Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Ngày Mai Chưa Tới - Chương 3: Chapter 3: Người Dư Ra

Quý mở mắt.

Mùi máu tanh, mùi xăng, mùi nhựa cháy.

Cậu thao láo một hồi, cho đến khi nhận ra bản thân đang nhìn lên cái trần xe đã nứt toác và sập lún, chiếc đèn tuýp nhấp nháy chập chờn.

Cơn đau nhói và cái lạnh. Toàn cơ thể cậu bị lạnh cóng, như thể đã bị bỏ quên ở bên ngoài.

Mấy giờ rồi?

Những hạt mưa nhỏ rơi xuống, tụ lại ở dưới kính chắn gió. Xa hơn nữa là đoạn đường cắt lên núi, giờ đã trắng xóa một tấm rèm thưa.

Cậu cố ngồi dậy. Cơn đau truyền dọc sống lưng. Mưa tràn qua cửa kính vỡ, lạnh buốt, xối xả vào mặt.

Cậu liếc nhìn quanh xe buýt.

Chiếc xe buýt đang bị nghiêng và kẹt lại trong một cái rãnh lớn. Cậu ngoái đầu nhìn ra ngoài, trong làn mưa lớn, phần dải phân cách bị toác ra vì xe buýt tung vào hiện lên mờ mờ ảo ảo, như là một lời cảnh tỉnh cho hiện thực đã xảy ra khi nãy.

Và gần đó, Lâm với cái đầu đầy máu đang ôm chặt đầu của Ánh Ly, nằm sõng soài trên sàn xe buýt.

Dường như cậu là người tỉnh lại sớm nhất.

May mắn thay, dường như Quý không gặp nhiều vấn đề trong vụ tai nạn. Không có vết thương nào quá nặng. Cậu khập khiễng đi lại gần hai người bạn, chỉ để biết rằng tuy hơi thở còn mỏng manh, nhưng hai người bạn rõ ràng vẫn còn sống.

“Hay lắm, Lâm, mày cứu Ly một mạng rồi.”

Quý nhìn ra phía trước. Phần đầu xe buýt bị bẹp dúm đến mức không thể nhận ra. Dường như có một lỗ thủng đẫm máu trên kính chắn gió, như có thứ gì đó đã bị hất tung ra ngoài.

“Hy vọng cái thứ đó đã bị văng đi mất nhỉ?” - Cậu lầu bầu một mình - “Lâm à, tỉnh lại sớm chút đi…”

Cậu nhẹ nhàng tách Ly ra khỏi vòng tay của Lâm - điều này khá khó khăn khi Lâm đã giữ Ly rất chặt - và kéo Lâm ra một vị trí tương đối an toàn, tức là ít mảnh kính và vũng máu.

Sau đó, cậu quay lại với Ánh Ly và bế cô lên trong vòng tay. Nhưng trước khi cậu đứng dậy, Ly đột ngột chạm tay lên má cậu, bàn tay mềm và mượt như lông chim.

Cô lim dim đôi mắt, và khẽ hỏi:

“Quý… Mấy giờ rồi?”

Giọng cô tròn âm tiết và dứt khoát.

“Chào buổi sáng, Ly. Bây giờ là hơn bốn giờ một chút.”

“Tình hình?”

Quý nhìn quanh một vòng, đáp lời:

“Cái thứ tài xế kia biến mất rồi. Hình như tôi là người tỉnh lại sớm nhất… Khoan đã, cái anh cao lớn kia cũng không thấy đâu.”

Phúc, người đáng lẽ ngồi trên ghế lái, đã không còn trong xe buýt nữa. Chỉ có ghế lái đẫm máu trống không. Quý đi về phía cửa xe buýt, những mảnh vỡ của kính chắn gió vỡ tan dưới chân cậu.

Có một dấu chân trên bãi cỏ ẩm ướt, và thấm đẫm máu tươi nhỏ giọt, dẫn từ cửa xe buýt vào trong khu rừng phía trước.

“Chắc là ảnh đã đi trước để thăm dò đường. Ảnh cũng đáng tin ấy chứ.” - Quý gật gù bổ sung.

Ánh Ly ngồi dậy, vén tóc ra sau tai, quét mắt qua một lượt, rồi khẽ gật đầu:

“Được rồi.”

Cô muốn đứng dậy, nhưng lập tức bị khụy xuống. Quý luống cuống vòng qua vai muốn đỡ, nhưng Ánh Ly khoát tay kêu dừng.

“Trật chân thôi. Cứ đặt tôi cạnh Lâm, cậu lo người khác đi.”

Quý cúi xuống, vén ống quần Ly lên. Đầu gối cô bầm tím, có vết cắt nhỏ đang chảy máu. Cậu với tay lấy một cái chăn sạch sẽ gần đó khoác lên người Ánh Ly, sau đó ôm vào trong lòng và đặt cô bên cạnh Lâm.

Ly cầm một chai nước rửa sạch miệng vết thương, Quý đưa qua chai oxi già của Lâm. Cô đổ nước thuốc vào miệng vết thương, không rên một tiếng, nhưng mặt úp vào gối, bàn chân giật giật liên hồi.

“Cậu lo cho những người khác đi.” - Cô nói - “Tôi sẽ trông chừng.”

“I get it, my queen.” - Quý chỉ nhún vai.

Quý chống tay đứng dậy, tiếp tục lôi từng hành khách ra khỏi chiếc xe buýt đang kêu cọt kẹt vì gió.

“Sáu, bảy, tám…”

Kể đến, trong xe cũng có hơn hai mươi người, một con số khá lớn. May mắn rằng dường như tất cả vẫn còn sống, dù rằng có vài người bị thương rất nghiêm trọng. Có lẽ hành động tất cả đều dồn vào cuối xe ở những giây phút cuối cùng đã cứu sống tất cả mọi người.

Cậu kéo bọn họ ra bên cạnh Ánh Ly. Cô gác mắt lên mọi người, chăm chú quan sát xung quanh.

"Tôi đi xung quanh thám thính trước nha Ly. Chờ đợi ở đây thì mất thời gian quá.”

"Không, hãy đợi tất cả đều ổn định, rồi sẽ phân công sau.”

Rồi Ly vỗ chỗ bên cạnh mình:

"Muốn ngồi đây không?”

Quý sững sờ, rồi hớn hở ngồi bệt xuống, nghiêng đầu Ly dựa vào mình.

“Chúng tôi ta ngủ thêm chút nữa đi.”

“Được.”

Ly không phản đối, nhắm mắt lại. Nhưng Quý thì không ngủ được. Bên mũi trải một mùi hương thoang thoảng từ mái tóc dài.

"Không tệ.”

Mưa đổ nặng dần.

Từng giọt như kim băng găm xuống da thịt, chát chúa và lạnh đến tận xương.

Chốc lát sau, vài hành khách lục tục tỉnh dậy. Vài người chỉ bị thương nhẹ, nhưng có hai hành khách đang trong tình trạng nguy kịch và chục người khác chưa có dấu hiệu hồi phục.

Không còn ai khóc. Cũng chẳng ai hỏi “chuyện gì xảy ra” nữa. Những đôi mắt mở ra chậm rãi, không sợ hãi, không hoảng loạn, chỉ… trống rỗng.

Dường như sau những phen tìm đường sống trong lối chết, bộ não đã tự cắt dây thần kinh cảm xúc để tự bảo vệ bản thân, tâm lý trở nên cắt rời, chỉ còn bản năng thô sơ ở lại.

Từng người một lặng lẽ ngồi dậy, khẽ thở dài. Họ nhìn nhau không nói một lời.

Quý nói:

“Mọi người dùng đèn pin điện thoại chiếu sáng chút đi, ở đây tối quá không nhìn thấy gì hết.”

Một vài tia sáng bật lên, rồi đảo xung quanh vài vòng, sau đó hạ xuống.

Lâm tỉnh dậy sau đó, tiếng thở dồn dập như bị ném ra khỏi giấc mơ. Cậu ho liên tục, mắt đảo vòng rồi nhìn quanh với vẻ hoang mang.

Quý chỉ nhún vai:

“Chào mừng đến với tour du lịch địa ngục.”

Lâm không trả lời, chỉ nhìn Quý rồi cúi đầu xuống kiểm tra bản thân. Động tác chậm và run như thể sợ mỗi cử động mạnh sẽ làm mọi thứ xung quanh vỡ nát.

Lâm hỏi:

“Đã ai gọi cứu hộ chưa?”

“Không, nơi này hoàn toàn không có tín hiệu.” - Anh chàng mặc âu phục nói - “Vả lại, dù có gọi được… Cơn mưa dần tệ hơn, sẽ mất rất nhiều thì giờ để lực lượng chức năng đến được đây...”

Có người tức giận la lớn:

“Tất cả chúng ta đều có vấn đề rồi!”

Đó là một gã đàn ông râu rậm trông thật đáng sợ. Khác với Phúc, to lớn, im lặng và cứng rắn như một bức tượng quỷ đá, người này trông giống như một cỗ máy hạt nhân chuẩn bị phát nổ.

“Mà nói đi cũng nói lại, vì sao cha tài xế lại phát điên vậy?” - Ai đó hỏi.

Lâm khẽ nhìn sang Quý, thấy Quý cũng đang nhìn mình. Lâm nháy mắt hai cái, sau đó giơ tay lên.

Mọi ánh mắt đổ dồn về cậu. Mọi người vẫn còn ấn tượng với cậu thanh niên nỗ lực duy trì trật tự trên xe buýt.

“Cậu muốn nói gì à?”

“Tôi… nghĩ bản thân có một chút giả thuyết.”

Nhiều hành khách dỏng tai lên lắng nghe.

Lâm nói tiếp:

“Chỉ là suy đoán thôi, nhưng trước khi người tài xế lên xe, ông đã bị đâm chảy máu bởi con Quỷ-Dê kia. Có lẽ có một loại vi khuẩn đã lây qua đường máu, và thứ đó cần được cung cấp nước liên tục. Khi mà không có đủ nguồn cung cấp, nó đã buộc tài xế phải làm ra hành động tấn công để tìm kiếm chất lỏng khác, là máu.”

Có người kêu lên:

“Chàng trai tóc vàng kia tôi thấy cũng bị tấn công, liệu có phải đã bị nhiễm không?”

Nhiều người nhìn về Quý. Quý chỉ nhướng mày khiêu khích đáp lại.

Lâm lập tức phân bua:

“Không phải, vết thương trên người Quý là bị kéo lê trên đất, cậu chưa từng phải nhận một đòn trực tiếp nào cả. Nếu không, bây giờ Quý đã phát rồ rồi. Thứ đó có lẽ phát tán trong cơ thể rất nhanh, chỉ trong vài phút, người tài xế đã phải uống nước để duy trì sự sống rồi kia mà.”

Mọi người ồn ào, nhưng cũng đồng ý với thuyết pháp mà Lâm đề ra.

“Dù vậy, thằng tóc vàng này cũng cần phải tránh xa mọi người ra.” - Vẫn là người đàn ông râu rậm - “Nãy giờ nó cứ im im cười cười, ai mà biết được nó đang có thứ gì trong đầu.”

Quý hớn hở:

“Không, tôi chỉ đang nghĩ chúng ta như đang trong một bộ phim kinh dị vậy.”

“Điều đó đáng cười à?”

Quý đáp lại bằng một nét mặt khó đoán. Một vài người rút chân ra khỏi chỗ ngồi gần Quý.

“Này, tôn trọng bạn tôi chút đi chứ!” - Lâm la lên bất bình - “Cậu ấy đã giúp mấy người đấy!”

“Đùa chắc!” - Người đàn ông râu rậm rạp nóng tính quát lớn - “Chúng ta kẹt ở đây, giữa trời mưa lớn, không có thức ăn và nước uống, và bên ngoài là mấy thứ kỳ dị đó. Tất cả là tại ai đã đề ra ý kiến xuống xe! Cha tài xế, và cái thằng tóc vàng này!”

“Chú đang làm bầu không khí căng thẳng đó! Mọi thứ đã là may mắn khi không có ai mất sau khi chiếc xe bị tai nạn.” - Một đôi tình lữ nói.

Người lơ xe bật lại, mặt tái đi vì tức:

“Đó là sai lầm của bọn họ! Rõ ràng tôi đã thấy con quái vật đó! Tôi đã nói rồi, đừng dừng lại! Nhưng hai người đó lại không nghe!”

Bầu không gian đột nhiên yên tĩnh.

Người đàn ông râu rậm như mới nghe thấy gì đó kỳ lạ lắm, lập lại một cách chậm rãi:

“Anh nói là… anh đã biết? Mà không báo động với chúng tôi?”

Người lơ xe thụt lùi một bước, khuôn mặt đỏ bừng:

“Tôi... tôi không chắc…”

“Chẳng lẽ đợi nó cào nát mặt anh rồi mới la lên?” - Giọng ông không lớn, nhưng nặng như búa tạ.

Không khí dồn xuống một nhịp.

Ánh Ly lưng dựa vách tường nói mà không cần mở mắt:

“Vì lúc đó không ai chắc chắn nó là thật. Nếu nói ra, chỉ khiến mọi người hoảng loạn.”

Cô thẳng lưng dậy:

“Và bây giờ, không phải thời điểm tranh cãi về thứ đó nữa. Chúng ta cần…”

“Khoan đã!” - Người đàn ông râu rậm cắt lời - “Đó là sự vô kỷ luật, các cậu cắt ngang khi tôi chưa nói xong.”

Ánh Ly nhìn ông, không né tránh:

“Ông nói tiếp.”

Ông Hùng nhìn cô một lúc lâu. Rồi ông gật đầu nhẹ:

“Tôi sẽ không nói về việc đã xảy ra nữa. Nhưng tôi muốn nhắc rằng: Kể từ bây giờ trở đi, mọi người phải có trách nhiệm với việc mình làm. Có gì lạ thì ngay lập tức báo cáo, không để trường hợp này xảy ra lần nữa.”

Ông đảo mắt khắp xe:

“Chúng ta đang bị kẹt lại ở đây, lúc này cần hành động nhanh chóng, chuẩn xác, quyết liệt. Vì vậy, ai cảm thấy bản thân có ý kiến gì thì nói, không có ý kiến cũng đừng làm ồn, nghe người khác nói.”

Không gian lặng xuống. Ánh Ly giơ tay lên.

“Còn trẻ quá. Cô có chỉ huy người khác được không? Phải nên nhớ rằng cô nên chịu trách nhiệm cho hành động của mình…” - Người đàn ổng râu rậm gõ lên mặt tường cốc cốc.

Lâm định lên tiếng, nhưng Quý chen vào:

“Chú ơi, cái giọng “giới trẻ ngày nay” của chú lỗi thời lắm rồi. Chú nên đặt niềm tin vào tụi tui trước đi chứ, nếu cảm thấy không phù hợp thì phản bác lại sau cũng được.”

Một thoáng bất ngờ hiện lên trong mắt người đàn ông râu rậm. Ông giơ cánh tay lên, rồi lại hạ xuống:

“Tôi nghe.”

Ly chỉ gật nhẹ rồi quay lại vấn đề:

“Ta biết rằng có vài thứ nguy hiểm. Một là con Quỷ-Dê, hai là người tài xế bị điên. Tuy nhiên, người tài xế và anh chàng cao lớn kia đã không thấy đâu, có thể anh chàng kia đang giúp chúng ta loại bỏ một mối nguy.

Dường như khi nói chuyện, Ly mất sức rất nhanh:

“Giờ, nếu ta không gọi điện được cho lực lượng chức năng, thì chỉ còn một lựa chọn là đi bộ dọc đường cao tốc để tìm trạm dừng, hoặc một chiếc xe buýt khác.”

Cô ngừng một nhịp, sau đó nói tiếp:

“Chúng ta cần vũ khí. Hãy lục soát xe tìm xem có gì dùng được không. Chia nhóm đi. Một nhóm người sẽ đi dọc theo phía trước để thăm dò xem có nguy hiểm gì không, một nhóm khác đi về phía ngược lại để chắc chắn con quái vật đầu dê không đuổi theo, và số còn lại thì chờ đợi.”

…..

Hiện tại đã năm giờ sáng. Cơn mưa chưa dứt, nhưng nhẹ hơn. Không còn xối xả, chỉ rả rích như nhắc nhở.

Trong xe, những người còn tỉnh lại dần ổn định tinh thần. Ai đó đang kiểm tra những túi hành lý méo mó. Một nhóm khác chia nhau mảnh gỗ, ống sắt, dây điện - bất kỳ thứ gì có thể làm vũ khí tạm.

Lâm đang kiểm tra chân Ánh Ly. Cậu nói:

“Vết gãy xương chưa nghiêm trọng, nhưng nếu đi xa sẽ rất khó khăn.”

“Chỉ như mấy năm trước thôi mà.” - Ly khẽ nói.

Nhắc đến chuyện đó, cả hai đều im lặng. Lâm cầm thanh gỗ thẳng, nẹp chân Ly lại bằng băng trắng.

Quý đột nhiên chui ra từ gầm xe buýt, trên tay là một chiếc cờ lê cỡ 36. Cậu vung vẩy nó trong không khí, hớn hở nói:

“Nhìn đây, lúc trước tao mà có thứ này thì đồ Quỷ-Dê đó chết với tao!”

Chàng trai mặc âu phục khệ nệ bưng một cái thùng hàng từ hầm xe ra, la lên oai oái vì suýt bị đánh trúng.

“Cẩn thận một chút đi!”

Người đàn ông râu rậm và một số thanh niên khác dùng con dao gọt hoa quả cắt đứt và bẻ gãy những thứ gì nhìn có vẻ hữu ích. Mọi người đã thống nhất với nhau rằng khi di chuyển, bỏ lại hết những đồ nặng nề và chỉ cầm theo đủ những thứ cần thiết. Các túi xách, vali, quần áo gì đó, sau này có thể nhờ lực lượng chức năng quay lại lấy sau.

“Lâm, cậu đi sơ cứu cho người khác đi, cứ để tôi đi một mình được rồi.”

Ánh Ly nương vai Lâm đứng dậy, chống cây gậy gỗ tập tễnh bước đến bên một nhóm các chị em phụ nữ:

“Chúng ta có bao nhiêu thứ rồi?”

Một người phụ nữ trung niên có môi dày như con cá anh vũ, mồ hôi nhễ nhại cầm trên tay một cây giáo tự chế bằng thanh thép, mảnh vải và một mảnh kim loại lấy từ xe buýt. Cô ngước mặt lên, nói:

“Cỡ mười bốn cây, cô bảo làm thêm vài cây nữa. Bén lắm, nếu có gì tới cứ đâm thẳng vào nó là được.”

Ánh Ly gật đầu:

“Nhiêu đó là đã đủ. Chúng ta không thể ngồi chờ đây mãi.” - Cô ngoắc Quý lại - “Quý, cậu tìm thêm ba người nữa đi dọc theo đường cao tốc tìm cứu viện. Cứ đi thẳng nếu không có gì bất thường, chúng tôi sẽ theo sau. Còn nếu chạm mặt gì khác, chạy nhanh về mà cảnh báo.”

“Còn nếu như gặp anh trai cao lớn kia, tên Phúc, thì sao?”

“Tùy tình huống mà làm.” - Rồi Ly gọi người khác - “Và anh chị kia, hãy tìm vài người canh chừng phía đằng sau, nếu như có gì mò tới thì cảnh báo để di chuyển sớm hơn.”

Cặp đôi tình lữ nhìn nhau, rồi gật đầu với Ly.

Quý bước ra ngoài, gọi ba người đàn ông trông có vẻ gan dạ: Anh chàng đồ Âu, người đàn ông râu rậm và một cậu trai trẻ tuổi. Cậu trình bày ý tưởng của mình, sau đó hỏi:

“Mấy anh đi cùng tôi chứ?”

Anh chàng đồ Âu và cậu trai trẻ do dự nhìn nhau. Người đàn ông râu rậm đồng ý ngay lập tức.

Ông chống ống sắt xuống đất, đứng dậy, nói chắc:

“Cậu gọi thì tôi đi, nhưng phải có mục đích và kế hoạch rõ ràng, nói trước là tôi không thích đi lòng vòng đâu.”

Quý nhoẻn miệng cười:

“Nói thực, con chẳng có kinh nghiệm gì chăng, hay bác cứ chỉ đạo đi, con sẽ nghe theo.”

Trách nhiệm của một người đi đầu như con dao hai lưỡi, như người đàn ông nói: “Luôn có trách nhiệm với việc mình làm”. Sự việc quan trọng, không chỉ bản thân mà còn ảnh hưởng đến rất nhiều người, Quý không dám phiêu.

“Được. Đừng dong dài nữa, ta đi nhanh thôi.”

Thấy người đàn ông râu rậm đồng ý sảng khoái như vậy, hai người khác cũng chỉ có thể cắn răng đồng ý theo.

Không khí giữa rừng ẩm và đặc. Đất mềm, trơn, gió rít qua cành cây làm mọi thứ như một đường hầm sống, ngột ngạt và u ám. Tiếng giày đạp lên vũng nước là âm thanh duy nhất vang lên đều đặn. Bốn người đi dọc theo bìa rừng, sát bên cạnh lan can sắt cao tốc.

Quý cầm theo đèn pin đi đầu. Sau lưng là người đàn ông râu rậm, chàng trai mặc âu phục, và chàng trai trẻ. Ai cũng mang trên tay một vật gì đó có thể cầm được như vũ khí.

“Này, mọi người có cảm thấy bầu không khí hơi trầm không? Ta nên nói chuyện với nhau một chút nhỉ?” - Quý mở lời đầu tiên.

“Im đi. Nếu dụ tới thứ quỷ nào nữa thì tôi ném cậu ra đầu tiên đó.” - Thanh niên mặc âu phục càm ràm.

“Nếu như phát hiện ra được nguy hiểm thì chẳng phải mình có thể về lại mọi người nhanh hơn à? Nhiệm vụ của mình là xem xem phía trước có nguy hiểm không mà?” - Quý cười mở miệng.

“Nó… Cũng phải.”

“Em hy vọng giờ bước ra khỏi bìa rừng một cái, quân đội liền ập tới xách cổ mấy thứ kia đi thanh lý đồ cũ.” - Chàng trai nhìn như trẻ tuổi nhất trong bọn nói đùa.

“Nhiều khi lũ quỷ đó là chui từ cái phòng thí nghiệm nào đó ra chứ đâu!” - Thanh niên mặc âu phục cũng góp lời.

Phúc nghiêng đầu, ra dấu thủ ngữ:

Đúng lắm.

Có người đi cùng nói chuyện, rất nhanh cả năm đã đi được một quãng đường xa. Cơn mưa cũng dần nhỏ giọt chậm dần, những tia nắng đầu tiên chiếu xuống.

“Khoan đã.” - Người đàn ông râu rậm lần đầu tiên lên tiếng - “Mọi người có nghe thấy gì lạ không?”

Bốn người kia đang hứng thú thảo luận về xe cộ và người nổi tiếng, không chú ý đến âm thanh gì đặc biệt. Nghe người đàn ông râu rậm nói vậy, mọi người đột nhiên trở nên căng thẳng.

Đột nhiên, từ phía xa, một tiếng ù ù vọng xuống từ trên cao.

Tất cả ngẩng đầu nhìn theo hướng tiếng động.

Một chiếc trực thăng quân sự lướt ngang qua đỉnh rừng, tầm bay thấp, tiếng cánh quạt ù ù như có đàn ong đang bay múa.

Năm người liếc mắt lẫn nhau, đều thấy được sự vui sướng trên mắt đối phương.

“Trực thăng kìa! Này! Cứu với! Cứu với!” - Thanh niên trẻ tuổi nhất kêu lớn, cố thu hút sự chú ý máy bay.

Thanh niên vung tay thật cao, cảm thấy nước mắt mình đang dần rơi xuống rồi.

Quý cao hứng nói lớn:

“Kệ cho con Quỷ-Dê kia là sản phẩm nhà ai, chỉ cần một khẩu súng là xử đẹp!”

Nhưng hình như máy bay cũng không nhận thấy sự hiện diện bọn họ, trực tiếp từ đỉnh đầu bay qua.

Nụ cười của Quý bỗng chốc đông kết.

“Trên đó thấy mình không?” - Cậu trai trẻ hỏi, giọng lí nhí.

“Có. Họ có thấy.” - Người đàn ông râu rậm nhắm mắt lại, giọng phiền não - “Nhưng hẳn là họ có nhiệm vụ khác, quan trọng hơn chúng ta.”

“Lệnh gì cơ chứ?”

Ông không trả lời. Chỉ nhìn theo trực thăng khuất dần.

“Có khi nào thế giới sắp đến hồi kết rồi không?” - Người thanh niên mặc âu phục đột nhiên mở lời - “Mình đã gặp được mấy thứ đó… Có lẽ mọi người cũng đang gặp phải mấy thứ đó, nên quân đội mới có nhiệm vụ quan trọng không?”

Phúc nghiêng đầu, ra dấu thủ ngữ quen thuộc:

Rất có thể rằng như vậy.

“Kệ nó đi! Chúng ta đi tìm người cứu giúp, vậy thì đừng ủ rũ như vậy chứ! Máy bay bay từ hướng này tới…” - Quý vẽ một vòng tay trên trời - “Vậy thì bên này khẳng định có quân đội. Giờ để một người quay lại báo tin cho mọi người, những người khác đi tiếp, khẳng định có thể tìm được người đến cứu.”

Đây là biện pháp tốt nhất trước mắt.

“Ừm, em cảm thấy hơi sợ rồi, nên em muốn về cùng với anh trai cao lớn này được không?” - Chàng thanh niên trẻ tuổi nhất chỉ vào Phúc. Phúc khẽ gật đầu.

“Không được.” - Quý khẽ phủ định - “Anh này rất mạnh, tay không đấm móp đầu con Quỷ-Dê kia được. Nên để ảnh với tụi này đi trước, muốn có người hộ tống thì bảo anh trai mặc vest kia đi cùng kìa.”

“Vậy thôi cũng không cần đâu, từ đây đến trại cũng không xa, em chạy một tí là tới ấy mà.”

Chàng thanh niên trẻ tuổi nhất được cử đi về báo tin trước. Những người còn lại tiếp tục tiến tới, nhưng tốc độ chậm hơn, chờ đoàn phía sau đuổi kịp.

Khi cả nhóm đi tới, Quý có thể nghe thấy tiếng động. Có những con vật di chuyển qua khu rừng gần đó, có tiếng sột soạt của bụi cây. Dường như có một con nai sừng tấm thấp thoáng trong bóng rừng cây, nhưng Quý không để tâm tới.

Cả bốn cứ đi như thế tiến tới cũng một hai tiếng nữa rồi. Bầu trời đã tạnh mưa, nhưng những đám mây xám xịt đó vẫn chưa chịu tan.

“Hay là… Mình nghỉ chân lại đi? Mình đi quá xa so với chỗ cũ rồi. Giờ điện thoại không có sóng, ai biết được người phía sau có đi tới hay chưa?” - Người thanh niên mặc âu phục lên tiếng đề nghị trước.

Người đàn ông râu rậm suy nghĩ một chút, cũng gật đầu:

“Cũng được. Nếu như cứ tiêu hao sức khỏe mà đi tới trước, phải đụng độ với cái gì thì nguy lắm.”

Bốn người ngồi bệt xuống đất. Quý như làm ảo thuật, xoa tay móc ra một bịch bánh quy. Đây là bịch bánh mà Lâm trước khi lên xe buýt đã dặn mang theo ăn dọc đường, hóa ra giờ lai có tác dụng ở đây.

Cậu chia số bánh làm bốn phần cho mỗi người, sau đó ăn như gió cuốn. Lần đầu tiên, Quý cảm thấy những cái bánh quy khô khốc lại ngon đến vậy.

Chàng trai mặc âu phục im lặng hồi lâu, sau đó do dự hỏi:

“Ừm… Tôi có một câu hỏi?”

Ba người khác quay lại nhìn chàng trai. Chàng trai chần chừ thêm một lúc, rồi đặt ra nghi vấn:

“Tại sao mình lại để cậu bé kia quay về một mình?”

“Hửm?” - Quý dốc ngược túi bánh hòng ăn những mảnh vụn còn sót lại - “Vì mình cần báo tin về cho đoàn người phía sau tiến tới, phải không?”

Chàng trai mặc âu phục dường như từng làm luật sư, chỉ ra các vấn đề kỳ lạ:

“Nhưng vấn đề là nếu mình có thể trông thấy chiếc trực thăng đó, thì người phía sau cũng có thể thấy chiếc trực thăng đó, việc gì phải mất công quay về báo tin?”

“Hừm. Vì có thể người phía sau sẽ không biết nên làm gì, nhất là con bé đó sẽ do dự với các quyết định của mình.” - Người đàn ông râu rậm nói.

“Không, tôi cảm thấy cô gái ấy là một người vô cùng kiên định và sáng suốt, sẽ không vì sự kiện đột nhiên diễn ra mà bỏ chúng ta đi đường khác, nhất là khi có bạn trai cô bé ở đây.” - Mặc kệ cái tai ửng đỏ của Quý, chàng trai mặc âu phục nói tiếp - “Với lại cho dù là thế đi, thì vì sao ta lại chỉ để thằng nhóc kia quay về một mình, chúng ta có đông người vậy mà lại không thể thêm một người đi kèm ư? Cứ như là thằng bé bị cố ý tách khỏi đội vậy.”

“Bởi vì là Phúc không đồng ý đi theo…” - Quý phản bác, nhưng giọng nói ngày càng nhỏ lại.

Cậu càng nghĩ càng thấy kỳ quái. Vì cậu bỗng phát hiện, không biết Phúc từ khi nào xuất hiện ở bên cạnh mình…

Không đúng… Hình như ngay từ khi xuống xe, mình đã không gặp được Phúc!

Như vậy, cái “người” dư ra này là ai?

“Này, ban đầu chúng ta đi mấy người?” - Giọng của người thanh niên mặc âu phục run rẩy.

“Bốn.”

“Vừa nãy mới rời đi một người. Bây giờ chúng ta còn bao nhiêu người?”

Phúc trả lời:

Bốn.

Giọng Phúc không đổi, đều đều như đọc một câu trả lời được lập trình sẵn.

Không ai nhai tiếp bánh. Không ai dám nhìn thẳng nhau. Chỉ có một cảm giác chung đang nảy sinh: chúng ta không còn đi cùng con người nữa.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free