Ngã Đích Mỹ Nữ Lão Sư - Chương 449: Ngà voi
"Trân phẩm này là một đôi ngà voi ma mút!"
Nữ đấu giá viên xinh đẹp chỉ vào bục thủy tinh trước mặt, bên trong là một đôi ngà dài màu vàng nâu, dài tới một mét rưỡi, tựa như hai thanh bảo kiếm hình lưỡi liềm sắc bén, nhìn qua khí thế bức người.
"Đôi ngà này đã tồn tại hơn ba vạn năm, hiếm có được bảo tồn nguyên vẹn như vậy."
Tần Triều không còn nghe lọt tai những lời giới thiệu của nữ đấu giá viên. Thứ hắn quan tâm chỉ là đôi ngà dài này!
Cửu U triệu hoán thuật tầng thứ năm, Cửu U Cự Tượng, cần chính là một con voi lớn hung mãnh làm tế phẩm!
Tần Triều từng cân nhắc tới loài voi ma mút trong truyền thuyết, nhưng sinh vật này đã tuyệt chủng từ hơn hai nghìn năm trước. Thêm vào đó, Tần Triều bận rộn với công việc, nên không quá để tâm đến chuyện này.
Nhưng bây giờ thì khác, hắn đã hấp thu loại hỏa diễm thứ năm, hơn nữa nếu có đôi ngà này làm tế phẩm, có thể triệu hồi ra Cửu U Cự Tượng tầng thứ năm, đạt tới sức mạnh còn khủng bố hơn cả Triệu Tinh Tinh!
"Đôi ngà này có giá khởi điểm là bốn mươi vạn Yên, mỗi lần tăng giá không được thấp hơn một ngàn!"
Đôi ngà voi này nhìn qua rất tốt, nhưng người cạnh tranh lại thưa thớt.
Dù sao, thứ này, ngoài những người sưu tầm, không mấy ai thích.
Bởi vậy, thời gian trôi qua, giá tiền dừng lại ở mức sáu mươi vạn Yên, tăng thêm cũng chỉ một ngàn một ngàn, cơ bản không có nhiều người hứng thú.
Nhưng dù giá cả cao hơn nữa, Tần Triều cũng muốn có được thứ này. Đây chính là thực lực!
Nhưng lần này, Tần Triều không vung tay quá trán. Mua đồ cho phụ nữ có thể tiêu tiền như nước, nhưng mua cho mình thì phải cẩn thận một chút.
"Sáu mươi hai vạn một ngàn Yên!"
Tần Triều nhấn bàn phím, thấy tín hiệu phòng khách quý số 1 sáng lên, nữ đấu giá viên giật mình.
Nhưng vừa nhìn thấy con số này, nhiệt huyết trong lòng nàng lập tức nguội lạnh.
"Vị khách quý ở phòng số 1 đã im lặng rất lâu, cuối cùng cũng ra tay... Nhưng lần này, ngài ấy rất cẩn thận, chỉ thêm một ngàn Yên."
Một ngàn Yên, hừ hừ!
Long Anh Nhất Điều lập tức hưng phấn trở lại, xem ra, thằng nhãi này đích thực là hết tiền rồi.
Hừ, xem bổn thiếu gia cho ngươi phá sản! Đến bán cả quần lót đi!
Nghĩ vậy, hắn lập tức nhấn bàn phím.
"Năm triệu Yên! Vị khách quý ở phòng số 2 lại tăng giá!" Nữ đấu giá viên lại hưng phấn, nàng đã hiểu rõ, người ở phòng số 2 rõ ràng là nhắm vào phòng số 1!
Nhưng Tần Triều lập tức cũng hiểu ra một vấn đề.
Mẹ kiếp, nếu mình lại đấu lên mười triệu, chẳng phải là bọn Long Anh Nhất Điều kiếm tiền sao. Hừ hừ, nhưng không sao, tiểu tử ngươi thích tranh giành với lão tử sao, lão tử không chơi với ngươi nữa.
"Vị khách quý ở phòng số 2 ra tay, vị khách quý ở phòng số 1, có thể làm lại một màn cạnh tranh chấn động lòng người như lần trước không?"
"Cạnh tranh cái đầu nhà ngươi! Kiếm tiền đều là các ngươi, lão tử không làm đâu." Tần Triều vỗ tay, hô, "Tiểu Bạch, đến đây."
"Tần tiên sinh, có gì phân phó?" Tiểu Bạch mặc một bộ đồ đen, lập tức xuất hiện bên cạnh Tần Triều. Tần Triều bỗng nhiên cảm thấy có chút kỳ quái, thầm nghĩ cô nàng này, chẳng lẽ lúc mình làm chuyện này, cũng trốn trong bóng tối xem sao.
Khục khục, chắc là không đâu, Tiểu Bạch là một cô nương rất chính trực.
"Lát nữa cái ngà voi kia được đưa đến phòng Long Anh Nhất Điều, ngươi lấy về cho ta."
"Vâng!" Tiểu Bạch chẳng quan tâm, Tần Triều có phải đang bảo cô đi ăn trộm hay không. Đến sát thủ còn làm rồi, làm trộm tính là gì. Hơn nữa theo Tiểu Bạch thấy, Long Anh Nhất Điều kia dám cướp đồ của Tần tiên sinh! Hừ, Tần tiên sinh không lấy mạng hắn, đã là thương xót hắn rồi.
Tiểu Bạch vừa dứt lời, cả thân ảnh xinh đẹp đã biến mất trong phòng khách quý.
Lúc này, nữ đấu giá viên đợi cả buổi, cũng không thấy người ở phòng số 1 có động tĩnh. Xem ra, hắn thật sự là bỏ cuộc rồi. Cô nàng có chút thất vọng gõ búa, xem ra không kiếm được nhiều hoa hồng hơn, vẫn còn có chút phiền muộn.
Long Anh Nhất Điều lại đắc ý uống cạn ly rượu vang đỏ, hừ hừ, một thằng nhãi nghèo, còn dám đấu với bổn thiếu gia, thật sự là không biết trời cao đất rộng.
Thanh toán xong, nhân viên phục vụ đã mang đôi ngà voi vào.
Long Anh Nhất Điều bảo nhân viên phục vụ để ngà voi sang một bên, rồi ôm mỹ nữ uống rượu.
Hắn định bụng, đợi lát nữa buổi đấu giá kết thúc, mình sẽ cùng phóng viên gặp mặt, đem cái ngà voi này đập nát, xem hắn có bộ mặt gì!
Nghĩ đến cảnh tượng đó, Long Anh Nhất Điều không nhịn được hưng phấn mà bóp lấy bộ ngực đầy đặn của cô gái trong lòng.
Cô gái kia đau đến mặt trắng bệch, nhưng không dám nói một lời. Vừa rồi bộ dạng nổi giận của Long Anh Nhất Điều nàng đã thấy rồi, đối với vị thiếu gia giàu có này, nàng không dám chọc giận.
Long Anh Nhất Điều thấy mỹ nữ trong lòng ngoan ngoãn như vậy, đắc ý cười hắc hắc, rồi liếm một ngụm lên đôi môi đỏ mọng của nàng.
Nhưng vừa liếm một ngụm, đến khi hắn ngẩng đầu lên, đôi ngà voi ma mút trị giá năm triệu Yên đặt bên cạnh đã biến mất không thấy.
Long anh đại thiếu gia ngẩn người, dụi dụi mắt, rồi mở ra nhìn lại, vẫn trống trơn.
"Mẹ nó, ngà của bổn thiếu gia đâu rồi!"
Long Anh Nhất Điều lập tức nhảy dựng lên, cô gái trong lòng ngã xuống ghế sofa.
Hắn tìm khắp phòng vài vòng, đều không thấy bóng dáng đôi ngà voi đâu.
Năm triệu Yên! Dù đối với mình mà nói, không phải là nhiều tiền! Nhưng cái ngà voi đó còn phải giữ lại để làm nhục tên phóng viên kia!
"Cúc Nam, Cúc Nam cút ngay đến đây cho ta!" Long Anh Nhất Điều nổi giận, túm lấy bộ đàm đặt trên bàn, cuồng loạn hô.
Cúc Nam đang tuần tra, nghe thấy tiếng này, bực bội không thôi, nhưng vẫn vội vàng chạy tới.
"Thiếu gia, đã xảy ra chuyện gì?"
"Ngà của bổn thiếu gia! Ngà của bổn thiếu gia không thấy!" Long Anh Nhất Điều giận dữ hét.
"Ách?" Cúc Nam khó hiểu chớp mắt mấy cái, "Thiếu gia, ngà của ngài, không phải vẫn mọc tốt trong miệng sao."
"Baka (ngu ngốc)!" Long Anh Nhất Điều lửa giận ngút trời, tát cho Cúc Nam một cái, "Bổn thiếu gia nói là ngà voi! Bỏ ra năm triệu mua về đấy!"
Thiếu gia mua được đồ mà bị mất! Chuyện này đúng là đại sự, hơn nữa không thể tuyên dương ra ngoài!
"Thiếu gia, ngài đừng nóng vội, ta đi điều tra camera giám sát!"
Cúc Nam vội vàng chạy tới phòng quan sát, điều tra camera giám sát. Quả nhiên, camera trong phòng khách quý số 2 đã mất tín hiệu, không có cả hình người, chỉ một màu xanh.
"Nhất định là tên phóng viên kia! Nhất định là hắn giở trò quỷ!"
Long Anh Nhất Điều vừa nghe nói tình huống này, giận đến dậm chân, lập tức chĩa mũi nhọn vào Tần Triều.
Cái ngà voi này vốn là thứ tên phóng viên kia muốn, camera trong phòng kia, cũng không hiểu sao biến thành màn hình xanh! Đúng vậy, nhất định là tên kia giở trò quỷ! Hắn là làm TV, chắc chắn biết cách làm hỏng camera! Không chừng, trên người hắn có thiết bị che chắn!
Long Anh Nhất Điều kiên định với ý nghĩ này, rồi nói với Cúc Nam.
"Ta nghi ngờ tên phóng viên kia giở trò quỷ, lập tức đi khám xét hắn!"
"Thiểu, thiếu gia, việc này không hợp quy củ." Cúc Nam cẩn thận khuyên nhủ, "Chúng ta trong tay không có chứng cứ, không thể nói hắn là phạm nhân, rồi đi khám xét hắn."
"Hừ, chứng cứ, chứng cứ khẳng định ở chỗ hắn!" Long Anh Nhất Điều tự tin nói, "Một đôi ngà voi dài như vậy, hắn có thể giấu ở đâu! Chỉ cần chúng ta lục soát rồi, sẽ lập tức tìm cảnh sát tới bắt hắn!"
Long Anh Nhất Điều nói xong, không để ý Cúc Nam phản đối, mang theo mấy nhân viên bảo an xông thẳng tới phòng khách quý số 1.
Lúc này, Huệ Tử đã tỉnh lại, mặc quần áo xong, dịu dàng đứng sau lưng Tần Triều, như một người vợ nhỏ, đấm bóp lưng cho hắn. Nàng vừa trải qua chuyện đó, trên mặt còn có chút ửng đỏ.
Còn Tần Triều, đang dựa vào ghế sofa da thật, hưởng thụ sự dịu dàng của Huệ Tử, trong tay còn nhâm nhi rượu vang đỏ, cuộc sống thật dễ chịu.
Để Tiểu Bạch đi trộm ngà voi, quả thực là dùng dao mổ trâu giết gà rồi. Nhưng dù sao cái ngà voi này đối với mình rất có ích, dùng nhỏ cũng được.
"Lão... Lão công, thoải mái không?" Huệ Tử vừa mát xa, vừa dịu dàng hỏi nhỏ.
Vốn chỉ là học sinh cấp ba Huệ Tử, vì Tần Triều, đã trở thành gia chủ gia tộc Thanh Cương, bây giờ lại trở thành người vợ nhỏ vừa trải qua chuyện đó.
Nếu là thê tử, thì nên chăm chỉ hầu hạ trượng phu của mình mới phải.
Thấy vẻ mặt hưởng thụ của Tần Triều, Huệ Tử cảm thấy, mình vất vả thêm một chút, đều đặc biệt vui vẻ.
Không biết đứa bé khi sinh ra, sẽ giống mình hơn... hay là giống Yamazaki tiên sinh hơn... Ân, hy vọng giống Yamazaki tiên sinh hơn, như vậy sẽ không ai dám bắt nạt nó!
Còn có còn có, hài tử sinh ra, nhất định phải họ Tần... Vậy đặt tên gì đây? Gả chồng theo chồng, lão công của mình là người Trung Quốc, vậy đặt tên tự nhiên phải theo thói quen của người Trung Quốc rồi. Ai nha nha, tên gì đây... Mình hình như, không quá biết đặt tên Hán ngữ...
Huệ Tử có chút buồn rầu, lực tay bất giác cũng nhẹ đi.
Lúc này, Tần Triều cũng bỗng nhiên mở mắt, bởi vì hắn phát hiện ra mấy tên đáng ghét.
"Cộc cộc cộc." Cúc Nam đưa tay ra, gõ cửa phòng khách quý. Dù thế nào, đối phương đều là khách quý, hơn nữa còn có Huệ Tử tiểu thư của gia tộc Thanh Cương ở đó, lễ nghĩa cần thiết, không thể thiếu một chút nào.
Còn Long Anh Nhất Điều, lại không có tính nhẫn nại này. Hắn trực tiếp tung một cước, đá văng cánh cửa phòng khách quý, rồi mang theo đám bảo an viên, hùng hổ xông vào.
"Yamazaki Kato, ngươi là tên trộm, ngoan ngoãn chịu trói đi!" Long Anh Nhất Điều cầm theo dùi cui điện lấy từ phòng bảo vệ, chỉ vào Tần Triều nói.
"Long Anh Nhất Điều, ngươi làm cái gì vậy?"
Khi đối mặt với người khác, khí chất cao ngạo của Huệ Tử lại trở về.
Nàng xoay người, lạnh lùng nhìn Long Anh Nhất Điều đối diện, mang vẻ giận dữ.
Cùng lúc đó, đám hộ vệ của nàng cũng rầm rầm xông vào, chắn trước mặt Huệ Tử.
Đám hộ vệ này cũng hoảng sợ, bảo an viên của phòng đấu giá, sao lại đột nhiên phá cửa xông vào rồi! Nếu sau này Huệ Tử tiểu thư trách tội, bọn họ biết tìm ai mà khóc!
"Huệ Tử tiểu thư thân mến." Long Anh Nhất Điều khi đối diện với mỹ nữ, còn cố ý giả bộ ra vẻ thân sĩ, hào hoa phong nhã nói, "Dù là bạn của cô, phạm tội ăn cắp, cô cũng không nên bao che mới phải. Trước pháp luật, mọi người bình đẳng, kính xin Huệ Tử tiểu thư tránh sang một bên, chúng tôi muốn áp giải tên này đến đồn cảnh sát."
"Các ngươi dám!" Huệ Tử trừng mắt, tiểu mỹ nữ không giận tự uy, "Hôm nay ta Huệ Tử đứng ở đây, xem ai dám động đến Yamazaki tiên sinh!"
Dịch độc quyền tại truyen.free