Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nơi con thỏ biết bay - Chương 4: Chapter 4: Âm hưởng

Hai tuần kể từ buổi gặp mặt đầu tiên trôi qua nhẹ như gió đêm, không có sự kiện gì quá lớn lao nhưng vẫn đủ để đan những sợi chỉ mới vào mối quan hệ của cả hai. Trong từng dòng tin nhắn không chỉ còn là sticker hay những câu cụt ngủn kiểu “ăn chưa”, “ok”, “ấy ừ”. Giọng điệu cũng khác. Có nhiều hơn những câu kể vu vơ, vài chuyện nhỏ trong ngày, đôi khi là một tin nhắn dài tới mức chính họ cũng bất ngờ vì đã viết nhiều như vậy.

Tuy vậy An Nhiên cảm thấy mình không thay đổi quá nhiều. Con người vốn sợ tổn thương thì hiếm khi mở cửa trái tim chỉ vì vài lời hỏi thăm.

Nhưng có những lúc, giữa buổi tối tắt đèn, khi tiếng quạt quay đều và mọi thứ lắng xuống, An Nhiên nhận ra mình đang ngày càng chờ tin nhắn từ Thư như một thứ âm thanh quen thuộc. Không phải sự chờ đợi nôn nóng, mà là cảm giác an tâm khi biết bên kia có ai đó cũng đang tồn tại, cũng đang thức, và cũng quan tâm đến vài điều nhỏ bé trong ngày của anh.

Còn ở đầu nhắn bên kia, cô đã chủ động hơn nhiều. Không phải kiểu chủ động vồ vập hay luôn miệng tra hỏi, mà là thứ quan tâm rất khéo léo, như một chiếc khăn ấm choàng lên vai ai đó mà không khiến họ cảm thấy bị ép buộc- nhẹ nhàng và dịu êm

Dù vậy, cô vẫn luôn giữ khoảng cách. Có những điều Thư tuyệt nhiên không nói, và cũng không để ai nhìn quá lâu vào đôi mắt mình. Có lẽ vì sợ nhưng cũng có thể là bản năng của cô cố tình làm vậy để bảo vệ chính chủ của mình.

Nhưng với An Nhiên, cô lại tự nhiên hơn thường lệ. Không hoàn toàn thật, nhưng cũng không dối trá hoàn toàn. Giống như việc mở hé cửa sổ, cho một chút ánh sáng len lỏi vào phòng nhưng bóng tối trong góc vẫn còn đang bủa vây một khoảng.

Chiều hôm đó, trong không gian đã được thay bằng những đám mây nhẹ nhàng đã xuất hiện một câu tương đối dài với cả hai người.

“ Chiều nay anh có rảnh không? Em đang tiện đường có một chút việc em qua chơi một lúc nhé. ”

Ngay khi ánh sáng từ điện thoại sáng lên An Nhiên đã biết rõ người gửi là ai. Bởi vì ngoài Thư ra thì làm gì có ai nhắn cho mình chứ. Nhấn nhẹ vào biểu tượng vân tay, dòng tin nhắn hiện ra trước mặt anh.

Từ “Tiện đường” An Nhiên nghe có vẻ không thật lắm. Nhưng dù thật hay là không thật thì chắc chắn trên môi của anh vẽ lên đường cong nhẹ tô điểm cho khuân mặt đã sáng sủa hơn trước. Tay bấm nhanh trên nền trằng như là phản xạ không có điều kiện ở loài động vật.

“Ừ, em qua đi. Nhớ đi cẩn thận nhé”

Đã từ một tuần trước, An Nhiên đã cảm thấy xưng tôi-cô bắt đầu thấy sai khác. Anh muốn xưng một cách thật thân mật như một người bạn nhưng lại mong muốn hơn cả một người bạn.

Chữ “đã gửi” vừa hiện được 3s thì đã thay bằng chữ đã xem. Ngay sau một khoảng lặng nhẹ, một sticker hình con thỏ trắng đang tạo thành hình like.

Nhưng khi con thỏ trắng xuất hiện, tim cậu lại đập hơi nhanh hơn một nhịp.

Phòng của An Nhiên nằm trên tầng ba, cuối hành lang. Đó là nơi cậu sống ba năm qua - một không gian nhỏ nhưng quen thuộc vô cùng. Trước đây nó khá bừa bộn: giấy vụn, bản thảo nháp, quần áo giặt rồi vứt lên ghế, những hộp mì gói chưa dọn…

Nhưng gần đây, căn phòng thay đổi đôi chút. Không phải vì Thư yêu cầu, mà là vì chính An Nhiên bắt đầu cảm thấy mình nên làm điều đó. Một phần nữa là vì để tránh trường hợp như hôm nay sẽ không kịp dọn nhà khi cô đến lúc đó nàng thỏ chắc chắc sẽ đá đểu.

Bên góc phòng, An Nhiên còn mua một cặp tạ nhỏ màu xanh ghi 5kg được làm bằng nhựa. Trong lịch sự xem video của anh đã bắt đầu đề xuất những video như là tập bụng 10 phút hay là phát triển body trong vòng 30 ngày.

Mấy video này dạo này An Nhiên rất hay xem, và tập nhẹ một lúc. Nhưng mà anh không biết rằng bộ xương khô như anh cần gì tập bụng vì đã lộ rõ cả xương sườn ăn sâu vào cả vài cm rồi.

Đôi lúc tắm anh nhìn mình vào gương rồi dùng nước vuốt tóc ngược sang đằng sau. Trông như một lãng tử đẹp trai mà đúng hơn chỉ mình anh thấy thế thôi. Thỉnh thoảng An Nhiên còn pose mấy dáng thể hình. Trong đôi mắt đã vài phần đẹp hơn, anh thấy mình thật đẹp và có thể đi thi mấy cuộc thi thể hình anh thấy trên mạng.

Trong tủ đựng của nhà bếp đã xuất hình vài hộp yến mạch và loại sữa đạm mà Thư từng nhắc. An Nhiên cũng đã dần dần ngừng mua mỳ gói nữa. Anh đã bắt đầu học nấu ăn, có lẽ để cuộc sống thêm bận rộn hơn hoặc có thể là dể khoe với Thư. Lúc đấy An Nhiên cười còn tươi hơi cả cây lan ý đang xanh trong cửa sổ tràn ngập ánh nắng ấm.

Cuối cuối An Nhiên còn dọn bớt từng tờ giấy lộn được vứt linh tinh trên bàn làm việc, thay bóng đèn mới sáng hơn và chiếc laptop chứa đầy những bụi đã được lau chùi cẩn thận sạch bóng.

Tất cả chỉ là những thay đổi không mấy đáng kể với một người bình thường nhưng một người cách đấy hơn một tháng trước sống như chờ Tử Thần đến đón thì lại là một kì tích.

Không khó để nhận ra đó là tín hiệu của một người đang cố sống tốt hơn trước.

Khoảng 5 phút sau tiếng gõ cửa nhẹ vang lên, ngay sau đó là tiếng cạch của tiếng cửa cũ. Một bóng hình nhỏ nhắn bước vào trong nhà. Thư mặc chiếc áo sweater màu bee chiếc giày trắng được che mất phần mu bởi chiếc quần ống rộng. Tóc cô được búi gọn nhưng đã có một số sợ bơ lơ ra ngoài. Phần tóc mượt mà được cài lên không phải một con thỏ thường ngày mà là một chiếc kẹp màu hồng dài khoảng 5 cm có hình cả ba con thỏ.

Cô đứng trước cửa chỉ vài giây thôi, nhưng đủ để An Nhiên biết.

Thư có thói quen ấn vào khóa nhẹ một cái trước khi gõ - một tật dễ thương mà không phải ai cũng nhận ra. Cậu mở cửa, không nói gì, chỉ nghiêng đầu một chút, đủ để Thư bước vào.

“Phòng sạch hơn rồi này, còn thoang thoảng mùi nước hoa nhẹ nữa. Em bắt đầu nhìn nhận anh giống một người bình thường rồi đấy.” Thư nói ngay khi vừa bước vào, giọng như nửa trêu nửa thật.

“Do không có việc gì làm dọn thôi,” An Nhiên đáp, kiểu trả lời rất An Nhiên -vừa thật vừa như đang tránh né lời khen.

Thư không hỏi nhiều, đôi mắt quan sát như thể đang tìm kiếm gì đó thú vị. Khi thấy cặp tạ mới, cô nhấc lên, cười nhẹ:

“Ái chà, tạ này. Anh dạo này còn tập thể dục cơ à. Cho em xem cơ bụng được không?”

An Nhiên hơi đỏ tai, quay mặt đi:

“Đương nhiên là không rồi anh tập vì để có sức khỏe lúc đó làm việc với hiệu quả được”

“Thật không đấy.”

Thư nhìn sang, dịu dàng nhưng không nói gì thêm. Một niềm vui nhỏ bé đang dần hiện hữu trên khóe môi hồng. Cô hiểu - đôi khi người ta thay đổi không vì bản thân, mà vì có ai đó khiến họ muốn sống tốt hơn. Nhưng nếu nói ra lúc này, có lẽ An Nhiên sẽ ngại đến mức trốn vào tủ.

Cô tiếp tục khám phá căn phòng, vừa bước vừa đưa tay chạm vào vài cuốn sách, vài món đồ nhỏ mà An Nhiên đặt trên kệ. Đến lúc thấy những hộp đồ ăn dưỡng chất trong tủ lạnh, Thư không giấu được nụ cười:

“Anh ăn mấy cái này thật à? Hay mua để trưng bày vậy?”

“Ăn chứ,” An Nhiên nói với giọng hơi chống chế. “Em bảo ăn cho tốt còn gì.”

Thư khựng lại nửa giây, rồi bật cười nhẹ.

“Gớm, nghe lời nha.”

Cả hai nói vài chuyện linh tinh, đôi khi im lặng nhưng không hề gượng gạo. Không khí giống như một buổi chiều trong lành nơi hai linh hồn quen cô đơn được phép ngồi cạnh nhau mà không cần tỏ ra mạnh mẽ.

Sau đó Thư ngồi xuống giường, đưa mắt nhìn quanh như tìm gì đó để trêu tiếp. An Nhiên ngồi ở bàn làm việc, xoay xoay chiếc bút trên tay. Một khoảnh khắc rất nhỏ, nhưng đầy dịu dàng - hai con người vốn quen trốn khỏi thế giới bằng mặt nạ, giờ lại bình yên ngồi cùng nhau mà không phải đeo gì cả.

“Cho em mượn điện thoại đi,” Thư nói bất chợt.

“Làm gì?”

“Muốn xem playlist nhạc của anh. Nhỡ đâu có cùng gu thì sao.”

“Không.” An Nhiên đáp nhanh như thể vừa bị hỏi một điều nhạy cảm.

Thư nhướn mày: “Sao? Có nhạc ‘dìm hàng’ à?”

“Không phải.”

“Vậy cho coi đi.”

“Không.”

Cô nhìn anh thêm vài giây, rồi nhoẻn miệng cười bí hiểm.

“Thế thôi để em kiếm gì khác nghịch vậy.”

Nói xong, cô lại ngó một vòng quanh phòng. Đúng lúc đó, đôi mắt lóng lánh của Thư dừng lại ở một chiếc hộp nhựa nhỏ đặt dưới kệ sách. Cô liếc nhìn An Nhiên -người lúc này đang hơi căng thẳng vì đoán được cô sắp làm gì. Cô nhanh tay cúi xuống nhặt chiếc hộp lên.

“Cái gì đây?” cô hỏi.

“Không có gì hết. Để xuống đi mẹ trẻ ơi.”

“Không,” Thư nói, vừa mở nắp hộp vừa mỉm cười đầy đắc thắng. “Càng nói vậy em càng tò mò.”

An Nhiên thở dài đầy bất lực.

Trong hộp là vài món đồ cũ: một chiếc USB, mấy thẻ nhớ, vài đoạn dây tai nghe hỏng đã quấn lại… Thư không để ý những thứ đó. Mắt cô dừng lại ở một chiếc máy ghi âm nhỏ, loại đời cũ mà hồi cấp ba thỉnh thoảng học sinh hay dùng để thu bài giảng hoặc vài thứ linh tinh.

Cô cầm nó lên, lắc qua lại.

“Còn dùng được không?” cô hỏi.

“…Không biết,” An Nhiên đáp, giọng nhỏ đi thấy rõ.

Thư nhấn nút play. Ngạc nhiên thay, máy vẫn hoạt động. Một đoạn âm thanh rè rè vang lên, rồi hòa vào không gian là giai điệu của một bài hát cũ, rất cũ, kiểu những bản ballad buồn mà những người cô đơn thường nghe lén vào ban đêm.

Âm thanh không quá trong, nhưng vẫn đủ để trái tim con người rung theo một nhịp khó diễn tả.

Thư ngẩng đầu nhìn An Nhiên.

Anh không giấu được sự bối rối - thậm chí còn định đứng dậy dành lại máy ghi âm.

“Em tắt được rồi. Trả đây.”

“Không,” Thư giữ máy lại, ánh mắt mềm nhưng không chấp nhận từ chối.

“Đây là đồ của anh. Em muốn nghe xem anh hay nghe nhạc như thế nào. Mà gu của anh cũng hợp gu của em lấy đấy chứ”

“Không có gì hay đâu. Toàn bài vớ vẩn thời cấp ba…”

“Em thích nghe những thứ vớ vẩn mà.”

An Nhiên cứng người lại.

Thư đặt máy xuống giường, để âm thanh tiếp tục vang lên. Cô nghiêng đầu, lắng nghe từng câu hát nghẹn, như thể đó không chỉ là âm nhạc mà còn là câu chuyện đang thì thầm từ một nơi rất sâu trong trái tim An Nhiên.

Căn phòng nhỏ bỗng yên lặng đến mức có thể nghe thấy cả tiếng thở. Giai điệu cũ nát ấy mang theo một thứ buồn không quá rõ rệt nhưng dai dẳng, giống như vết xước trên mặt kính - nhìn lướt qua thì không thấy gì, nhưng dưới khi có ánh sáng hắt vào thì lại hiện lên rất rõ.

Thư ngồi im.

An Nhiên càng đứng bất động.

Không ai nói gì, nhưng cả hai đều hiểu:

Bản ghi âm này chính là bài nhạc của quá khứ. Đúng hơn là quá khứ của An Nhiên

Và đó chính là khoảnh khắc mọi thứ bắt đầu thay đổi.

Hòa cùng tiếng nhạc hơi rè, An Nhiên là người mở lời trước:

“ Thư… Ngồi xuống đây để anh kể cho một câu chuyện hài nhé.” Đôi mắt anh bắt đầu nhìn vô định hình như đang xé tầm màn của quá khứ vậy. Một câu chuyện giữ kín trong lòng của An Nhiên.

“Vâng..”

“Ngày đó là…”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free