ nhìn cô, lo lắng hiện lên thoáng qua, anh tiến lại gần: “Mai, em sao thế?”

“Em… em thấy một bức ảnh.” Cô cố giữ giọng mình không run. “Trong đó… anh với một cô gái khác.”

Hàn Vũ trầm ngâm, đôi tay anh khép lại. “Ảnh giả. Em đừng vội tin.” Nhưng sự bình thản đó lại khiến Mai nghẹn.

Lưu Thục Nghi xuất hiện như mọi khi — dịu dàng, ân cần. Cô kéo Mai vào quán cà phê nhỏ, rót cho cô một tách trà nóng, đôi môi mím lại như một người biết nhiều hơn mình nói ra. “Mai, nếu anh Vũ không giải thích được, em phải suy nghĩ cho bản thân. Đôi khi người ta nói dối theo cách tuyệt vời nhất là giữ im lặng.”

Câu nói đó như hòn đá quăng xuống mặt nước, lan ra những vòng gợn khó chịu. Mai bắt đầu nhớ lại những chi tiết nhỏ: cuộc gọi anh tắt máy vội vã, mùi nước hoa không giống bình thường, những câu hỏi mà cô ném vào khoảng không nhưng chưa từng nhận được câu trả lời thỏa đáng.

Đêm đến, Mai vô tình thấy Lưu Thục Nghi nhắn tin với một số lạ. Dòng tin ngắn: “Anh đã làm xong, cô sẽ phản ứng như dự đoán. Cứ để em xử.” Lưu Thục Nghi đưa điện thoại vào túi như thể chẳng có gì. Trái tim Mai như tảng băng nứt.

Mai quyết định đi đến tận căn hộ nơi Hàn Vũ thuê để gặp anh. Một phần để đối chất, một phần để tìm sự thật. Họ gặp nhau ở cầu thang, Hàn Vũ bối rối nhưng vẫn giữ vẻ điềm đạm: “Mai, em đến đây làm gì?”

“Anh giải thích với em — bây giờ.” Cô nói, giọng không còn ấm nữa.

Hàn Vũ kéo cô vào phòng khách, đóng cửa lại, ánh đèn vàng nhuộm kín mọi thứ. Anh đưa điện thoại cho Mai xem—một album ảnh. “Đây là những bức ảnh cũ của tôi và em gái họ tôi, chụp từ trước. Người trong bức ảnh là… không phải cô ta hiện giờ.

” Anh cố gắng cười, nhưng nụ cười ấy không chạm tới mắt Mai.

Mai nhìn chằm chằm vào bức ảnh mà lòng trống rỗng. Lúc đó có tiếng gõ cửa—một tiếng gõ không quá lớn nhưng đủ khiến cả hai giật mình. Hàn Vũ đi mở. Cửa hé mở, người đứng ngoài là một người đàn ông trung niên, tóc bạc lốm đốm, tay cầm một phong thư dán kín.

Ông ta nhìn Mai, đôi mắt có thứ gì đó như nhận ra: “Lương cô nương?” Giọng ông hơi run. Hàn Vũ vụt lấy phong thư, nhìn mặt ông, rồi đưa cho Mai. Chữ viết trên phong thư — nét viết cổ, nhanh và quyết liệt:

“Lương Thanh Mai — tránh xa Hàn gia nếu em còn muốn giữ mạng sống của mình. Ai cướp thì sẽ bị cướp trả. Tạ K.”

Trong phòng im bặt. Mọi âm thanh bị hút cạn, chỉ còn tiếng đồng hồ treo tường rít đều. Mai bóp chặt phong thư, tim cô muốn vỡ tung. Từ cửa sau, Lưu Thục Nghi xuất hiện, nụ cười ép trên môi: “Mai, em tới thật đúng lúc.” Giọng cô ấy ngọt như mật ong, nhưng đôi mắt lộ ra thứ gì đó khác: không phải là sự quan tâm — mà là chiến thắng.

Mai quay sang Hàn Vũ. Anh nhìn cô, đôi môi khép lại như thể anh vừa nuốt một câu nói đau đớn. “Mai… có những chuyện em chưa biết.” Anh thở sâu, và trong khoảnh khắc ấy, một tiếng điện thoại rung lớn — từ số lạ. Hàn Vũ nhìn màn hình, mặt anh trắng bệch.

— “Anh… anh không thể nói trước được,” Hàn Vũ thì thầm. “Mai, em phải đi ngay.”

Mai chưa kịp hỏi thì căn phòng tối lại, bóng người lạ lướt qua bên cửa sổ, rồi mọi thứ tắt ngúm như bị bóp nghẹt. Trong bóng tối, một giọng nói từ xa vọng tới, khàn và lạnh: “Lương Thanh Mai — em đã biết quá nhiều. Ngừng tò mò, hoặc… đừng bao giờ lộ mặt trước nửa đêm.”

Đèn bật trở lại. Trên bàn, phong thư đã mở — nhưng bức ảnh bên trong không phải của Hàn Vũ, cũng không phải của cô gái trong ảnh đã gửi tới Mai trước đó. Đó là một tấm ảnh cũ, mép vàng ố, người đàn ông trong ảnh — chính là Tạ Kinh Lân — đứng cạnh một phụ nữ trông rất giống mẹ Mai, và chữ viết ở mặt sau: “Ai chiếm đoạt gia tộc, sẽ phải trả giá.”

Mai cảm thấy như cả thế giới sụp đổ. Lưu Thục Nghi mỉm cười, mắt lóe lên một thứ ánh sáng mà Mai chưa từng thấy ở người bạn thân: không chỉ là ganh tị, mà là một kế hoạch đã được tính toán.

Trong phút chốc, mọi thứ cô tin tưởng đều lung lay: người yêu, bạn thân, gia đình — ai thật lòng, ai là kẻ thao túng? Và quan trọng hơn: bức ảnh kia là do ai gửi?

Khi Mai chạm vào mép tấm ảnh, ngón tay run rẩy, và dưới ánh đèn mờ, nhìn thấy vài chữ viết nhỏ bằng mực đỏ: “Ngày giờ: đêm mười lăm. Nếu em còn đến — thì mọi bí mật sẽ bật mở.”

Mai hít một hơi sâu. Cửa sổ ngoài kia, thành phố vẫn sáng đèn như chưa hề biết đến một âm mưu đang sôi sục. Trong lòng cô, một điều rõ ràng: đây không còn là chuyện tình đơn giản nữa.

Mai quyết định sẽ đến “đêm mười lăm” — nhưng khi cô kéo tay áo lên để viết lại ngày trên tấm ảnh, dưới cổ tay, có một vết xăm mực mờ — kí hiệu cô từng thấy trong nhật ký của mẹ mình — một ký tự mà cô chưa bao giờ hiểu. Và ngay khoảnh khắc đó, điện thoại cô báo một tin nhắn mới: “Em không biết ngày đó sẽ quyết định mạng sống hay danh dự của em. Hãy chuẩn bị.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free