(Đã dịch) Nam Đế - Chương 7: Ngoại Môn
Sau khi nhận lệnh bài thân phận từ chấp sự, Trần Thiên Nam đứng vào nhóm người có Linh Căn đã chờ sẵn. Trên mặt hắn không giấu nổi vẻ vui mừng, cuối cùng hắn cũng có Linh Căn, có thể bước chân vào con đường tu luyện.
Kỳ khảo hạch tiếp tục diễn ra. Vương Minh sở hữu Thượng Phẩm Kim Linh Căn, còn Tiêu Thiên và Mã Nghị đều có Trung Phẩm Thổ Linh Căn. Thế mà riêng phòng hắn ở ��ã có tới năm người sở hữu Linh Căn, quả thực là điều kỳ diệu. Giờ đây chỉ còn Âm Thiên Hàn là chưa khảo hạch. Nếu Âm Thiên Hàn cũng sở hữu Linh Căn, vậy thì cả sáu người bọn họ sẽ cùng tiến vào tông môn, quả là một niềm vui lớn lao. Lại còn Hán Văn Nhân được chính tông chủ nhận làm đệ tử, vậy sau này có người chống lưng thì tha hồ tung hoành rồi. Trong lòng Trần Thiên Nam bắt đầu xao động.
Âm Thiên Hàn xếp hàng cuối cùng, thế nên mãi đến khi kỳ khảo hạch gần kết thúc mới đến lượt hắn. Khí chất lạnh nhạt cùng khuôn mặt cực kỳ anh tuấn của Âm Thiên Hàn khiến không ít các vị sư tỷ đang quan sát bên ngoài, bỏ qua cả liêm sỉ mà la toáng lên những lời ong bướm trêu ghẹo hắn.
“Người với người thật là khiến người ta tức chết đi được! Tại sao ta lại không được anh tuấn như hắn ta chứ?”
Tiêu Thiên ở bên cạnh than thở, Vương Minh và Mã Nghị đều dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn hắn. Trần Thiên Nam vỗ vai Tiêu Thiên, vẻ mặt cũng lộ rõ sự bi thương mà nói:
“Tiêu đệ, hay là chúng ta cùng nương tựa vào Thiên Hàn sư đệ đi, biết đâu được nhiễm chút hào quang từ hắn, lại có sư muội, sư tỷ yêu mến không chừng.”
Tiêu Thiên gật đầu lia lịa. Ba ngày ở chung, ngoài Âm Thiên Hàn mặt lúc nào cũng như ai ăn cướp đồ thì năm người còn lại cũng đã trở nên rất thân thiết với nhau. Dù sao thì họ cũng chỉ là mấy thiếu niên chưa trưởng thành, chưa thấu hiểu lòng người, vẫn còn rất vô tư.
Tông chủ cùng các trưởng lão trên đài cao vẻ mặt rạng rỡ niềm vui. Lần khảo thí tư chất này lại xuất hiện tới bốn Cực Phẩm Linh Căn, chín Thượng Phẩm, và hơn một trăm Trung Phẩm cùng Hạ Phẩm, vượt trội hẳn so với những lần trước, khiến tất cả đều cười không ngậm được miệng.
“Bắt đầu đi.”
Chấp sự cất tiếng. Âm Thiên Hàn cùng hai người khác tiến lên đặt tay lên cột đá. Vừa đặt tay lên, cột đá của Âm Thiên Hàn liền phát ra ánh sáng màu xám trắng, chẳng mấy chốc đã chiếm trọn thủy tinh cầu, sau đó một luồng sáng xám trắng bắn thẳng lên bầu trời.
“Chuyện gì đang xảy ra?”
Tất cả mọi người đều bất ngờ hỗn loạn. Tông chủ và các trưởng lão tr���n tròn mắt, lắp bắp:
“Đây là... là Tiên Linh Căn Phong Thuộc Tính trong truyền thuyết, tư chất ngang với tổ sư khai phái Nam Thiên Tông!”
Một bóng người tựa quỷ mị xuất hiện bên cạnh Âm Thiên Hàn, túm lấy hắn rồi bay vút về phía hậu sơn.
“Phong tỏa tin tức, đề cao cảnh giác!”
Tông chủ Mạnh Vô Hạo cung kính chắp tay cúi đầu.
“Vâng thưa sư tôn.”
“Là thái thượng trưởng lão!” Các trưởng lão khác cũng chắp tay vâng mệnh, ai nấy đều lộ vẻ kích động trên mặt. Mấy vạn năm trước, tổ sư khai phái Ma Vũ Lăng sở hữu Tiên Linh Căn Phong Thuộc Tính với tư chất phi thường, tốc độ vô song, vượt lên quần hùng rồi lập ra Nam Thiên Tông, hùng bá một phương. Nhưng sau khi tổ sư Ma Vũ Lăng phi thăng, Nam Thiên Tông dần dần tàn lụi, đến nay chỉ còn là một tông môn hạng trung tại Nam Việt Đại Lục. Mấy vạn năm sau, nay lại xuất hiện một tuyệt thế thiên tài mang Tiên Linh Căn Phong Thuộc Tính, thời kỳ quật khởi của Nam Thiên Tông đã không còn xa nữa. Đám Trần Thiên Nam, Mã Nghị, Vương Minh, Tiêu Thiên đều há hốc mồm không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng cũng chỉ còn biết tò mò nhìn theo, không thể làm gì hơn.
Cuộc khảo hạch vẫn tiếp tục diễn ra, nhưng tông chủ và các trưởng lão không còn mấy hứng thú. Việc xuất hiện Tiên Linh Căn đã khiến tâm tư họ bay bổng xa xăm.
Đến lượt một nữ hài tử cuối cùng khảo thí, đám trưởng lão và tông chủ đang định rời đi chợt khựng lại. Thủy tinh cầu xuất hiện một nửa màu xanh lam, một nửa màu nâu.
“Là Song Linh Căn! Haha, ông trời quả nhiên ưu ái Nam Thiên Tông ta!” Song Linh Căn tuy chỉ là Trung Phẩm, nhưng sức chiến đấu lại vượt trội hơn Linh Căn đơn một phần. Trong chiến đấu, điều này sẽ rất dễ khiến địch nhân bất ngờ, trở tay không kịp. Tiểu nữ hài này lập tức được một vị trưởng lão nữ thu làm đệ tử.
Sau đó, những người không có tư chất được đưa xuống núi. Trước khi đi, bọn họ bắt buộc phải uống một viên đan dược xóa sạch ký ức liên quan đến nơi này, sau đó mới được chấp sự dùng một pháp khí phi hành hình chiếc thuyền đưa xuống núi.
Những đệ tử có tư chất Thượng Phẩm Linh Căn đều được các trưởng l��o đến chọn và dẫn đi.
Những người có Trung Phẩm cùng Hạ Phẩm Linh Căn đều được chấp sự tế ra một pháp khí phi hành hình con chim để đưa đi. Đến một ngọn núi lớn, pháp khí phi hành dần dần hạ xuống đỉnh núi. Ở đó có một tòa lầu các ba tầng lớn, trên cửa ghi hai chữ “Ngoại Môn”.
Chấp sự dẫn hơn một trăm người đi vào bên trong, tới một quầy có ba người: một vị lão giả đang nằm ngủ trên ghế, hai người còn lại, một nam một nữ, đứng trực tại quầy.
“Tử Vi Trưởng lão, ta đem đệ tử năm nay đến.”
Lão giả nằm trên ghế khẽ mở mắt, liếc nhìn một lượt rồi nói:
“Để đó đi.”
Chấp sự chắp tay chào rồi quay người rời đi. Đám thiếu niên, thiếu nữ... ngơ ngác nhìn đông nhìn tây một hồi, sau đó cũng được hai người ở quầy ghi chép đầy đủ. Họ được phân phòng, nghe giảng giải quy định cơ bản ở Ngoại Môn, rồi nhận một bộ quần áo màu trắng. Trần Thiên Nam nhận bộ quần áo, nhìn đi nhìn lại một hồi thì ngẩn người ra. Chỉ có một cái khố nhỏ ư? Chẳng lẽ cứ mặc vậy mà không cần thay cái khác sao? Hắn không ngờ người tu luyện lại bẩn đến thế.
Việc giảng giải các quy định của tông môn, quy định Ngoại Môn và đủ thứ linh tinh khác cũng mất hơn hai canh giờ. Trước khi rời đi, mỗi người còn nhận thêm một lọ Tích Cốc Đan.
Đi theo một vị sư huynh dẫn đường, về phía cuối một ngọn núi, đến một tòa nhà bằng gỗ nằm trên vách núi thì vị sư huynh dừng lại nói:
“Đây là chỗ ở của các đệ. Các đệ sẽ được phân chia phòng theo sự sắp xếp của chấp sự ngoại môn.”
Nói xong, vị sư huynh liền quay về. Hơn sáu mươi thiếu niên đi vào trong tòa nhà gỗ, bắt đầu tìm phòng. Đám thiếu nữ được một vị sư tỷ khác dẫn sang chỗ ở riêng. Tông môn tuy không nghiêm cấm chuyện nam nữ yêu đương, nhưng vẫn phải phân chia chỗ ở một cách rành mạch.
Mở cửa phòng 63, Trần Thiên Nam, Tiêu Thiên, Mã Nghị cùng một tiểu hài tử khoảng bảy tuổi khác cùng tiến vào. Một phòng được phân cho bốn người ở. Ba người Trần Thiên Nam, dù sao cũng đã quen biết nhau từ Sơ Thí Đường, nên xin được ở cùng. Còn một chỗ trống, chấp sự ngoại môn liền "nhét" thêm một tiểu tử để đủ danh ngạch.
Ba người Trần Thiên Nam, Mã Nghị, Tiêu Thiên chọn giường rồi nằm ườn ra than thở. Dù sao nguyên cả một ngày leo hết núi này đến đi núi kia cũng đã khiến họ rất mệt mỏi.
“Đệ tên Đường Sơn, sau này mong các vị sư huynh chiếu cố.”
Tiểu hài tử chắp tay tự giới thiệu. Trần Thiên Nam bật dậy khỏi giường, nhìn Đường Sơn với bộ dạng mập mạp có chút giống mình, càng thêm thuận mắt, liền cười nói:
“Ta tên Trần Thiên Nam, còn cái tên gầy gò kia là Tiêu Thiên, cái tên đen đen kia là Mã Nghị.”
Trần Thiên Nam giới thiệu luôn hai tên kia. Lúc này, cả hai đã nhắm mắt ngáy như sấm. Sau một ngày vất vả, hai tên kia đã không chịu được nữa mà lăn ra ngủ.
“Vậy Thiên Nam huynh, đệ đi ngủ trước đây.”
Độc giả đang thưởng thức tác phẩm này tại truyen.free, nơi những câu chuyện luôn được truyền tải trọn vẹn.