Nơi con thỏ biết bay - Chương 1: Chapter 1: Bản dạo cả của những kẻ không ngủ
“Mình là học sinh lớp 12 nên là mình sẽ có rất ít thời gian để viết xong mặc dù vậy vẫn mong mọi người ủng hộ mình ạ”
Đêm của một miền quê tỉnh Nam Định, vốn đã định sẵn sẽ yên tĩnh nhưng đâu đó vẫn còn gõ bàn phím lạnh cạch đến từ một căn phòng thuê rẻ tiền. Một chàng trai bất kể ngày đêm vẫn đang gõ từng hồi .Căn phòng khá nhỏ, chỉ cần bước ba bước là có thể chạm tường ở cả hai phía.Nó nằm trong một con hẻm khuất, giữa lòng phố thị dường như đã quên mất vẫn còn tồn tại.Căn phòng ấy sáng bằng thứ ánh sáng yếu ớt từ chiếc laptop đặt trên bàn chiếu rọi lên từng thữ trong căn phòng bé đấy.
Ánh sáng yếu ớt thì màn hình laptop soi thẳng vào mặt của chàng trai ấy và soi lên cả cái biển tên cũ treo ở góc phòng
Phạm Vũ An Nhiên
Trên bàn làm việc, những trang giấy trắng chồng lên nhau như tuyết. Anh đã không viết được dòng nào trong suốt hai tuần.Những con chữ như kẹt trong đầu của An Nhiên làm tắc mạch máu quanh mắt thâm xịt của những ngày thức khuya. Các con chữ đấy cứ được viết ra lại được xóa đi một cách nhanh chóng.Đâu đó trong phòng lại xuất hiện tiếng thở dài hòa lẫn vào màn đêm tĩnh mịch. Những chữ cũ vẫn còn đó — khô cứng, lạnh, như xác của những câu chuyện đã chết đi từ lâu.
Ánh sáng từ màn hình còn len lỏi vào góc trên của cái của sổ lúc nào cũng đóng kín bưng ở đó có một cái cây nhỏ đặt trong chậu sành. Đó vốn là cây lan ý một cây tượng chưng cho sự bình yên nhưng mà lá nó đã úa gần hết, úa không còn cái gì cả, úa cho cả cái bình yên này trong căn phòng bé này. Không phải là quên tưới nước cho nó , mà là An Nhiên dã tưới quá nhiều với mong muốn là cây sẽ sống sẽ xanh và sẽ ở cùng đây với anh. Nếu nó mà chết thì căn phòng này sẽ thực sự chỉ còn anh.
Dừng khoảng 1 chốc, An Nhiên ngừng gõ phím vươn tay ra, giữa không gian yên tĩnh đó lại xuất hiện thêm 8 cái tách dó bẻ khớp nữa. Và đôi mặt mệt mỏi lại vô thức nhìn vào một bức ảnh treo lệnh trên tường: Viền gỗ sẫm màu, chỗ tróc sơn, chỗ bị xước, trông như đã chịu đựng nhiều hơn cả chủ nhân căn phòng này.
Bên trong bức ảnh là một bức ảnh gia đình. Mà có phải là gia định không nhỉ. Bởi vì cả ba người trong tranh đều né tránh ánh mắt nhau đều gượng gạo như nhau.Vai sát vai mà như có một khoảng trống vô hình vậy. Không ai nhìn vào ống kính. Mỗi người hướng mắt về một hướng khác nhau, như thể họ chỉ tình cờ xuất hiện trong cùng một khung hình, chứ không thật sự thuộc về nhau. Một nụ cười gượng gạo như thể là người chụp ảnh vừa mới nói với họ là Chiii
Mỗi lần ánh sáng chiếu qua, lớp bụi mỏng phủ trên mặt kính phản chiếu thứ ánh bạc u buồn — giống như ánh mắt của một người đang nhìn vào quá khứ nhưng không đủ dũng cảm để chạm vào nó. Và ở góc phố nhỏ ấy lại thêm một tiếng thở dài nữa….
Vốn không được sống trong một môi trường tử tế nên ngay cả các con chữ của An Nhiên cũng đã bạc cùng với khung tranh đó. Anh viết như thể viết bằng máu, bằng sự thật, bằng những mảnh vụn đời sống mà người ta cố lãng quên và viết đến mức mất cả khả năng mơ.Và đương nhiên rồi, thế giới trả ơn anh bằng sự im lặng. Anh viết ra từng chữ đơn giản như cách để thở, nhưng mỗi chữ anh đặt xuống đều mang theo một vết rách nhỏ. Không phải trên da, mà ở nơi nào đó sâu hơn – nơi chỉ những người từng cô đơn đủ lâu mới biết. Người ta nói văn anh “thiếu hi vọng”, “không phù hợp để in”, “quá thật”.
Còn anh chỉ biết cười. Trong thời đại mà mọi người sống bằng mặt nạ, ai lại cần một tấm gương phản chiếu đến tận xương chứ. Người ta nói viết là chữa lành, nhưng với An Nhiên, viết là mở vết thương ra để nó mục rữa. Mỗi bản thảo của anh là một lớp sẹo – lớp cũ chưa kịp phai, lớp mới lại chồng lên tiếp.
Đúng lúc ấy cái đồng hồ sinh học nhảy cùng lúc với cái đồng hồ cơ. Tiếng bụng trống vang lên kết hợp cùng tiếng tíc tác của đồng hồ điểm đúng 2h07 phút sáng. Cảm giác cồn cào ấy kéo anh dậy, buộc anh phải rời khỏi màn hình sáng trắng. Thành phố ngoài kia đã hết ồn ào một cách vô hồn chỉ còn những chiếc xe tải chở hàng chạy qua, để lại luồng gió lạnh và mùi xăng loãng.
An Nhiên nhanh tay khoác chiếc áo khoác mỏng được treo bên tường , bước xuống cầu thang ẩm mốc. Dưới chân, nền xi măng thấm nước mưa, phản chiếu mờ mịt như gương. Khi đi ngang qua cửa kính tầng trệt, anh thấy bóng mình — một hình hài mệt mỏi, hai mắt thâm đen như chưa từng chạm đến bình minh, dánh người gầy gò do ăn ít và lười vận động. Anh còn bước đi nhanh hơn như để tránh nhìn vào cái hình bòng, cái thực tại đang ngày càng hiện hữu xung quanh anh.
Cửa hàng tiện lợi cách nhà chưa đầy ba phút đi bộ. Nó mở suốt đêm, như một ốc đảo sáng nhỏ giữa sa mạc tối. Bên trong, ánh đèn huỳnh quang lạnh và sạch đến mức trông như một thế giới khác — vô trùng, yên lặng, và giả tạo.
An Nhiên đẩy cửa, tiếng chuông “ting” vang lên như một giọt kim loại rơi vào thinh không. Nhân viên cũng chào anh một cách máy móc Anh lướt qua kệ hàng, dừng trước khu mì gói.Hôm nay có loại mới — bao bì màu đỏ, ghi “Hảo Hảo tôm chua cay” Nhưng mà bên dưới còn ghi là “Ngon hơn người yêu cũ”
Anh khẽ cười. Người ta bây giờ giỏi dối trá đến mức biến cả nỗi buồn thành sản phẩm tiêu dùng. Khi anh quay ra quầy tính tiền. Có một bóng dáng như đang đợi An Nhiên đến tùng hồi.
Là một cô gái. Ánh sáng đèn huỳnh quang rọi xuống mái tóc đen dài của cô, phản chiếu thứ ánh tím mờ, như thể giữa đêm có ai rắc bụi sao lên.Cô không mặc gì nổi bật chỉ là áo khoác be nhạt, quần jean, giày trắng. Chẳng có gì quá nổi bật, nhưng không hiểu sao An Nhiên cứ nhìn không rời.
Có lẽ là vì ánh nhìn. Đó là ánh nhìn vừa xa vừa gần — kiểu ánh nhìn khiến người ta có cảm giác cô không hoàn toàn đứng ở thế giới này. Cô cầm một chai nước và một gói kẹo bạc hà, nhưng không tiến lên. Chỉ đứng đó, nhìn vào khoảng không nơi có nhân viên bán hàng ở đó. Rồi một giọng nói trong trẻo mới hiện lên :“Tính tiền hộ tôi mới”
Xong đó cô liền đi ra cảnh cửa tự động và tiếng giọt kim loại ấy lại phát .Khi An Nhiên đên đặt gói mì lên quầy, nhân viên lại tiếp tục hành động như một cái máy vậy .
Chỉ mất 5s đã xong An Nhiên liền cầm cốc mỳ ra bên ngoài nơi có máy lọc nước có thể rót ra nước ấm.
Làn khói nóng xuối thằng vào bát mỳ bay lên mắt anh làm mắt anh hơi cay cay nhẹ. Có lẽ là vì gia vị mỳ.
“Anh có tin rằng là con thỏ biết bay không?”
Giọng cô nhẹ, trong, nhưng có độ vang của một giấc mơ vừa dở dang. An Nhiên khựng lại. Câu hỏi ấy không có trong bất kỳ thực tế nào anh từng biết. Một nụ cười rất nhỏ, mỏng như sợi khói được mắt anh bắt trọn lấy nó
Anh nhìn cô. Cô vẫn nhìn anh, ánh mắt yên lặng như thể vừa nói một điều hoàn toàn bình thường. Ở phía sau, nhân viên cửa hàng vẫn đang tính tiền cho khách khác, tiếng máy quét mã kêu “bíp” đều đặn. Thế giới vẫn tiếp tục, ngoại trừ khoảnh khắc giữa hai người này — nó ngừng lại, trong suốt như giọt nước rơi chậm.
An Nhiên không trả lời ngay hay đúng hơn là không biết phải trả lời thế nào. Một phần vì không hiểu, phần khác vì không muốn làm vỡ cái khoảnh khắc lạ lùng ấy. Anh chỉ khẽ nhíu mày tỏ vẻ không hiểu nhưng lại mang nhiều phần khó chịu
Cô bật cười, giọng cười không rõ là vui có lẽ chỉ là một cách để tự thoát khỏi sự ngượng ngập của chính mình.
“Không sao đâu,” cô nói, “Em chỉ hỏi vu vơ thôi. Đêm nay trăng đẹp quá, nên em dễ tưởng mình đang ở một thế giới khác.”
Đúng là trăng lúc này đẹp thật.Trăng chiếu rọi mọi thứ như đang soi sáng từng góc khuất trong con người mỗi người, nhưng ánh sáng trắng rơi xuống đất, hòa cũng lần sương mỏng tạo nên một bức tranh gương được hòa nhịp cùng với ánh sáng vàng.
An Nhiên vẫn nhìn.Đôi mắt cô đẹp quá anh nghĩ , đôi mắt ấy như soi rọi tâm hồn và soi được cả những người mà bên trong vốn dĩ đã chẳng có gì. Cô gái vẫn đứng đó, nhưng không nhìn anh nữa.Cô đang mải đút tay vào tút và móc ra một dãy kẹo dẻo hình con vật — những gói thỏ hồng, gấu vàng, mèo xanh xếp thành hàng. Cô chạm vào nó xé nó ra lấy ra một số con vật đủ loại màu sắc trong đó, Rồi cô lại một lần nữa phá vỡ sự im lặng đó
“Anh có ăn không?” — giọng cô trong veo, không ép, chỉ hỏi cho có.An Nhiên khẽ lắc đầu. Anh đã bắt đầu cử động. Cửa kính khép lại sau lưng, tiếng chuông “ting” vang lên một lần nữa — khẽ, lạnh, và cô đơn. Ly mỳ đã đầy nước sôi, An Nhiên cả thận đặt nó xuống cái bài đã được để sẵn.
Chưa kịp để An Nhiên phản ứng cô đã đặt lên bàn một nắm nhỏ kẹo dẻo. Cô ngồi xuống cạnh anh, không xin phép, cũng không cần lời mời. Khoảng cách giữa hai người vừa đủ để hơi ấm không hòa vào nhau, nhưng cũng không xa đến mức gió chen vào.
“Anh hay ra đây à?” cô hỏi.“Không. Chỉ khi đói.”“Vậy là thường xuyên rồi.”
Anh hơi ngẩng đầu, định đáp, nhưng khi thấy cô cười, anh thôi. Nụ cười thật lạ. Khóe môi cong nhẹ, vừa đủ để gợi một điều gì đó ấm, nhưng ánh mắt lại vẫn xa — như thể phần linh hồn của cô chưa bao giờ thật sự ở lại cùng nụ cười ấy.
“Ăn thử đi? Vị ngọt xong còn chua chua ăn ngon lắm đấy.”
Anh chỉ đành lấy một con hà mã màu hồng lên cho vào miệng có lẽ để đỡ phiền phức và có lẽ để mình cảm nhận lại ngày xưa. Kẹo để lại mùi ngọt của đường tổng hợp, và chua một cách lạ.
Trong yên lặng, anh nghe thấy tiếng đèn huỳnh quang kêu nhỏ, tiếng bánh xe lăn ngoài đường, và tiếng gió đập vào biển hiệu. Một thế giới trơn trượt và mờ nhòe. Khi anh một lần nữa nhìn cô gái lạ lẫm ấy, đôi mắt ấy đang nhìn bầu trời. Ánh đèn từ cửa hàng phản chiếu trong mắt cô, khiến đôi mắt ấy giống như đang giữ một ngọn đèn nhỏ nhưng có lẽ không bao giờ tắt được
“Anh có tin vào phép màu không?” Cô hỏi khẽ.“Không.” Tôi trả lời cộc lốc
“Thế thì tội nghiệp anh quá.”“Tại sao?”“Vì đôi khi, người ta cần tin vào một điều dối trá để sống tiếp. À không, để cuộc sống này bớt khổ đau hơn”
An Nhiên lặng im. Gió thổi qua, mùi khói mì và kẹo dẻo hà hòa vào nhau.Lúc này anh lại là người phá vỡ sự im lặng đó
“Tôi tên là Phạm Vũ An Nhiên. Còn em, em tên là gì?”An Nhiên hỏi khi ánh trăng cuối cùng của đang tan trên đôi mắt sáng trong đấy.Cô gái trước mặt khẽ nhìn anh. Mái tóc đen dài trượt qua vai, lấp lánh thứ ánh sáng nhàn nhạt như bụi sao mắc lại. Cô im lặng một lúc, như đang lục tìm cái tên của chính mình trong trí nhớ.
Rồi cô quay sang, ánh mắt nghiêng như một đường nét bị gió chạm.“Em là Nguyễn Anh Thư.Anh là anh trai con thư là viết thư nhé”
“Anh Thư…” An Nhiên lặp lại.Cái tên vang lên trong không gian nhỏ, nghe như một bản nhạc chưa viết xong.Một cái tên vừa sáng vừa buồn, giống như người mang nó.
Cô mỉm cười.“Tên của anh hay nhỉ, nghe yên bình kinh. Em mong anh sống đúng với cái tên đó”
Cô cười nhưng anh không cười bởi vốn dĩ cái tên đấy không dành cho anh.
Trời về khuya, con hẻm nhỏ loang ánh đèn vàng như sợi chỉ mỏng khâu lại những mảnh tối.Thư đứng ở đầu dốc, tay nắm túi kẹo dẻo còn dang dở. Mỗi viên kẹo, ánh lên một màu như tâm trạng chưa nói hết. An Nhiên đã ăn xong hết bát mỳ vừa đứng lên chuẩn bị đi về thì lại là giọng nói trong trẻo ấy vang lên
“Anh về cẩn thận nhé.” Giọng cô nhẹ như vừa đủ để gió mang đi.
An Nhiên gật đầu. Anh muốn nói điều gì đó — một câu gì đủ dịu để giữ người lại, nhưng rồi lại chỉ cười.Cô quay đi trước, dáng người mảnh khảnh như tan dần vào đèn đường. Chiếc áo trắng cô mặc dính một lớp sáng mờ, khiến anh có cảm giác như cô đang dần biến mất — không phải khỏi con phố, mà khỏi thế giới này.
An Nhiên lại đi lại đi đến lúc nào về nhà mà còn chẳng biết. Khi cánh cửa căn hộ khép lại, khoảng trống còn lại trong tim anh là thứ im lặng lạ lùng — không buồn hẳn, cũng chẳng vui.
Bàn làm việc của An Nhiên vẫn còn màn hình laptop dang mở.
Ngoài kia, tiếng gió cọ vào khung cửa kính.Cái cây lan ý lay động, bóng lá in trên tường như những mảnh ký ức như đang run rẩy.
An Nhiên tắt đèn.Tắt cả đôi mắt xanh vẫn đang nhìn chằm chằm vào góc tường trống. Trong bóng tối, anh mường tượng lại nụ cười của Anh Thư — nụ cười sáng như một vết thương mới, nhưng không đau.Rồi anh ngủ thiếp đi, mang theo cảm giác như vừa đi lạc vào một giấc mơ có mùi kẹo dẻo, và một cái tên chưa kịp quên: Anh Thư.