Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phi Khoa Học Thuần Phục Thú - Chương 22: Siêu thị lực

Sau khi về đến nhà, Thời Vũ bắt đầu chuẩn bị bữa tối cho Thập Nhất. Tối hôm đó, sau khi Thập Nhất đã ngốn sạch cả đống Trúc Sắt một cách ngon lành, Thời Vũ cũng tự nhét cho mình hai viên Minh Thần Giáp. Ngay sau đó, cậu gọi Thập Nhất lại để dạy nó kỹ năng mới. “Thập Nhất, lại đây.” Thập Nhất vừa ăn uống no nê xong, chuẩn bị ăn mừng chiến thắng hôm nay. Cách ăn mừng của nó chính là… luyện tập gấp đôi tối nay! Có đồ ăn ngon, có đủ năng lượng để rèn luyện, trở nên mạnh mẽ và chiến đấu thật dễ dàng – một cuộc sống như vậy khiến Tiểu Thực Thiết Thú cảm thấy vô cùng mãn nguyện. Chỉ có một điều khiến nó hơi bận tâm… là mỗi khi Thời Vũ lấy Sách Kỹ Năng ra thì tim nó lại đập thình thịch. 【Kỹ năng】: Siêu thị lực 【Đẳng cấp kỹ năng】: Trung cấp 【Giới thiệu】: Kỹ năng hệ tinh thần, tiêu hao tinh thần lực, cường hóa thị giác đến cực hạn. 【Trạng thái】: Có thể dạy Thời Vũ lại một lần nữa truyền thụ kỹ năng siêu thị lực vào đầu Thập Nhất, giữa ánh mắt ngơ ngác của nó. Lúc này, tim Tiểu Gấu hơi trầm xuống một nhịp. Nó thật sự rất muốn ngẩng cao đầu mà nói với mọi người: "Sức mạnh ta có được, đều là do tự nỗ lực mà thành!" Tiểu Thực Thiết Thú: (°ー°〃) Chỉ tiếc là giờ… nó nói không ra lời nữa rồi. Haiz, sức mạnh này, đến hơi bị không chân thực. “Vừa rồi dạy cho em là kỹ năng siêu thị lực, em có thể tiêu hao tinh thần lực để kích hoạt. Giờ tầm nhìn của em chắc đã tăng cường đáng kể, ban đêm cũng thấy rõ rồi.” “Gấu?” Vốn đang hơi buồn phiền, nhưng khi nghe thấy thị lực mình được cường hóa, còn có thể nhìn rõ cả ban đêm, gương mặt Thập Nhất lập tức nghiêm túc. “Oaa——” Nó dụi dụi đôi mắt đen láy của mình, lập tức lao ra cửa, nhìn vào màn đêm đen kịt ngoài trời, rồi khuôn mặt nó dần rạng rỡ hẳn lên. Nó nhảy dựng lên vì sung sướng! Tuyệt vời quá đi mất! Giờ thì luyện tập ban đêm cũng tiện rồi! Tất cả những gì nó còn thiếu sót, cộng thêm cả lần này nữa, tối nay nó sẽ dốc sức luyện bù cho bằng hết! Đồng thời, khi thời gian hồi chiêu của Sách Kỹ Năng quay lại “48 tiếng”, Thời Vũ nằm bẹp lên giường với vẻ mặt chết lặng. Dự tính phải đến sáng mai cậu mới hồi lại được chút tinh thần. Giờ phút này, điều duy nhất Thời Vũ mong là tối nay Thập Nhất đừng có điên lên mà đập bảng thép, cho cậu yên ổn ngủ một giấc. Bao nhiêu tinh lực, để dành mai đi đập chuột thì hơn. … Cách Hội Ngự Thú Sư khu Bình Thành không xa, Trần Khải vừa trở về căn hộ cao cấp của mình trong khu nhà sang trọng. Định lên nhóm lớp rủ người mai đi đập chuột thì đúng lúc này, phần mềm liên lạc bật ra một tin nhắn riêng. 【Trang Nguyệt】: Chiều nay tớ thấy cậu ở Đấu trường. 【Trần Khải】: ??? 【Trần Khải】: Cậu thấy gì cơ? 【Trang Nguyệt】: Nên thấy thì thấy rồi. Trần Khải nhìn tin nhắn, khóe miệng co giật. Cậu ta… danh dự cả đời tiêu tan rồi! Trong đầu Trần Khải hiện lên gương mặt bạn học Trang Nguyệt, cô nàng đeo kính, ánh mắt sắc bén… cảm giác máu dồn lên não. Cô ấy mà thấy rồi, có nghĩa là cả đám con gái trong lớp cũng sẽ biết… rồi cả lớp cũng sẽ biết cậu ta bị một tên vô danh đánh cho sấp mặt. 【Trang Nguyệt】: Cậu quen vị Ngự Thú Sư kia của Thực Thiết Thú à? 【Trần Khải】: Sao, cậu muốn xin kinh nghiệm nuôi Thực Thiết Thú hả? 【Trang Nguyệt】: Cũng gần như vậy. Hôm qua cậu ta đi nhanh quá, tớ không đuổi kịp. 【Trần Khải】: ……Cậu hỏi đúng người rồi đấy. Mai đi đập chuột, tụi tớ thiếu hai người, đi không? À nhớ gọi thêm một bạn Ngự Thú Sư có Kỹ năng khống chế nhé, team t�� đủ sát thương rồi, không cần thêm. … Sáng hôm sau. Chỗ cũ, sảnh nhiệm vụ của Hiệp Hội Ngự Thú Sư. Thời Vũ tới sớm, nhưng Trần Khải còn đến sớm hơn. “Ơ, tối qua cậu ngủ không ngon à?” – Trần Khải thấy Thời Vũ vừa ngáp vừa đi tới, tò mò hỏi. “Ừ, nhưng không sao.” Mặc dù tối qua Thập Nhất rất ngoan, hiểu chuyện mà không lăn ra đập bảng thép, nhưng dư âm của việc dạy kỹ năng trung cấp vẫn còn nặng… Dù vậy, Thời Vũ vẫn chịu được. Dù gì hồi học lớp 12, cậu cũng cày suốt cả năm như thế, quen rồi. Ra gió một lát là tỉnh ngay thôi mà. Những học sinh như cậu ngày trước, thi cử điểm cao, sức khỏe tốt, ngủ ít ăn ít mà vẫn đạt năng suất cao chót vót, đúng chuẩn "con nhà người ta", chút mệt mỏi này nào có thấm vào đâu. “Cậu gọi người xong chưa?” – Thời Vũ hỏi. “Gọi rồi… chắc sắp đến.” – Trần Khải trả lời. Chờ một lát sau, người Trần Khải rủ cũng đến. Là hai cô gái bằng tuổi, mặc đồ thể thao giản dị. Một cô mặt tròn, đeo kính, tóc cột đuôi ngựa một bên. Cô còn lại mặt trái xoan chuẩn, tóc ng��n học sinh, dáng người cao ráo. “Thời Vũ, đây là bạn cùng lớp tớ, Trang Nguyệt.” “Còn đây là bạn cô ấy, Ngự Thú Sư trường Thực Nghiệm – Vu Tinh Tinh.” “Chào mọi người.” – Thời Vũ gật đầu. “Chào đại thần!” – Hai người đồng thanh. Thời Vũ: “…” Cái cách xưng hô gì mà gượng chết. Trần Khải ho nhẹ một tiếng, nói: “Hai người họ hôm qua cũng đi ngang qua Đấu trường… thấy được trận của tụi mình…” “Thôi, giờ giới thiệu năng lực đi ha.” – Trần Khải nhanh chóng chuyển đề tài, không muốn nhắc đến vết thương lòng hôm qua nữa. “Thú cưng của tớ là Băng Giáp Thú cấp sáu, nắm giữ kỹ năng chủng tộc [Băng Liệt Trảo], [Băng Khải] ở trình độ thuần thục.” “Thú cưng của tớ là Thực Thiết Thú cấp sáu, mới học được [Cứng hóa] ở cấp độ nhập môn.” – Trang Nguyệt nói. Vừa nói xong, cô lén nhìn Thời Vũ một cái… Dù gì so với kỹ năng [Cứng hóa – cấp độ tinh thông] của cậu ấy thì của mình đúng là chẳng đáng nhắc. “Thú cưng của tớ là Thực Vật hệ – Kinh Cức Quái cấp sáu, kỹ năng [Trói buộc] đã đạt đến trình độ thuần thục.” – cô gái cao lên tiếng. Kinh Cức Quái là thú hệ Mộc thuộc loài thực vật, hình dạng giống như một dây leo đầy gai nhọn, hơi giống rắn, có thể điều khiển các nhánh gai để trói kẻ địch, một khi bị trói thì chỉ có nước gãy xương toét da. “Thú cưng của tớ là Thực Thiết Thú cấp năm, nắm giữ kỹ năng [Cứng hóa – cấp độ tinh thông].” Thời Vũ cũng tự giới thiệu. Cậu vừa dứt lời, ba người còn lại đồng loạt sững sờ. Thăng cấp kỹ năng và cấp trưởng thành… hoàn toàn không khớp nhau! “Vô lý thật.” – Trang Nguyệt lẩm bẩm. Thời Vũ thấy cũng bình thường thôi. Đợi lát nữa bọn họ thấy Thập Nhất tự giác tập luyện suốt ngày không nghỉ, chắc sẽ hiểu thôi… Cậu cũng đang trông chờ biểu cảm của ba người khi thấy Tiểu Thực Thiết Thú cần cù đập bảng cả đêm không ngừng nghỉ. “Đi làm thủ tục nhiệm vụ đi.” – Trần Khải lên tiếng. “Tám giờ sáng, tụi mình xuất phát đúng giờ.” Tám giờ sáng. Bốn người đúng hẹn leo lên xe buýt, chuẩn bị rời khu Bình Thành tới vùng nông thôn phụ cận. Đích đến hôm nay là thôn Bạch Khê, thuộc trấn Viên An, huyện Bình Thành, thành phố Băng Nguyên — là một ngôi làng kinh tế kém phát triển. Nơi đó chủ yếu làm nông nghiệp nên cực kỳ đau đầu vì sự tồn tại của các sinh vật như Phong Hoàng, Thổ Hành Thử. Trên xe, rảnh rỗi không có gì làm, bốn người ngồi cùng hàng lại bắt đầu tán gẫu. Người mở lời đầu tiên vẫn là Trần Khải, cậu quay sang hỏi Thời Vũ: “Hôm qua tớ quên hỏi, cậu nói đã tốt nghiệp rồi… lẽ nào cậu không học chuyên ngành Đối chiến à?” Không học Đối chiến? Trang Nguyệt và Vu Tinh Tinh ngồi bên cạnh như nghe thấy chuyện chấn động. Không học chuyên Đối chiến mà pet mạnh thế được ư??? “Không phải, tớ học chuyên ngành Chăn nuôi.” – Thời Vũ bình thản đáp. So với Đối chiến, bồi dưỡng và huấn luyện pet mới là sở trường của cậu. Đánh nhau chém giết đúng là thô tục, chăm bẵm nuôi nấng mới là đạo lý — Ngự Thú Sư học chuyên Chăn nuôi, luyện ra kỹ năng [Cứng hóa – cấp độ tinh thông], nghe cũng hợp lý mà nhỉ? Ba người còn lại: “…”

Mọi quyền đối với bản dịch này thuộc về truyen.free, và chúng tôi mong bạn tôn trọng điều đó.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free