Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nơi con thỏ biết bay - Chương 3: Chapter 3: Khi cơn mưa dừng chân

Ở trong một căn phòng nhỏ khoảng chừng 20m²,có một ánh sáng nhỏ vẫn đang chiếu lên trên khuân mặt của một người con gái xinh đẹp. Ánh mắt cô long lanh như đang hút từng ánh sáng ít ỏi của chiếc điện thoại chỉnh độ sáng thấp nhất.

Như là đã hút quá nhiều ánh sáng nên dưới đôi mắt long lanh như con mèo nhỏ kia đã xuất hiện từng chút ít bọng mắt nhỏ.

Ánh sáng từ chiếc điện thoại còn chiếu lên cả căn phòng được dán tràn ngập hình ảnh manga cắt nhỏ. Từng làn ánh sáng như đang len lỏi vào từng góc của ngôi nhà, len vào cả chiếc áo khoác vắt bừa lên ghế. Trên chiếc bàn cái kẹp hình con thỏ trắng được vứt bừa, nó lặng lẽ nó cô đơn như chính con người mà sở hữu nó.

“Anh hiện tại có rảnh không? Em nhờ anh một việc này…”

Ngón tay cô run run trước khi nhấn nút gửi. Tin nhắn cũng được gửi cho một số lạ không tên. Bên cạnh đó một tờ giấy cứng đang được mạ vàng bởi ánh trăng được ghi số điện thoại trùng với số mà hiện trên đầu trong chiếc màn hình chỉ vỏn vẹn 6,3in.

Thư nghĩ chỉ là việc nhỏ mà thôi. Nhưng trong lòng cô, từ ‘nhỏ’ lại nặng trĩu đến lạ thường. Nhưng Thư lại lừa dối bản thân mình rằng không sao đâu vì chắc là nó nhỏ thật. Nhưng mà nhỏ với người khác nhưng đôi khi lại lớn với một số người chăng?

Giờ đây, cô muốn chứng minh: cô vẫn ổn, vẫn có người bên cạnh, không ai phải thương hại. Và người cô chọn để “mượn” là An Nhiên, người vừa mới làm tổn thương cô cách đây vài ngày trước.

Cô cũng chẳng muốn nhờ anh một tý nào cả. Nhưng sau khi nhận được lời mời họp lớp từ một số người bạn mà hồi cấp 3 chỉ nói xin chào cho có lệ thì Thư nhận ra trong chính cái danh bạ của mình lại nhỏ đến lạ lùng.

Chỉ có vỏn vẹn ba số điện thoai. Một cái ghi là Quán ăn khuya còn hai cái còn lại đều là 3 số đều không có tên ghi. Ở cái tin nhắn thư hai đang hiện lên chữ:

“Nếu có bạn trai hay chồng thì nhớ mời họ đến nhé. Không bị mất mặt…” Những con chữ còn lại bị dấu ba chấm che khuất.

Ánh trăng không chỉ chiếu mỗi vào căn phòng nhỏ bé của cô. Trăng đêm tròn vành vạnh không khi hơi se se lạnh đúng chất miền bắc vào cuối tháng 9. Từng hơi trăng nhẹ như có hồn chiếu vào từng hòa tan cùng với ánh sáng điện thoại cũng phát ra từ một căn phòng cho thuê nhỏ. Nhưng chiếu vào khuân mặt là một chàng trai đang mở to mắt.

Đôi mắt mệt mỏi đang cố mở to hết sức nhưng dù cố đến mấy mắt anh vẫn nhỏ đến lạ. An Nhiên lúc này rất bất ngờ khi người nhắc cho anh trước khi tử thần gửi phiếu tử đến cho.

An Nhiên đọc đi đọc lại một dòng chỉ vỏn vẹn có 12 từ nhưng lại đọc lại có lẽ lần thứ 10.

Anh liếc mắt lên xem ai nhắn nhưng nhận ra là một số lạ. An Nhiên tưởng mình bị lừa đảo nhưng nhận ra làm gì có ai ngu lại đi lừa đảo một đứa mà chẳng có gì ngoài những con chữ cả.

Anh chỉ nghĩ đến có một người “Anh Thư” Chỉ có cô ấy mới là người nhắn cho anh mà thôi. Vì cái tin nhắn mới nhất anh nhận được là tin nhắn hệ thống của nhà mạng nếu mà là người nhắn thì chỉ có cái tên là nhà xuất bản nhưng nó được được nhắn cách đây 9 tháng rồi.

Giữa muôn vài tiếng nói trong trí óc của An Nhiên.Anh tự hỏi:

Sao lại là mình?

Cô ấy có thể chọn bất kỳ ai, nhưng lại gửi cho anh, người từng nói những lời làm cô tổn thương. Có thể cô cần một người đóng vai, hoặc có thể chỉ cần một người… trả lời.

An Nhiên thở ra, âm thanh ấy hòa vào hơi gió lọt qua khe cửa, nghe như một tiếng thở dài của màn đêm tĩnh mịch. Ngoài kia, trăng rơi đầy sân, sáng đến mức phản chiếu trên sàn nhà anh một mảng sáng trắng, lạnh.

Anh chống tay nhìn ra cửa sổ, thấy ánh trăng giống hệt thứ ánh sáng đang chiếu trong căn phòng của cô – thứ ánh sáng cô đơn mà ấm áp.

Một thoáng, trong tâm trí anh hiện lên khuôn mặt Thư hôm ấy: đôi mắt long lanh, giọng nói lém lỉnh nhưng hơi khàn, và cách cô mím môi khi giấu một điều gì đó.

An Nhiên nhìn vào phần chữ đang hiện trên màn hình điện thoại, gõ vài chữ rồi lại xóa. Gõ lại. Xóa tiếp. Sau khoảng 30 giây nhắn đi nhắn lại như vậy, cuối cùng trong trong nền trắng của app nhắn tin chỉ có một icon like cơ bản của điện thoại.

Đã seen

Chỉ gói gọn trên dưới 10 giây nhưng mà bây giờ đơn vị đo thời gian của An Nhiên là hơi thở. Hơi thở anh dồn dập, nhịp tim đập loạn. Trái tim như đang kêu gào vì mệt mỏi. Có cảm giác như chỉ cần tim anh đập nhanh hơn một nhịp nữa thôi là trái tim nhỏ bé sẽ bị nổ tung...

An Nhiên đặt điện thoại xuống bàn, lưng tựa vào tường. Căn phòng nhỏ im phăng phắc, chỉ còn tiếng quạt kêu lạch cạch và ánh đèn đường rọi qua khe cửa sổ. Anh hít sâu - hơi lạnh ùa vào phổi, xót xa đến mức khiến anh phải nhắm mắt lại. Một phần là anh muốn để đôi mắt nghỉ ngơi

Và phần còn lại là anh không dàm nhìn thẳng vào cái icon like lạnh lùng nằm đó, đơn giản đến mức tàn nhẫn. Một ký hiệu rỗng tuếch, vô nghĩa..

Tiếng ting nhỏ báo hiệu tin nhắn đã đến, lẳng lặng liếc nhìn.

Không thấy tin nhắn nào xuất hiện mà chỉ có một icon hình con thỏ bên dưới có ghi là cảm ơn. Icon đấy dễ thương nhưng mà thầm lặng, không tiếng nổ, nhưng cháy âm ỉ như tàn thuốc rơi vào vạt áo len. Cháy lẹm.

Bàn tay An Nhiên siết chặt điện thoại. Ánh sáng màn hình tắt ngấm, và trong bóng tối, chỉ còn lại nhịp thở nặng nề, dồn dập - như thể chính trái tim anh cũng đang cố tìm một lý do vì sao nó lại đập nhanh đến vậy.

Chiều hôm sau, quán cà phê vẫn giữ nhịp yên ắng quen thuộc. Tiếng nhạc jazz trôi như khói mỏng, hương cà phê rang thơm lan tỏa trong không khí, làm mọi thứ dịu lại, mềm mại hơn. Ánh sáng từ bóng đèn huỳnh quang nhẹ vẫn đang làm cho bầu không khí trong quán cà phê mang một màu vàng nhẹ.

An Nhiên đứng ở cửa sổ, nhìn dòng người qua lại. Bầu trời xám xịt, vệt mưa còn sót lại trên mái hiên và đường phố, khiến cảnh vật như tan chảy, nhuộm một màu trầm tĩnh.

Anh mặc áo phông tối màu, quần đùi đen mái tóc còn bị rối hơn trước rất nhiều, đôi mắt thỉnh thoảng liếc về phía cửa ra vào như đang đợi giọt kim loại rơi xuống tạo thành tiếng ting quen thuộc.

Như là anh mong tiếng quen thuộc lại vang lên một cô gái nhỏ bước vào. Cô chỉ mặc chiếc váy trắng đơn giản, tóc xõa, kẹp tóc hình con thỏ như một dấu hiệu quen thuộc.

Thư khác hẳn hôm trước: dịu dàng, ít nói, nhưng ánh mắt vẫn tinh nghịch, nụ cười vẫn rạng rỡ một cách gượng gạo.

“Anh đến đúng giờ quá” cô nói, cố giữ giọng vui vẻ. Nhưng trong lòng, tim cô đập loạn nhịp. Cô sợ anh từ chối, sợ mọi thứ sẽ trở nên vụn vỡ nếu anh không đồng ý.

An Nhiên chỉ mỉm cười, không nói gì, ánh mắt điềm tĩnh nhưng dường như đọc thấu mọi suy nghĩ của cô. Anh quan sát từng chi tiết: cách cô rút tay khỏi áo khoác, cách cô hít một hơi dài trước khi bước ra, cách cô nhìn đồng hồ. Anh thấy cô đang căng thẳng, nhưng vẫn cố gắng duy trì vẻ ngoài bình thản.

“Anh có thể giúp em một việc được không” Thư nói bằng giọng nhỏ nhẹ nhưng cô lại không biết rằng cô đã nhắn với An Nhiên trước đó rồi

“Việc gì vậy? Nếu tôi có thể làm được thì tôi sẽ giúp coi như là để trả nợ cho hôm trước tôi lỡ hơi quá lời một chút ” anh nói với chất gọng trầm, chậm, như cố giữ mình khỏi một cơn sóng cảm xúc nào đó đang trỗi dậy.

Thư khẽ cắn nhẹ vào phần mềm trong môi, hít một hơi, rồi đặt điện thoại lên bàn, màn hình hiển thị tin nhắn cô đã được gửi vào hôm trước.

"Cuối tuần này em có buổi họp lớp. Bạn bè cũ có nhiều người lắm ai cũng có người yêu hết rồi. Họ hỏi là em đi với ai."

Cô ngừng lại, rồi nói nhanh, sợ rằng nếu chậm thêm chút nữa, mình sẽ chẳng thể thốt ra nổi:

"Em muốn nhờ anh đi cùng em một chút. Chỉ giả vờ thôi. Làm bạn trai em một buổi thôi."

Không gian im phăng phắc. Tiếng điều hòa phè nhẹ nhẹ. Một giọt nước từ mái tôn rơi xuống, Chảy từ đầu cửa kính đến khi biến mất khỏi tầm mắt của An Nhiên.

“Vì sao lại là tôi?” Anh hỏi khẽ

“Vì… em không biết nhờ ai khác” Rồi hai đôi mắt lướt nhẹ cùng hướng vào nhau. An Nhiên thấy đôi mắt Thư đẹp đến kinh diễm.

“Với lại em có linh cảm, anh sẽ không từ chối người cần giúp.”

Trong không gian tĩnh mịch như tờ, đã không còn bất kì tiếng nào khác nữa. Đúng hơn vẫn còn mà đó là tiếng thở dài và là giọt mưa rơi lách tách bên ngoài.

Tiếng thở dài lại trồng lên tiếng thở dài.

“Được” An Nhiên là người phá vỡ không gian yên ắng bóp nghẹt thời không này.

Anh cảm thấy rằng những lời nói làm tổn thương cô ngày trước nên được bù đắp lại vì khi An Nhiên với trí tưởng tượng của một nhà văn khi đặt mình vào vị trí của Thư. Anh nhận ra mình chẳng khác mấy một người thân quen mà anh biết.

Không gian như bị xé rách đi lớp màng bởi tiếng nói nhẹ của An Nhiên. Đâu đó trong khôn giang tiếng tim đập nhẹ dần rồi tắt hẳn. Chỉ một từ thôi, nhẹ như hơi thở, nhưng khiến trái tim Thư chao nghiêng.

Thư định cảm ơn, nhưng anh đã đứng dậy, đặt tiền nước lên bàn.

“Vậy lúc nào thì tôi cần giả làm bạn trai của cô”

“ Ba ngày nữa thôi. Vẫn quán nước này nhé. Em sẽ đợi anh” Thư nói với giọng nhẹ nhàng như một bản nhạc không lời.

Trước khi để An Nhiên khỏi quán, Thư đã đứng dậy nhanh đi lại trước mặt của anh loay hoay chỉnh cổ áo anh:

“Khi ai hỏi thì nói là mình yêu nhau được hơn ba tháng nhé. Nhớ chưa, nhà văn?”

“Nếu tôi quên thì sao?” Anh nhếch mép, đôi mắt ánh lên vẻ trêu chọc.

“Thì em sẽ nói dối tiếp để bù lại cho anh.” Giọng cô run run, ánh mắt thoáng chút e dè.

Cả hai im lặng, chỉ có tiếng nhạc jazz trôi lững lờ, tiếng đồng hồ tích tắc, và mùi cà phê lan tỏa. Mưa nhẹ ngoài cửa sổ lấp lánh trên lá, phản chiếu ánh sáng chiều tà. Thư cảm nhận được sự an toàn nhẹ nhàng từ sự hiện diện của anh, nhưng trái tim vẫn lo âu: cô đang bước vào một trò chơi cảm xúc mong manh, nơi thật và giả lẫn lộn.

Ba ngày trôi qua như một hơi thở ngắn. An Nhiên vẫn ngồi viết, nhưng từng câu chữ anh gõ ra đều có hình bóng của cô. Cứ mỗi lần con trỏ nhấp nháy, anh lại nhớ đến câu nói của Thư trong quán cà phê hôm ấy:

“Em sẽ nói dối tiếp để bù lại cho anh.”

Một lời nói nửa đùa nửa thật, nhưng nó mắc lại trong tim anh như một cái gai dịu dàng.

Chiều hôm đó, bầu trời Nam Định đục như một tấm kính phủ sương. Mây nặng, gió nhẹ, và hơi nước lơ lửng trong không khí khiến mọi thứ mang một màu xám nhạt. Từng chiếc xe máy lướt qua nhẹ nhàng một vài chiếc xe đạp nhỏ được người bán bánh gai rao trên con phố quen.

Tuy ồn ào của một thành phố mới nhưng dù sao thì nó vẫn là một màu xám nhạt.

An Nhiên đứng trước gương, mặc chiếc sơ mi trắng đã là phẳng, quần tây đen, tóc chải gọn gàng kiểu 7-3. Có lẽ lần đầu tiên sau nhiều tháng anh quan tâm đến ngoại hình của mình đến vậy. Anh ngắm mình một lúc rồi cười khẽ.

Trong gương, anh thấy một người đàn ông đang cố gắng đóng vai người khác, nhưng ánh mắt lại không thể giấu nổi sự bối rối.

Khi đến quán cà phê hẹn, Thư đã có mặt.

Cô ngồi cạnh cửa sổ đúng cái chỗ mà An Nhiên hay ngồi. Thư mặc một chiếc váy trắng đơn giản được hở nhẹ hai vai để lộ ra xương quai xanh của, mái tóc buông nhẹ, kẹp tóc hình con thỏ vẫn cài lệch trên mái. Ánh sáng mờ xuyên qua tấm kính, đọng trên gò má cô, phản chiếu đôi mắt trong vắt nhưng có gì đó xa xăm.

“Anh đến rồi à,” cô nói, giọng nhẹ như sương.

“Ừ,” An Nhiên đáp, đặt áo khoác lên ghế,

“Trông em khác quá.”

“Khác ở đâu? Em thấy em vẫn như mọi ngày mà”

“Ở chỗ… hôm nay em có vẻ trông trưởng thành hơn mọi ngày .”

Cô hơi khựng lại, rồi bật cười nhỏ, tiếng cười vang lên nghe như hạt mưa rơi vào mặt nước.

“Anh nói câu nào cũng khiến người ta không biết nên vui hay nên buồn. Vậy là chứng tỏ trước đây em là trẻ con sao?”

Thư tỏ vẻ khó chịu phồng má. Cặp má mềm của cô ửng đỏ.

An Nhiên thầm cười trong lòng, một người lớn mà ai lại đeo kẹp tóc hình con thỏ với lại ăn kẹo dẻo bao giờ không. Nhưng anh càng cảm thấy cô gái trước mặt mình đẹp một cách là kì.

Cả hai cùng rời quán lúc 6 giờ tối. Trên đường đến nhà hàng - nơi tổ chức buổi họp lớp - phố đã lên đèn. Những dây đèn vàng treo cao phản chiếu xuống mặt đường ướt, kéo dài thành vệt sáng dài trên đoạn đường cả hai cùng đi.

Thư đi bên cạnh, dáng nhỏ nhắn trong chiếc áo khoác mỏng. Thỉnh thoảng cô lại liếc anh, như để chắc rằng anh thật sự đang đi cùng mình, không phải chỉ là một giấc mơ mà cô tưởng tượng ra trong những đêm mất ngủ.

“Anh đừng căng thẳng nhé, chỉ cần anh giới thiệu bản thân thật mượt và mỉm cười là được,” cô nói, cố giữ giọng bình thản.

“Em đang lo tôi làm hỏng vai diễn à?”

“Không. Em sợ anh ngại quá.”

An Nhiên bật cười, nhưng anh lại thấy lạ. Câu nói ấy nghe như đùa, nhưng có khi lại là một lời tiên tri.

Nhà hàng nằm trong một con phố nhộn nhịp. Tiếng cười, tiếng ly chạm nhau, tiếng nhạc ồn ào hòa quyện tạo thành thứ âm thanh vừa rộn ràng vừa mệt mỏi. Nhà hàng lấy phong cách chuẩn châu á. Bên ngoài được đặt cây xanh được trang trí bởi những chiếc lồng đèn nhỏ phát ra ánh sáng đỏ lục.

Tiếng chào quý khác máy móc của một con vẹt ở trước cửa. Ngay khi họ bước vào, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Thư.

“Thư kìa, lâu lắm rồi không gặp!”

“Uầy, cô vẫn xinh như hồi cấp ba nhỉ!”

Một số bạn nữ chạy đến bệnh cạnh Thư nhưng trong ánh mắt của họ An Nhiên cảm thấy một cảm giác không thật từ khi anh bước vào đã thấy không thật rồi. Mọi người trong phòng như mặc lên mình chiếc mặt nạ giả không bao giờ muốn tháo ra.

Rồi mọi người bắt đầu quay sang nhìn An Nhiên. Một cô gái mặc chiếc đầm đỏ rực để lộ ra cặp ngực to chắc cơ phải ngang loại E nếu theo anh ước tính.

“Còn đây là ai? Bạn trai của cậu à?”

An Nhiên cũng chỉ mỉm cười nhẹ gật đầu lại, Thư cũng cười mỉm, nụ cười trông mảnh đến mức tưởng chừng chỉ cần một lời nói sai là nó sẽ vỡ tan.

“Bạn trai mình, anh ấy tên là An Nhiên. Là nhà văn.”

Một lời nói dối đã sai ngay từ chữ đầu tiên. An Nhiên sẽ cau mày nhưng mà chắc chỉ ngang một con ruồi bay ngay qua thôi. Một cái cau mà chắc chỉ có anh biết.

Cả đám người ồ lên, những ánh mắt trộn lẫn giữa ngưỡng mộ và nghi ngờ. Ai đó khẽ thì thầm, đủ để An Nhiên nghe:

“Thật sự là vẫn còn một số thằng ngu đi yêu con nhỏ đó cơ á?”

“Dắt cả nhà văn đến cơ à, nghe sang ghê ha.”

Thư nghe rõ rất rõ là đằng khác. Nhưng cô chỉ cười, nhưng trong ánh mắt thoáng qua một nỗi buồn nhức nhối. Cái không khí này càng làm cho An Nhiên thêm phần khó chịu. Anh càng muốn lại gần và dùng con dao để chém nát cái không khí khó chịu này.

Anh hơi đặt tay lên lưng ghế cô, hơi nghiêng người về phía trước - một cử chỉ đủ để trông như thân mật. “Em kể cho họ nghe đi, mình quen nhau thế nào.”

Thư chớp mắt, ngạc nhiên.

“À… bọn mình gặp nhau trong một buổi ký sách. Rồi à à…” Thư bắt đầu bối rối không biết nói như thế nào

Anh gật đầu, tiếp lời,

“Em ấy mua nhầm hai quyển giống nhau, nên cho em ấy hai quyển đó luôn. Đổi lại, tôi được một lời mời cà phê.”

Cả lớp lại được một tràng ồ nhẹ, không khí dịu đi. Mà có chắc là dịu đi không nhỉ. Thư nhìn anh, trong mắt ánh lên tia ấm áp. Anh đã cứu cô khỏi khoảnh khắc tưởng chừng như nụ cười và lời nói dối của cô sắp vụn vỡ. Nhưng Thư không để ý là tay của An Nhiên đã nắm chặt vào ghế, anh vốn là người ghét sự giả tạo mà bây giờ lại phải khoác lên mình tấm mặt nạ mèo.

Nhưng An Nhiên chỉ dám nắm vào ghế bởi vì anh biết khi bộc lộ ở đây là xong. Đúng hơi là Thư sẽ xong. Đành chỉ chịu đựng và nghĩ sau khi về nhà có thể hú hét bao nhiêu cũng được.

Thời gian trôi chậm. Những câu chuyện cũ được khơi lại, tiếng cười vang khắp phòng tiếng nhạc nền nhẹ nhàng như tô điểm cho không khí tràn ngập mùi xưa cũ này. Nhưng ở góc bàn, Thư vẫn lặng lẽ ở đó.

Thấy vậy An Nhiên với vai trò là một người bạn trai liền ngồi sát lại gần hơn. Hai hơi ấm từ hai còn người khác nhau bắt đầu giao thoa

Khi mọi người nâng ly, cô khẽ nhấp môi, rồi nhìn quanh - bạn bè cũ, ai cũng có người đi cùng. Có kẻ tay đeo nhẫn, kẻ khoác vai người yêu. Còn cô, dù có An Nhiên bên cạnh, vẫn cảm thấy trống rỗng đến lạ. Đôi mắt to nhìn vào mâm đầy đồ ăn trước mắt, nhìn vào cả cốc bia hơi vẫn còn nổi bọt khí.

Một con trai thấy hai người ở cạnh nhau có vẻ gượng gạo anh ta bắt đầu nói:

“Cặp này nhìn xa lạ thế, nắm tay đi chứ!”

Thư giật mình, ánh mắt cô cũng giật mình đôi tai bắt đầu ửng đó. Cô quay sang anh ánh mắt đang mong đợi xen lẫn sự run rẩy.

An Nhiên cũng nhìn cô, nhưng thay vì là cái đan tay giữa hài người thì nó lại là sự đan xen giữa các ánh mắt và cái lắc đầu nhẹ. Anh cũng không biết vì sao mình làm vậy - có thể vì sợ, hoặc vì không muốn biến điều giả dối thành thật trước ánh nhìn thiên hạ.

Một thoáng im lặng ngắn ngủi, nhưng với Thư, nó dài như cả tiếng đồng hồ. Cô rút tay về, cười gượng:

“Anh ấy ngại chỗ đông người thôi.”

Không ai để ý thêm, cuộc vui tiếp tục, chỉ riêng trong cô, nụ cười hóa thành vết nứt mảnh.

Cuộc vui nào cũng có lúc phải tàn, khi ra khỏi nhà hàng, trời bắt đầu mưa. Những hạt mưa nhỏ li ti rơi xuống, vỡ tan trên vai áo, ánh đèn đường chiếu lên thành hàng nghìn giọt sáng. Bức tranh mưa như được vẽ bằng sơn dầu mang đậm màu xám xịt của thành phố về đêm.

Thư mở ô, đi bên cạnh An Nhiên. Đường về dài, tiếng mưa rơi đều, từng bước chân nghe rõ mồn một trên nền gạch ướt. Nước mưa dần dần thấm vào giày của cả hai, và lụt dần vào trong tim của cả hai người. Mỗi người đều ôm cho mình một suy nghĩ riêng.

“Cảm ơn anh, hôm nay vui lắm.” Cô nói nhỏ, giọng pha lẫn run rẩy.

“Thật không?”

“Ừ… ít nhất em không phải đối mặt một mình.”

Anh im lặng. Thư dùng một chiếc ô hồng nhạt như muốn cố gắng làm cho bức tranh sơn dầu này thêm có màu sắc hơn nhưng chẳng đỡ tý nào mà còn làm cho cô trở nên cô độc đến sởn người. Một chấm nhỏ chẳng có tác dụng gì trong việc làm sáng màu bức tranh cả.

Bên cạnh An Nhiên đang dùng một chiếc ô màu đen họa tiết caro xanh đậm. Màu chiếc ô như hòa cùng bầu trời như hòa cùng làn mưa và như hòa cùng với sự hiu quạnh của thành phố buồn.

Từng làn nước chảy xuống hai bên mép ô như tạo thành bức tường nước ngăn chặn giữa hai con người cô độc của thành phố.

Đến đoạn phố vắng, đèn đường chỉ còn vàng lờ mờ. Họ dừng lại, chẳng rõ vì sao. Có lẽ vì không ai muốn bước tiếp. An Nhiên nhìn cô. Mái tóc Thư ướt nhẹ, giọt mưa lăn dài trên má, phản chiếu ánh đèn khiến khuôn mặt cô như tan trong mưa.

“Tôi xin lỗi, tôi không giỏi thể hiện tình cảm trước mặt người khác,” anh nói khẽ, giọng trầm gần như thì thầm.

Thư vẫn đang cúi gằm mặt xuống, ánh mắt đậm buồn đang nhìn mình phá tan khoảng lặng nước nhỏ dưới chân.

Thấy Thư không đáp gì An Nhiên khẽ thở dài. Tiếng thở dài não nề hòa cùng màn đêm đen tĩnh mịch. Gió thổi nhè nhẹ làm mất đi ngôi 7-3 của anh bây giờ chỉ là cái đầu có phần mái ướt đẫm nước mưa.

Thư bỗng mỉm cười, giọng khẽ, như chỉ muốn cô và chiếc bóng nhỏ của cô nghe thấy:

“Vậy là hôm nay anh thật sự là bạn trai của em rồi, phải không?”

Hai từ “Phải không” được hơi nhấn mạnh khiến An Nhiên khẽ run nhẹ. Lúc này lên làm gì nhỉ. Tuy đã đọc cả ngàn cuốn sách nhưng mà chẳng có cái gì có thể áp dụng vào đây cả. Lúc này An Nhiên như từ bỏ mà đúng hơi để cho bản năng bảo vệ của mình làm chủ.

Tay phải của An Nhiên để ô mình che về phía trước cả hai người , còn tay trái nắm nhẹ lấy bàn tay nhỏ bé nhưng lại lạnh của Thư kéo gần chiếc ô đến khi phần bạt chạm vào đầu anh, như muốn chắn đi ánh nhìn người khác.

An Nhiên cúi xuống, hôn nhẹ lên má cô - nhanh, nhưng thật đến mức khiến cả không gian như dừng lại. Hơi thở hòa trong hơi mưa, vị lạnh và ấm quyện vào nhau.

Môi của anh đẫm vị mưa hòa cùng với vị của mỹ phẩm nhẹ.

Thư sững người. Mắt cô chớp chớp như không tin vào điều đang diễn ra. Ngay lập tức má cô ửng đỏ. Thư liền quay mặt đi chỗ khác. Mắt cô giao với ánh đèn đường. Đôi mắt mèo ấy như đã tìm lại được một chút bình yên nhẹ.

Gió lướt qua, mang theo hương mưa và mùi đất sau cơn dông. Mọi âm thanh dường như bị nuốt chửng - chỉ còn lại nhịp tim đang đập loạn trong lồng ngực cả hai.

An Nhiên vẫn cúi đầu, hơi thở anh khẽ chạm vào cổ Thư, khiến cô run lên một chút, như thể toàn bộ cơ thể đang phản ứng lại với điều mà lý trí chưa kịp hiểu.

“Anh…” -giọng cô nhỏ đến mức gần như hòa tan vào tiếng mưa lất phất.

An Nhiên ngẩng lên, ánh mắt anh vẫn giữ nguyên sự yên tĩnh, nhưng trong đó là hàng ngàn điều chưa kịp nói. Không phải là ánh nhìn của người đàn ông đang yêu mãnh liệt, mà là ánh nhìn của một người đang sợ - sợ mất, sợ tổn thương, sợ chính mình.

“Xin lỗi…” – Anh nói, khẽ như gió thoảng.

Thư khẽ mím môi, lắc đầu, không biết là phản ứng vì ngượng hay vì điều gì khác. Cô khẽ cười, một nụ cười nhỏ xíu, yếu ớt nhưng đủ làm ấm cả không khí xung quanh.

“Không cần xin lỗi đâu. Em chỉ hơi bất ngờ thôi. Một người mà nắm tay còn không dám thì sao lại dám hôn má con nhà người ta cơ chứ.” Thư cười nụ cười của cô đẹp đến điên đảo bóp méo ánh sáng phản chiếu trong mắt của An Nhiên

Họ đứng im thêm một lúc, bên vỉa hè vắng người. Ánh đèn đường chiếu xiên qua vai Thư, tạo thành một quầng sáng mờ bao quanh mái tóc cô.

Mưa đột nhẹ dần rồi ngừng, nhưng hơi nước còn đọng trên tóc khiến từng sợi trông như sợi thủy tinh mảnh. An Nhiên nhìn thấy một giọt nước rơi từ tóc cô xuống, chạm vào nền xi măng và vỡ tan.

Giống như điều gì đó trong lòng anh, cũng đang rạn ra.

Sáng ngày hôm sau, vừa mở chiếc điện thoại lên thì đã còn một dòng tin nhắn được nhắn tới. Nhưng không phải số lạ mà được ghi là “ Thỏ con”

“Anh đã dậy chưa đó?”

Chỉ năm chữ, nhưng đủ khiến tim cô khẽ đập nhanh. An Nhiên gõ nhanh vào bàn phím đang hiện ra:

“Rồi. Vừa mới dậy xong.”

Rồi lại xóa.

Gõ lại:

“Vừa xong. Hơi mệt một chút.”

Rồi lại xóa.

Cuối cùng, anh chỉ nhấn gửi một icon mặt cười. Ba phút sau, tin nhắn “Đã seen” hiện lên.

Và rồi im lặng.

An Nhiên dừng lại ở sau icon đó. Đôi mắt anh mờ đi, tay run khẽ. Anh nhớ lại cái buổi mưa hôm ấy - ánh mắt Thư khi quay đi, đôi má đỏ, và cái im lặng khiến mọi lời nói trở nên thừa thãi.

Anh hôn cô, không phải để bắt đầu một điều gì, mà vì anh không muốn để Thư tin rằng không còn ai dám lại gần cô nữa.

Đêm hôm đó, Thư nằm co mình trong chăn. Cô mở lại khung chat, nhìn icon mặt cười rồi bất chợt vùi đầu vào gối có vẻ tức giận lắm, rồi kéo xuống dòng tin “Em nhờ anh một việc” từ ba ngày trước.

Dòng chữ ấy, dù chỉ là mượn danh nghĩa để đến với nhau, lại vô tình khiến cô nhận ra - có những mối quan hệ không bắt đầu bằng tình yêu, mà bằng những vết thương.

Bên kia thành phố, An Nhiên mở cửa sổ, nhìn mưa rơi trên mái tôn. Tiếng mưa đập đều như nhịp tim đang cố che giấu điều gì đó. Anh gõ thêm một dòng cuối vào bản thảo:

“Có những người bước ra khỏi cuộc đời ta, không phải vì họ muốn rời đi, mà vì ta chưa từng đủ ấm để họ ở lại.”

Rồi anh lưu lại file, tắt màn hình. Trong bóng tối, anh mỉm cười - một nụ cười vừa đau, vừa dịu dàng. Cơn mưa bên ngoài cửa vẫn đang rơi trên khung cửa sổ của căn nhà nhỏ tạo nên một bản nhạc đến từ thiên nhiên nhẹ nhàng. An Nhiên lúc này đang nhìn vào chiếc điện thoại vẫn sáng màn

Và đâu đó giữa thành phố ướt mưa, hai con người cùng nhìn vào ánh sáng yếu ớt từ chiếc điện thoại, cùng giữ im lặng như một cách để nói rằng: Nhớ lắm đó...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free