Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Ngã Đích Mỹ Nữ Lão Sư - Chương 607: Để cho hắn xuống Địa ngục

"Hả? Khác lạ một chút?" Tần Triều tưởng mình nghe lầm.

"Đúng vậy, chính là khác lạ một chút." Tô Cơ gật gật đầu, sau đó cho Tần Triều một cái nhìn kinh hồn táng đảm dáng tươi cười.

Nói xong, Tô Cơ không khỏi phân trần, kéo Tần Triều đi. Tần Triều một đầu mơ hồ, cô nàng rốt cuộc muốn làm gì đây.

Nhưng hắn không biết, khi Tô Cơ quay mặt đi, trong ánh mắt xinh đẹp của nàng, bỗng nhiên có thêm một tia u buồn.

Tỷ tỷ......

Nước Mỹ, Boston, trấn nhỏ bên cạnh Charles.

"Tô Cơ, ngươi thật sự muốn ta mặc thành cái dạng này?"

Tần Triều đối diện tấm gương, soi tới soi lui, càng ngày càng cảm thấy quái dị.

Nửa thân dưới của hắn là một chiếc quần jean trắng toát. Phía trên còn bị xé mấy cái lỗ lớn, giống như phục trang của ăn mày.

Còn nửa thân trên là một chiếc áo phông đen rộng thùng thình, in hình một cái đầu lâu dữ tợn.

Bên ngoài khoác một chiếc áo bông vải không mới không cũ, có mấy lỗ thủng nhỏ, là do Tô Cơ dùng tàn thuốc của Tần Triều đốt thủng.

Tóc của hắn bị Tô Cơ dùng thuốc nhuộm phun đủ mọi màu sắc, cảm giác như lão yêu quái từ vùng đất hoang chạy tới.

"Cái này, là kiểu ăn mặc gì vậy......"

Tần Triều dở khóc dở cười.

"Hừ, nếu không sợ ngươi đau, ta đã xỏ khuyên mũi cho ngươi rồi."

Tô Cơ bổ sung một câu.

Chủ tiệm ở phía sau nhìn Tần Triều lắc đầu quầy quậy.

Đứa nhỏ này, rất có thể sẽ gây họa cho mình.

Tần Triều cũng cảm thấy như vậy, hắn cười khổ nói, "Kiểu ăn mặc này xấu chết đi được, chúng ta muốn đi dự tiệc hóa trang sao?"

"Đương nhiên không phải!" Tô Cơ cười hì hì nhìn Tần Triều, "Hôm nay là đêm Giáng Sinh. Ta đã hứa với Catherine, cùng cô ấy đi dự một buổi tiệc."

"Tiệc đêm Giáng Sinh?" Tần Triều vuốt mái tóc đuôi gà đủ mọi màu sắc của mình, nói, "Có an toàn không? Không phải nói tiệc tùng ở Mỹ rất loạn sao?"

"Ta biết chứ, cho nên trước kia ta chưa từng tham gia tiệc tùng." Tô Cơ giải thích, "Nhưng lần này là đêm Giáng Sinh, thật sự không từ chối được Catherine. Cô ấy nói cô ấy độc thân quá lâu, nếu không tham gia tiệc tùng, mọi người sẽ nghĩ cô ấy là đồng tính luyến ái. Vừa hay, ngươi đến đúng lúc, hãy đi cùng ta, là tốt nhất rồi."

"Vậy ít nhất ngươi cũng phải cho ta ăn mặc đẹp trai một chút chứ, bộ dạng này, ngươi bảo ta gặp ai đây."

Tần Triều xoay hai vòng trước gương, nhìn mình trong gương, hận không thể cho mình một đấm.

"Ăn mặc như vậy, ngươi mới không bị mấy cô nàng khác để ý." Tô Cơ cười hì hì, vỗ nhẹ vào mặt Tần Triều, nói, "Ở đây khác với trong nước, con gái thích ngươi, có thể trực tiếp tỏ tình. Với cái vẻ háo sắc của ngươi, chắc chắn không biết từ chối, nhất định là lên giường trước rồi tính sau."

"Mẹ kiếp, ngươi coi ta là ngựa giống à. Không được, ta không làm, ngươi biến ta thành thế này, ta không đi dự tiệc gì hết!"

"Lão công......" Tô Cơ bỗng nhiên mím môi, đáng thương kéo tay Tần Triều, nhìn hắn, "Ngươi thật sự không đi sao...... Chẳng lẽ, ngươi trơ mắt nhìn bạn gái của ngươi, đi tham gia cái loại tiệc kia, sau đó bị người ta trêu đùa sao......"

"Mẹ kiếp, ngươi không trêu đùa người khác thì thôi!"

"Ngươi đó! Rốt cuộc có đi không!" Tô Cơ trừng mắt to nhìn hắn.

"Mấy giờ xuất phát?"

"Một lát nữa đi." Tô Cơ hôn lên mặt Tần Triều một cái, "Như vậy mới ngoan, là lão công tốt của em."

Tần Triều thở dài, "Vậy, tiện thể mua cho ta một cái kính râm đi......"

"Hì hì, lão công thật thông minh!" Tô Cơ thập phần vui vẻ, "Đeo kính râm vào, càng dọa người hơn!"

"Ta muốn che mặt......" Tần Triều muốn khóc đến nơi. Nhìn Tô Cơ vui vẻ chọn kính râm cho hắn trong cửa hàng, hắn chỉ muốn khóc không ra nước mắt.

Tiểu ma nữ này......

"Đúng rồi, còn phải nói cho ngươi biết một chút. Buổi tiệc này do hội trưởng hội sinh viên trường, Esther tổ chức." Tô Cơ vừa chọn kính, vừa nói với Tần Triều, "Tổng cộng có 27 Huynh Đệ Hội lớn nhỏ trong trường tham gia buổi tiệc này. Đến lúc đó, trò đùa dai gì đó, chắc chắn không thiếu, ngươi phải cẩn thận."

"Trò đùa dai?" Tần Triều nháy mắt mấy cái, "Sinh viên trường các ngươi điên rồi sao, còn bày trò đùa dai? Không sợ thầy cô nổi giận?"

"Trường học trong nước và nước ngoài không giống nhau." Tô Cơ nói, "Ở bên này, mọi thứ đều cởi mở hơn. Biểu tượng MIT trước cổng State Center nổi tiếng của trường chúng ta, đã bị sinh viên thêm chữ V và O vào phía trước, khiến cho tên viết tắt của Massachusetts biến thành vomit, có nghĩa là nôn mửa. Bằng cách này, họ thể hiện sự bất mãn đối với học kỳ mới."

"Ta chóng mặt." Tần Triều nghe xong không nhịn được bật cười, "Chuyện này mà ở trong nước, chắc chắn bị ghi lỗi nặng rồi."

"Đương nhiên." Tô Cơ chọn một chiếc kính râm màu đỏ chót, đi tới, "Nếu không thì nhiều người muốn đưa con gái của mình ra nước ngoài học làm gì. Nhận giáo dục trong nước là một chuyện rất đau khổ. Đã xem phim 'Ba chàng ngốc' chưa, phim công kích phương pháp giáo dục nhồi nhét của Ấn Độ. Vậy thì có gì khác biệt với nước ta đâu. Trường học muốn, phụ huynh muốn, cũng chỉ là những đứa trẻ đần độn điểm cao mà thôi."

"Điểm này ta thừa nhận." Tần Triều nói, "Tốt nghiệp cấp ba, phát hiện mọi thứ học ở cấp ba đều vô ích. Tốt nghiệp đại học, phát hiện kiến thức học trong trường cũng chỉ là đồ trang trí. Mọi thứ đều phải học lại từ đầu. Có thể đổi màu kính khác được không?"

"Bên kia có màu vàng."

"Vậy thôi...... Cứ cái màu đỏ này đi."

"Hì hì, chúng ta anh hùng tương kiến sở kiến lược đồng."

Không biết Tô Cơ đang nói về chuyện kính mắt hay là chuyện giáo dục.

"Ta cải tiến một chút ở Mỹ, cũng không tệ. Sau khi trở về, ta sẽ nói với tỷ tỷ về phương pháp giáo dục ở đây. Ta muốn để cho Nghiễm Nguyên cũng có thể đào tạo ra những nhân tài thực sự."

"Ý tưởng thì không tệ, nhưng thực hiện rất khó khăn."

Tần Triều đeo kính râm màu đỏ lên, soi gương một cái.

"Được rồi, ta trông có giống dân chơi Punk không?"

"Ngươi giống người bán ve chai hơn." Tô Cơ che miệng, cười trộm.

"Ngươi cứ hại ta đi." Tần Triều hết cách rồi, hai tay đút vào túi quần jean, "Dù sao ngươi không biết là ngươi đang mất mặt đâu."

"Có gì mà mất mặt." Tô Cơ ném cho Tần Triều một cái mị nhãn, "Có người chẳng phải nói, áo mặc lên người mới đẹp sao. Lão công của ta có tố chất tốt như vậy, đừng nói mặc bộ này, dù không mặc gì, cũng vẫn anh tuấn tiêu sái, khí chất hơn người."

"Không mặc gì thì là đi tắm......" Tần Triều hoàn toàn bị cô nàng nhà mình đánh bại.

Tô Cơ đang bận trang điểm cho Tần Triều, còn ở bên kia, có người đã chuẩn bị cho buổi tiệc.

"Catherine, cậu nói tối nay Anna nhất định sẽ tham gia tiệc, thật không?"

Trong một quán cà phê có phong cách, Kael và Catherine ngồi đối diện nhau.

"Ừ, đúng vậy, tớ và Anna đã nói chuyện rồi." Catherine thờ ơ uống cà phê trong ly, "Nhưng Anna có vẻ không thích loại tiệc này lắm. Ừ, cô ấy là một cô gái rất truyền thống."

"Đúng vậy, chính là tính cách đó của cô ấy mới hấp dẫn tớ." Kael nhớ tới vẻ đẹp của Tô Cơ, mắt sáng lên, "Tớ hy vọng tối nay cô ấy ôm không phải tên người Trung Quốc kia, mà là tớ."

"Tên người Trung Quốc đó tên là Tần Triều, là bạn trai của Tô Cơ trước khi cô ấy ra nước ngoài." Catherine giải thích.

"FUCK! Tớ biết ngay mà!" Kael tức giận nói, "Sao có thể dùng hai tờ phiếu giảm giá KFC để chiếm được trái tim thiếu nữ của Anna! Catherine, cậu nói cho tớ biết, tên khỉ Trung Quốc đó làm gì?"

"Là một nhân viên bảo vệ." Catherine nói, "Nhìn thân thủ của anh ta hôm nay cũng không tệ, có lẽ trước đây là lính xuất ngũ."

"Một tên bảo vệ nhỏ bé!" Trong mắt Kael lóe lên vẻ độc ác, "Dám đấu với gia tộc Putte của ta, đúng là chán sống."

"Nhưng tình cảm của anh ta dành cho Anna cũng rất chân thành." Catherine nói xong, nhớ lại câu nói mà Tần Triều đã nói với cô hôm nay.

Tìm một người thật lòng yêu bạn, chứ không phải thật lòng muốn lên giường với bạn.

Catherine không phải là một người phụ nữ trinh tiết gì, trước đây, cô đã có nhiều bạn trai. Hơn nữa, còn có vài đối tượng ***. Tuy rằng trên cơ thể rất vui vẻ, nhưng dường như trong lòng không vui chút nào.

Tất cả mọi người đều tự nguyện, sau đó không có gì xảy ra.

Cuộc sống như vậy, có thật sự phù hợp với mình không?

"Chân thành thì tính là gì!" Kael không thèm để ý, "Anh ta có thể cho Anna cuộc sống như công chúa sao! Anh ta mua được xe thể thao tốt, mua được biệt thự tốt sao! Tất cả những điều này, Kael ta đều có thể làm được! Catherine, cậu là bạn tốt của Anna, không thể nhìn cô ấy cứ như vậy đắm mình. Cho nên, xin hãy giúp tớ, trong buổi tiệc tối nay, tớ nhất định phải cướp được trái tim thiếu nữ của Anna!"

Kael nói xong, nhìn chằm chằm vào mắt Catherine, "Nhất định phải giúp tớ! Tớ cũng rất chân thành!"

"Nhưng mà...... như vậy có được không?"

Phá hoại cuộc thi không thành công lần trước, Catherine cũng thấy được tình cảm giữa Tần Triều và Tô Cơ bền chặt đến mức nào. Nghe lời thỉnh cầu của Kael, cô không khỏi do dự.

"Có gì không tốt!" Kael lập tức nói, "Cậu đang giúp Anna đó! Tên khỉ Trung Quốc kia, chắc chắn đã dùng lời ngon tiếng ngọt gì đó để che mắt Anna! Đợi đến khi Anna bị anh ta lừa rồi, cậu muốn giúp bạn tốt của mình thì cũng đã muộn."

"Cậu thật sự sẽ đối xử tốt với Anna chứ?"

Catherine do dự một chút rồi nói.

"Đương nhiên, tớ dùng danh dự gia tộc để thề."

Kael thề son sắt nói.

"Vậy được rồi, tớ đồng ý với cậu. Nhưng cậu muốn làm như thế nào?"

"Như vậy......"

Kael ghé sát tai Catherine nói vài câu.

"Cái này, cái này có được không?"

Catherine kinh ngạc, nhìn Kael.

"Có gì không tốt, chỉ là làm cho tên khỉ Trung Quốc kia mất mặt một chút thôi."

Kael cười lạnh liên tục, "Anh ta dám khiêu khích gia tộc Putte của chúng ta, thì phải trả một cái giá đắt. Tớ làm như vậy, cũng là để cho Anna nhận rõ bộ mặt thật của tên khỉ Trung Quốc kia."

"Tớ, tớ lo lắng......" Catherine lại do dự.

"Còn do dự gì nữa, tớ cũng đâu có muốn mạng của anh ta! Mặc dù, điều đó với tớ mà nói, dễ dàng hơn một chút." Kael bưng ly cà phê lên.

"......" Catherine nghĩ ngợi, nhớ lại khi Tần Triều nói không có hứng thú với mình trong phòng ngủ hôm nay, trong lòng không khỏi có chút tức giận.

Mình tuy không xinh đẹp bằng Anna, nhưng nói thế nào, cũng là một mỹ nữ. Anh ta vậy mà không có hứng thú với mình, hừ!

"Được rồi, tớ đồng ý. Nhưng cậu phải cẩn thận một chút, bạn trai của Anna, dường như còn có chút khí công."

Cảnh anh ta ném mình lên trần nhà, Anna bây giờ vẫn còn nhớ rõ.

"Hắc, khí công! Công phu Trung Quốc có mạnh đến đâu, có đỡ được đạn không?" Kael tỏ vẻ khinh thường.

"Vậy cứ như thế nhé, chúng ta tối nay gặp lại." Catherine dường như không muốn nói thêm gì, cô đứng dậy, vội vàng rời khỏi quán cà phê.

Kael nhìn theo bóng lưng của cô, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh.

"Thiếu gia, bên này cũng đã sắp xếp xong xuôi."

Một thủ hạ từ bàn bên cạnh đi tới, nói với hắn.

"Rất tốt." Kael gật gật đầu, "Làm cho hắn xấu mặt chỉ là bước đầu tiên...... Chọc vào ta, Kael, ta sẽ cho hắn xuống địa ngục!" Dịch độc quyền tại truyen.free

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free