Nhân Sinh Thú Vị - Chương 16: Ba năm
Ăn cơm một lúc rồi cùng Vương Lan kia tham gia đêm hội.
Trên đường, nam thanh nữ tú dập dìu quần áo, hầu như đều đến tuổi kết bạn lữ. Mặc khó khăn xảy ra như thế nào thì những con người tham gia tối nay đều luôn nở nụ cười rạng rỡ.
Đám chúng tôi mua mặt nạ rồi đi dạo. Các trò chơi cũng được tham gia náo nhiệt
Bỗng có hai quả cầu lơ lửng trong không trung, một hồi bay bổng thì đồng thời vào tay của tôi và Vương Lan.
Lúc này trên mặt cô ấy có chút đo đỏ, nghĩ rằng: “Nhân duyên là thế này sao?”. Còn Tuyết Linh kia nếu thật lòng thì có chút ghen ghen nhưng cô không nhận ra mà tỏ ra hâm mộ vì hai người được chọn.
Hai chúng tôi cùng nhau lên đài đấu gần đó.
“Ta có chút tài lẻ về âm cầm, chi bằng chúng ta so đấu âm cầm được không?”: Vương Lan nói.
“Mời”: Tôi đáp.
Sau đó có hai chiếc đàn cầm được đem lên sân khấu.
Đồng thời hai tiếng đàn cất lên, đàn của Vương Lan thì hấp dẫn chim chóc đậu xung quanh, bầu trời trở nên ấm áp; đàn của tôi thì tỏa ra những sợi tia màu xanh lượn lờ bầu trời khắp thành. Nếu có người chú ý thì những sợi xanh đó chữa thương cho một số người. Vì tập tru·ng t·hưởng thức nên người đó chỉ có cảm giác thanh tịnh, thoải mái hơn chút.
Một số người thì có dao động linh khí đan điền
So tài kết thúc nhưng mọi người vẫn trầm ngâm âm điệu, hai chúng tôi cũng lui khỏi đài đấu.
Sáng mai, một công trình tọa lạc tai núi Thủy Sơn, người người trong thành truyền tai nhau rồi tập trung đến đó quan sát.
Tại đó có năm chúng tôi cùng với Vương Huyền thành chủ chủ trì.
“Chào mọi người”
“Cấm địa sáng qua đã sụp đổ đồng thời cắt đứt nguồn tài nguyên tu luyện đa số của cả thành nói riêng, Băng phân lục nói chung”
“ Nhận sự đồng ý và ủy thác của thành chủ ở đây, chính thức thành lập tông môn Tuyết Thanh môn. Tuyển nhận người có tư chất trung phẩm thể chất trở lên làm ngoại môn, thượng phẩm trở lên làm nội môn; ngoài ra có Kim tiên tu vi thì nhận chức trưởng lão”
“ Muốn gia nhập thì xếp hàng để khảo hạch”
Dòng người tiếp nối đuôi nhau tiến về quảng trường trung tâm thành. Không ai
Qua một buổi sáng mới kiểm tra hết toàn bộ.
Sau đó người đủ điều kiện tiến vào tông môn dưới sự hướng dẫn của chúng tôi.
Tông môn có đủ các đan viện, tàng bảo, sân đài... đầy đủ ở mỗi phân viện. Mỗi tháng thì được cung cấp 5 viên trung phẩm linh thạch, tăng thêm theo tu vi; tổ chức các thí luyện, so tài, thám hiểm vùng đất mới với sự bảo hộ tương đối để nhận được điểm cống hiến đổi tài nguyên khác.
Các chức vụ như đan chủ, h·ình p·hạt chủ... đều là người máy tôi tạo ra để hoạt động tông môn.
Thoáng cái ba năm qua đi....
Lúc này, Vương Lan đang đảm nhiệm chức vụ Thánh Nữ và một thanh niên tên Dạ Chức là Thánh Tử đều có Thiên tiên tu vi. Cơ bản tu sĩ đều có Nguyên thần tu vi trở lên, các lão gia chủ thế gia thì đặt chân lên Tiên Tôn viên mãn nhưng ẩn cư thủ hộ Băng phân lục.
Hai năm trước, cuộc so tài giữa ba thành thì thành Băng Vương giữ vững vị trí nhưng hai thành còn lại bất ngờ đầu nhập nên cả Băng phân lục chỉ duy nhất thành Băng Vương.
Qua những cuộc thám hiểm vùng ngoài thì mảnh đất sinh sống tu sĩ đã bao trùm cả Băng phân lục. Tất cả đều không phải nén mình trong thành nhỏ này nữa.
Còn bốn đứa bạn tôi thì đều đạt đến Đại Đế sơ kỳ tu vi.
Ngày hôm nay cao tầng của cả thành tụ họp bàn bạc.
“ Ba năm qua chúng ta đạt được sự nghiệp ổn định”
“Tiện đây, năm chúng tôi cũng tạm biệt các vị để trở về thế giới quê hương chúng tôi”
“Nói ra thì chúng ta đến từ thế giới khác, ở đó cũng có tu luyện giả như ở đây”
“Tiếp đây thì thế giới này vẫn là các vị cai quản”
Tôi ngồi ở chủ bàn nói
“Ta thay mặt toàn thành cảm ta các vị đã trợ giúp đến ngày hôm nay. Nếu cần trợ giúp thì chúng ta sẽ không chối từ”: Vương Huyền đáp.
Sau đó mỗi người trao nhau cái ôm rồi chúng ta bước vào đường hầm thời không để trở về. Đồng thời tôi cũng thu hồi toàn bộ người máy tại thế giới này.
Về đến Trái Đất, liền phân tán thông báo trở về với người nhà.
Gia đình tôi thì vẫn nơi đó, tôi đi vào trong nhà.
Đúng lúc ba mẹ ở nhà, tôi lên tiếng:
“Ba mẹ, con trở về nè!”
“Về rồi à. Thế về lần này có định đi tiếp không? Ba năm đi chơi thế nào?”
Mẹ tôi hỏi
“Con có nhiệm vụ hoàn thành phải làm chứ có phải đi chơi đâu”: Tôi cười đáp.
Trò chuyện tình cảm một chút rồi tôi rời nhà đi đến tập đoàn VPS.
Trên đường, khoa học kỹ thuật được áp dụng rộng rãi; thi thoảng có vài chiếc tàu vũ trụ bay lên không trung; một số cuộc tỉ thí giữa các tu sĩ trên các sàn đấu trên đường.
“ Tình hình gần đây thế nào?”
Ngồi trong phòng riêng, tôi hỏi Mai Loan đối diện.
“Tu sĩ trong học viện có Kim Tiên tu vi trở lên. Thế giới đều dưới trướng thần phục nước ta.”
“Có một số bộ phận ma tộc t·ấn c·ông tu sĩ nhưng đều giải quyết nhanh chóng. Mà theo điều tra gần đây thì tần suất xuất hiện ngày càng nhiều nên chúng ta vẫn đang lên phương án diệt trừ”
“Cũng bắt được vài kẻ ngoại giới xâm nhập và đều bị giam giữ lại”
Cô ấy báo cáo.
“Tạm thời tra xem bọn chúng đến đây làm gì? Đừng đ·ánh c·hết là được, tôi cũng muốn g·iết chóc về sau. Còn về ma đạo nếu bọn chúng lạm sát vô tội thì g·iết”
“Vâng”: Mai Loan đáp rồi rời đi.
Sau đó tôi đi đến học viện.
Trước cửa là hai cậu thanh niên có nhiệm vụ canh giữ học viện.
“Tông chủ”
Thấy tôi đi đến thì cả hai đều nhận biết, lên tiếng
Học viện trải qua sáu năm, sáu đời học viên nhưng vẫn giữ vững khí chất ban đầu.
Ngồi ở đại điện, dưới là các trưởng lão. Tôi cất tiếng:
“Sáu năm qua đi, các ngươi cũng đã giúp ta rất nhiều. Hiện tại, lực lượng thế giới này đã đủ sức bảo vệ chính nó. Các ngươi có nguyện vọng gì chưa thực hiện được thì có thể rời đi”
“Ta cũng không cố giữ lại các ngươi. Nhưng nếu cần giúp đỡ thì ta sẵn sàng ra tay”.
Tiếp đó, người có ý rời đi hành lễ tạm biệt tôi.
Cuối cùng còn mỗi tôi ngồi đó.....
Giao kế hoạch sau này cho quản sự học viện thực hiện rồi tôi đi đến biệt thự.
Vẫn cảnh quen thuộc nhưng xen lẫn trong đó một vẻ thần thánh, không thể x·âm p·hạm.
Ở đây tôi cũng truyền đạt sự tự do đối với yêu thú sinh sống tại đó. Mỗi yêu thú đều có hậu duệ nên chỉ còn số ít lựa chọn ở lại.
Nghĩ ngơi một lúc rồi gọi điện cho ba đứa bạn hồi nhỏ hẹn giờ gặp nhau.
Ăn bữa cơm trưa với gia đình. Ba năm qua đi, dáng vẻ mỗi người gần như không thay đổi nhưng khí chất đều trích tiên, huyền ảo hơn.
Chiều đến, đám bạn tôi hẹn nhau taị nhà hàng Kiêu Đô, hiện nay là nổi tiếng xa hoa bậc nhất cả nước. Dưới sự vận hành của công ty VPS, qua sáu năm đã đạt được trình độ như vậy. Nơi dành cho các hội viên có thẻ tạp chứng nhận của nhà hàng. Thẻ tạp phân biệt ba cấp độ là bạc, vàng, bạch kim. Tôi thì nắm giữ duy nhất 1 tấm hắc tạp “đặc biệt” nên được đưa đến phòng cao cấp nhất ở đó.
Bàn tiệc đã đầy đủ thì tôi lên tiếng:
“ Sáu năm qua đi các ngươi có gì mới mẻ không vậy?”
“ Cũng không có gì đặc biệt, chỉ có chút đắm chìm vào tu luyện thôi”
“Ta thì về quê phụ giúp ba mẹ quản lý kinh tế gia đình”
“Ta thì tham gia đội quản lý tu tiên giả ở thế giới, chức vụ đội trưởng nước ta. Đang công tác gần đây nên mới qua đây được. Còn ngươi? ”.
Ba đứa bạn tôi lần lượt đáp.
Mà tôi quan sát thấy ba cỗ khí tức tam đại chí tôn pháp tắc. Như Vương Tử tu vi Đại Đế nắm giữ luân hồi pháo tắc, Nam Chu tu vi Đại Đế thì có pháp tắc không gian, Tú Uyên tu vi Thiên Đế thì thời gian pháp tắc. Họ đều có lĩnh ngộ đạt đến nhập đao trung kỳ, rõ hơn như dịch chuyển khoảng cách 5cm, tạm dừng 0.1s đến 0.5s, luân hồi cỡ nhỏ con vi trùng. Vì chưa được lịch luyện nhiều nên vận hành chưa được thuần nhuyễn, vẫn bị phản tác nên rất ít khi sử dụng năng lực đó.
“Ta thì du lịch thế giới rồi đi thế giới khác ba năm; vừa trở về hôm nay”: Tôi cười đáp.
“Ngươi đi mà không hỏi bọn ta đôi câu à, anh em thế đấy!”
Nam Chu vẻ mặt chau mày.
“ Lúc đó hơi gấp, lần sau gọi chúng mày đi được không?”
Tôi giải thích
“Được, nhớ lấy. Giờ kể cho bọn tao nghe về thế giới kia đi”: Vương Tử lên tiếng.
“Ba năm trước, ta cùng ba đứa...”
Vừa nói đến đây thì đột nhiên ngoài kia...