Ngã Đích Mỹ Nữ Lão Sư - Chương 219: Người dựa vào ăn mặc
Một bên suy nghĩ miên man, Tần Triều vừa đi theo hai mỹ nữ phía sau.
Cùng mỹ nữ dạo phố, không biết có tính là một loại hạnh phúc hay không.
Hai nàng đều là bậc thầy dạo phố, toàn bộ lầu bốn khu nữ trang, bị hai người đi dạo ba bốn lượt. Khác với Dư Lộ và Liêu Toa Toa, hai nàng này chỉ ngắm nghía chứ không mua.
Đi dạo đến nỗi Tần Triều mệt mỏi, ngáp liên tục.
"Ta nói, hai vị mỹ nữ." Tần Triều xoa xoa gò má, hỏi, "Hai người không đói bụng sao, đi dạo hơn hai canh giờ rồi, còn chưa định ăn cơm à?"
"Dạo phố là lương thực tinh thần mạnh mẽ nhất!" Thượng Quan Yến mắt sáng long lanh nói, "Vừa có thể dạo phố, lại có thể giảm béo, chuyện tốt như vậy sao!"
"Thế nhưng mà, hai vị mỹ nữ cũng đâu có mập..." Tần Triều nhấn mạnh.
"Ai nói đấy!" Thượng Quan Yến véo véo eo thon của mình, nói, "Ngươi xem, dạo này trên lưng ta đã có chút thịt rồi."
Tần Triều liếc mắt, thôi được, không nên cùng nữ sinh bàn luận chuyện này.
Vĩnh viễn không có nữ sinh nào chê mình quá gầy. Có những nữ sinh, phát hiện mình mập lên một lạng thịt, rất có thể hai ngày không ăn cơm.
Nữ nhân a, là loài động vật đáng sợ nhất trên thế giới.
Tần Triều tặc lưỡi nói.
Lưu Sướng dường như nhìn ra Tần Triều có chút mệt mỏi, nàng kéo tay bạn tốt của mình, nói:
"Được rồi, Yến Yến, chúng ta đi khu nam trang giúp Tần Triều chọn quần áo đi. Ta cũng hơi đói bụng rồi."
"Ôi chao, Sướng Sướng, dạo này khẩu vị của ngươi thay đổi rồi?" Thượng Quan Yến trêu chọc bạn tốt của mình, "Hay là ngươi để ý người ta, sợ người ta đói?"
"Đi đi, cái đồ Thượng Quan lắm mồm, đừng nói lung tung!" Lưu Sướng lập tức đỏ mặt, vỗ tay Thượng Quan Yến một cái, "Dù sao cũng là chúng ta giúp người ta chọn quần áo. Người ta tự đi dạo đã nửa ngày rồi, đi dạo nữa thì ngại. Dù sao, ta không có da mặt dày như ngươi."
"Sướng Sướng, ai lại nói bạn tốt của mình như vậy." Thượng Quan Yến ôm ngực, giả bộ thương tâm, "Ô ô ô, trái tim bé bỏng của người ta đau quá."
"Đau thì mau xuống lầu đi!" Lưu Sướng quá hiểu bạn tốt của mình rồi, mặc kệ nàng, kéo tay nàng lên thang cuốn.
"Trời ạ, ngươi vậy mà trọng sắc khinh bạn!" Thượng Quan Yến không ngừng kinh hô, lại thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh.
Tần Triều và Lưu Sướng chỉ biết che mặt, hận không thể đứng xa nàng, làm bộ không quen biết mới tốt.
Ba người nhanh chóng đến khu nam trang, Lưu Sướng và Thượng Quan Yến dẫn Tần Triều vào một cửa hàng.
"Đến đây xem đi, quần áo ở đây không tệ lắm. Không quá đắt, chất lượng khá tốt, kiểu dáng cũng mới."
Lưu Sướng dường như rất hiểu về nam trang, nói với Tần Triều.
"Được được, hôm nay ta giao hơn trăm cân này cho hai người rồi."
"Nói gì vậy, chúng ta đâu phải bán thịt heo." Thượng Quan Yến liếc xéo.
"Ta thấy ngươi như con cọp cái." Tần Triều lập tức phản bác, "Thủy Hử truyện có một người, cũng mở quán rượu đen. Tên gì ấy nhỉ, à đúng rồi, Cố đại tẩu."
"Đi chết đi!" Thượng Quan Yến cảm thấy luận đấu võ mồm, mình vậy mà không phải đối thủ của tên này. Nàng tức giận phồng má, mắt liếc thấy một bộ âu phục trắng treo bên cạnh.
"Tần Triều, ngươi thử bộ này xem, mặc vào chắc chắn đẹp trai!"
Tần Triều liếc mắt, ôi chao, âu phục trắng! Bộ này mà mặc lên người mình thì ra sao?
Nhìn thấy vẻ mặt của Tần Triều, hai mỹ nữ đồng thời hình dung ra một hình ảnh. Tần Triều mặc một bộ âu phục trắng, đeo kính đen, trên tay đầy nhẫn vàng.
Thậm chí trong miệng còn khảm một chiếc răng vàng to tướng, đi đến đâu, thấy cô nương nào là tiến đến làm quen.
"Cô em, anh là lão bản công ty X X, thấy em không tệ, có muốn lên hình không?"
Thật là tà ác.
"Được rồi, Yến Yến, đừng trêu Tần Triều nữa." Lưu Sướng vừa cười, vừa nói với Thượng Quan Yến, "Người ta là đi gặp nhạc phụ, chứ không phải đi xem mắt. Ngươi để hắn mặc như vậy, nhạc phụ hắn không tức chết à."
"Tức chết không phải tốt sao." Thượng Quan Yến bĩu môi, "Như vậy, hắn chẳng phải có thể dẫn con gái người ta bỏ trốn."
"Lão già kia, đâu dễ chết như vậy..." Tần Triều thầm nghĩ, lão ta dù sao cũng là Tu Chân giả, sống một hai trăm tuổi, đâu phải chuyện lạ!
"Xem ra, ngươi ngược lại rất mong nhạc phụ chết đi!" Thượng Quan Yến như phát hiện đại lục mới, trừng mắt nhìn Tần Triều, "Chậc chậc, đúng là con rể nhẫn tâm!"
"Lời này không đúng rồi." Tần Triều nhún vai, "Đâu phải ta muốn lão nhân gia chết đâu, là lão nhân gia muốn chỉnh chết ta mới đúng."
"Nói khoa trương vậy..." Lưu Sướng vừa xem quần áo, vừa nói, "Nhạc phụ ngươi là ai, mà hung dữ vậy?"
"Nếu các ngươi là người Tô Nam, chắc phải biết ông ta." Tần Triều nói một cái tên, "Ông ta tên là Tô Hiển Tần."
"Cái gì?"
"Cái gì?"
Hai cô gái đều trợn tròn mắt, che miệng nhìn Tần Triều ngẩn người.
"Ngươi, ngươi không đùa đấy chứ!" Thượng Quan Yến biểu cảm thật khoa trương, đôi mắt như muốn lột hết quần áo trên người Tần Triều ra, kiểm tra xem hắn cấu tạo bằng gì.
"Ngươi, ngươi nhìn cái gì vậy." Tần Triều ôm lấy vai, như một cô gái yếu đuối bị người trêu ghẹo.
Thượng Quan Yến thấy hắn như vậy, thì giận không chỗ phát tiết.
"Mẹ kiếp, ngươi làm cái trò gì vậy. Bà đây đâu thèm lên giường với ngươi, đứng đắn lại cho ta!"
"Ta thấy ánh mắt kia của ngươi, hơi sợ." Tần Triều sợ hãi nói.
"Phì, bà đây dù có thích heo, cũng không thèm loại người như ngươi đâu!" Thượng Quan Yến hùng hổ nói.
"Tần Triều, ngươi nói Tô Hiển Tần là nhạc phụ ngươi..." Lưu Sướng nhíu mày, hỏi, "Vậy, người ngươi muốn kết hôn, là Tô Phi, hay Tô Cơ?"
"Còn phải hỏi sao!" Tần Triều lập tức nói, "Đương nhiên là Tô Cơ rồi! Tô Phi cái cô nàng lạnh như băng kia, sao có thể yêu đương với đàn ông!"
"Nếu nàng không thích đàn ông, ngươi giới thiệu chị vợ cho ta đi." Thượng Quan Yến vỗ vỗ bộ ngực, cười nói, "Bà đây không từ chối ai cả, cứ là mỹ nữ là thích."
"A di đà phật!" Tần Triều chắp tay trước ngực, nói với nàng, "Thí chủ, sắc tức thị không, không tức thị sắc, quay đầu là bờ a!"
"Mẹ kiếp, ngươi kệ ta!" Thượng Quan Yến liếc xéo.
"Lẽ nào, Tô Hiển Tần cũng là người hám của?" Lưu Sướng tiếp tục giúp Tần Triều chọn quần áo, rồi hỏi, "Ông ta cũng chê nghèo chê giàu, thấy ngươi xuất thân không tốt sao?"
"Đại khái vậy." Tần Triều tặc lưỡi, "Lão già này hình như đặc biệt ghét ta, thậm chí còn phái người đến giết ta."
"Cái gì?" Thượng Quan Yến đi xem quần áo bên kia, không nghe thấy câu này.
Còn Lưu Sướng thì nghe rõ mồn một, không khỏi kinh hô một tiếng, "Ông ta ngang ngược vậy sao? Chẳng lẽ, ông ta dám coi thường pháp luật?"
"Chưa nói tới coi thường." Tần Triều nói, "Với loại người như bọn họ, pháp luật chẳng là gì cả. Dù ta bị giết thật, tùy tiện tìm người thế mạng là xong."
"Xem ra, ngươi tìm phải nhạc phụ không ra gì rồi..." Lưu Sướng lo lắng nói.
"Yên tâm, không sao đâu." Tần Triều lại cười, hai tay đút túi áo khoác, rất tùy ý nói, "Binh đến tướng đỡ, nước đến đất chặn. Ta Tần Triều, đâu dễ bị bắt nạt vậy. Nếu ta dễ bị hạ gục như vậy, thì từ lúc ở Đông Xuyên, ta đã chết cả trăm lần rồi."
"Tần Triều, ngươi không phải người bình thường, đúng không?" Lưu Sướng thấy Thượng Quan Yến đi xa hơn, đột nhiên hỏi một câu.
"Hả?" Tần Triều bị hỏi có chút bất ngờ, "Sao lại hỏi vậy?"
"Những năng lực kỳ lạ của ngươi, chắc chắn không phải ảo thuật." Lưu Sướng nhìn Tần Triều, trong mắt lộ vẻ thích thú, "Đừng nghi ngờ, bạn trai cũ của ta là nhà ảo thuật. Biểu diễn ảo thuật, phải cần đạo cụ và thủ pháp. Xin lỗi, ta không thấy ngươi có đạo cụ hay thủ pháp gì."
"Khụ khụ, có lẽ trình độ của ta cao hơn một chút." Tần Triều liếc mắt, "Cho nên, thủ pháp quá nhanh, ngươi không thấy rõ."
"Vậy sao?" Lưu Sướng thấy Tần Triều không muốn dây dưa vào vấn đề này, nên không hỏi nữa, mà nói, "Vậy, ta nghĩ xem ngươi nên mặc loại quần áo nào..."
"Này, chọn xong chưa vậy." Lúc này Thượng Quan Yến cũng quay lại, "Người này điều kiện cũng không ra gì, mặc gì chẳng được."
Nàng cầm một bộ âu phục đen trên tay, đưa cho hai người xem, "Ừ, tùy tiện một bộ, cho hắn thử xem chẳng phải được."
"Nếu là Thượng Quan đại tiểu thư tự tay chọn quần áo, thì ta thử xem vậy."
Tần Triều nhận lấy quần áo, theo nhân viên bán hàng đến phòng thử đồ, bắt đầu thay quần áo.
"Yến Yến, không ngờ ngươi lại biết chọn nam trang." Lưu Sướng như chưa từng thấy Thượng Quan Yến, nói với nàng.
"Thôi đi, có gì đâu." Thượng Quan Yến ngạo nghễ hếch cằm, "Bà đây chưa ăn thịt heo, cũng thấy heo chạy rồi!"
"Không biết, mắt thẩm mỹ của ngươi thế nào." Lưu Sướng vẫn có chút lo lắng.
"Ngươi không hiểu rồi." Thượng Quan Yến biến đổi nhanh chóng, như một giáo sư tình yêu, tự tin nói với Lưu Sướng, "Đàn ông mặc quần áo, dĩ nhiên là để lấy lòng con gái. Chỉ cần bà đây thấy thuận mắt, bộ quần áo đó mặc lên người hắn, coi như thành công."
"Nhưng mà... Hình như hắn mặc cho nhạc phụ xem, chứ không phải nịnh nọt Thượng Quan đại tiểu thư chúng ta..."
"Ách... Cái này..." Thượng Quan Yến chớp mắt mấy cái, dường như nàng đã quên mất vấn đề mấu chốt. "Cái này, vấn đề khó quá, ta biết sao được. Thôi được rồi, đợi hắn thay xong, ra xem lại vậy."
Đang nói, cửa phòng thay đồ mở ra.
Tần Triều mặc bộ âu phục đen Thượng Quan Yến chọn, từ bên trong bước ra.
Hắn vừa xuất hiện, kể cả nhân viên bán hàng, mấy nữ sinh ở đó đều ngây người.
Khi mặc áo khoác, Tần Triều toát ra vẻ quê mùa. Nhưng đổi sang âu phục đen, khí chất của Tần Triều lại có chút thay đổi, cả người trở nên ưu nhã, như công tử.
Thêm vào đó, Tần Triều vốn đã có ngoại hình không tệ, đường nét trên khuôn mặt rất rõ ràng, càng khiến người ta nhìn thêm vài lần.
Người đẹp vì lụa, lúa tốt vì phân, quả không sai.
Bất quá, nếu Tần Triều không mở miệng nói chuyện, thì tốt hơn.
"Mẹ kiếp, bộ quần áo này mặc khó chịu thật."
Dịch độc quyền tại truyen.free