Ngã Đích Mỹ Nữ Lão Sư - Chương 316: Sơn Hoa tiểu trấn
Ngày xưa, trấn nhỏ Sơn Hoa vốn yên bình, nhưng mấy ngày nay bỗng trở nên náo nhiệt lạ thường.
Rất nhiều người từ nơi khác kéo đến, hơn nữa ai nấy đều hỏi thăm một việc, đó là ngọn núi Hồ Lang.
Hồ Lang Sơn là một ngọn núi nổi tiếng ở trấn Sơn Hoa, trên núi có vô số động vật hoang dã. Thời kỳ mới giải phóng, rất nhiều thợ săn vác súng kíp tự chế, lùng sục trong núi. Những thợ săn trẻ tuổi, buổi tối sẽ mang về những con mồi nhỏ như thỏ rừng, hươu con.
Còn những lão thợ săn dày dặn kinh nghiệm, thậm chí có thể săn được cả gấu đen, mãnh hổ.
Nhưng dù là loại thợ săn nào, họ cũng không bao giờ làm hại hai loài vật trên núi Hồ Lang. Một là cáo, hai là sói.
Bởi vì theo truyền thuyết, ngọn Hồ Lang Sơn này được bảo hộ bởi một vị hồ tiên và một vị lang tiên. Kẻ nào làm hại con cháu của chúng, ắt sẽ phải chịu trừng phạt.
Đến những năm tám mươi, chính phủ ban hành lệnh cấm săn bắn để bảo vệ động vật hoang dã. Vì vậy, trên núi Hồ Lang, rất ít khi còn nghe thấy tiếng súng.
Nhưng dưới chân núi Hồ Lang, vẫn còn tồn tại một vài thế gia thợ săn. Họ sống bằng cách lảng vảng bên ngoài núi Hồ Lang, thỉnh thoảng săn được vài con thú hoang đem bán.
Hơn nữa, vì trên núi Hồ Lang có đàn sói sinh sống, nên những thợ săn này còn có một trách nhiệm, đó là bảo vệ trấn Sơn Hoa khỏi sự quấy phá của đàn sói.
"A di đà phật..."
Sáng sớm, Hồ Dược Dân đã gặp mấy vị đại hòa thượng từ nơi khác đến. Người đang nói chuyện mặc một bộ áo cà sa màu vàng, tay cầm một cây thiền trượng cũng màu vàng.
Không biết cây thiền trượng này có được dát vàng hay không, mà trông chói mắt đến vậy!
Nếu mà lấy nó đem bán đi thì chắc có thể trả được khoản nợ bài bạc của Ngô lão nhị.
Hồ Dược Dân nhìn cây thiền trượng trong tay vị đại hòa thượng, suy nghĩ miên man.
"Thí chủ, xin hỏi một chút, ngọn Hồ Lang Sơn ở hướng nào?"
"Sao lại có người đến hỏi thăm về Hồ Lang Sơn nữa vậy." Hồ Dược Dân bĩu môi nói.
"Thí chủ, còn có những người khác đến hỏi rồi sao?" Cả đoàn có tổng cộng bốn vị hòa thượng, một vị đại hòa thượng mập mạp, ngốc nghếch hỏi.
"Đúng vậy, mấy lượt rồi. Vừa nãy còn có hai đạo sĩ, bây giờ lại là hòa thượng, thật là lạ. Thế nào, chẳng lẽ các vị muốn lên núi Hồ Lang trừ yêu diệt ma sao?"
Hồ Dược Dân nghĩ đến khả năng này, không nhịn được bật cười.
Mấy vị hòa thượng nghe vậy, cùng nhau liếc nhìn nhau.
"Sư thúc, xem ra bọn họ cũng đã đến rồi." Vị hòa thượng trẻ tuổi vừa nãy nói chuyện, nói với vị hòa thượng trung niên mặc áo cà sa đỏ.
"A di đà phật..." Vị hòa thượng trung niên có làn da màu đồng cổ, niệm một câu Phật hiệu, "Quả nhiên là kiếp, ai cũng không tránh khỏi."
"Sư đệ." Một vị hòa thượng cao gầy mở miệng, "Lần trước nghe ngươi nói, có một đệ tử Ma Đạo tên là Tần Triều, bằng vào sức một người, ra tay ngăn cản cuộc tấn công của bát đại môn phái. Hơn nữa, hắn còn phá hủy kế hoạch của Diêm La Môn. Hôm nay người này, không biết có đến trấn Sơn Hoa này không?"
"Pháp Độ sư huynh, căn cứ vào sự hiểu biết của ta về hắn, hắn sẽ đến." Pháp Tướng nói, "Người này tuy ở Ma Đạo, nhưng tính cách lại vô cùng tốt. Nếu Cương Thi Vương xuất thế, muôn vàn sinh linh sẽ lại phải chịu cảnh đồ thán. Hắn thân là một thành viên của Tu Chân Giới, sẽ không khoanh tay đứng nhìn."
"Một kẻ Ma Đạo, sao lại tốt bụng như vậy!" Vị hòa thượng mập mạp lắc đầu, làm rung rinh những ngấn mỡ trên mặt, "Dù sao ta là không tin."
"Pháp Không sư huynh, người xuất gia chúng ta không nói dối, ngươi không tin lời ta sao?"
"Không phải không tin ngươi, mà là không tin cái tên Tần Triều kia. Có lẽ, các ngươi đều bị hắn lừa gạt rồi cũng nên." Pháp Không gật đầu, dường như rất tin tưởng vào phán đoán của mình, "Sư phụ, người nói có đúng không?"
"A di đà phật, không thể nói, không thể nói." Vị hòa thượng trung niên lần tràng hạt, mở miệng nói, "Nhưng nếu để bần tăng phát hiện trên người hắn có một tia ma tính, bần tăng sẽ dùng Bồ Đề Tịnh Thế Chú, siêu độ hắn."
Nói xong, vị hòa thượng trung niên tự mình hỏi thăm Hồ Dược Dân về hướng núi Hồ Lang, sau đó dẫn theo mấy vị hòa thượng rời đi.
Lại còn bát đại môn phái, lại còn Ma Đạo, chẳng lẽ đang quay phim?
Hồ Dược Dân thầm nghĩ trong lòng, có nên về nhà gọi vợ ra, cùng nhau lên núi Hồ Lang xem trò vui không?
Thôi vậy đi...
Vừa nghĩ đến Hồ Lang Sơn, người Hồ Dược Dân bỗng nhiên không hiểu sao thấy lạnh.
Đúng rồi, hắn vừa nãy quên nói cho mấy vị hòa thượng kia biết, núi Hồ Lang dạo này không yên ổn. Mấy người thường xuyên đến bán đồ ăn dân dã, gần đây chẳng thấy bóng dáng ai, cứ như chết hết cả rồi vậy.
Dưới chân núi Hồ Lang, cũng tĩnh lặng đến đáng sợ, luôn có cảm giác như sắp có chuyện gì xảy ra.
"Phía trước có một quán cơm nhỏ, sư thúc, chúng ta hóa duyên, nghỉ ngơi một chút đi ạ." Vị mập mạp Pháp Không đi cả buổi, chợt thấy một quán cơm nhỏ phía trước, mắt lập tức sáng lên.
Quán cơm nhà quê này chỉ dùng hàng rào đơn sơ quây một cái sân lớn. Trong sân, kê vài chiếc bàn lớn để đón khách.
"Pháp Không, ngươi chỉ biết ăn thôi, nhìn ngươi béo thành cái dạng gì rồi hả?" Pháp Tướng không nhịn được nói.
"A di đà phật..." Pháp Không chắp tay trước ngực, nói, "Ăn no bụng, mới có sức hàng yêu trừ ma."
"Xem ra hôm nay thật là đến đúng dịp." Vị hòa thượng trung niên nhìn quán cơm nhỏ phía trước, thản nhiên nói.
Pháp Tướng cũng âm thầm kinh ngạc, người của bát đại môn phái, vậy mà đến đông đủ như vậy. Trong sân rộng lớn, có rất nhiều bóng dáng quen thuộc.
Thục Sơn, Nga Mi, Hoa Sơn...
Ngoài ra còn có một vài môn phái nhỏ không tên tuổi, những người này rất biết tự lượng sức mình, không tiến vào trong sân, mà vây quanh bên ngoài sân nhỏ, dường như đang chờ đợi những danh môn chính phái này quyết định.
"Mau nhìn, người của Tung Sơn cũng tới!"
"Tốt rồi, bát đại môn phái đều đủ cả!"
"Những người này đều đến hàng phục Cương Thi Vương sao?"
"Chậc chậc, khó nói lắm... Ta cảm thấy, bọn họ giống như là nhắm vào cái thổ hệ chí bảo kia hơn!"
Mọi người thấy mấy vị hòa thượng xuất hiện, lập tức xôn xao bàn tán.
Những người ở phía ngoài cũng tự động dạt ra một con đường, để bốn vị hòa thượng Tung Sơn đi vào.
Không giống như lần trước ở Nghiễm Nguyên, lần này, bát đại môn phái đều tăng cường nhân thủ.
Ngay cả Tung Sơn, cũng phái ra một vị trưởng lão Giới Luật đường, vị cao tăng đắc đạo mang pháp hiệu Thích Pháp.
Các môn phái khác, tuy không phái ra những đại cao thủ thành danh từ sớm, nhưng những cao thủ trẻ tuổi, cũng đến không ít.
Thục Sơn, Băng Thanh Thủy Tiên Trầm Thanh cũng có mặt. Bên cạnh nàng, ngoài Từ Nhân Phong và Trầm Ngọc ra, còn có hai đệ tử Thục Sơn trẻ tuổi anh tuấn, và một thiếu nữ xinh đẹp thanh tú linh lung.
Hai người kia đều mặc đạo bào trắng của Thục Sơn, một người mang vẻ mặt lạnh lùng, chỉ cúi đầu uống trà. Người còn lại, tươi tắn đẹp trai, thao thao bất tuyệt, trò chuyện với Trầm Thanh.
Thiếu nữ xinh đẹp kia thì nắm tay Trầm Ngọc, hai người nói chuyện riêng.
Điều này khiến Từ Nhân Phong vô cùng khó chịu, nhưng hắn lại không thể nói gì.
Bởi vì hai người kia, một người là sư huynh của hắn, Hạo Thiên. Hạo Thiên là đệ tử trẻ tuổi xuất sắc nhất của Thục Sơn. Nhưng vị đệ nhất kiếm này, tính cách vô cùng cao ngạo, ngay cả Trầm Thanh, hắn cũng không để vào mắt.
Điều khiến hắn ngạo mạn như vậy, chính là tu vi của hắn. Tuổi còn trẻ, đã có thực lực gần bằng Trầm Thanh. Nguyên Anh trung kỳ, không biết khi nào sẽ đột phá đến hậu kỳ. Đến lúc đó, địa vị của hắn, cũng đủ để ngang hàng với Trầm Thanh.
Còn người đang bắt chuyện với Trầm Thanh, tên là Bách Lý Minh. Vị này là sư đệ của Từ Nhân Phong, thiên phú kỳ tài, tu luyện Định Quân Thập Nhất Kiếm, thuận buồm xuôi gió, vô cùng tự nhiên. Thực lực của hắn, và Hạo Thiên gần như ngang nhau.
Vì vậy Bách Lý Minh muốn bắt chuyện với Trầm Thanh, Từ Nhân Phong cũng không có quyền xen vào.
Ở Thục Sơn, không xem trọng bối phận, tất cả đều xem trọng thực lực! Chỉ cần kiếm trong tay ngươi đủ lợi hại, ngay cả chưởng môn nhân, cũng phải nghe lời ngươi!
Trầm Thanh chính là một ví dụ, nàng tùy thời có thể đột phá Nguyên Anh hậu kỳ, tiến vào tu vi Kim Thân kỳ. Đến lúc đó, e rằng chưởng môn Thục Sơn hiện tại, cũng phải nhường lại vị trí chưởng môn cho Trầm Thanh.
Mà trên chưởng môn nhân, còn có một số trưởng lão, và những nhân vật thái thượng trưởng lão. Nhất là thái thượng trưởng lão, phần lớn đều có thực lực Lôi Kiếp kỳ. Bất quá bọn họ rất ít khi lộ diện, tất cả đều bận rộn chuẩn bị độ kiếp.
Nếu như độ kiếp thất bại, một thân tu vi mất hết, thân tử đạo tiêu, đó là một chuyện vô cùng đáng sợ.
Cho nên, những người bước chân vào thế tục, nhiều nhất cũng chỉ là cao thủ Kim Thân kỳ. Đại cao thủ Lôi Kiếp kỳ, cơ bản đều không lộ diện.
Nếu không thì, bát đại môn phái này, tùy tiện đến một thái thượng trưởng lão Lôi Kiếp kỳ, một ngón tay cũng có thể bóp chết Tần Triều.
"Ôi, đại hòa thượng Tung Sơn cũng đến rồi kìa!"
Thấy Pháp Tướng và những người khác đi tới, Trầm Ngọc miệng lưỡi sắc sảo, không nhịn được nói.
"Lần trước các ngươi để Cương Thi Vương chạy thoát, lần này lại muốn đến mất mặt xấu hổ sao?"
"A di đà phật..." Pháp Tướng không nói gì, chỉ niệm một câu Phật hiệu. Là người xuất gia, không cần phải tranh chấp với những đệ tử Thục Sơn này.
"Còn có mặt mũi nói người ta." Bạch Kiều Kiều nghe thấy Trầm Ngọc châm chọc Pháp Tướng như vậy, biến sắc, cười lạnh nói, "Hình như Thục Sơn các ngươi, cũng cụp đuôi chạy trối chết mà."
Với tư cách đại diện của Phiêu Miểu Phong, Bạch Kiều Kiều và Hoa Nương cũng có mặt trong sân. Chỉ có điều, bên cạnh họ còn có một cô gái xinh đẹp có phần đẫy đà. Cô ta trông còn trẻ, nhưng giữa đôi mày lại mang vẻ thành thục đậm nét.
"Ngươi!" Trầm Ngọc trợn mắt.
"Muốn chết!" Hạo Thiên nghe thấy một con xà yêu, dám bêu xấu môn phái của mình, lập tức nhíu mày. Hắn run tay, hất chiếc chén nhỏ trong tay ra.
Định Quân kiếm pháp, kiếm thứ sáu, Diệp Mộc Kiếm.
"Nhất diệp vi kiếm, vạn vật kiếm tâm!"
Tu luyện đến kiếm thứ sáu, một bông hoa một chiếc lá, rót vào kiếm khí, đều có thể gây thương tích cho người.
Chiếc chén rượu này, gào thét lên, giống như Cửu Thiên thần lôi, bay về phía Bạch Kiều Kiều.
Hoa Nương khẽ động thần sắc, giơ tay áo lên, dường như muốn ngăn cản.
Nhưng cô gái đẫy đà bên cạnh lại nhẹ nhàng đè tay nàng xuống, khiến Hoa Nương kinh ngạc.
"Muội muội, đừng lo lắng, muội xem."
Trong lúc nói chuyện, một bóng người màu vàng đã bước lên, đồng thời vung cây thiền trượng trong tay.
"Tán!" Trên cây thiền trượng, quấn quanh Phật hỏa và kim quang, thoáng chốc đã đánh tan chiếc chén thành mảnh vụn.
Pháp Tướng run run áo cà sa, nhìn Hạo Thiên của Thục Sơn, thì thào nói.
"Thí chủ, không hợp ý liền động thủ, e là không phù hợp quy củ của danh môn chính phái." Dịch độc quyền tại truyen.free