Our Freedom - Chương 1: Chapter 1:
Rensway Kirobara là con lai giữa châu Á và châu Âu, cậu mang những nét đặc trưng giữa Á Âu, bộ tóc đen mượt
Gia đình cậu là 1 gia đình hạnh phúc, đầm ấm, tràn ngập yêu thương. Cho tới cái ngày định mệnh hôm ấy, trước ánh mắt của cậu bé chỉ mới 10 tuổi ấy, sự hạnh phúc đã bị đập nát một cách dã man bởi những lời chửi rủa, đánh đập vào thân hình của 1 người phụ nữ tội nghiệp luôn tin vào tình yêu mãnh liệt với nụ cười trên môi của 2 con ác quỷ không có tình người. Ánh mắt đó, nụ cười đó, chúng đã ám ảnh và trao sự hận thù vào cậu bé đáng thương chỉ vừa mới 10 tuổi.
Và khi lên 16, cậu bé ngày ấy đã nhận ra rằng, ông trời thật độc ác, ông đã trêu đùa cậu, trao cho cậu cơ hội, nhưng lại cướp đi thứ cậu yêu thương nhất, mặc cậu van xin, mặc cậu gào thét trọng sự đau đớn và tuyệt vọng đến mức nào.
Kirobara bước tới trường, con đường tới trường tràn ngập cánh hoa anh đào rơi xung quanh, nhẹ nhàng bay bỗng trong không khí, lướt qua mặt cậu. Cậu liền nhớ ra rằng sắp tới lễ hội hoa anh đào rồi. Những kí ức mơ hồ lại hiện về, cậu nhớ về lúc cậu cùng người phụ nữ ấy chơi lễ hội, ngắm những cánh hoa anh đào trắng mượt mà rơi xuống, cùng người ấy cười nói vui vẻ. Nhưng rồi cũng gạt qua ý nghĩ đó, cậu nhanh chóng bước tới trường.
Chuông vào học vang lên, cậu cũng đã ngồi vào bàn học của mình ở cuối lớp học, bên góc phải, ngay kế bên cửa sổ. Nhìn ngắm khung cảnh bên ngoài cửa sổ, đầu cậu giờ đang trôi nổi trong dòng suy nghĩ mơ hồ, cho đến khi cô vào lớp.
Ổn định lại lớp học, cô nhẹ nhàng nói to: " Chào cả lớp, hôm nay lớp mình sẽ có học sinh mới chuyển tới, nhớ giúp đỡ bạn nhé!"
Ban đầu lớp còn giữ được bầu không gian im lặng, nhưng sau đó tiếng xôn xao liền nổi lên khắp lớp.
" bạn ấy nam hay nữ nhỉ? "
" nếu là nữ, không biết có xinh không "
" Ahhh, nếu là nam thì không biết có đẹp trai không ta! "
Những lời nói của 1 lớp học bình thường khi có học sinh mới nổi lên.
Người nói là nam, người bảo là nữ, thế nhưng cậu lại không quan tâm, đầu cậu lại quay ra nhìn cửa sổ, tiếp tục trôi nổi trong dòng suy nghĩ của bản thân.
" xin chào " 1 giọng nói thốt lên kế bên cậu. Không tránh khỏi sự hoang mang, cậu đã gần như không nhận ra rằng kế bên cậu xuất hiện 1 cô gái kì lạ.
" cô ta là ai vậy?" cậu nghĩ, nhìn qua cô gái không biết xuất hiện từ đâu và có lẽ cô gái kế bên cậu cũng biết cậu đang nghĩ gì vì ngay sau đó cô trong bối rối và hỏi:
" cậu không nghe tớ giới thiệu hồi nãy sao? Ahhh! Tôi biết là nó không quá hy mà... " cô tỏ ra khá buồn bã với việc này, 1 biểu hiện khá lạ lẫm, cậu nghĩ. Nhưng cậu cũng không quá để ý đến nữa, nhìn vào cô bạn rồi lạnh lùng bảo:
" ừ, đúng vậy, cực kì tệ "
" mình cũng thấy vậy mà, haha, thôi thì mình giới thiệu lại nhé? Mình là Masara Tanpopo! Rất hân hạnh được gặp cậu"
Cô vui vẻ chìa bàn tay ra với ý muốn bắt tay với cậu, thế nhưng cậu lơ đi bàn tay ấy và tiếp tục nhìn ra cửa sổ.
" cậu thích nhìn ra cửa sổ nhỉ? Ngoài đó hẳn là đẹp lắm! Ta sẽ càng thấy nó đẹp hơn nếu như ta muốn tâm sự 1 điều gì đó đó cậu biết không? Hẳn là cậu - "
" cậu nói nhiều quá rồi đó "
Cậu nhăn mặt rồi cắt lời cô ấy nói bằng 1 câu phàn nàn. Cậu thật sự không hiểu nổi và sẽ không bao giờ muốn hiểu cô gái này. Có lẽ, chính quan niệm ấy, thứ vô thức xuất hiện trong tiềm thức cậu lúc nào không hay, là lí do khiến những lời nói cay độc lại có thể thốt lên ngay lập tức khi nghe cô ấy nói và cậu bây giờ vẫn không cảm thấy hối hận hay có ý định thu lại.
" ah! Xin lỗi, mình nói nhiều quá nhỉ? "
" ừ "
Không gian bỗng im lặng, cô gái im lặng, lơ đễnh nhìn cậu, bất ngờ à? Sốc hả? Hay
... Ghét rồi? Những ý nghĩ tuy nhẹ nhàng như một con gió nhưng nó lại mang trong mình những con dao sắc nhọn, cứa sâu vào trái tim cậu.