(Đã dịch) One Piece: The Gamer Tại South Blue - Chương 91: Chờ đợi câu trả lời.
Đúng như Sengoku dự đoán, tác động từ chiến thắng tại Marineford và lời nói cuối cùng của Newgate lan tỏa khắp thế giới, khiến mọi người phấn khích tột độ.
Những tên cướp biển không thuộc liên minh của Râu Trắng ngay lập tức giương buồm, lên đường tới những vùng đất từng thuộc sự bảo hộ của Râu Trắng.
Hải quân ở bốn biển đều ăn mừng và reo hò, b��t đầu mơ về những gì họ có thể đạt được trong tương lai gần. Họ khao khát được Tổng bộ Hải quân công nhận, mong muốn tiến vào Đại Hải Trình để chiến đấu và thiết lập lại trật tự cho thế giới.
Những kẻ vốn hay hoài nghi, từng xem lời cuối cùng của Roger trên đài tử hình chỉ là một trò đùa, giờ đây bắt đầu mơ mộng về One Piece. Chúng hình dung về những bí ẩn cất giấu trong kho báu đó và cả những gì mình có thể đạt được nếu tìm thấy nó.
Và vô số những kẻ lêu lổng vốn đã ấp ủ những mưu đồ, sẵn sàng làm mọi thứ để lịch sử phải gọi tên chúng, điều này tiếp thêm động lực cuối cùng, đẩy chúng ra khơi để thực hiện những hành động tuyệt đối... ngu xuẩn.
Heizo cười một mình, một nụ cười gian ác, khi bờ biển càng lúc càng gần hơn. Hắn đã nhìn thấy những gợn sóng trắng cuốn lên bãi biển. Hôm nay sẽ là ngày trả thù. Tất cả những chuẩn bị của hắn đến lúc hái quả ngọt. Hắn sẽ tranh thủ cơ hội trời cho này, khi lũ hải quân còn đang say khướt và dân chúng vẫn đang ăn mừng. Đây sẽ là phi vụ cướp bóc đầu tiên trong sự nghiệp hải tặc của hắn.
Đây không phải lần đầu hắn ra khơi với tư cách cướp biển. Hắn có bốn năm làm tay sai dưới lá cờ của Hornigold. Đó là một trải nghiệm bổ ích nhưng cũng đầy ngột ngạt. Thật khó để gây ấn tượng với các chỉ huy khi có quá nhiều người cùng chí hướng, đặc biệt là khi hắn còn không được ở chung tàu với những chỉ huy thân tín nhất của Hornigold.
"Giờ hãy nhìn tao đây!" Hầu hết những kẻ từng cạnh tranh với hắn giờ đều đã bị giết hoặc bị Hải quân bắt. Nếu chúng có đầu óc như hắn, lẽ ra chúng phải biết đường biến mất khi thuyền trưởng Hornigold điên rồ thách đấu với toàn bộ Hải quân. "Lần này, tao sẽ làm điều này để tri ân thuyền trưởng."
Đảo Kivuruk.
Tin đồn lan truyền khắp các quán rượu trước khi tin tức về Râu Trắng và Marineford chiếm lĩnh mảng tin tức, về quê hương của Jack Sparrow. Tuy nhiên, Heizo không quan tâm tới mấy lời ca tụng về Jack. Hắn muốn tấn công vào quê hương của kẻ được cho là đã giết thuyền trưởng cũ của hắn.
Heizo thậm chí không sợ bị trả thù. H���n mang cờ của thương nhân, không phải cờ hải tặc (vì cờ của hắn chưa được vẽ xong). Hắn tập hợp được 16 tên vô lại cũng muốn trả thù Jack Sparrow. Những tin đồn về sự xuất hiện của Sparrow ngày càng ít đi, nhiều người cho rằng vị anh hùng của South Blue đã chuyển sang vùng biển khác.
Người hắn chọn làm thuyền phó tên Amaan, một kẻ toàn thân sẹo chằng chịt, thân hình thô kệch, có giá truy nã 3 triệu. Hắn bị truy nã vì đã cắt cổ những ai xui xẻo đi ngang qua hắn. Ban đầu tên hung ác này đã yêu cầu Heizo trở thành cấp dưới của hắn thay vì ngược lại nhưng... Heizo biết cách thuần hóa con thú hoang này. Hắn dù chưa bị truy nã, nhưng hắn thề lần này hắn sẽ không làm tay sai cho bất kỳ tên hải tặc nào khác nữa.
Con tàu tiến vào bờ cát, và 12 tên theo hắn xuống thuyền. Bọn chúng bắt đầu rút kiếm ra khỏi vỏ, đa phần là scimitar. "Đó là vụ mua bán tốt, hắn thề! Mua 4 tặng 1! Đúng là một món hời!"
Heizo leo lên ngọn đồi đầu tiên... và suýt phá lên cười ngay tại đó. Có vẻ những kẻ dưới trướng hắn sẽ có món khai vị! Một chút niềm vui trước bữa tối! Một thằng nhãi và một tên mù đang ngồi trên ghế trò chuyện. "Thật là một lũ ngu ngốc! Ngay cả khi chúng thực sự nghĩ đây là con tàu buôn, chúng quá bất cẩn."
Với những bước chân tự tin, hắn tiếp cận hai người này. Cậu thiếu niên lập tức lộ vẻ địch ý, còn hắn thì chĩa kiếm vào người đàn ông mù đang cạo râu. "Chúng mày nhàn rỗi nhỉ? Tao—"
"... đợi mãi." Người đàn ông mù lên tiếng, ngắt lời hắn. "Chúng mày làm cái quái gì mà bây giờ mới tới. Làm bọn tao đợi mãi, tao thề là tao ghét đám nghiệp dư chúng mày kinh khủng."
Hàm của Heizo há ra, vẻ thích thú lẫn hoài nghi thể hiện rõ trên mặt hắn khi nghe câu trả lời. Hắn muốn vỗ tay dành sự khen ngợi cho tên mù này. Tuy nhiên, hắn cho rằng gã này không biết có một thanh kiếm đang chĩa thẳng vào mặt mình. "Mày nên biết—"
"Pfeh, sao cũng được." Người mù lại cắt lời. "Tao thực sự đéo quan tâm. Ý đồ độc ác của lũ chúng mày tao đã thấy từ xa. Chỉ riêng việc ở cạnh mày cũng làm tao phát nôn. Nhãi con, muốn xử chúng không?"
Barker nhìn qua đám người và bẻ khớp tay. "Rất vui lòng."
Được rồi. Thế này là quá đủ. Đám người của Heizo bắt đầu cười phía sau hắn và khiến bản thân hắn cũng bật cười theo. Ngay cả Amaan luôn miệng chửi rủa cũng thích thú trước màn pha trò này. Hắn sẽ nhớ mãi hai kẻ hài hước này! Thật đáng buồn khi phải giết chúng. Nhưng đó là việc hắn phải làm. Hắn không thể bắt đầu sự nghiệp làm hải tặc bằng cách tha—
Một cú đấm mạnh vào mũi Heizo. Thủ phạm là một thứ hình người giống ma-nơ-canh nhợt nhạt nhô ra từ người thằng nhãi. Bàn tay của tên cướp biển ôm mặt, máu chảy qua những kẽ ngón tay của hắn. Hắn nhìn chằm chằm vào thứ kỳ lạ vừa xuất hiện và đôi mắt hắn mở to. "Trái ác quỷ! Giết nó! Chúng mày lập tức giết nó!"
Lũ cướp biển lập tức xông lên, tiếng hét, tiếng vũ khí vang lên như một bản hợp xướng lấp đầy không gian. Kẻ vừa sở hữu trái Ác quỷ phân thân ra, số lượng bản sao gần bằng đám cướp biển, lần lượt những bản sao chui ra từ cơ thể Barker lao vào trận chiến.
Hai tên gục ngã. Năm tên gục ngã. Amaan gục ngã. "Khốn nạn," hắn lồm cồm đứng dậy, tháo chạy về phía con tàu. Hi vọng đám kia câu giờ đủ lâu để hắn có thời gian chạy trốn.
Một bóng người lướt qua trước mắt hắn, và thằng nhóc sở hữu trái ác quỷ đã xuất hiện. Quả đúng như lời đồn! "Chó chết!" Rằng Sparrow có thể di chuyển nhanh đến mức xuất hiện ngay trước mặt bất cứ ai. Hai cánh tay của Heizo run r���y và hắn ta ngã xuống đất, mặt lộ rõ vẻ sợ hãi. Barker cho hắn thêm một đấm và khiến Heizo nằm bất tỉnh trên cát.
Sau một hồi im lặng, Guilford bước tới chỗ Barker vẫn đang trừng mắt nhìn và lấy gậy gõ nhẹ vào chân cậu bé. "Đừng có nóng nảy. Nhất là với lũ thảm hại này. Chúng ta biết thế nào cũng có kẻ mò tới hòn đảo này. Đây chính là hiện thực mà chúng ta phải chấp nhận. Nào, hãy gọi cho chi nhánh Hải quân địa phương. Nếu chú mày may mắn, một trong những tên này bị truy nã. Điều này đáng mừng phải không?"
Barker cười nhạt nhẽo. "Ừ, tôi đoán vậy." Cậu thiếu niên quay sang... bạn của mình? Hay đồng nghiệp? Hay người thầy thứ hai? "Này Guilford," người đàn ông mù "ừm" một cái. "Anh nghĩ liệu tôi có thể làm những việc giống như Jack? Không phải những gì báo chí thêu dệt về anh ấy. Mà là những việc anh ấy làm trước đây, khi đi khắp nơi xử lý đám cặn bã này?"
Guilford nói thẳng. "Anh nói luôn với mày công việc đấy không phải chuyện đùa." Anh ta tháo chiếc kính râm ra, để lộ ra khoảng trống từng là đôi mắt. "Đối v��i thợ săn tiền thưởng, sai một ly đi một dặm. Xét cho cùng, anh đây được coi là may mắn lắm rồi." Anh ném bó dây thừng từ hông, đưa cho người đàn em. "Nhưng anh mày cho rằng mọi chuyện đều có thể. Giờ trói bọn chúng vào. Anh mày buồn ngủ lắm rồi."
Tôi đọc lại [Perk] mà tôi chọn sau khi nâng INT lên 500, đảm bảo chắc chắn mình đã chọn đúng. Lâu lắm rồi mới có ghi chú rõ ràng đến như thế này.
[Oftentimes Better,]
Bạn đã tự thừa nhận điều đó trước đây. "Jack of all Trades. Master of none." Dù thường vẫn tốt hơn người chỉ thành thạo một lĩnh vực. Tại sao bạn không thử thực hành những gì bạn nói? Sau khi chọn [Perk] này, bạn được quyền chỉ định một trong những [Kỹ năng] trong danh sách các kỹ năng có thể. Mỗi tuần, miễn là cấp độ của [Kỹ năng] bạn chọn thấp hơn ngưỡng [INT hiện tại của bạn chia 25] thì [Kỹ năng] đó sẽ được tự động thăng cấp.
Lưu ý 1: Do trước đó đã chọn [Perk] [Prodigy's Shadow], [Kỹ năng] của bạn mỗi tuần sẽ được thăng 3 cấp thay vì 1.
Lưu ý 2: Không giống như [Natural Growth], lựa chọn [Kỹ năng] không phải là vĩnh viễn và bạn có thể thay đổi.
Lưu ý 3: Danh sách những [Kỹ năng] áp dụng được vào [Perk] này như sau: [Giải phẫu] [Buôn bán] [Thông thạo Vũ khí có lưỡi] [Nấu ăn] [Cybernetics] [Sơ cứu] [Hoa tiêu] [Lái tàu] [Theo dõi] [Huấn luyện] [Chiến đấu bằng tay không] [Động vật học].
"500 điểm INT chia cho 25 thì bất kỳ [Kỹ năng] hiện có hoặc trong tương lai ít nhất sẽ lên được lv.20." Tôi đưa mắt lướt qua các lựa chọn. "Đáng tiếc [Thông thạo Vũ khí có lưỡi] đã quá cao để nhận được lợi ích từ [Perk] này, nhưng chúng ta có thể tăng thêm INT để tăng giới hạn cấp độ. [Chiến đấu bằng tay không] hiện tại lv.19/50, thế thì chúng ta có thể tăng thêm một cấp nếu dành một tuần cho nó. Tuy nhiên, lựa chọn đầu tiên chắc chắn phải là kỹ năng này."
[Cybernetics] được chọn!
[Sách kỹ năng] mà tôi giành được sau khi đánh bại PX-3 là một phần thưởng bất ngờ. Tôi chưa bao giờ có suy nghĩ thay thế bộ phận trong cơ thể bằng máy móc. Thành thật mà nói, nó mang lại cho tôi cảm giác hơi ghê ghê. Nhất là sau khi thấy David muốn chiến với Adam Smasher mà tự biến mình thành cyborg rồi lên cơn cyberpsycho, tôi không muốn như vậy. Ngoài ra, ở One Piece thì cơ thể tự nhiên thực sự không có giới hạn, tội gì mà phải làm khổ bản thân.
Mặc dù cá nhân tôi có ác cảm với thứ này, nhưng việc có được [Sách kỹ năng] vẫn mang lại cho tôi một loại phấn khích trẻ con. Franky nằm trong top ba nhân vật băng Mũ Rơm tôi thích nhất. Hay Queen tự chỉnh sửa bản thân kết hợp với trái Zoan của hắn. Cuối cùng - và đây có lẽ là quan trọng nhất - [Kỹ năng] này chính là chìa khóa giúp tôi hoàn thành nhiệm vụ cứu Bartholomew Kuma.
Trên hết, [Kỹ năng] này của tôi khởi điểm ở cấp độ 1/100, và tôi không biết chính xác làm thế nào để thăng cấp cho nó. Không giống như nhiều [Kỹ năng] khác của tôi, [Cybernetics] không phải thứ có thể tăng cấp "trên đường đi" phiêu lưu. Nó đòi hỏi sự tập trung, thời gian và rất nhiều thử nghiệm.
Thế nên tôi đã chọn [Kỹ năng] này.
Nhắc tới chủ đề chỉ số cá nhân, có sự tăng trưởng trong các hạng mục khác nữa. Hôm nay đánh dấu một tuần, vì thế [Natural Growth] đã tăng STR từ (530) lên (540). Còn về những điểm còn lại, tôi dồn hết vào WIS, nâng nó lên từ (167) lên (272). Cuối cùng, LUK, vốn luôn nằm ngoài tầm kiểm soát của tôi, tăng thêm 5 điểm, nhờ cuộc gặp với Sengoku và việc sống sót sau khi đụng độ Kizaru.
Cái này coi như là giải khuyến khích.
Đã 32-33 tiếng trôi qua kể từ khi tôi thương lượng với Sengoku. Tôi liên tục suy nghĩ về những điều mình đã làm tệ, và những điều có thể làm tốt hơn. Liệu có quá tham lam khi đòi hỏi thanh kiếm mới? Có quá vội vàng khi nhắc tới Vergo vào thời điểm này? Nó có mặt tích cực là tạo ra những gợn sóng, nhưng mặt tiêu cực là khiến tôi trở nên đáng ngờ. Đặc biệt là ngay lúc trước, tôi đã nói với ông ta tôi không phải là đặc vụ, và tiếp theo tôi nói một tin tức mà chỉ có vài người biết.
Tôi thở dài rồi dựa lưng vào mép của bức tường thành được xây dựa trên sườn núi. Tôi ở một nơi khá xa nhưng tôi biết Hải quân biết tôi ở đây. Quay đầu sang bên, tôi nhìn ra quảng trường chính của Marineford. Đã hơn một ngày trôi qua và họ chưa thể di dời đống đổ nát. Tuy nhiên, tôi đoán họ ưu tiên việc chôn cất những người đã ngã xuống.
Nhìn lại ra biển, tôi tự hỏi liệu mình có nên bay lần nữa không. Tôi đã dành phần lớn thời gian của mình ngày hôm qua trên một mỏm đá nhỏ cách đây khoảng bốn dặm về phía tây bắc. Cơ bản là một tảng đá bơ vơ giữa biển. Tôi chỉ lanh quanh tại Marineford tầm 30 phút mỗi vài tiếng, chỉ để nhắc nhở họ rằng tôi đang đợi câu trả lời.
Tôi cũng quay trở lại nơi cuối cùng tôi thấy Sunbell. Tôi nghĩ có lẽ mình có thể chôn cất tử tế cho ông ấy. Nhưng mà, vào thời điểm tôi trở lại, cựu hải tặc băng Roger không còn nữa. Ý tôi là không thấy ông ấy ở đấy nữa, tấm gỗ vẫn còn nguyên vẹn, chỉ thiếu người cá bị trọng thương.
Thành thật, tôi không biết chuyện gì đã xảy ra với ông ấy.
Một bóng người bước vào tầm quan sát của tôi. Một bóng người không quen thuộc. Sức mạnh chỉ ở mức trung bình... vì thế tôi không quá lo lắng. Nếu cấp cao Hải quân muốn gây hấn thì hẳn họ chọn ai đó mạnh hơn.
Anh ta thong thả đi tới chỗ tôi. Tư thế gần như hoàn hảo dưới bộ suit màu trắng không tì v���t. Khi người này đến gần, cả sự sợ hãi và hào hứng trào dâng trong tôi cùng lúc. Tôi nhận ra rằng bản thân đã từng thấy người đàn ông này, đặc vụ Cipher Pol, một lần. Thái độ làm việc lạnh lùng, chuyên nghiệp dưới chiếc mũ trắng đó, làm sao tôi có thể quên được?
Cùng con ốc sên truyền tin có khuôn mặt của Tổng tư lệnh Kong.
"Cậu biết đấy, con trai." Giọng trách móc phát ra từ con ốc sên. "Cậu chưa từng gọi lại cho ta." Đặc vụ đặt con ốc sên lên cái bục nhỏ trước mặt tôi. "Giờ chúng ta hãy nói chuyện."
Thế giới này luôn biết cách gây bất ngờ, và cuộc hội thoại sắp tới chắc chắn sẽ không ngoại lệ.