Ngã Đích Mỹ Nữ Lão Sư - Chương 305: Ngươi biến thông minh
"Tàng Vân!" Dù Ninja vốn vô tình, nhưng thấy Tàng Vân ngã trong vũng máu, Quỷ Long cũng biến sắc.
"Sao có thể, sao có thể bại chỉ bằng một chiêu?"
Tên Tàng Vân kia đã thi triển Nhẫn Ma Thể, vẫn bị người kia đánh bại. Còn thanh bảo kiếm kia là thần khí gì, mà giết được cả Bạch Hổ linh thể bất tử!
"Đến lượt ngươi." Tần Triều nhìn gã mập mạp, cười nhạt.
"Bạch Điểu đại sư, chúng ta không phải đối thủ của hắn!" Gã mập mạp giảo hoạt, không tiến công mà lùi lại, kêu lên, "Phải nhờ ngài thôi!"
"Phế vật, ta thấy rồi!" Âm Dương Sư vẫn khinh khỉnh, "Chỉ là kiếm sắc bén chút thôi, mà ngươi đã sợ đến thế này."
Hắn rút tay từ dưới váy một thiếu nữ, còn dính chất lỏng khó hiểu.
Tần Triều trợn mắt há mồm, lão nhân kia liếm sạch chất lỏng, cười hắc hắc.
"Để Bạch Điểu Thần Không ta tự tay chấm dứt ngươi đi, chết trong tay ta, coi như ngươi không uổng phí một đời!"
Bạch Điểu móc vài tờ giấy trắng, ném lên không trung.
"Đi thôi, thức thần của ta!"
"Ầm ầm ầm!" Chín tờ giấy người, chín quái thú khổng lồ hiện ra trên boong thuyền.
Quái thú cao ba mét, thân thô kệch, trên đầu một con mắt vàng khổng lồ.
Mỗi quái thú cầm hai đại đao, vung vẩy uy vũ.
"Má ơi, còn mang cả hàng nóng." Tần Triều tặc lưỡi.
"Thức thần của ta vô cùng cường đại. Mỗi con có Cửu Đầu Ngưu lực!" Bạch Điểu tự khen như bà bán dưa.
"Ngươi sẽ bị chúng chém thành thịt nát!"
Thức thần lao đến, giẫm boong thuyền rung bần bật.
"Vậy thì nhào vô đi!" Tần Triều nghênh chiến, một thức thần vung song đao chém xuống.
Quỷ Long mở to mắt, Âm Dương Sư ra tay khác hẳn. Mới thoáng cái đã chém chết người kia.
Bạch Điểu cười tủm tỉm sờ soạng nữ sinh. Hừ, đây là kết cục của kẻ dám đối đầu Đại Nhật Bản đế quốc.
Nhưng họ nhanh chóng cứng họng, Tần Triều vẫn đứng đó, như cột sắt, bình yên vô sự. Thức thần lảo đảo lùi ba bước, đại đao văng ra, cắm vào lưng một thức thần khác.
"Chết!" Tần Triều vung Tà Vương Kiếm, chém thức thần làm đôi.
Thức thần còn giúp hắn giải quyết một tên sau lưng. Tần Triều một chiêu diệt hai thức thần.
"Thức thần của ta!" Mặt Bạch Điểu sa sầm, "Ngươi mặc pháp bảo gì!"
"Pháp bảo cái đầu ngươi! Là thân thể ông đây rắn chắc, hơn lão già ốm yếu bất lực như ngươi gấp vạn lần!"
Tần Triều là Tu Ma Giả, chửi không kiêng nể.
Bạch Điểu tái mặt. Hắn bất lực đã lâu, chỉ thỏa mãn tay dâm với mỹ nữ, nghe tiếng rên rỉ của thiếu nữ là hưng phấn.
Tần Triều nói trúng chỗ đau của hắn.
"Thức thần! Giết hắn đi!"
Lão nhân ném thêm nắm bùa trắng.
Bùa dính vào thức thần, bảy thức thần phình to, đại đao lóe hắc quang.
Một loại cường hóa pháp thuật, tạm thời tăng sức mạnh cho thức thần.
Nhưng với Tần Triều, chẳng hề uy hiếp.
"Kiếm hóa bách ảnh, phô thiên cái địa, Phân Ảnh Kiếm!" Tần Triều ném Tà Vương Kiếm, kết giới trên thân tàu xuất hiện vô số kiếm ảnh đen kịt.
Tà Vương Kiếm vốn sắc bén, kiếm ảnh càng vậy. Tần Triều là Thần Thông sơ kỳ, vung ra mấy trăm kiếm ảnh, sắp vượt cả Trầm Thanh biến thái Thục Sơn.
Vì Tần Triều Phật Ma song tu, cảnh giới khó tăng hơn người khác.
Nhưng nếu tiến vào cảnh giới, thực lực lại cao hơn nhiều.
"Ầm ầm ầm bang bang!" Kiếm ảnh xuyên thủng thân tàu hàng trăm lỗ. Dù tu bổ cũng không cứu được du thuyền.
Chìm xuống biển chỉ là sớm muộn.
Tần Triều không quan tâm sống chết của đám Nhật Bản này.
Bảy thức thần vừa rồi còn huênh hoang, giờ tan nát, biến thành giấy người, bốc cháy thành tro tàn.
"Cái này, đây là pháp thuật gì..." Quỷ Long vừa trốn kiếm ảnh, vừa kinh hãi.
"Không thể nào! Không thể nào!" Bạch Điểu trừng mắt đục ngầu, hét, "Không ai phá được đạo thuật Bạch Điểu Thần Không, huống chi ngươi chỉ là một tên Hoa Hạ!"
"Cứ từ từ mà kêu." Tần Triều lười biếng, "Không rảnh chơi với các ngươi, ta còn phải dẫn bạn đi nữa."
Lần này đi công tác mạo hiểm thật. Tần Triều còn muốn ăn hải sản ngon, không muốn chơi với đám Nhật Bản này nữa.
"Ngươi đi không được!" Bạch Điểu cười cuồng, "Kết giới của ta vẫn còn, ngươi trốn không thoát!"
"Loại kết giới này..." Tần Triều nhìn lớp màng mờ trên không, vung Tà Vương Kiếm, "Đi thôi, Tà Vương Tàn Nguyệt Sát!"
Một đạo trăng lưỡi liềm đen bay lên, cắt đôi kết giới, chui vào mây.
Kết giới Bạch Điểu tự hào, bị chém làm hai.
"Sao, sao có thể..." Bạch Điểu choáng váng, nhìn kết giới tan biến, "Chưa ai phá được kết giới của ta..."
"Thế này mà gọi là kết giới?" Tần Triều buồn cười, "Đừng đùa."
Kiếm thuật phòng ngự cơ bản nhất của Thục Sơn còn mạnh hơn gấp trăm lần.
Đám Nhật Bản học được chút da lông đã sang Trung Quốc khoe mẽ, đúng là tự diệt.
"Thôi, ngươi quá vô tri, ta không trách." Tần Triều chỉ kiếm vào Bạch Điểu, mấy thiếu nữ hoảng sợ trốn, "Được chết trong tay Tần Triều ta, coi như ngươi không uổng phí một đời... Chậc chậc, lời thoại sến súa quá."
"Phanh!" Khi Tần Triều chuẩn bị tung Bán Nguyệt Sát, một cột nước bùng lên cạnh hắn.
Một đạo ảnh nước lao đến, tốc độ xé gió, Tần Triều không kịp tránh, vội vàng gạt Tà Vương Kiếm.
"Đ-A-N-G...G!" Tiếng va chạm mạnh, ảnh nước không phá được phòng ngự của Tà Vương Kiếm, bị hất ra.
Ảnh nước rơi xuống, hiện ra một Ninja áo xanh.
Thân hình ngực đầy, eo thon mông cong, Tần Triều nhận ra người này.
"Chiyo Gozen!"
Lời vừa dứt, mặt nạ Ninja bị chém làm đôi, rơi xuống.
Tà Vương Kiếm không tấn công, nhưng kiếm khí vẫn lan đến nữ Ninja.
Mái tóc đen dài xõa xuống, dưới là đôi mắt đẹp tràn đầy thù hận và cảm xúc phức tạp.
Chiyo Gozen, người từng có tình một đêm với Tần Triều, giờ là trung nhẫn hệ thủy, xuất hiện trước mặt Tần Triều.
"Chết tiệt, ta vậy mà không giết được ngươi!"
"Ta đẹp trai thế này, đâu dễ bị giết vậy." Tần Triều nhún vai.
"Baka (ngu ngốc)!" Chiyo hận Tần Triều tận xương. Ngày đó trong phế ốc, mọi chuyện vẫn rõ mồn một.
Mỗi đêm như ác mộng, ám ảnh Chiyo.
Không hiểu sao, Chiyo dường như có khát vọng sâu thẳm với loại trải nghiệm đó.
Điều đó khiến nàng sợ hãi, sợ hãi chính mình.
Nàng sao vậy, sao lại có cảm tình đặc biệt với ác ma kia?
Chẳng lẽ, thân thể bị chiếm đoạt, còn sinh ra khoái cảm chinh phục?
Chiyo Gozen, ngươi đúng là đồ biến thái!
Chiyo trừng phạt mình mỗi ngày, chịu đựng huấn luyện kinh khủng hơn. Với nghị lực và ý niệm đó, nàng đột phá, trở thành trung nhẫn hệ thủy.
Vốn tưởng thành trung nhẫn, có thể sang Trung Quốc báo thù.
Không ngờ, ngay cả Tàng Vân luyện Nhẫn Ma Thể thượng nhẫn Ninja, cũng không sống quá một chiêu trước người kia!
Hắn, hắn mạnh hơn trước nhiều lần!
Tu chân pháp quyết của Trung Quốc rốt cuộc là gì, mà luyện con người khủng bố đến vậy!
Thảo nào Hắc Long Hội bày mưu kinh thiên, muốn đoạt pháp quyết của Tần Triều. Nếu họ đoạt được, Hắc Long Hội sẽ xưng bá Nhật Bản, thậm chí cả châu Á!
"Thủy nhẫn thuật? Ảnh phân thân!" Chiyo không bỏ cuộc, thân thể hóa thành mười tám, từ mọi hướng vung thái đao lao đến.
"Vô dụng thôi." Tần Triều mặc bốn năm Chiyo xuyên qua người, "Mấy trò vặt này vô dụng với ta, chẳng lẽ Tàng Vân ngu ngốc chết không nói cho ngươi sao?"
"Chết đi!" Chiyo đáp trả bằng hành động. Các nữ Ninja còn lại vung thái đao, đâm vào eo Tần Triều.
"Vô dụng thôi, ta ngửi thấy mùi nước hoa của ngươi."
Tần Triều khẽ vươn tay, đánh vào một nữ Ninja.
Nữ Ninja nổ tung thành hơi nước.
Tần Triều khựng lại, ngang hông bị đâm thái đao sắc bén.
Đao của Chiyo hình như có tên, tên Cúc Hoa gì đó, Tần Triều không nhớ rõ.
"Nữ Ninja không xài nước hoa." Chiyo đứng sau Tần Triều, cầm thái đao, cười lạnh đắc ý, "Đó chỉ là trò nhỏ của ta thôi."
"Không tệ..." Giọng Tần Triều lạnh đi, "Lâu không gặp, ngươi rốt cục thông minh hơn chút..."
Chiyo đắc ý, thân thể lại run rẩy.
Dịch độc quyền tại truyen.free