Nhà khoa học dị giới - Chương 4: Chapter 4: Phản Ứng Hóa Học Bất Ngờ
Thời gian dường như chậm lại. Đối với Nguyễn Tuấn An, thế giới thu nhỏ lại chỉ còn là một bài toán vật lý cần giải quyết trong một khoảng thời gian cực ngắn.
Biến số 1: Kẻ thù. Một sinh vật mà anh tạm đặt tên là "Quái Lợn Giáp Xương". Khối lượng ước tính: khoảng 2 tấn. Lớp giáp xương trên lưng và vai có thành phần chính là canxi photphat và keratin, tương tự như xương và sừng, cực kỳ bền chắc. Tốc độ lao tới: khoảng 40 km/h. Vũ khí chính: cặp nanh sắc nhọn và lực húc kinh hoàng. Điểm yếu: mắt, lỗ mũi, bên trong miệng - những mô mềm và các cơ quan cảm giác. Trí thông minh có hạn, tấn công theo đường thẳng, dễ đoán.
Biến số 2: Đồng minh tiềm năng. Một chiến binh tộc Elf (dựa trên đặc điểm đôi tai nhọn). Nhanh nhẹn, kỹ năng chiến đấu cao, nhưng thể chất yếu hơn và đã bị dồn vào chân tường. Cô ấy có thể ra đòn kết liễu nếu có cơ hội.
Biến số 3: Tài nguyên. Một con dao đa năng. Một bộ dụng cụ vi mạch. Một bộ sơ cứu khẩn cấp. Và quan trọng nhất, kiến thức hóa học.
An không thể tạo ra một quả bom đủ mạnh để xuyên thủng lớp giáp đó. Nhưng anh không cần phải phá hủy nó. Anh chỉ cần vô hiệu hóa hệ thống điều khiển của nó. Anh cần một thứ vũ khí phi sát thương, gây sốc và làm mất phương hướng. Anh cần một quả bom choáng.
Tay anh run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì adrenaline đang bơm mạnh. Anh hành động với sự chính xác của một người đã dành cả đời trong phòng thí nghiệm. Anh quỳ xuống sau tảng đá, lôi bộ dụng cụ của mình ra.
Anh lấy ra một cái lọ nhỏ chứa đầy bột kim loại màu xám bạc. Magie. Dạng bột mịn để dễ bắt lửa, thường được dùng trong các thí nghiệm nhiệt học hoặc làm chất mồi. Magie cháy tạo ra một ánh sáng cực kỳ chói lòa và nhiệt độ cao. Đó là phần "choáng".
Tiếp theo, anh cần một chất oxy hóa để đẩy nhanh quá trình cháy, biến nó từ một ngọn lửa thành một vụ bùng nổ nhỏ. Lọ thuốc tím Kali pemanganat mà anh dùng để nhóm lửa đêm đầu tiên là lựa chọn hoàn hảo.
Anh cần một cái vỏ. Anh nhìn quanh và tìm thấy một quả khô rỗng ruột từ một loại cây lạ, cứng như gáo dừa. Hoàn hảo. Anh cẩn thận đổ bột Magie và một ít tinh thể Kali pemanganat vào bên trong qua một cái lỗ nhỏ.
Cuối cùng, ngòi nổ. Anh không có thời gian để tạo ra một hệ thống phức tạp. Anh cần một ngòi nổ hẹn giờ hóa học. Anh xé một dải vải nhỏ từ lớp lót bên trong của bộ đồ bảo hộ. Anh đổ một ít bột thuốc tím còn lại lên một hòn đá, nhỏ vài giọt Glycerin lên đó, rồi nhanh chóng thấm dải vải vào hỗn hợp đang bắt đầu phản ứng. Anh biết mình chỉ có khoảng 15 đến 20 giây trước khi dải vải này tự bốc cháy.
"Xong rồi," anh lẩm bẩm. Một quả bom choáng tự chế, một sự kết hợp chết người của kiến thức khoa học và sự tuyệt vọng.
Anh ngẩng đầu lên. Con quái vật chỉ còn cách cô gái Elf chưa đầy hai mươi mét. Cô đã thủ thế, con dao găm cầm ngược, sẵn sàng cho một cuộc đối đầu vô vọng.
An đứng dậy, dải vải trên tay đã bắt đầu bốc khói. Anh không có thời gian để suy nghĩ. Anh chỉ có thể tính toán. Anh ước lượng tốc độ của con thú, độ cong của quỹ đạo ném, sức gió không đáng kể. Một bài toán đạn đạo đơn giản.
Anh vung tay, dồn hết sức lực vào cú ném.
Quả bom tự chế bay đi, một chấm đen nhỏ nhoi vẽ một đường cong hoàn hảo trong không khí, hướng thẳng đến khoảng không gian ngay trước mặt con quái vật đang lao tới.
Cô gái Elf nhìn thấy một vật thể lạ bay về phía mình và con thú. Trong một thoáng, cô nghĩ đây là một đòn tấn công khác nhắm vào cả hai.
Nhưng rồi, ngay khi nó bay đến trước mặt con quái vật, dải vải bùng cháy.
Một ánh sáng trắng xóa, chói lòa như một mặt trời nhỏ, đột ngột nổ tung.
Thế giới chìm trong màu trắng. Mọi bóng tối bị xóa sổ. Mọi màu sắc biến mất. Ánh sáng mạnh đến mức xuyên qua cả mí mắt đang nhắm chặt của An. Cùng lúc đó, một tiếng nổ đanh gọn, không quá lớn nhưng đủ để làm rung chuyển không khí, vang lên.
Con quái vật, đang ở tốc độ cao nhất, hứng trọn toàn bộ sức mạnh của vụ nổ ánh sáng và âm thanh. Nó đột ngột khựng lại, quán tính khiến nó lảo đảo. Nó gầm lên một tiếng không thành lời, một âm thanh pha trộn giữa sự đau đớn và hoang mang tột độ. Đôi mắt đỏ ngầu của nó, vốn đã quen với ánh sáng mờ ảo của khu rừng, giờ đây hoàn toàn bị mù tạm thời. Màng nhĩ của nó bị tổn thương bởi sóng âm đột ngột. Nó lắc cái đầu khổng lồ một cách điên cuồng, hoàn toàn mất phương hướng.
Cô gái Elf cũng bị choáng. Cô phải nhắm nghiền mắt lại và lùi lại một bước, tiếng nổ làm tai cô ù đi.
Nhưng cô là một chiến binh. Khi ánh sáng chói lòa giảm bớt, cô mở mắt ra, và qua những đốm sáng còn sót lại trong tầm nhìn, cô thấy cơ hội của mình.
Con quái vật đang hoảng loạn. Trong lúc lắc đầu qua lại, nó đã vô tình để lộ ra một phần cổ họng và phần mềm dưới hàm, một khu vực thường được bảo vệ bởi cặp nanh và lớp giáp vai.
Cô không do dự một giây nào.
Cơ thể cô di chuyển với một sự nhanh nhẹn gần như phi tự nhiên. Cô không lao thẳng vào, mà lách sang một bên, biến chuyển động lùi của mình thành một cú xoay người tấn công. Lưỡi dao găm trong tay cô lóe lên một tia sáng bạc. Cô dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể vào một cú đâm duy nhất, nhắm chính xác vào khe hở giữa lớp giáp xương và phần hàm của con quái vật.
Một tiếng "xựt" ghê rợn vang lên khi lưỡi dao bằng kim loại sắc bén xuyên qua lớp da dày, cắt đứt động mạch chủ.
Con quái vật khựng lại. Cơn điên loạn trong mắt nó tắt dần, thay vào đó là sự ngạc nhiên. Nó cố gắng gầm lên một lần nữa, nhưng chỉ có một dòng máu đen đặc sủi bọt trào ra từ khóe miệng và vết thương. Nó loạng choạng bước thêm vài bước, rồi đổ sầm xuống đất với một tiếng động làm rung chuyển cả khu rừng.
Sự im lặng bao trùm.
Trong khoảng rừng thưa, chỉ còn lại tiếng thở dốc của cô gái Elf và tiếng ù ù trong tai của An. Mùi máu tanh và mùi hóa chất cháy khét lẹt lơ lửng trong không khí.
Cô gái Elf chống tay lên đầu gối, cố gắng lấy lại hơi thở. Máu của con quái vật văng tung tóe lên quần áo và khuôn mặt cô. Sau một lúc, cô đứng thẳng dậy, rút con dao của mình ra khỏi cổ họng con thú. Cô nhìn vào cái xác khổng lồ, rồi ánh mắt sắc như dao của cô quét một vòng và dừng lại chính xác ở nơi An đang ẩn nấp.
Cô đã thấy. Cô biết quả cầu ánh sáng đó đến từ đâu.
An biết rằng trốn tránh không còn là một lựa chọn. Anh từ từ đứng dậy từ sau tảng đá, giơ hai bàn tay lên cao, lòng bàn tay hướng về phía trước, một cử chỉ đầu hàng và hòa bình phổ biến.
Đây rồi. Cuộc gặp gỡ đầu tiên.
Nhưng cô gái không nhìn anh như một vị cứu tinh. Đôi mắt màu xanh lục của cô nheo lại, tràn đầy sự cảnh giác và nghi ngờ. Trong mắt cô, anh là một kẻ xa lạ bí ẩn, xuất hiện từ hư không và sử dụng một loại "ma thuật" kỳ lạ mà cô chưa từng thấy. Một loại ma thuật không cần niệm chú, không có ánh sáng mana, chỉ có ánh sáng trắng chói lòa và tiếng nổ. Anh là một yếu tố không xác định, và trong thế giới của cô, những gì không xác định thường đồng nghĩa với nguy hiểm.
Cô hét lên một điều gì đó bằng một ngôn ngữ du dương nhưng sắc bén. Đó là một câu hỏi, một lời yêu cầu. An không hiểu một từ nào.
Anh lắc đầu, cố gắng ra hiệu rằng mình không hiểu. Anh chậm rãi hạ một tay xuống, chỉ vào bản thân và nói rõ ràng: "An. Tôi là An."
Cái tên của anh chẳng có ý nghĩa gì với cô. Cô lại nói một tràng dài nữa, lần này giọng điệu có vẻ ra lệnh hơn. Cô nhặt một mũi tên chưa bị gãy dưới đất lên. Dù cây cung đã hỏng, mũi tên sắc nhọn trong tay cô vẫn là một vũ khí đáng sợ. Cô chĩa nó về phía anh.
An đứng yên. Anh biết một hành động sai lầm lúc này có thể khiến anh phải trả giá bằng mạng sống. Anh phải chứng minh mình vô hại.
Anh chỉ vào con quái vật đã chết, rồi lắc đầu quầy quậy, cố gắng diễn tả rằng anh không liên quan gì đến nó. Sau đó, anh chỉ vào vết thương trên cánh tay cô. Vết cào khá sâu và vẫn đang chảy máu. Anh từ từ chỉ vào túi áo bảo hộ của mình, nơi có bộ dụng cụ sơ cứu. Anh muốn giúp cô.
Nhưng hành động của anh dường như chỉ làm cô thêm cảnh giác. Cô liếc nhìn bộ quần áo kỳ lạ của anh, rồi nhìn vào chiếc máy tính bảng lấp ló trong túi áo anh. Có lẽ cô nghĩ đó là một loại bùa chú hay một món vũ khí ma thuật nào đó.
Sự nghi ngờ trong mắt cô biến thành sự thù địch. Cô tiến lên một bước, mũi tên chĩa thẳng vào cổ họng An.
Họ đứng đối mặt nhau trong khoảng rừng thưa, cách nhau chỉ vài mét. Giữa họ là cái xác của một con quái vật khổng lồ. Một người là chiến binh của một thế giới đầy ma thuật và bản năng, người kia là nhà khoa học của một thế giới đầy logic và công nghệ. Họ đã là đồng minh trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng giờ đây lại trở thành kẻ thù tiềm tàng bởi một rào cản không thể vượt qua: sự thiếu hiểu biết và nỗi sợ hãi về những điều xa lạ.
Không khí đặc quánh lại vì căng thẳng. An nhận ra một sự thật trớ trêu. Sống sót trước con quái vật khổng lồ hóa ra lại là phần dễ dàng hơn. Sống sót sau cuộc gặp gỡ đầu tiên này mới là thử thách thực sự.