Nhà Lữ Hành Huyền Thoại - Chương 4: Chapter 4:
Đêm cuối thu.
Gió thổi vi vu qua hàng cây trụi lá, mang theo mùi đất lạnh và khói nhang còn sót lại từ buổi tiễn đưa ban chiều.
Trên con đường nhỏ trong công viên, chỉ còn ánh đèn vàng leo lét soi xuống chiếc ghế gỗ cũ kỹ, nơi hai bóng hình nhỏ bé ngồi lặng lẽ cạnh nhau. Một cậu bé khoác áo tang trắng, đôi mắt sưng mọng; bên cạnh là cô bạn nhỏ mái tóc đen dài buộc lệch, lặng im nhìn cậu với ánh mắt chan chứa thương xót.
Tử Huyên cúi đầu, hai bàn tay nhỏ siết chặt, giọng run run:
“Thanh Thanh à… ba tớ từng nói… tớ là báu vật của ba đấy.”
Giọng cậu nghèn nghẹn, mỗi chữ đều như rơi ra khỏi lòng ngực nặng trĩu.
“Ba tớ hiền lắm… mỗi lần tớ bị điểm kém, ông chẳng mắng đâu, chỉ xoa đầu rồi cười. Có lần tớ ngã xe, ba bỏ hết mọi thứ chạy tới, lo lắng như thể cả thế giới sắp sụp đổ. Mỗi tối, ông đều kể chuyện, dạy tớ rằng: ‘Nếu con không sợ bóng tối, con sẽ thấy bầu trời đêm còn đẹp hơn cả ban ngày.’”
Cậu ngẩng đầu, mắt hoe đỏ nhìn lên khoảng trời đen thẫm lấm tấm sao.
“Nhưng giờ… ông ấy không còn nữa rồi… Ông bỏ tớ thật rồi.”
Giọng nói nhỏ dần, nghẹn lại.
Một giọt nước mắt rơi xuống, rồi giọt thứ hai, thứ ba… tan vào lòng bàn tay cậu bé.
Nhược Thanh Thanh khẽ quay sang nhìn, bàn tay cô đặt lên vai bạn, dịu dàng như sợ chạm mạnh sẽ làm vỡ nát trái tim nhỏ kia. Cô nói rất khẽ:
“Cậu… cứ khóc đi, Tử Huyên. Khóc cũng không sao đâu.”
Cậu bé không đáp, chỉ cắn môi thật chặt, cố nén tiếng nấc nhưng càng kìm lại càng đau.
Thanh Thanh chậm rãi dịch lại gần, nhẹ kéo đầu cậu tựa vào vai mình.
Trong khoảnh khắc đó, gió khẽ lay những tán cây, những chiếc lá khô lả tả rơi, như cả thế giới cũng đang buồn cùng.
Một lát sau, giọng cô vang lên, nhẹ như hơi thở:
“Tớ hiểu cảm giác này mà… Hồi bà ngoại tớ mất, tớ cũng như cậu bây giờ. Tớ từng nghĩ… sao con người lại phải chết chứ? Sao không thể ở mãi bên nhau…”
Cô dừng lại, mắt nhìn xa xăm về phía ánh đèn đường xa xa, rồi tiếp lời, giọng run run:
“Nhưng… con người sinh ra vốn không thể chọn vận mệnh của mình. Ai rồi cũng sẽ rời đi, cũng sẽ hóa thành cát bụi thôi, Tử Huyên à. Cả tớ, cả cậu, rồi một ngày nào đó… cũng vậy. Nhưng trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy, điều mình có thể làm… chỉ là sống thật tốt, sống sao cho xứng đáng với những người mình yêu thương. Như vậy… người đi rồi mới có thể yên lòng.”
Gió thoảng qua, mang theo hương nhang nhạt nhòa, khiến mắt cô cay xè.
Tử Huyên vẫn im lặng, nước mắt vẫn rơi, từng giọt nóng bỏng len qua kẽ tay.
Thanh Thanh cắn môi, khẽ nói, giọng nghẹn ngào:
“Tớ biết… cậu còn nhỏ để chịu được mất mát lớn thế này. Tớ ước mình có thể làm gì đó cho cậu… nhưng tớ chẳng thể làm được gì hơn ngoài ngồi đây, nói mấy lời vô dụng này thôi…”
Nói đến đó, giọng cô vỡ ra.
Từng giọt nước mắt trong veo rơi xuống tay áo, thấm vào nền vải đen lạnh giá.
Hai đứa trẻ, một khóc cho người đã mất, một khóc cho nỗi bất lực khi không thể xoa dịu, cứ thế ngồi tựa vào nhau, trong ánh đèn đường yếu ớt và tiếng gió rì rào xuyên qua những hàng cây trơ trụi.
Xa xa, tiếng chuông chùa vang lên, trầm đục.
Tử Huyên khẽ ngẩng đầu, giọng khản đặc, thốt lên từng chữ ngắt quãng:
“Ba ơi… con sẽ sống tốt… con hứa với ba như vậy… nên ba… đừng lo cho con nữa nhé.”
Thanh Thanh nắm chặt lấy bàn tay cậu, siết nhẹ.
“Ừ… tớ tin cậu sẽ làm được.”
Cậu khẽ gật đầu, đôi mắt đỏ hoe nhưng ánh lên một tia sáng nhỏ bé giữa đêm tối.
Gió lại nổi lên, thổi bay vài chiếc lá khô lăn trên mặt đất.
Và giữa không gian tĩnh lặng ấy, hai đứa trẻ ngồi dựa vào nhau, một lời hứa nhỏ nhoi được gửi vào gió, mang theo nỗi đau, nỗi thương...
Chiếc lá cuối cùng của mùa thu rơi xuống, nằm yên giữa hai bàn chân bé nhỏ.
Sau khi chồng qua đời, mẹ của Băng Tử Huyên quyết tâm đâm đơn kiện Chu Hiền, kẻ bị tình nghi là chủ mưu trong vụ tai nạn. Vụ kiện nhanh chóng được tòa thụ lý, nhưng ngay từ những ngày đầu, bầu không khí đã nặng nề và đầy mùi bất công.
Dù có hai đồng nghiệp cũ của chồng đứng ra làm chứng, cùng đoạn ghi âm có giọng Chu Hiền đe dọa trước đó, toàn bộ quá trình xét xử lại trở nên méo mó.
Những thẩm phán, công tố viên, và thậm chí luật sư đại diện của phía mẹ Tử Huyên, người từng được xem là chính trực, đều lần lượt đổi giọng, viện dẫn những lý do ngớ ngẩn, cố tình gạt bỏ chứng cứ, cắt ngang lời nhân chứng, và thậm chí bóp méo cả bản ghi âm.
Trước tòa, luật sư của Chu Hiền là một người có danh tiếng lớn, từng “chưa từng thua kiện” hắn biện luận trơn tru, dùng lời lẽ khéo léo để biến trắng thành đen, khiến mọi chứng cứ đều trở nên vô nghĩa.
Mẹ của Tử Huyên chỉ biết nghẹn lời nhìn thế cục nghiêng hẳn về phía kẻ giết chồng mình. Ở hàng ghế quan sát, cha của Nhược Thanh Thanh, một thẩm phán lão luyện, vô tình được phân công giám sát vụ án, lặng lẽ chứng kiến tất cả. Ông nhận ra rõ, mọi người trong tòa, ngoại trừ mình, đều đã bị mua chuộc.
Vụ kiện kết thúc chóng vánh, phần thắng nghiêng về Chu Hiền. Mẹ của Tử Huyên thua kiện, phải rời tòa trong nước mắt.
Nhưng chính từ đó, cha của Nhược Thanh Thanh âm thầm quyết định, ông sẽ đích thân xin mở lại vụ án, và chấp nhận trở thành thẩm phán chủ tọa trong phiên tòa thứ hai, dù biết rõ rằng, việc ông làm là đang bước vào một ván cờ nguy hiểm giữa công lý và quyền lực.
Trời đã khuya. Mưa đầu đông rơi lất phất, từng giọt nhỏ chạm vào khung cửa gỗ cũ kỹ phát ra âm thanh lộp độp đều đều.
Ánh đèn vàng trong căn nhà nhỏ của mẹ con Băng Tử Huyên hắt ra yếu ớt giữa màn đêm lạnh. Trên bàn, những tập hồ sơ dày cộm, giấy tờ khởi kiện, bản ghi âm, ảnh hiện trường… được đặt ngổn ngang.
Người phụ nữ mặc áo đen ngồi lặng bên bàn, khuôn mặt xanh xao vì nhiều đêm không ngủ, đôi mắt sâu hoắm nhìn trân trân vào tờ đơn kháng cáo đã nhàu nát trong tay.
Cánh cửa ngoài khẽ vang lên tiếng gõ nhẹ ba lần.
“Xin lỗi, tôi làm phiền một chút.”
Giọng đàn ông trầm, điềm đạm vang lên.
Bà giật mình ngẩng đầu, người đứng ngoài cửa không ai khác chính là ông Nhược Duy Thành, cha của Nhược Thanh Thanh, cũng là vị thẩm phán chủ tọa phiên tòa sắp tới. Ông mặc áo khoác tối màu, khuôn mặt nghiêm nghị nhưng ánh mắt đượm buồn.
Bà vội đứng dậy, mời ông vào nhà, pha chén trà nóng. Không khí nặng nề, chỉ nghe tiếng đồng hồ treo tường nhích từng nhịp một.
Sau vài giây im lặng, ông Duy Thành đặt tách trà xuống bàn, giọng nói trầm chậm, mang chút ngập ngừng:
“Chị Hoa à… tôi đến đây không phải với tư cách là một người của tòa án, mà là một người quen cũ... cũng là người cha.”
Bà Băng khẽ gật đầu, đôi tay đan vào nhau đầy căng thẳng.
“Xin mời anh cứ nói. Tôi biết, chuyện khởi kiện này… khiến nhiều người khó xử.”
Ông thở dài, ánh mắt nhìn xuống nền gạch lạnh:
“Chị thấy đấy… phiên tòa đầu tiên, dù chứng cứ rõ ràng, lời khai trùng khớp, thậm chí có cả đoạn ghi âm giọng Chu Hiền… nhưng kết quả vẫn bị gạt bỏ, viện lý do thiếu cơ sở xác thực. Cô biết vì sao không?”
Bà im lặng, hai bàn tay run run.
“Vì hắn đã mua đứt những người có quyền phán xử. Từ luật sư, công tố, cho đến cả giám định viên. Chu Hiền bây giờ không còn chỉ là một giám đốc công ty nữa, hắn có quan hệ rộng trong chính giới. Tiền, quyền, và cả những bàn tay bẩn đã kết thành tường thành quanh hắn. Trong thời gian chờ đến phiên tòa thứ hai… e rằng hắn đã kịp mua chuộc cả những người giám sát cấp cao hơn.”
Ông dừng lại, giọng khàn đi, ánh mắt hiện lên nỗi bất lực chân thành.
“Tôi nói điều này… không phải để chị mất hy vọng. Nhưng để chị hiểu... công lý, đôi khi không phải thứ thuộc về người ngay.”
Giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống gò má mẹ Băng Tử Huyên.
“Vậy… anh nói xem, tôi phải làm sao đây? Tôi biết hắn ác, tôi biết hắn hại chồng tôi. Chồng tôi chết oan, tôi chẳng thể nhắm mắt nếu không đòi lại công bằng cho anh ấy…”
Giọng bà nghẹn lại, đôi vai nhỏ run lên.
“Tôi đã mất hết rồi, chỉ còn thằng Huyên thôi. Anh bảo tôi buông sao nổi?”
Ông Duy Thành nhắm mắt, hít một hơi dài, rồi chậm rãi nói, từng lời nặng như chì:
“Tôi hiểu… nhưng chị còn con trai mình. Thằng bé cần chị hơn hết. Cô nghĩ thử xem, nếu chị tiếp tục đối đầu Chu Hiền, kết quả sẽ thế nào? Người như hắn, quyền lực và tàn nhẫn. Những ai dám chống lại đều bị biến mất. Hắn từng khiến ba người mất việc, hai người khác phải chuyển nhà ra nước ngoài. Không ai dám đụng vào hắn nữa.”
Ông ngẩng lên, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào người phụ nữ trước mặt:
“Chị biết không… Chu Hiền không chỉ ăn bớt công trình. Hắn còn rửa tiền, thao túng quan hệ trong ngành. Tội của hắn, nếu một ngày bị phanh phui, sẽ kinh khủng lắm. Nhưng ngày đó chưa tới, và người nhỏ bé như chị… nếu tiếp tục đi con đường này, chỉ chuốc lấy họa sát thân.”
Không gian im phăng phắc.
Chỉ có tiếng mưa rơi nặng hạt hơn bên ngoài, như tiếng đập thình thịch của nỗi uất nghẹn.
Ông Duy Thành nói tiếp, giọng nhẹ đi nhưng vẫn đầy nặng nề:
“Là thẩm phán, tôi không nên nói ra điều này. Nhưng là người cha… tôi không muốn thấy con gái mình mất đi người bạn thân, cũng không muốn thấy thằng bé Băng Tử Huyên phải lớn lên với một vết thương khác. Có lẽ… điều tốt nhất bây giờ, là rút đơn kiện. Chị và con hãy rời xa chuyện này, sống một cuộc đời yên ổn. Đôi khi, sống sót… đã là cách trả thù lớn nhất rồi.”
Mẹ Băng Tử Huyên cắn chặt môi, hai vai run run.
Ánh mắt bà tràn ngập đau đớn, giằng xé giữa lý trí và nỗi hận.
“Nếu anh là tôi, anh có làm được không? Có thể tha thứ cho kẻ giết chồng mình sao?”
Ông Duy Thành cúi đầu thật sâu.
Giọng ông khàn khàn:
“Không, tôi cũng không làm được. Nhưng… tôi sợ rằng, nếu chị tiếp tục, người tiếp theo ngã xuống… sẽ là cô hoặc con trai chị.”
Một khoảng lặng dài đến nghẹt thở.
Cuối cùng, ông đứng dậy, chậm rãi nói:
“Tôi mong chị suy nghĩ kỹ. Dù quyết định thế nào… tôi cũng sẽ cố giúp trong khả năng của mình.”
Bà không nói, chỉ nhìn theo dáng ông bước ra cửa. Khi cánh cửa khép lại, tiếng mưa hòa vào tiếng nấc nghẹn của bà, mờ dần trong không gian nhỏ hẹp.
Trong căn nhà đơn sơ ấy, đèn vẫn sáng, chiếu lên tấm ảnh người chồng quá cố, nụ cười hiền hậu như còn đó, nhưng đôi mắt dường như đã nói thay tất cả:
“Nếu vì anh mà em và con phải chịu khổ, thì anh thà không có công lý.”
Ngoài kia, tiếng sấm rền vang, như một lời cảnh báo mơ hồ cho những bão tố đang chờ phía trước…