Ngã Đích Mỹ Nữ Lão Sư - Chương 190: Cứu mạng xà yêu
Tại Tô Cơ hoảng sợ trong mắt, Tần Triều thất khiếu chảy máu, mềm nhũn ngã xuống.
Mà trên người hắn, Tô Cơ đã không cảm nhận được một chút hơi thở sự sống.
"Sư muội, bần tăng đã giúp ngươi trừ đi dâm tặc này." Pháp Tướng xoay đầu lại, chắp tay trước ngực, cười tủm tỉm nói với Tô Cơ, "Ngươi bây giờ, có thể yên tâm rồi."
"Ngươi, ngươi làm cái gì..." Tô Cơ lại cảm thấy trong lòng rất đau, đau đến nàng muốn bất tỉnh. Nàng dốc sức cắn môi, giữ cho mình tỉnh táo, "Ngươi giết người, là bạn trai ta... Hắn là bạn trai ta!"
"Cái gì?" Pháp Tướng trừng mắt, có chút ngơ ngác nhìn Tô Cơ. "Người này... Hắn là bạn trai sư muội?"
"Đúng vậy!" Môi Tô Cơ đều cắn bật máu, thân thể nàng run rẩy, trong đôi mắt đẹp dòng lệ lạnh lẽo tuôn rơi, "Ngươi tại sao phải giết hắn, vì cái gì!"
"Sư muội!" Pháp Tướng bỗng nhiên hét lớn một tiếng, trong thanh âm mang theo Phật lực, ý đồ gọi Tô Cơ tỉnh lại từ cơn phẫn nộ, "Ngươi tỉnh táo lại đi! Hắn là ai, ngươi không biết sao! Hắn là đệ tử Ma Đạo, mà ngươi là đệ tử cửa Phật!"
Pháp Tướng nói xong, chỉ vào thi thể Tần Triều, tiếp tục nói với Tô Cơ, "Nếu hai người các ngươi cố chấp ở bên nhau, sẽ có hậu quả gì không! Hai người các ngươi, nhất định sẽ bị chính đạo cùng Ma Đạo cùng nhau truy nã! Đến lúc đó, sư muội chỉ có thể cùng hắn làm một đôi uyên ương bỏ mạng. Một khi bị bắt được, đó chính là tử kỳ!"
"Sinh mệnh chẳng qua là thoáng qua như khói." Tô Cơ nhìn Tần Triều nằm đó, bỗng nhiên bình tĩnh trở lại, thanh âm lạnh như băng, "Nếu không thể cùng người mình yêu ở bên nhau, vậy tu chân còn có ý nghĩa gì?"
Nói xong, Tô Cơ chậm rãi bước về phía Tần Triều.
"Sư muội, đứng lại!" Pháp Tướng lập tức giơ ngang thiền trượng, chắn trước người Tô Cơ. "Người này là Ma Đạo, ngươi không được tiếp cận hắn! Bần tăng hiện tại sẽ dùng Phật Quang chi hỏa thiêu thi thể hắn, để các ngươi không còn liên quan."
Nói xong, Pháp Tướng bấm niệm Nhật Luân Ấn, trong tay bỗng nhiên xuất hiện một đoàn hỏa diễm màu vàng.
"Nếu sư huynh muốn thiêu, vậy thiêu luôn cả ta đi."
Vừa nói, Tô Cơ vừa đẩy thiền trượng ra, rồi chắn giữa Pháp Tướng và Tần Triều.
"Tránh ra!" Pháp Tướng nhíu mày, "Sư muội, trảm yêu trừ ma, đó là trách nhiệm của người trong Phật môn chúng ta! Ngươi đã là người của Tung Sơn Bảo Thai Tự, không thể trốn tránh trách nhiệm này."
"Đã nói vậy, sư huynh coi như ta không phải người trong sư môn đi. Cổ nhân có câu, lấy chồng theo chồng, gả cho chó thì theo chó. Ta theo Tần Triều, vậy ta cũng là người Ma Đạo. Đã sư huynh nhất quyết muốn thiêu hủy hắn, vậy thiêu luôn cả ta đi."
Nói xong, nàng lại bước thêm hai bước. Chỉ cần Pháp Tướng ném Phật hỏa ra, sẽ thiêu đốt cả nàng.
"Sư muội, đừng ép bần tăng..." Pháp Tướng cau mày, thân thể không khỏi run rẩy. Từ nhỏ, hắn đã có một loại ái mộ với sư muội hoạt bát đáng yêu này. Vô luận sư muội muốn gì, hắn đều cố gắng giúp nàng đạt thành.
Chỉ tiếc bản thân là người trong Phật môn, không thể cùng sư muội kết thiện duyên. Nhưng dù vậy, hắn cũng không hy vọng sư muội ở bên một người Ma Đạo. Nếu truyền ra ngoài, Tô Cơ dây dưa với dư nghiệt La Sát Môn, không chỉ tính mạng Tô Cơ bị uy hiếp, chỉ sợ uy danh Tung Sơn Bảo Thai Tự của họ cũng bị tổn hại.
Chuyện này, Pháp Tướng tuyệt đối không cho phép xảy ra.
"Sư huynh, ta không ép huynh." Trong mắt Tô Cơ dần tuyệt vọng, nàng quay đầu, nhìn sâu Tần Triều nằm đó một cái, rồi nói với Pháp Tướng, "Mà là huynh đang ép ta."
"Tránh ra!" Pháp Tướng xòe tay ra, đánh ra một Phật môn pháp ấn, "Hồng!"
Một pháp ấn màu đen bay ra, đánh vào người Tô Cơ, trực tiếp đánh cô nương kiên định này sang một bên. Cấp bậc hai người chênh lệch quá lớn, Thần Thông và Trúc Cơ, hoàn toàn là hai khái niệm khác nhau.
Thực tế Tô Cơ không hiểu Kim Cương Kinh, chỉ vừa tu luyện chút ít thủ ấn "Cửu Tự Chân Ngôn" mà thôi. Ngay cả Bất Động Minh Vương Ấn cũng không kịp thi triển, đã bị công kích của Pháp Tướng đánh bay.
Mà Pháp Tướng cũng không dùng toàn lực, chỉ là đánh Tô Cơ ra, chứ không làm nàng bị thương.
Đồng thời, Pháp Tướng nắm chặt hỏa diễm màu vàng trên tay, muốn ném về phía Tần Triều.
"Con lừa trọc, dừng tay cho ta!"
Đúng lúc này, trên bầu trời bỗng nhiên hiện lên một đạo hàn quang.
Lông mày Pháp Tướng dựng lên, hắn vô ý thức thu hỏa diễm trong tay, lùi về sau hai bước.
Một thanh bảo kiếm sáng loáng, bỗng nhiên cắm phập vào nền xi măng trước mặt hắn. Thân kiếm màu bạc, còn không ngừng phát ra tiếng rồng ngâm.
"Kẻ nào đánh lén?" Pháp Tướng cau mày, ngẩng đầu nhìn lên.
Trên bầu trời, bỗng nhiên hạ xuống một mỹ nữ áo trắng. Nàng đáp xuống thân bảo kiếm, dùng giọng chuông bạc mắng.
"Phỉ, đánh lén ngươi đấy! Ta đã nhắc ngươi rồi đấy. Con lừa trọc, dừng tay cho ta, chẳng lẽ ngươi không nghe thấy sao?"
"Kiều Kiều, đối đãi đệ tử cửa Phật, phải khách khí một chút."
Sau đó, lại một giọng nói mềm mại như ngọc vang lên, tiếp theo, lại một mỹ nữ từ trên trời giáng xuống. Nàng có diện mạo đẹp hơn mỹ nữ áo trắng kia vài phần.
Dáng người nàng cũng vô cùng quyến rũ, nhất là bộ ngực lớn, khiến nam nhân ái mộ, nữ nhân ghen ghét. Tô Cơ cảm thấy mình đã không nhỏ rồi, nhưng so với nàng, vẫn còn kém xa.
Hơn nữa, hai người đều tản ra yêu khí mãnh liệt, liếc mắt là nhận ra không phải nhân loại.
"Bần tăng tưởng ai, hóa ra là hai con xà yêu!" Pháp Tướng cầm thiền trượng trong tay, rung lên, Phật lực màu vàng lập tức tuôn ra, nhộn nhạo trên sân thượng.
Hoa Nương phất tay, từ trong tay áo, lập tức nổi lên một đạo cuồng phong. Lực lượng hai người va vào nhau, triệt tiêu lẫn nhau. Rất nhanh, trên sân thượng lại khôi phục bình tĩnh.
"Phiêu Miểu Vân La Tụ?" Pháp Tướng là người biết hàng, liếc mắt nhận ra môn công pháp này. "Nguyên lai là đệ tử Tiên Long Giáo dưới trướng Phiêu Miểu Phong. A di đà Phật, bần tăng Pháp Tướng, đệ tử đời thứ hai mươi ba của Tung Sơn Bảo Thai Tự."
"Thiếp thân là Hoa Nương, đệ tử đời thứ sáu của Tiên Long Giáo. Bái kiến Pháp Tướng đại sư." Hoa Nương cũng đưa tay ra, đáp lễ.
"Vị này là sư muội ta, Bạch Kiều Kiều." Hoa Nương nói xong, chỉ vào cô nương đứng trên bảo kiếm, "Kiều Kiều, còn không bái kiến Pháp Tướng đại sư!"
"Hừ, gặp hay không thì sao!" Bạch Kiều Kiều liếc mắt, nói, "Loại con lừa trọc không đầu không cảm xúc này, để ý đến hắn làm gì."
"Kiều Kiều, không được vô lễ." Hoa Nương vội quát.
"Không sao." Pháp Tướng khoát tay, nói, "Bần tăng chỉ muốn biết, hai vị ngăn trước mặt bần tăng, là có ý gì."
"Có ý gì?" Bạch Kiều Kiều nhướng mày, "Đương nhiên là ngăn ngươi rồi, con lừa trọc!"
"Ngăn đón bần tăng?" Pháp Tướng cười, "Xem ra hai vị cũng muốn làm bạn với yêu ma này?"
"Lời này sai rồi." Hoa Nương lắc tay, "Ta nghĩ trong lòng đại sư, thiện ác phân minh. Đại sư nói Tần Triều là yêu ma, vậy xin hỏi đại sư, hắn đã làm việc gì của yêu ma chưa?"
"Đương nhiên!" Pháp Tướng nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, "Tên dâm tặc này, hắn vậy mà thừa dịp sư muội bần tăng bệnh nặng trên giường, muốn làm chuyện không nên với nàng!"
"Hắn là bạn trai ta, muốn làm gì, ta đều không sao cả!" Tô Cơ lập tức nói.
"Sư muội, đừng nói bậy! Ngươi bị yêu ma mê hoặc tâm trí rồi sao!" Pháp Tướng lập tức trừng mắt, chấn động thiền trượng trong tay, quát lớn.
"Nhìn xem, con lừa trọc ngươi còn dám làm gì nữa!" Bạch Kiều Kiều kiều quát một tiếng, "Con lừa trọc, ngươi mau trở về Tung Sơn đi. Dù sao Tần Triều đã chết, ngươi còn muốn gì nữa!"
"Muốn gì!" Thanh âm Pháp Tướng có chút lạnh lẽo, "Bần tăng tự nhiên muốn trảm yêu trừ ma!"
"Nói bậy!" Bạch Kiều Kiều cũng trừng đôi mắt to xinh đẹp, "Bổn cô nương thấy ngươi mới là yêu ma!"
"Xem ra hai vị, hôm nay muốn bao che người này?" Pháp Tướng giơ thiền trượng, tay phải cũng lóe quang mang màu vàng.
"Ngươi sai rồi..." Hoa Nương lại nói, "Ta bao che không phải Tần Triều, mà là ngươi."
"Ta?" Pháp Tướng cười lớn, "Yêu tinh trong miệng thích nói dối. Bần tăng từ nhỏ học Phật, hiện tại đã là cảnh giới Thần Thông, cần ngươi một con xà yêu nhỏ bé phù hộ?"
"Ai..." Hoa Nương nhìn Pháp Tướng, lắc đầu, "Đại sư, tu hành của ngươi còn chưa đủ... Chẳng lẽ ngươi không thấy, Tần Triều là trời sinh Ma Thể. Hơn nữa, trong cơ thể hắn, đang ngủ say một tồn tại rất đáng sợ... Ngươi bây giờ làm, chỉ là đánh thức sự kinh khủng trong cơ thể hắn."
"Ăn nói bậy bạ!" Pháp Tướng run thiền trượng, Phật lực khổng lồ trong thân thể lại nhộn nhạo. Trên sân thượng chậm rãi bay lên một tượng Phật màu vàng, hiển hiện giữa không trung.
"Đã muốn bao che hắn, vậy hai yêu nghiệt các ngươi cùng nhau bị siêu độ đi!" Nói xong, Pháp Tướng run thiền trượng, muốn xông lên.
"Chết đi, con lừa trọc!" Bạch Kiều Kiều đá bay bảo kiếm dưới chân. Một đạo lụa bạc lập tức bắn lên trời cao, lướt qua đầu Pháp Tướng, nhảy lên không trung.
Nếu không phải Pháp Tướng trốn nhanh, chỉ sợ một kiếm này đã chém đầu hắn.
"Yêu nghiệt thật độc ác!" Pháp Tướng vung thiền trượng xuống, mà Bạch Kiều Kiều linh hoạt nhảy lên không trung. Pháp trượng rơi xuống đất, tạo thành một cái hố sâu, mang theo vết nứt.
Bạch Kiều Kiều trên không trung, tiếp được bảo kiếm.
"Siêu độ! Tu Di Sơn Chưởng!" Pháp Tướng vung tay, một bàn tay màu vàng khổng lồ bay lên không trung, ấn về phía Bạch Kiều Kiều.
Mặt Bạch Kiều Kiều không còn chút máu, tuy miệng nàng lợi hại, nhưng công phu vẫn chỉ là Tiểu Yêu giai đoạn Trúc Cơ.
"Che khuất bầu trời!" Hoa Nương lập tức giũ Vân La Tụ của mình. Chỉ thấy tay áo trong nháy mắt biến thành một đám mây nhỏ, che khuất một mảnh trời, chắn Bạch Kiều Kiều sau tay áo.
"Phanh!" Bàn tay ấn lên tay áo, sắc mặt Hoa Nương không đổi, run rẩy ống tay áo. Bàn tay màu vàng lập tức bị chấn nát.
Tay áo của nàng cũng mềm nhũn ra, bị nàng thu về.
"Tốt, đã vậy, bần tăng không khách khí." Pháp Tướng tức giận, thân hình bỗng hóa thành một đạo kim quang, lập tức xuất hiện trước mặt Hoa Nương.
"Bàn Nhược Chưởng!" Hô một tiếng, một bàn tay ánh vàng rực rỡ, ấn về phía vai Hoa Nương.
"Như phong tựa tường!" Hoa Nương giơ ngang đôi tay áo, chắn trước người.
Bàn tay Pháp Tướng vừa muốn chạm vào, bỗng nhiên, một áp lực khổng lồ bao phủ hắn. Lực lượng này rất đáng sợ, như Ma Thần cao cao tại thượng, đang bao trùm lên hắn.
Hắn đổ mồ hôi lạnh, thu tay về, vô ý thức quay đầu. Chỉ thấy Tần Triều đã ngã trên mặt đất, không biết từ khi nào, đã quỷ dị đứng lên. Dịch độc quyền tại truyen.free