Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Ngày mai vô tận - Chương 2: Chapter 2:

Năm 3410

Một buổi chiều tà lặng gió tại một cứ điểm quân đội.

Tại ô đất trống tiếng va chạm xen lẫn vài tiếng hét đau đớn tạo ra một khung cảnh những người lính vồ vập lấy nhau. Mùi đất ngai ngái hòa quyện với mùi mồ hôi và mùi tanh của những vết máu đỏ còn vương trên nền đất đen kịt dưới ánh đèn góp phần khắc họa độ khắc nghiệt.

Thế nhưng tuyệt nhiên không có ai phải bỏ mạng.

Vô vàn các cặp lính bận lên mình quân phục màu xanh lục rách bươm, lấm lem bùn đất, tay siết chiếc gậy màu đen mà lao vào đối phương không ngừng ngay cả khi họ vừa bị đốn ngã chỉ vài giây trước đó nhằm quật ngã đối thủ của mình.

Xung quanh ô đất, những kẻ với nửa đầu được bọc kín trong lớp thép đen cùng đôi mắt bionic đỏ rực với khẩu súng đen kịt rỉ ánh lam từ những khe hở trong tay. Chúng đứng lặng thinh, không chút cử động. Người ngoài nhìn vào còn tưởng là những con hình nhân trang trí. Nhưng chỉ có những người ở đây biết rằng, chính những “con hình nhân” đó lại nắm giữ quyền định đoạt sự tồn tại của họ.

Bởi vì sao?

Dù trông chúng đứng im đến vô hại, nhưng cặp mắt bionic đó lại âm thầm quan sát từng kẻ có mặt trong ô đất này. Với những kẻ ngu muội dám liều mình trốn thoát, thì chỉ có một kết cục chào đón.

Cái chết.

“Thật nực cười.”

Người ta từng thì thầm như thế khi nghe về cứ điểm này. Ba trăm năm hòa bình sau Đại Thảm Sát, hà khắc đến mức ấy để làm gì? Kẻ nào điên rồ đến mức đào ngũ ở thời bình?

Viktor Tenebris, người lính trẻ nhất trong những người có mặt trong ô đất này, cũng từng nghĩ vậy. Cho đến khi cậu đích thân khoác lên mình bộ quân phục và “tự nguyện” đến nơi này.

Bốp.

Cảm giác đau buốt đến tận óc sau khi ăn trọn một cú đấm trời giáng tới từ đối tập của mình. Tenebris ngã nhào xuống nền đất. Hàm răng va lập cập vì đau, và vì sợ. Cậu nắm chặt tay, ấn xuống đất để gắng gượng dậy. Tenebris cứng người, gắng giữ cho nhịp thở của bản thân đều đặn trong khi nước mắt rịn ra khóe mắt.

“Thôi chết, tôi không ngờ cậu yếu đến mức đấy. Có sao không?”

Đối tập hốt hoảng chạy tới, vội vàng đỡ Tenebris dậy.

Đôi chân Tenebris mềm nhũn như thể nó muốn bỏ cuộc. Khung cảnh trước mắt Tenebris chao đảo đến mức chẳng phân biệt nổi lính đấu tập với những tên lính canh nửa máy nửa người. Thế rồi cậu chẳng gượng nổi nữa, cậu cứ thế mà ngất lịm đi.

Người đối tập liền vác cậu đi và trao đổi vài lời với lính gác rồi gã đặt Tenebris nằm xuống thảm cỏ bên ngoài ô đất.

Một hồi lâu sau, Tenebris mở mắt. Cơn đau nhức nhối nơi cú đấm khi trước vẫn còn hằn rõ trên gò má. Cậu chẳng biết mình đã ngất bao lâu, cũng chẳng rõ ai đã đưa về đây, mà điều đó cũng chẳng còn quan trọng.

Hít một hơi sâu để nén lại cơn đau, cậu gượng dậy. Mắt đảo quanh và nhận ra bản thân đang ở trong túp lều của mình. Nơi này đủ to để đặt sáu chiếc giường đơn cùng chiếc tủ đầu giường kê sát vách, cùng với chiếc rương để đồ nhỏ được đặt gọn bên dưới gầm. Đưa tầm mắt hướng ra phía tấm bạt cửa lều, sắc trời đã sẩm tối.

“Chết, lỡ giờ ăn mất rồi!”

Cậu bật thành tiếng.

“Không sao, tôi mang về cho cậu rồi. Tí đem trả nhà bếp là được.”

Vật gì đó khẽ chạm vào vai, rồi khẩu phần ăn được đặt xuống cạnh giường. Anh ta chẳng nói gì thêm, mau chóng quay về bảo trì cây súng của mình.

“À, cảm ơn anh, Koberic.”

Koberic khẽ gật đầu. Mái tóc nâu dài rủ xuống, che đi một phần ánh sáng vàng từ ngọn đèn treo giữa lều. Bóng tối ôm lấy gương mặt anh, để lộ vẻ phong trần lạnh lùng và bí hiểm.

Nhưng vì chẳng mấy khi mở lời, sự im lặng, cùng ngoại hình nổi bật và thành tích vượt trội, khiến anh trở thành cái gai trong mắt nhiều người. Chúng gán anh ta với biệt danh “Gã trai thượng đẳng” nghe nửa mỉa mai, nửa ghen tị.

Ban đầu, mọi chuyện chỉ dừng lại ở vài câu mỉa mai. Nhưng những tên lòng dạ hẹp hòi ấy nào có để yên. Chúng bày ra hết chuyện này đến chuyện khác, lớp dối trá này chồng lên lớp dối trá khác. Dần dần, sự thật dần bị nó thay thế. Dù thế, Koberic vẫn điềm nhiên. Anh chẳng buồn phân bua mà cũng chẳng buồn đính chính. Chính cái thái độ im lặng ấy lại khiến người khác nghi hoặc nhiều hơn.

Bởi lẽ, một kẻ bị bủa vây bởi lời đồn mà không đứng ra phản bác, thì há chẳng khác nào thừa nhận ngầm sao?

Nhưng sự thật thì những ngày đầu gặp nhau, Tenebris cũng vì mấy lời đó mà rất dè chừng anh ta. Vốn biết rằng tất cả chỉ là những lời vô căn cứ tới từ những kẻ tị nạnh mà ra, nhưng quan niệm chủ quan của cậu cho rằng không có lửa làm sao có khói. Phải cho mãi sau này, sau một vụ việc, hai người mới có cơ hội tương tác với nhau hơn. Từ đó, Tenebris mới có ánh nhìn được như hiện tại về Koberic.

“Hôm nay, tôi thấy cậu có chút tiến bộ đấy.” Koberic cất lên chất giọng trầm trong khi vẫn chăm chú bảo trì. “Tất nhiên là chỉ so với cái lần tôi giúp cậu thoát khỏi mấy tên ma cũ.”

“Thật sao?” Tenebris hớn hở hỏi lại, miệng vẫn còn dở miếng ăn. “Cụ thể là tốt hơn như nào vậy?”

Koberic tặc lưỡi “Tốt hơn là tốt hơn thôi. Chính vì cái cách hành xử trẻ con như thế nên cậu mới bị đám ma cũ nhắm đến đấy.”

Tenebris khựng lại nửa nhịp. Trong đầu cậu vội buông lời trách móc. Gớm, anh cũng nói được những câu đó à? Nhưng khóe môi lại không kìm được mà nhếch lên, nửa phấn khích, nửa tự hào vì lời khen ít ỏi kia.

Được khen một câu thôi cũng đủ khiến Tenebris lâng lâng. Dù cố gắng giữ vẻ bình thản, cậu cũng khó mà giấu đi sự phấn khích hiện rõ qua ánh mắt.

Ăn vội vài miếng cuối, cậu bưng khay xuống trả nhà bếp rồi quay trở lại túp lều. Không khí trong lều yên tĩnh đến lạ, bởi chỉ còn lại cậu và Koberic. Những người khác hẳn đã kéo nhau ra quán rượu, hoặc đang tụ tập đâu đó sát phạt, những thú vui mà Tenebris vẫn thấy quá sức để chen chân.

Tenebris cởi bộ quần áo hôi rình, thấm đẫm mồ hôi ra và đặt nó vào thiết bị được đặt ở cuối giường. Cậu lúng túng thực hiện vài thao tác trên bảng điều khiển. Âm thanh rền rĩ vang lên, rồi kết thúc bằng tiếng bíp. Cái nắp mở ra, hoàn trả bộ quân phục lúc trước còn dính đầy bùn đất, nay trở nên tinh tươm như mới.

Dù đã dùng qua không biết bao lần, Tenebris vẫn không giấu được vẻ lười biếng qua những tiếng thở dài khi nghĩ về chuyện giặt giũ. Trước kia, mọi việc đều có người hầu lo liệu, cậu chỉ việc mặc đồ mới tinh mỗi ngày. Giờ đây, tự tay thao tác cái máy cũng đủ khiến cậu thấy bất mãn. Đã vậy, thiết bị còn rắc rối với đủ chế độ. Có lần quần áo cậu co lại thảm hại, lần khác thì bạc màu, thậm chí có hôm lôi ra ướt nhẹp như chuột lột.

Sau vô số lần trả giá, cuối cùng cậu cũng tìm ra chế độ chân ái của đời mình.

“Chế độ tự động.”

Đơn giản mà hiệu quả.

Tenebris liền cúi xuống, rút từ chiếc rương ra một quả cầu bằng kim loại đen bóng, rồi nhấn vào nút đỏ nơi trung tâm. Quả cầu lơ lửng và rung lắc trong không trung, phát ra tia sáng chập chờn màu xanh lá, quét dọc theo cơ thể gầy gò. Khi ánh sáng tắt đi, một cơn đau nhói vụt qua, hơi nước bốc lên nhạt nhòa từ làn da. Mùi mồ hôi và bụi bẩn bị xua tan, thay vào đó là hương thơm thanh mát. Nó gợi Tenebris nhớ về căn phòng tắm to lớn ở nhà.

“Này Koberic, ra ngoài chơi đi, có mấy em bên Đại đội 1 ghé chơi. Xinh hết sảy mày ơi!”

Giọng hớn hở của một tên vọng từ ngoài vào.

“Không cần đâu.”

Koberic đáp lại.

Chứng kiến dáng vẻ chẳng mấy hứng thú của Koberic, Tenebris liền cảm thấy đôi chút khó hiểu.

Là người sở hữu cơ thể săn chắc cùng khuôn mặt phong thần như thế, hẳn là rất dễ thu hút phái nữ. Bên cạnh đó, thành tích trong học viện lẫn thứ hạng ở cứ điểm đều ở mức xuất sắc. Hơn nữa, các lời đánh giá tới từ cấp trên cũng là một thứ khiến anh ta là hình mẫu đáng để noi theo. Ấy thế mà chưa từng một lần, ít nhất từ kể từ khi Tenebris bắt đầu quan sát anh ta, phái nữ chưa thể khơi dậy sự hứng thú của người này.

“Anh… thích con trai hả?”

Tenebris liền ôm lấy khẩu súng vào lòng, bất giác đứng lên rồi lùi lại vài bước.

Thấy thế, Koberic cũng chỉ tặc lưỡi một cái, cất đi cây súng của mình rồi với tay lấy mấy quyển sách quân sự mà đọc.

Từ góc nhìn của Tenebris, cậu thấy những nỗ lực có được thành tích của Koberic thật vô ích.

Đúng là cậu không hoàn toàn tự nguyện vào đây, thậm chí có thể nói bị ép vào, nhưng vốn dĩ hòa bình đã kéo dài tận 300 năm, nỗ lực đến vậy trong thời chiến tranh thật khiến Tenebris khó hiểu.

Lương thưởng cho lính chính quy cũng có thể gọi là dư dả cho mức sống tại ngoại thành thủ đô, chứ chưa nói đến các vùng vốn không phát triển bằng chốn phồn hoa đó.

“Nếu cậu muốn bản thân luôn bị đè đầu cưỡi cổ như thế thì cứ việc, tôi muốn thăng tiến nhanh hết sức có thể để trốn khỏi chốn này.” Koberic mở lời. “Cứ điểm này là nơi canh giữ biên giới với Vương quốc Ubernum. Khổ nỗi quan hệ của Centurion với Ubernum lại ngày một leo thang. Tôi không muốn ở lại nơi này đâu. Nếu mà bọn mọi rợ đó phát động tấn công, xui rủi xác còn chẳng toàn thây chuyển về nhà nữa kia.”

Nói rồi Koberic quay lưng lại với Tenebris.

Ngừng nghĩ về nó, Tenebris liền với tay lấy cây súng trường năng lượng được đặt trong chiếc tủ, thực hiện một loạt các thao tác với cây súng của mình, như cái cách Koberic đã làm lúc nãy. Tuy rằng bản thân vốn không tham vọng như Koberic, nhưng ít ra nghĩa vụ của một người lính cậu vẫn phải thực hiện ở mức tối thiểu, không thì bị phạt chạy quanh cứ điểm mấy chục vòng dễ như chơi.

Lúc đó chưa cần Ubernum tấn công, Tenebris cũng muốn hy sinh lắm rồi.

Thời gian cứ thế trôi cho đến giờ giới nghiêm của cứ điểm. Những người còn lại cũng dần trở về túp lều. Và chẳng mất quá lâu, tiếng ngáy gần như là tiếng động duy nhất trong đêm tối, bên cạnh tiếng của lũ Rhiggou phát ra nơi bìa rừng phía Tây. Tenebris dần rơi vào giấc ngủ không lâu sau đó.

Mọi thứ yên ả, ấy là cho đến khi một tiếng nổ đằng xa làm nền đất rung động.

Ban đầu, Tenebris chưa hoàn toàn tỉnh giấc, nhưng ý thức của cậu cũng vừa đủ để suy nghĩ khi đôi mắt vẫn còn nhắm tịt.

Lại diễn tập nữa hả?

Tenebris nghĩ. Cơ thể chẳng buồn động đậy. Các buổi diễn tập đột ngột diễn ra trong đêm thường cũng chỉ để quân lính nhanh chóng tập trung mà thôi.

Tenebris thì không quá vội vàng, vẫn cố nán thêm chút nữa, một phần vì túp lều của cậu tương đối gần khu vực tập tủng, phần còn lại vì cậu tự tin với tốc độ bận quân phục của mình.

Hà, nằm thêm vài phút nữa chẳng chết ai. - Tenebris nghĩ.

Ấy là cho đến khi phía xa có tiếng hét vọng đến.

Mọe, diễn kinh vậy. – Tenebris khẽ nhăn mặt.

Và…

Một tiếng rắc rắc phát ra bên cạnh giường của cậu.

Và một tiếng như… một người đang sặc nước.

Chịu hết nổi, Tenebris dậy. Tầm mắt hướng về phía phát ra âm thanh đó. Miệng định làu bàu thì cảnh tượng một gã… không, cậu chẳng biết nó là gì. Bóng tối che phủ toàn bộ. Nhưng từ ánh đèn bên ngoài hắt vào, Tenebris thấy được hình thù khác lạ… méo mó… sai rồi, phải là dị hợm của gã. Và cậu thấy gã đang bóp cổ chủ nhân chiếc giường bên trái cậu. Anh ta quằn quại, tay nắm chặt tay gã kia, cố gắng đẩy ra, chân giãy giụa. Miệng phát ra những tiếng ọc ọc lạnh sởn gai ốc.

Đó là giây phút mà Tenebris nghi ngờ về buổi diễn tập ngày hôm nay.

Koberic bật dậy, mắt sắc lạnh, hét lớn: "Nhanh, lấy súng!" Tenebris, vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, loay hoay lục lọi trong chiếc tủ đầu giường. Thì gã sát nhân ấy, nay tay buông khỏi cổ họng của người đồng đội đã nằm bất động. Hắn đứng đó, im lìm tựa như một bức tượng, như thể quan sát hành động tiếp theo của Tenebris.

Đầu Tenebris thì vẫn nghĩ rằng đây chỉ là diễn tập, nhưng cái xác đang tuôn ra những dòng chất lỏng mà cậu tin là máu kia, lại khiến cơ thể cậu cứng đơ. Mặt cậu tái mét. Tay run lên cầm cập.

"Ai… đó?!"

Tenebris lắp bắp lên tiếng.

Từ đằng sau, Koberic với nhanh lấy công tắc đèn lều. Ánh sáng chớp lóe lên, hé lộ một hình hài quái dị: khuôn mặt đeo một chiếc mặt nạ thở cũ kỹ, đục ngầu vì mủ, đôi mắt đen ngòm như vực thẳm, từ đó những đường gân đen sẫm lan ra khắp cơ thể hốc hác. Đôi tay hắn phủ đầy những cục u sần sùi, ghê tởm cùng với đôi chân bị biến dạng nặng nề.

Hắn đứng đó, trước cái xác bất động cùng cái cổ bị bóp nát. Phía sau là hai người cùng chịu chung số phận.

Chỉ trong một chốc quan sát, ngoại hình kinh tởm cùng thành quả của hắn cũng đủ khiến Koberic lẫn Tenebris cảm thấy lạnh sống lưng.

Khi ánh sáng đèn chiếu thẳng vào mặt, hắn lập tức lao vọt về phía Koberic với tốc độ kinh hoàng. Koberic chưa kịp bóp cò khẩu súng trong tay thì một cú đấm trời giáng từ gã lạ mặt đã đánh bật khẩu súng bay xa. Trước khi kịp phản ứng, Koberic lãnh trọn một cú đấm nữa vào thẳng mạn sườn trái. Sức mạnh phi lý đó khiến Koberic bay ra xa. Lưng đập vào cột trụ của túp lều và nằm sõng soài trên nền đất. Sự đau đớn dồn dập ập đến khi xương sườn anh rạn nứt dưới sức mạnh đáng sợ khi phải hứng chịu một cú đấm ngay sau đó của hắn.

Sức mạnh gì thế này?! Koberic thầm nghĩ.

Chưa kịp hoàn hồn, con quái dị lại lao tới, cả thân hình đồ sộ đè sập Koberic xuống đất. Một cú đấm trời giáng trực diện thẳng vào mặt anh.

“Dừng lại!”

Tiếng gào vang lên. Người đồng đội còn lại của họ đã giương khẩu Lumigun, ngón tay ghì chặt vào cò.

Thấy vậy, kẻ dị hợm khựng lại. Hắn đứng lên quan sát anh ta.

“Lùi lại! Ngay!”

Anh ta hét lớn. Hai hàm răng nghiến chặt, đôi mắt trợn trừng lên đe dọa thứ sinh vật kia.

Hắn khịt một tiếng.

Anh ta bóp cò.

Nhưng hắn đã xoay người, né gọn trong gang tấc. Trước khi người lính kịp khai hỏa lần nữa, bàn tay khổng lồ của hắn đã tóm gọn lấy cổ anh. Tay còn lại quặp lên đỉnh đầu rồi vặn mạnh ra sau.

Rắc!

Cái đầu ngoặt ngược một góc trăm tám mươi. Mắt trợn trừng, da mặt căng toác, con ngươi lồi ra trong tư thế kinh hoàng.

Tenebris đứng chết lặng bên giường, đôi tay ôm khư khư khẩu súng. Mọi âm thanh như nghẹn lại trong cổ họng.

Hắn quay lưng với Tenebris, lại chồm lên Koberic đang lồm cồm dưới đất. Những cú đấm liên tiếp nện xuống liên hồi, như búa tạ dội vào thân thể anh. Koberic chỉ kịp đưa tay chống đỡ.

“Còn chờ gì nữa, Tenebris?! Bắn đi!”

Tiếng gào của Koberic vang vọng giữa từng nhát đấm nện xuống, tuyệt vọng và khẩn cầu.

Tenebris bóp cò liên tục nhưng khẩu Lumigun chẳng phát ra một tia sáng nào. Cơn tuyệt vọng bóp nghẹt lồng ngực. Cậu ném phăng khẩu súng, bàn tay run rẩy chộp lấy chiếc xẻng năng lượng dựng bên cạnh. Lưỡi xẻng bật sáng, màng năng lượng hừng hực vây quanh như một ngọn lửa xanh bạo liệt. Cậu gầm lên, dồn hết sức bình sinh, vung thẳng xuống gáy kẻ dị hợm.

“A A A A!”

Âm thanh rợn người vang lên khi lưỡi xẻng rạch phăng qua thịt da, cắm sâu đến tận xương. Máu đen tuôn xối xả, nóng hổi, đặc quánh, tràn xuống như một ngọn thác nước.

Một đòn chí mạng. Đáng lẽ hắn phải ngã gục. Như bao người bình thường khác.

Nhưng không.

Hắn khựng lại, máu đen chảy ròng xuống từ cổ, miệng phát ra những âm thanh gầm gừ. Thế nhưng thay vì ngã khuỵu xuống, Hắn giật phăng chiếc xẻng còn cắm trong cổ, hất sang một bên. Máu phun ra càng dữ dội. Tạm thời rời bỏ Koberic còn đang choáng váng sau đợt tấn công không ngừng vừa rồi, mặc cho máu chảy như suối ở phía sau, hơi thở hắn rít gấp, từng bước lảo đảo nhưng đầy sát khí, như thú dữ vừa bị thương này lại càng thêm hung hãn. Chiếc mặt nạ khóa chặt vào Tenebris qua hai lăng kính đục ngầu, như thể nhìn vào con mồi tiếp theo của mình.

Tenebris nghẹn thở. Mỗi nhịp tim như trống trận nện dồn.

Ngay lúc hắn chuẩn bị lao tới—

Rít!

Một tiếng xé gió lạnh buốt. Rồi—

BÙM!

Đầu hắn nổ tung trong một chùm năng lượng rực sáng. Thịt vụn, máu đen văng khắp lều, bắn loang lổ trên vải bạt và mặt đất. Thứ chất lỏng đặc sệt bốc mùi tanh tưởi tràn ra, tạo thành một vũng lầy đen ngòm, đặc quánh.

Cái xác không đầu đổ sập xuống, nặng nề.

Tenebris vẫn đứng đó, cả người cứng đờ. Đôi mắt mở to nhìn vào sự hỗn loạn trước mắt. Nhưng Koberic nhanh chóng quay lại, dõi theo hướng từ nơi phát ra chùm năng lượng. Ngay tại tấm bạt lều, một bóng người hiện ra trong ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn, với dấu thánh tinh vi của Vương quốc được ghim trên bộ quân phục. Người đàn ông đứng thẳng, nghiêm nghị như một tượng đài bất diệt giữa bóng tối, khuôn mặt lạnh lùng khắc nghiệt và đôi mắt như xuyên thấu cả linh hồn kẻ khác.

Giọng nói của ông vang lên, khàn khàn và nặng nề, như thể mang theo trọng lượng của cả ngàn trận chiến đã qua.

“Đứng dậy ngay, đứng dậy và chiến đấu ngay! Chiến tranh đã đến rồi!”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free