(Đã dịch) Nam Đế - Chương 36: Không Gian Bí Cảnh
Ôm thân thể kiều diễm trong lòng, nét mặt Trần Thiên Nam hiện lên vẻ ngỡ ngàng. Chẳng ngờ hắn mới mười lăm tuổi đã có thê tử. Nhìn khuôn mặt xinh đẹp kề bên, lòng Trần Thiên Nam cũng rất vui vẻ, rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Sáng sớm hôm sau, cảm thấy có động đậy trong lòng, Trần Thiên Nam liền mở mắt. Bốn mắt nhìn nhau chằm chằm, Trần Thiên Nam ngượng ngùng nói:
“Như Nguyệt tỷ, ta...”
Đỗ Như Nguyệt đưa tay đặt lên môi Trần Thiên Nam, khẽ nói:
“Từ lúc thành thân, ta đã là thê tử của chàng rồi.”
Trần Thiên Nam không biết nói gì, chỉ biết ngắm nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Đỗ Như Nguyệt. Một lúc lâu sau, cả hai mới dậy mặc quần áo.
“Thiên Nam, chàng ra ngoài trước đi, ta còn dọn dẹp.”
Trần Thiên Nam gật đầu rồi đi ra ngoài. Đỗ Như Nguyệt nhìn chiếc đệm trắng trên giường, nơi vẫn còn lưu lại một vết huyết hoa. Nàng cẩn thận gấp lại rồi cất vào nhẫn trữ vật.
“Cảm giác thế nào, Tiểu Nam?”
Tử Y thấy Trần Thiên Nam đi ra liền chạy lại hỏi han. Trần Thiên Nam khó hiểu nhìn Tử Y, nói:
“Cảm giác gì cơ chứ?”
Tử Y ngớ người ra, hai tay đập đập vào nhau. Trần Thiên Nam quái dị nhìn Tử Y, thầm nghĩ, tại sao một thanh đao lại quan tâm tới vấn đề này như vậy nhỉ? Hắn xoa xoa cằm nhớ lại, rồi gật đầu nói:
“Cũng tốt, rất thoải mái, thoải mái hơn đột phá tu vi gấp hàng ngàn lần!”
Tiểu Vàng cười nhếch mép nói:
“Tử Y, nếu ngươi muốn trải nghiệm cái cảm giác đó thì chỉ có một cơ hội thôi.”
Vẻ mặt Tử Y hiện lên sự chờ mong mãnh liệt, ánh mắt lóe lên những tia sáng. Sau khi Đỗ Như Nguyệt đi ra chào hỏi mọi người một lát, nàng liền đứng bên cạnh Trần Thiên Nam.
“Tiểu Vàng, bây giờ chúng ta đi đâu?”
Tiểu Vàng liếc nhìn bụng Đỗ Như Nguyệt với vẻ mặt tinh quái, ánh mắt lóe lên vẻ chờ mong, nói:
“Đỗ nha đầu, liệu ngươi có tiểu hài tử chưa?”
Đỗ Như Nguyệt đỏ mặt không biết phải nói gì, Tử Y ở bên cạnh cười cợt nói:
“Thôn Thiên, ngươi vẫn rất yêu thích tiểu hài tử sao? Năm đó ngươi bắt cóc hơn một vạn đứa trẻ đem chúng đi chơi, khiến cho cha mẹ chúng loạn lên một phen, rồi cả ba bị đuổi giết đó, haizzz...”
Trần Thiên Nam trợn mắt nhìn Tiểu Vàng. Chẳng ngờ Tiểu Vàng lại có thể làm những chuyện như vậy. Hắn thầm nghĩ, sau này nếu hắn và Như Nguyệt có con, Tiểu Vàng sẽ không dẫn đứa bé đi lung tung đấy chứ?
“Hừ, thanh đao rách nhà ngươi sau này đừng có tranh bế tiểu hài tử với ta! Tiểu Nam, ngươi phải cố gắng cho tốt, phải lấy thêm mấy ngàn thê tử, sinh thật nhiều ti���u hài tử.”
Trần Thiên Nam chỉ biết cười gượng. Đỗ Như Nguyệt khẽ bĩu môi, liếc nhìn Trần Thiên Nam một cái. Sau đó, Tiểu Vàng dẫn đường đi sâu vào trong Thập Vạn Đại Sơn. Tất cả dừng lại ở một vùng núi lớn chập chùng.
“Một không gian bí cảnh, thú vị.”
Tử Y nhìn phía trước cười nói. Tiểu Vàng gật đầu, một chân giơ lên chém một cái. Phía trước, một trận pháp hư ảo màu xanh lá lơ lửng xuất hiện, một trảo của Tiểu Vàng liền xé toạc ra một vết nứt.
“Chẳng có thứ gì hay ho!”
Tử Y bĩu môi nói. Tiểu Vàng nhìn qua Trần Thiên Nam, ánh mắt khẽ đảo qua đảo lại rồi nói:
“Tiểu Nam, ngươi vào trong đó rèn luyện đi. Cẩn thận, ta sẽ không can thiệp vào. Phụ thuộc vào người khác quá nhiều, ngươi sẽ không thể trưởng thành được.”
Trần Thiên Nam gật đầu. Hắn cũng có cảm giác như vậy, hầu như mọi nguy cơ sinh tử hắn đều dựa vào Tiểu Vàng để vượt qua. Một người muốn trở thành cường giả phải trải qua sinh tử để lớn mạnh hơn. Ý niệm trở nên mạnh mẽ hơn để bảo vệ bản thân và những người bên cạnh đã nảy mầm sâu trong tâm cảnh của Trần Thiên Nam.
Đỗ Như Nguyệt lo lắng nhìn qua Trần Thiên Nam nhưng không nói gì. Nàng biết Tiểu Vàng rất thần bí, chắc chắn sẽ không làm hại Trần Thiên Nam, vì vậy những điều Tiểu Vàng làm đều tốt cho Thiên Nam.
“Tiểu Vàng, ta còn chưa có vũ khí thích hợp, ta không có thiên phú dùng kiếm.”
Tử Y liền cười một tiếng, nói: “Thanh đao han rỉ ở trong nhẫn trữ vật cũng không tệ đâu.”
Trần Thiên Nam nghe vậy liền phóng thần thức vào trong nhẫn trữ vật đeo trên tay. Bỏ qua đám linh thạch, linh thảo cùng mấy thứ linh tinh khác, hắn tìm kiếm vũ khí hình cây đao. Một lúc sau, hắn mới lấy ra một thanh đao lớn. Cả thân đao là một màu đen, lưỡi đao sáng loáng, tỏa ra sự sắc bén. Vừa nắm thanh đao trong tay, ba chữ “Hắc Diệm Đao” liền hiện lên trong đầu Trần Thiên Nam. Nghi hoặc trước ba chữ vừa xuất hiện, Trần Thiên Nam liền quay sang hỏi Tiểu Vàng:
“Tại sao khi nắm lấy đao, trong đầu ta lại hiện lên tên của thanh đao vậy?”
“Là Luyện Khí Sư sau khi luyện chế liền khắc tên thanh đao bằng thần niệm, vì vậy khi có người cầm thanh đao, tên nó sẽ hiện ra.”
Tiểu Vàng ngáp ngắn ngáp dài một cái, nói. Trần Thiên Nam gật đầu, bắt đầu luyện hóa Hắc Diệm Đao. Nửa canh giờ sau, Trần Thiên Nam đứng dậy, tay quay quay thanh đao. Tuy chỉ mới luyện hóa được một thành công lực, nhưng như vậy cũng đã đủ dùng.
“Tiểu Vàng, cấp bậc của Hắc Diệm Đao này là gì?”
“Linh Bảo Cực Phẩm.”
Trần Thiên Nam sững sờ. Đây là một thanh đao cực phẩm linh bảo! Phải biết rằng, ngay cả cường giả Lục Phẩm Hóa Thần ở Nam Châu cũng chỉ sở hữu Linh Bảo Hạ Phẩm hoặc Trung Phẩm. Không ngờ hắn lại có thể có được một thanh Linh Bảo Cực Phẩm, chuyện này quả thực quá bất ngờ.
“Việc ngươi có thể luyện hóa được một thành là do tài liệu luyện khí. Ừm, muốn luyện hóa toàn bộ thì cần phải đạt tới Lục Phẩm Hóa Thần ngươi mới có thể luyện hóa được.”
Tiểu Vàng nói. Trần Thiên Nam thu lại Hắc Diệm Đao rồi quay sang nói:
“Bắt đầu thôi.”
“Thiên Nam, cẩn thận.”
Đỗ Như Nguyệt khẽ nói. Trần Thiên Nam gật đầu rồi chạy đi, hướng về phía một khe hở d��ới mặt đất rồi chui qua. Tiểu Vàng khẽ vẫy tai nhỏ, khí tức kỳ dị bên trong không gian bí cảnh liền lan tỏa ra bốn phương tám hướng.
“Đỗ nha đầu, phương diện chiến đấu của ngươi còn rất yếu, ta dẫn ngươi đi rèn luyện!”
Sau đó cả ba rời đi. Chỉ một canh giờ sau, những đám người của các tông môn bắt đầu xuất hiện, trong đó có cả cường giả Ngũ Phẩm Nguyên Anh.
“Tu vi bên dưới Tam Phẩm Trúc Cơ mới có thể tiến vào.”
Một tu sĩ Nguyên Anh kiểm tra một lúc lâu rồi mới nói. Những cường giả Nguyên Anh khác gật đầu, thống nhất cho đệ tử Nhị Phẩm Luyện Khí tiến vào thăm dò bí cảnh, đồng thời giới hạn số lượng người, mỗi tông môn chỉ được phép cử một trăm người. Chẳng mấy chốc, bên trong không gian bí cảnh đã có gần ngàn người của các tông môn.
Sau khi đi qua vài không gian bí cảnh, Trần Thiên Nam được đưa đến một cánh đồng cỏ. Phía xa xa là một khu rừng lớn, trên bầu trời, hai vầng nhật tinh đang sáng rực. Trần Thiên Nam hơi bất ngờ khi thấy hai nhật tinh xuất hiện, điều này khiến hắn cảm thấy nơi đây nhất đ���nh có điều kỳ dị. Hắn dồn lực vào cước bộ, hướng về khu rừng lớn mà chạy đi. Vừa lúc Trần Thiên Nam tiến vào khu rừng, ở phía sau, những thân ảnh khác cũng xuất hiện, chật kín cả cánh đồng cỏ. Sau đó, tất cả đều tiến vào khu rừng lớn.
Trần Thiên Nam phát hiện ra có cả những linh thảo cấp một mọc thành một rừng nhỏ. Hắn vui vẻ lựa chọn những cây lớn nhất bắt đầu thu hoạch. Thỉnh thoảng, lại gặp linh thảo cấp hai, hắn đều ra tay nhổ sạch. Ở những nơi khác, tranh chấp đã bắt đầu diễn ra. Tiếng vũ khí va chạm, pháp thuật bùng nổ vang khắp khu rừng.
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, hy vọng quý độc giả sẽ có những giây phút giải trí tuyệt vời.