Nhà khoa học dị giới - Chương 5: Chapter 5: Cành Ô Liu
Mũi tên sắc nhọn chĩa thẳng vào yết hầu của An, không một chút run rẩy. Anh có thể thấy rõ những đường vân tinh xảo trên đầu mũi tên bằng kim loại, một thứ kim loại có màu xám tro nhưng lại ánh lên sắc xanh kỳ lạ dưới ánh sáng của khu rừng. Chỉ cần một cái đẩy nhẹ của cô gái, nó sẽ xuyên qua cổ họng anh.
An đứng bất động, hai tay vẫn giơ lên. Anh cố gắng điều hòa nhịp thở, không để cho sự hoảng loạn lấn át lý trí. Anh đã đối mặt với sự sụp đổ của không-thời gian, đối mặt với một con quái vật khổng lồ, nhưng mối nguy hiểm trước mắt này lại hoàn toàn khác. Nó mang tính cá nhân. Nó đến từ một sinh vật thông minh khác, và sự sống hay cái chết của anh phụ thuộc vào việc anh có thể giao tiếp, có thể thuyết phục được hay không.
Anh nhìn thẳng vào mắt cô. Đôi mắt màu xanh lục của cô giống như hai viên ngọc bích, nhưng lạnh lùng và sắc bén. Trong đôi mắt đó, anh không thấy sự độc ác, mà là sự cảnh giác của một con thú săn mồi đang đánh giá một mối đe dọa tiềm tàng. Cô không hiểu anh. Và trong thế giới hoang dã này, những gì không hiểu được đều là kẻ thù cho đến khi được chứng minh ngược lại.
"Tôi... không có ý xấu," An nói chậm rãi bằng tiếng Việt, dù biết rằng cô không thể hiểu. Âm điệu của lời nói, chứ không phải nội dung, mới là thứ anh hy vọng có thể truyền tải. Anh cố gắng giữ cho giọng mình thật bình tĩnh, thật ôn hòa.
Cô gái nghiêng đầu, một cử chỉ tò mò giống như sinh vật sáu chân mà anh đã gặp. Cô không hiểu ngôn ngữ của anh, nhưng cô có thể cảm nhận được sự thiếu vắng của tính hung hăng trong giọng nói đó. Tuy nhiên, mũi tên vẫn không hạ xuống.
An nhận ra rằng lời nói là vô ích. Anh cần phải hành động. Nhưng bất kỳ hành động nào cũng có thể bị hiểu lầm là một cuộc tấn công. Anh cần một "cành ô liu" - một biểu tượng hòa bình không thể nhầm lẫn.
Và rồi anh nhớ đến vết thương trên cánh tay cô.
Anh từ từ, chậm rãi đến mức gần như không thể nhận thấy, hạ một tay xuống. Anh chỉ vào vết thương của cô, rồi chỉ vào bộ dụng cụ sơ cứu trong túi áo của mình. Anh lặp lại hành động đó hai lần, mắt không rời khỏi mắt cô, cố gắng truyền đi một thông điệp đơn giản: "Cô bị thương. Tôi có thể giúp."
Cô gái nheo mắt lại. Cô liếc xuống vết cào trên cánh tay mình. Máu đã bắt đầu khô lại, nhưng vết thương trông khá tệ, sưng tấy và đỏ ửng. Nó cần được làm sạch và băng bó. Cô biết điều đó. Nhưng để một kẻ lạ mặt, một người sử dụng thứ "ma thuật" kỳ lạ, chạm vào mình? Đó là một sự liều lĩnh.
Thấy cô do dự, An quyết định đánh cược. Anh tin rằng lòng tốt là một ngôn ngữ phổ quát.
Anh hít một hơi thật sâu và bắt đầu hành động. Mọi cử động của anh đều được tính toán để trở nên chậm rãi và không mang tính đe dọa. Anh từ từ quỳ một chân xuống đất, một tư thế phục tùng, cho thấy anh không có ý định tấn công. Sau đó, anh chậm rãi đưa tay vào túi áo, lấy ra bộ dụng cụ sơ cứu màu đỏ.
Anh đặt nó xuống đất trước mặt mình. Anh mở nó ra, phô bày tất cả những gì bên trong: một cuộn băng gạc trắng muốt, vài miếng gạc vô trùng được bọc trong giấy, một lọ thuốc khử trùng nhỏ và một tuýp thuốc mỡ kháng sinh. Những vật thể xa lạ, sạch sẽ một cách kỳ lạ so với môi trường xung quanh.
Anh cầm một miếng gạc khử trùng được bọc trong bao giấy lên. Anh giơ nó lên cho cô thấy, rồi từ từ xé lớp vỏ ngoài ra. Mùi cồn nhẹ bay ra. Anh dùng nó để lau một vết xước nhỏ trên mu bàn tay của chính mình, một hành động để chứng minh rằng nó vô hại.
Cô gái quan sát từng hành động của anh, sự nghi ngờ và tò mò giằng xé trong tâm trí cô. Kẻ này... rất lạ. Anh ta có sức mạnh để tạo ra một "quả cầu mặt trời" có thể làm mù cả một con quái vật, nhưng giờ đây anh ta lại quỳ xuống trước mặt cô, chỉ để đề nghị giúp đỡ một vết thương. Hành động của anh ta không giống bất kỳ pháp sư hay chiến binh nào mà cô từng biết. Không có sự kiêu ngạo, không có sự uy hiếp. Chỉ có sự chân thành một cách kỳ lạ.
Mũi tên trong tay cô khẽ hạ xuống vài centimet. Đó là một dấu hiệu nhỏ, nhưng An đã nắm bắt được nó.
Anh cầm một miếng gạc sạch khác, tẩm một ít dung dịch khử trùng từ cái lọ nhỏ. Anh giữ nó trong lòng bàn tay ngửa, và từ từ đẩy nó trên mặt đất về phía cô. Một lời đề nghị im lặng.
Cô gái nhìn chằm chằm vào miếng gạc, rồi lại nhìn vào An.
Cuộc đấu tranh nội tâm hiện rõ trên khuôn mặt cô. Bản năng mách bảo cô phải giữ khoảng cách. Nhưng lý trí của một chiến binh dày dạn kinh nghiệm lại nói rằng vết thương của cô cần được xử lý, và kẻ lạ mặt này, dù bí ẩn, dường như không có ác ý. Hơn nữa, anh ta đã cứu mạng cô. Đó là một sự thật không thể chối cãi.
Cuối cùng, sau một khoảnh khắc dài như vô tận, cô đưa ra quyết định. Cô không nói gì, nhưng cô từ từ hạ mũi tên xuống. Cô không cất nó đi, vẫn cầm trong tay như một lời cảnh báo, nhưng nó không còn chĩa vào An nữa. Sau đó, cô ngồi xổm xuống, vẫn giữ một khoảng cách an toàn, và gật đầu một cái dứt khoát.
Đó là sự cho phép.
An thở phào nhẹ nhõm, cảm giác như một tảng đá vừa được dỡ khỏi ngực. Anh từ từ đứng dậy, tiến lại gần cô. Mỗi bước chân của anh đều thận trọng. Khi anh đến gần, anh có thể nhìn rõ hơn những chi tiết trên khuôn mặt cô: làn da trắng mịn, đôi gò má cao, và một vài vết tàn nhang mờ trên sống mũi. Đôi mắt cô, nhìn ở khoảng cách này, còn đẹp hơn nữa, nhưng vẫn đầy cảnh giác.
Anh quỳ xuống trước mặt cô. "Xin phép," anh lại nói bằng tiếng Việt, một thói quen lịch sự đã ăn sâu vào máu. Anh nhẹ nhàng cầm lấy cánh tay bị thương của cô. Cô hơi giật mình vì sự tiếp xúc, cơ bắp của cô căng cứng, nhưng cô không rút tay lại.
Da của cô mát lạnh. Anh cẩn thận dùng miếng gạc đã tẩm thuốc khử trùng lau sạch vết thương. Cô khẽ rít lên khi cồn chạm vào vết xước, nhưng cô không hề cử động. Anh làm việc một cách chuyên nghiệp và hiệu quả. Anh lau sạch máu khô và bùn đất, để lộ ra bốn vết cào sâu do móng vuốt của con quái vật gây ra.
Sau khi làm sạch, anh mở tuýp thuốc mỡ kháng sinh. Anh bóp ra một ít lên đầu ngón tay (ngón tay mà anh đã lau sạch trước đó) và nhẹ nhàng thoa một lớp mỏng lên vết thương. Cô gái nhìn vào loại thuốc mỡ trong suốt với vẻ tò mò.
Cuối cùng, anh lấy cuộn băng gạc ra. Anh khéo léo quấn quanh cánh tay cô, tạo ra một lớp băng vừa đủ chặt để bảo vệ vết thương nhưng không làm cản trở lưu thông máu. Anh kết thúc bằng một nút thắt gọn gàng.
Xong việc, anh lùi lại một bước, lại giơ hai tay lên như để chứng tỏ mình đã hoàn thành và không có ý định gì khác.
Cô gái nhìn xuống cánh tay mình. Vết thương đau rát giờ đây được bao bọc trong một lớp băng trắng sạch sẽ. Cảm giác đau nhức đã dịu đi một chút nhờ lớp thuốc mỡ mát lạnh. Cô cử động ngón tay. Lớp băng được quấn một cách hoàn hảo.
Cô ngẩng đầu lên, nhìn An với một ánh mắt khác. Sự thù địch đã biến mất, thay vào đó là một sự tò mò sâu sắc và có lẽ, một chút tôn trọng. Anh đã có cơ hội để làm hại cô, nhưng anh đã không làm. Thay vào đó, anh đã giúp cô.
Cô đứng dậy. An cũng đứng dậy theo. Cô nói một từ gì đó, giọng nói lần này không còn sắc bén nữa, mà mềm mại hơn. Có lẽ là một lời cảm ơn.
Sau đó, cô làm một cử chỉ. Cô chỉ vào An, rồi chỉ vào bản thân, rồi chỉ về hướng nam, hướng mà anh đang đi tới. Sau đó, cô vẫy tay, ra hiệu cho anh đi theo cô.
An hiểu ngay lập tức. Cô đang mời anh đi cùng. Hoặc có lẽ, là ra lệnh cho anh đi cùng. Dù thế nào đi nữa, đó cũng là một sự thay đổi lớn so với việc bị chĩa mũi tên vào cổ. Cô đã quyết định rằng việc đưa anh về nơi ở của mình để những người khác xem xét sẽ tốt hơn là bỏ mặc anh ở đây.
Đối với An, đây là một cơ hội vàng. Anh gật đầu lia lịa, cố gắng thể hiện sự đồng ý của mình.
Cô gái gật đầu đáp lại. Cô quay người đi về phía cái xác của con quái vật. Bằng một sức mạnh đáng ngạc nhiên, cô dùng dao cắt và bẻ lấy một trong những chiếc nanh nhỏ hơn của nó. Có lẽ đó là một chiến lợi phẩm. Sau đó, cô nhặt cây cung gãy và những mũi tên còn lại của mình.
Cô liếc nhìn An một lần cuối, rồi quay người và bắt đầu đi. Cô di chuyển một cách nhẹ nhàng và im lặng qua khu rừng, một bóng hình màu xanh lá cây hòa lẫn vào môi trường xung quanh.
An vội vàng thu dọn bộ dụng cụ của mình và bước theo sau. Một cuộc hành trình mới đã bắt đầu, không còn đơn độc nữa. Anh đang đi bên cạnh một người bản xứ, một chiến binh tộc Elf. Anh không biết cô sẽ đưa anh đến đâu, không biết anh sẽ phải đối mặt với điều gì. Nhưng giờ đây, giữa hai người họ, một sự tin tưởng mong manh, một hiệp ước không lời, đã được hình thành. Và đối với An, đó là tất cả những gì anh cần.