(Đã dịch) One Piece: The Gamer Tại South Blue - Chương 12: Đột phá vòng vây
Nghe kỹ đây, thằng thợ săn tiền thưởng. Mày là cái gai trong mắt tao. Thằng Vacotti, kẻ đầu tiên trong số cấp dưới mà mày tóm được, là đầu mối quan trọng cho một vài nguồn cung cấp của bọn tao. Không có nó, công việc làm ăn của chúng ta sẽ trở nên... vô cùng khó khăn. Don nói với giọng điệu có phần bực bội. Tiếp đến là Hayward, Buchanan và Blackjack. Mỗi đứa đều có giá trị với tao. Mặc dù vậy, tao là một người dễ tha thứ. Đưa cho tao toàn bộ số tiền thưởng mày kiếm được từ chúng nó, cộng thêm 40% nữa, thì tao đảm bảo hôm nay mày được phép rời khỏi nơi này bằng hai chân, chứ không phải nằm trong quan tài.
Trông tôi giống kẻ mang cả triệu bạc trong người lắm à? Tôi hỏi, kèm theo một cử chỉ ngây ngô về phía bản thân.
Cùng lúc câu hỏi của tôi vừa dứt, tôi kịp nhận ra Mori đang xoay người sang trái một cách khéo léo. Bên đó có một đống thùng gỗ và thùng phuy. Đó sẽ là nơi thích hợp để ẩn nấp khi đạn bay tứ tung.
Masserida vuốt cằm suy nghĩ. Nếu mày không mang tiền theo thì hãy nói cho tao chỗ cất giấu. Sau đó, miễn là mày rời khỏi đất nước này, mày sẽ được sống.
Trong giây lát, không gian chìm vào tĩnh lặng, và tôi phải cố nín cười. ".... Mày thực sự nghĩ tao tin lời nói ngu xuẩn đó?"
Don cười nhếch mép, giơ tay lên và toàn bộ súng đều nhắm thẳng vào tôi cùng Mori. "Đáng để thử một lần chứ."
"CHẠY!" Tôi hét lên, đẩy Mori về phía những chiếc thùng.
"Biến chúng thành tổ ong!" Masserida hân hoan ra lệnh, hạ tay xuống như một lưỡi đao.
[Bullet Time] kích hoạt – Thời gian đang bị chậm lại 3% đối với bạn.
Dù [Kỹ năng] này có tên là gì đi nữa, tôi chẳng thấy chút khác biệt nào. Việc giảm 3% tốc độ dường như không ảnh hưởng gì đến mọi thứ xung quanh. Tiếng súng nổ lấp đầy không khí, và tôi biết rằng dù tốc độ của mình không đủ để né tất cả các viên đạn, tôi chỉ có thể đặt cược vào chỉ số VIT và [Sức chống chịu] của bản thân.
–30 HP! –33 HP! –120 HP! –31 HP! –120 HP! –122 HP! –30 HP!
Kích hoạt kỹ năng phục hồi HP! – Tốc độ hiện tại: 0,2% HP tối đa mỗi phút.
Mori và tôi lao đến chỗ chồng thùng, lập tức tìm chỗ ẩn nấp. Tiếng súng nổ chát chúa lẫn với tiếng gỗ lách tách, và tôi biết rằng ẩn mình sau những chiếc thùng quá khổ này cũng chỉ là giải pháp tạm thời.
Toàn thân tôi như bị lửa đốt. Có bảy thông báo sát thương hiện lên, giúp tôi dễ dàng biết mình đã trúng đạn bao nhiêu phát. Dựa trên số liệu tổn thương, tôi giả định rằng bốn trong số đó chỉ là vết sượt, còn ba phát còn lại thì không.
Tôi dành một chút thời gian kiểm tra Mori thì nhận ra ông ấy may mắn hơn tôi. Ông ấy chỉ bị trúng hai phát, nhưng thật kỳ lạ, không có vết thương nào đáng kể.
Thực tế là trong tình thế nguy hiểm này mà tôi vẫn suy nghĩ một cách rõ ràng khiến tôi phát hoảng. Khi Thomas Poliver bắn tôi, tất cả những gì tôi có thể tập trung vào là cảm giác bỏng rát bên hông, nhưng giờ thì vết thương đã khá dễ chịu. Tôi chỉ chú ý đến ba vết thương lớn hơn.
"Ngay cả khi có lượng máu gấp đôi lúc trước, có bị trúng đạn nhiều thì vẫn khó mà sống sót." Tôi nhanh chóng lấy băng vải y tế từ [inventory] ra. Kể cả Mori có thấy thì cũng kệ, giải thích sau vậy. "Có lẽ nhờ tăng VIT nên khả năng đối phó với những cơn đau tốt hơn, hoặc do perk [Resilience] đã giúp ích cho sức chịu đựng thay vì chỉ có tác dụng tăng máu. Có lẽ tôi nên đọc lại phần mô tả 'nếu tôi thoát khỏi đây'."
Hay đơn giản là tôi đang bị sốc, và não tôi đang tạm thời làm tê liệt các cơn đau. Đợi đã, đó có phải là cơ chế của sốc không? Chết tiệt, tôi không biết. Tôi không phải bác sĩ. Tôi thậm chí còn không thực sự hiểu 'sốc' là gì... Tóm lại, giờ sống sót rời khỏi đây đã.
Tiếng súng nổ càng dữ dội hơn khi Mori bắt đầu bắn trả bằng khẩu súng lục, khiến tôi giật mình.
"Được rồi, tính sau đi. Giờ thì đấu súng đã!" Tôi nhanh chóng buộc xong miếng băng trắng lên vết đạn ở chân rồi lấy hai khẩu súng lục ra.
Hệ thống hiện ra cửa sổ nhỏ khiến tôi nhăn nhó.
Kỹ năng bắn súng lv(2/10) – Khả năng sử dụng chính xác súng lục, súng trường và đại bác cầm tay. Độ chính xác hiện tại: 21,25%. Độ chính xác được tính bằng [Cấp độ súng x5 + 1/4 Trí Lực].
Vâng, tôi biết. Khả năng bắn súng hiện tại của tôi quá kém. Tôi không có thời gian luyện tập sau khi mua chúng. Kinh nghiệm về súng ống của tôi gói gọn trong lần bắn mấy vỏ lon ở Kivuruk.
"Đông thế này, bắn bừa chắc cũng phải trúng chứ."
Mori ngừng bắn để nạp đạn, và dựa vào khuôn mặt cau có của ông ta, nhìn là biết chưa bắn trúng tên nào. Ưu tiên của chúng tôi hiện tại là nằm sát đất thay vì nhắm bắn trúng bất kỳ ai. Nếu ông ấy mà thò đầu ra ngoài thì đó có thể là điều cuối cùng ông ấy làm.
"Chúng ta cần một kế hoạch!" Mori cố gắng hét lên át đi tiếng súng chói tai.
"Tôi có một ý tưởng, nhưng nó cực kỳ điên khùng!" Tôi hét lại.
Mori giật mình khi thấy đạn bắt đầu ghim sâu vào mấy chiếc thùng. "Đó là gì?"
Nhanh như chớp, tôi bật nửa người trên ra khỏi chỗ nấp, vung hai tay về phía trước. Các ngón tay lướt trên cò súng nhả đạn liên hồi, 12 phát súng cùng lúc bay về phía đám đông trên lan can tầng hai.
+40 Exp! +45 Exp! –124 HP! +40 Exp! –31 HP!
Tôi lùi lại sau chỗ nấp kiểm tra thông báo. Tôi hạ được ba tên, nhưng phải trả giá bằng một lỗ thủng trên vai và một vết sượt rát bỏng ngang đầu. "May mà kỹ năng [hồi phục] giúp ích cho việc cầm máu."
Tiếng súng vụt tắt trong chốc lát và giọng nói của Jorgen vang khắp phòng. "Thôi nào các vị, đừng kháng cự vô ích nữa." Tên khốn này giọng đầy tự mãn. "Mori, ta sẽ cho ông một cơ hội. Nếu bây giờ ông đầu hàng, ta sẽ đảm bảo rằng ông sẽ được thăng hai cấp sau khi qua đời. Điều đó không tốt sao? Hãy để vợ và con gái ông sống an nhàn cả đời bằng tiền phụ cấp của hải quân."
"Cháu tao đã đưa ra một đề nghị rất hậu hĩnh." Tên Don nhảy vào. "Tao khuyên mày nhận lấy, hoặc giấy tờ 'trợ cấp tử tuất' của ông sẽ chắc chắn bị thất lạc. Đó là điều mày muốn? Để vợ và con gái không có tiền, không có nhà để ở. Mày muốn vợ mày khổ sở kiếm sống?"
Khuôn mặt Mori từ giận dữ chợt chuyển sang vẻ sung sướng khó hiểu. Tôi nhìn theo hướng mắt ông, nhận ra thứ ông đang chằm chằm nhìn nằm giữa mấy thùng gỗ.
Cụ thể, là phần in nổi màu đỏ lớn ở bên cạnh.
'VŨ KHÍ HẠNG NẶNG'
"Hô hô hô, đồ khốn!"
Tôi vô tình thúc cùi chỏ vào bên hông, để lộ ra tám khẩu bazooka sáng loáng. Chúng chẳng có gì đặc biệt, là loại lính quèn vẫn thường dùng, nhưng thế là quá đủ rồi.
"KHÔNG CÓ LỜI ĐỀ NGHỊ NÀO CHO TAO HẢ?" Tôi hét lớn nhằm làm bọn chúng phân tâm. Chỉ vài giây cũng đủ tạo nên sự khác biệt giữa sống và chết.
Loạt súng khác nổ ra là phản ứng của bọn chúng dành cho tôi, buộc tôi phải ép mình sát mặt đất.
Hạm trưởng kiểm tra xong vũ khí rồi gật đầu bảo tôi. "Cậu có biết sử dụng không?" Ông ấy thì thầm.
"Thì cứ chĩa vào bọn chúng rồi khai hỏa thôi?"
Mori bật cười. "Với ta thế là quá đủ."
Don cuối cùng đáp lại câu hỏi của tôi, như thể vụ nổ súng không nói rõ thái độ của lão ta. "Thợ săn tiền thưởng, nơi này sẽ là nấm mồ của mày. Lẽ ra mày không nên dây vào Gia tộc Masserida! Xuống mồ mà hối hận!"
"Vậy thì tao có quyền nói lời cuối cùng!" Tôi hét lại, vác mỗi bên vai một khẩu đại bác. Đây là việc mà Mori có cố gắng bắt chước nhưng sức khỏe của ông ấy không cho phép, chỉ vác được một khẩu thôi.
Cơn mưa đạn lại dừng lại trong chốc lát, và Mori và tôi nhanh chóng thò đầu ra tặng cho bọn chúng món quà bất ngờ. "CHẾT TIỆT CẢ LŨ NHÀ CHÚNG MÀY!"
Tôi vô cùng thích thú khi nghe thấy tiếng hoảng loạn của bọn chúng khi ba phát đạn từ đại bác làm rung chuyển lầu hai, khiến xác người cùng vũ khí rơi lả tả. Khói bao trùm nhà kho cùng tiếng rít chói tai và tiếng thép va vào nhau cho tôi biết nơi bọn chúng đứng đã sụp xuống.
+30 Exp! +40 Exp! +40 Exp! +35 Exp! +40 Exp!
Kỹ năng sử dụng súng thăng cấp, (lv2/10) => (lv3/10) – Khả năng sử dụng chính xác súng lục, súng trường và đại bác cầm tay. Độ chính xác hiện tại: 26,25%. Độ chính xác được tính bằng [Cấp độ thông thạo vũ khí x5 + 1/4 Trí Lực].
Tôi nhảy ra khỏi chỗ nấp và lao vào đám hỗn loạn trước khi bọn chúng kịp định thần. Những tên tội phạm bất tỉnh nằm rải rác trên sàn với nhiều vết bỏng, thương tích khác nhau. Có thể tôi vừa giết người hàng loạt nhưng giờ không phải lúc nghĩ về nó.
Trận chiến còn lâu mới kết thúc.
Một trong những tên lưu manh đứng gần tôi nhất bắt đầu đứng dậy nhưng một cú sút mạnh thẳng vào mặt làm hắn đập xuống sàn, có thể đã vỡ mũi.
+ 40 exp
Một tên khác đứng dậy cầm súng nhắm vào tôi nhưng trước tình trạng choáng váng, mọi phát bắn đều đi lệch hướng. Trước khi hắn có thể tỉnh táo lại, tôi chạy nhanh tới tung một cú đấm móc vào cằm hắn.
+50 exp
Tầm nhìn ngoại vi của tôi bắt gặp bộ đôi đang cầm lên súng trường của chúng, nhưng may mắn Mori xuất hiện từ sau lưng, đâm chúng bằng kiếm của ông ấy.
"Jack! Bên kia!" Mori chỉ ngón tay.
Tôi nhìn theo hướng ngón tay thì thấy thằng khốn Jorgen đang đứng ho. Chiếc rương hắn cầm lúc nãy đã biến mất, còn trên đầu có một vết thương nặng khiến máu chảy dài xuống một bên mắt.
Tên hải quân bẩn thỉu phản ứng ngay lập tức, rút ra thanh Cutlass của hắn cùng nụ cười khinh bỉ.
Tôi chộp lấy khẩu súng lục đã được nạp đạn từ trước, nổ súng liên tục, cố gắng hết sức nhắm vào ngực hắn.
Hết lần này đến lượt khác, hắn né tránh làn đạn. Hoặc do tôi bắn quá dở hoặc đó là kết quả luyện tập của hắn, dù sao kết quả cũng không thể thay đổi.
Viên đạn cuối cùng, tên khốn này còn dùng kiếm đỡ, nhưng đổi lại thanh kiếm bị gãy. Hắn không thèm để tâm đến vũ khí của mình, lập tức phi mảnh gãy về phía tôi, khiến khẩu súng lục của tôi văng đi.
Tôi nhanh chóng kéo giãn khoảng cách với hắn, bật [quan sát] lên. Do không có thời gian nên tôi chỉ để ý tới các chỉ số quan trọng nhất. Hắn hơn tôi 6 STR, có 1580 HP, DEX của hắn kém xa tôi 28 điểm.
[Adrenalin Rush] kích hoạt! STR (118+ 70%)=> (200,6)
Hai bên áp sát nhau bắt đầu tung nắm đấm. Không ai ở trạng thái tốt nhất 100%. Hắn thì ù tai, cộng thêm vết thương trên đầu. Tôi thì có mấy lỗ trên người. Nếu không có kỹ năng hồi phục thì chắc tôi không trụ nổi.
Sau vài phát kiểm tra nhau, rõ ràng Jorgen được đào tạo chiến đấu 1vs1. Tôi thì dựa vào bản năng nhờ [chiến đấu bằng tay không]; khả năng đỡ đòn và phản công của hắn vượt xa tôi. Nếu tôi vẫn kẹt ở mức DEX lúc tôi hạ BlackJack, Jorgen chắc chắn thắng tôi.
Thật đáng tiếc là, các yếu tố hiện tại đang ủng hộ tôi. VIT, DEX của tôi cao hơn, vết thương trên đầu khiến hắn không thể nhìn rõ. Perk giúp tôi chịu đòn tốt hơn.
Tên này bắt đầu đuối dần.
Jorgen gạt một trong những cú đấm của tôi, cố gắng phản công, rồi lại lùi lại để tránh đòn tấn công tiếp theo của tôi. Phán đoán của hắn rất chính xác, với hơn 200 STR bây giờ, mỗi cú đấm của tôi đều nặng như búa tạ.
Cảnh báo! [Adrenalin Rush] đã hết thời gian!
"Haizz, ít nhất nó cũng đã giúp!"
Chiến lược các kiểu sẽ vứt hết vào sọt rác khi trận đấu trở thành cuộc đánh lộn đường phố. Hắn có thể né đòn nhiều hơn tôi nhưng cả hai đều đang chơi khô máu, thương tích nhiều như nhau. Tôi đã phải âm thầm ra lệnh cho hệ thống xóa tất cả thông báo thương tổn mà nó ném vào mặt tôi.
Cuộc chiến cuối cùng cũng đi đến cao trào khi một cú đấm của tôi giáng vào hàm hắn, và cú đấm của hắn thụi vào bụng tôi.
48 Damage! (517/1,580) –39 Hp! (1,056/2,020)
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, cả hai chúng tôi đều đau đớn, không thể tung đòn tiếp theo.
Nhưng tôi là người hồi phục nhanh hơn.
Tôi hạ thấp người rồi xoay chân ra theo hình vòng cung, đánh ngã tên phản bội. Tiếp đến tôi nhảy lên cao, thúc cùi chỏ nhắm vào phần thân giữa của hắn, khiến hắn đập mạnh xuống đất nhanh hơn, đau hơn. Hắn hét lên vì đau.
50 Damage! (467/1,580)
Jorgen cố gắng lăn đi nhưng đôi giày của tôi không cho phép kế hoạch của hắn có thể bắt đầu.
72 Damage! (395/1,580)
Đối thủ của bạn đã bất tỉnh!
Mắt tên phản bội trợn trắng dã, tay chân co giật một cách quái dị.
"Đừng có chết vội, thằng chó!" Tôi nói. "Giờ tới lượt cậu mày."
Bản thân tên Don vừa mới tỉnh táo lại kể từ lúc rơi xuống từ lầu hai. Đối với một tên lùn tịt như vậy, thế là khá lắm rồi.
Hắn với lấy khẩu súng của hắn rớt trên mặt đất thì bị Mori dẫm mạnh vào tay, làm gãy hai ngón tay hắn.
Hạm trưởng nhấc bổng hắn l��n không trung. Tôi thẫn thờ nhìn hắn giãy giụa một cách vô ích khi cố gắng thoát khỏi Mori.
"Chúng mày nghĩ chúng mày thoát khỏi vụ này sao?" Tên Don giận đỏ mặt. "Tao còn có mối quan hệ cao hơn lũ hải quân. Mày sẽ không bao giờ—"
"Im mồm, mày nghĩ tao sợ chắc?" Tôi nói với vẻ khinh thường. "Tin tức băng đảng chúng mày bị một hải quân và một thợ săn tiền thưởng tiêu diệt lộ ra, chả thằng ngu nào muốn dính tới mày hết. Hi vọng mày bị xử trong tù để bịt đầu mối."
Tôi đấm thẳng vào mặt Don, khiến lão ta bất tỉnh nhân sự. "Một cú thôi ư? Đùa đấy à? Thật thảm hại."
500 exp! Bạn đã đạt đến Lv. 28! Bạn có 10 điểm để dùng!
Tôi im lặng cộng hai điểm cho mỗi chỉ số rồi quay sang nhìn Mori.
STR (118)=>(120) VIT (101)=>(103) DEX (101)=>(103) INT (45)=> (47) WIS (43)=> (45)
"Giờ sao? Chúng ta phải gọi cho ai dọn mớ hỗn độn này?"
Mori thả tên trùm băng đảng bất tỉnh xuống sàn, khẽ thở dài. "Chắc chắn phải gọi cho Đại tá. Ông ấy sẽ giết chết chúng ta. Đáng lẽ nên nghi ngờ từ lúc Trung úy nói hắn là người xử lý tất cả các thủ tục giấy tờ cho chiến dịch này."
Báo động! Đối thủ của bạn đã ăn trái ác quỷ! 65% Hp tối đa đã được khôi phục!
Tôi quay phắt đầu về phía Jorgen. "Cái gì? Hắn đâu có!"
Một tiếng nhai nhồm nhoàm vang lên làm tôi giật mình. Tên Jorgen khốn kiếp, kẻ mà đáng lẽ đã bất tỉnh, đang ngồi nhồm nhoàm nhai một trái cây giống hệt quả quýt trên tay.
Một quả quýt được trang trí bởi những vòng xoáy đen không tự nhiên.
Vẫn từ vị trí của mình trên sàn, tên trung úy ném cái nhìn điên cuồng nhắm vào Mori và tôi.
Rồi hắn cười.
Toàn bộ cơ thể của Jorgen bắt đầu biến đổi trở nên to ra một cách rõ rệt. Lông màu cam mọc ra từ khắp người hắn, trên khuôn mặt hắn xuất hiện đôi má rộng và phúng phính. Cánh tay hắn dài ra đáng kể, chiếc áo sơ mi thì hoàn toàn bị xé rách thành từng mảnh trước sự phát triển đột ngột. Tên khốn đập mạnh lòng bàn tay khổng lồ vào sàn nhà rồi gầm lên một tiếng đầy thách thức.
"Đệch, tại sao mọi chuyện không bao giờ dễ dàng?"
Độc giả có thể tìm đọc bản dịch này tại truyen.free, nơi lưu giữ toàn bộ quyền sở hữu trí tuệ.