Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Nam Đế - Chương 28: Bắc Châu

Tiểu Vàng há miệng phun ra Phá Giới Thạch, tạo thành một vòng xoáy đỏ rực. Nó nhăn mặt nói:

“Phá Giới Thạch sắp không chống đỡ nổi rồi, đây là lần cuối cùng.”

Tử Y lập tức hóa thành bản thể một thanh đao, giọng nói vang vọng:

“Các ngươi mau lên! Phải nhanh chóng, nếu không Phá Giới Thạch hết tác dụng, cả bọn sẽ lạc vào loạn thời không đấy, cảm giác đó chẳng dễ chịu chút nào đâu.”

Cả ba đều nhảy lên Hỗn Thiên Đao, thanh đao hóa thành một vệt sáng tím bay thẳng vào vòng xoáy đỏ. Tất cả biến mất, để lại một Địa Cầu trống trải phía sau.

Trong một khu rừng ở Bắc Châu, đột nhiên trên bầu trời xuất hiện một khe hở. Mấy bóng người bị ném văng ra từ bên trong, không phải là bay mà là lộn nhào, rơi tự do xuống. Trần Thiên Nam đầu óc quay cuồng, dù sao hắn cũng chỉ là tu sĩ Luyện Khí Kỳ tầng một Nhị Phẩm, cơ thể không tài nào chịu nổi việc bị xoay vòng như thế.

“Ưm!” Chẳng biết trời xui đất khiến thế nào, khi Trần Thiên Nam rơi xuống đất lại đúng lúc đè lên người Đỗ Như Nguyệt, môi chạm môi, tay thì đặt lên một vùng núi chập chùng.

“Oa, Tiểu Nam giỏi lắm!”

Giọng nói của Tiểu Vàng vang lên. Đỗ Như Nguyệt đẩy Trần Thiên Nam ra, khuôn mặt xinh đẹp đỏ bừng, môi nhỏ cắn chặt, mắng:

“Tiểu bại hoại!”

Trần Thiên Nam lúc này đầu vẫn còn quay mòng mòng, nằm vật ra đất. Vừa nãy hình như có cảm giác gì đó rất kỳ lạ thì phải, nhưng đầu óc hắn lúc này vẫn quay cuồng, chẳng còn biết trời đất là gì nữa.

“Thiên Đao, ta và ngươi đi bắt yêu thú nướng ăn!”

Tử Y nghe Tiểu Vàng nói, khuôn mặt sáng bừng, rồi cả hai lao vụt đi, chỉ để lại bên tai Trần Thiên Nam một câu:

“Tiểu tử ngươi phải cố gắng bồi đắp tình cảm với nha đầu Đỗ gia. Bọn ta có việc phải rời đi, không cần tìm làm gì, khi cần trở về ta sẽ trở về.”

“Thiên Nam, ngươi tự lo cho bản thân đấy, hừ!”

Đỗ Như Nguyệt khuôn mặt lạnh nhạt nói rồi cũng bay đi mất. Trần Thiên Nam ngơ ngác nhìn một hồi, vậy mà không còn ai ở bên cạnh hắn nữa. Nhìn xung quanh cây cối rậm rạp, âm u, xa xa lại vang lên tiếng yêu thú gầm gừ, hắn không khỏi rùng mình.

“Như Nguyệt tỷ, tỷ bỏ ta một mình ở đây, lỡ bị yêu thú ăn thịt thì sao? Tỷ chờ ta với!”

Đỗ Như Nguyệt khuôn mặt vẫn còn đỏ bừng, môi cắn chặt vào nhau, lẩm bẩm:

“Cho ngươi bị yêu thú ăn thịt luôn đi!”

Hiển nhiên là Đỗ Như Nguyệt giận dỗi vì bị Trần Thiên Nam chiếm tiện nghi. Trần Thiên Nam thở dài một hơi, đành cẩn thận dò xét xung quanh...

Tiểu Vàng cùng Tử Y đứng lơ lửng trên không trung, quan sát Trần Thiên Nam.

“Thôn Thiên, ngươi không sợ hắn bị mấy con vật nhỏ kia ăn thịt sao? Dù sao hắn mới chỉ là một tên nhóc miệng còn hôi sữa thôi mà.”

Tử Y lên tiếng, Tiểu Vàng khẽ nhếch mép nói:

“Có chúng ta ở bên cạnh thì làm sao hắn trưởng thành được chứ. Đi thôi, đợi khi nào chơi chán thì chúng ta quay lại, ta và ngươi đi chơi một vòng.”

Tử Y nhìn Tiểu Vàng rồi gật đầu. Trước khi đi, nó còn bắn một đạo đao ý lên người Trần Thiên Nam rồi mới cùng Tiểu Vàng rời đi, mở đầu cho một chuỗi cướp bóc ở Bắc Châu của một cường cẩu và một cường đao.

Trần Thiên Nam trong tay cầm hai khẩu AK-47, chạy như điên trong khu rừng rộng lớn. Đây là thứ vũ khí được xem là yêu thích nhất của hắn, còn một đống thứ lỉnh kỉnh trong tiểu thế giới mà Trần Thiên Nam vẫn chưa có thời gian thử nghiệm.

“Ầm ầm!” Ở phía xa xa có tiếng động lớn vang lên. Trần Thiên Nam hơi nhăn mặt, tự đánh giá lại bản thân: tu vi chỉ là Luyện Khí Kỳ tầng một, trang bị thêm hai khẩu AK-47 cũng chưa chắc đã có tác dụng khi đối phó với yêu thú. Chạy đến chỗ âm thanh chiến đấu vang lên, chẳng phải là tìm chết hay sao? Hắn định quay đầu chạy một hướng khác nhưng Trần Thiên Nam lại thay đổi ý định. "Phú quý hiểm trung cầu" là bài học Tử Y trưởng lão đã từng giảng giải, vì vậy Trần Thiên Nam liền hướng về phía âm thanh phát ra mà chạy tới.

Ở phía sau, Đỗ Như Nguyệt mày liễu khẽ nhíu lại, môi nhỏ cắn chặt vào nhau, nói khẽ:

“Tại sao ta lại phải lo lắng cho tên tiểu tử đó như vậy chứ?”

Rồi nàng cũng lặng lẽ theo sau. Khi đến gần chỗ phát ra âm thanh, Trần Thiên Nam nhảy lên một cây cao, cẩn thận quan sát phía trước. Ở phía trước là hai đám người đang đánh nhau. Nhìn trang phục, họ thuộc hai phe khác nhau: một bên là ba nữ nhân mặc lam y, một bên là bốn người, gồm cả nam và nữ, mặc hắc y. Tất cả đều là thiếu niên thiếu nữ khoảng 14-15 tuổi. Đám ba người thiếu nữ đã rơi vào thế hạ phong, trên người đã có không ít vết thương rỉ máu. Trần Thiên Nam khẽ cắn răng, quyết định làm anh hùng cứu mỹ nhân.

Nhưng chỉ cần nhìn khí thế của hai đám người, Trần Thiên Nam liền biết nếu bản thân mình mà nhảy ra, thế nào cũng bị người ta một kiếm chém chết. Vì vậy, hắn bắt đầu suy nghĩ tính toán. Ý thức chìm vào trong tiểu thế giới, các thứ linh tinh bày đầy trên mặt đất. Ánh mắt Trần Thiên Nam chạm vào một khẩu súng trường dài có ống ngắm ở phía trên, hắn khẽ nhếch miệng, lôi m���t khẩu AWM từ trong tiểu thế giới ra.

Nằm dài trên cành cây, hắn đặt khẩu AWM dọc theo đó. Đưa mắt nhìn vào ống ngắm, điều chỉnh một hồi, hắn vẫn chưa dám bóp cò. Hai đám người đang đánh nhau loạn xạ, Trần Thiên Nam sợ sẽ bắn nhầm người.

“Vũ Tử Hoa, yêu nữ các ngươi hôm nay nộp mạng ở đây đi!”

Một thiếu niên đánh bay một cô gái, tay lấy ra một lá bùa, chuẩn bị niệm chú. Trần Thiên Nam thấy đối phương đứng yên, liền nhanh chóng ngắm vào vai hắn rồi bóp cò.

“Pằng!”

Viên đạn từ nòng súng xé gió, nhanh như chớp lao đi. Thiếu niên đang định kích hoạt bùa chú thì vai cảm thấy đau đớn dữ dội, cả người bị bắn văng ra sau, kêu lên thảm thiết. Ba người còn lại thấy thiếu niên bị đánh lén liền lập tức lùi lại bảo vệ hắn, vẻ mặt cảnh giác hô lên:

“Là kẻ nào dám đánh lén người của Thiên Sơn Tông ta?!”

Trần Thiên Nam vui vẻ không ngờ tới uy lực của súng lại mạnh đến vậy, có thể bắn xuyên người một tu sĩ Nhị Phẩm. Hắn liền di chuyển ống ngắm về một người khác rồi bóp cò.

“Pằng!”

Một thiếu niên khác ngã lăn ra đất, trên bắp chân có một lỗ máu. Hai người còn lại lập tức vội vàng cõng hai người bị thương bỏ chạy. Nhóm ba nữ nhân nhìn nhau, cũng không hề đuổi theo mà chắp tay nói:

“Đa tạ tiền bối đã cứu giúp! Không biết ngài có tiện lộ diện để chúng ta cảm tạ không ạ?”

Trần Thiên Nam vác súng nhảy xuống từ trên cây. Đúng là hắn đang cần tìm hiểu xem nơi này là ở đâu, là chỗ nào của Nam Châu, và hắn còn phải tìm đường trở về Nam Thiên Tông. Thấy Trần Thiên Nam bước ra, cả ba nữ nhân ánh mắt lóe lên một cái, rồi tươi cười chắp tay nói:

“Đa tạ sư huynh đã cứu giúp!”

Trần Thiên Nam phất phất tay, cười nói:

“Chỉ là tiện tay thôi mà. Cho tiểu đệ hỏi một chút, đây là chỗ nào của Nam Châu vậy?”

Ba nữ nhân nhìn nhau rồi cười, đáp:

“Ở đây là Bắc Châu, nơi này là Thập Vạn Đại Sơn.”

Trần Thiên Nam nghe xong thì sững sờ. Nơi này lại là Bắc Châu! Trời đất ơi, không ngờ lại lạc xa đến như vậy. Để trở về Nam Châu cần phải vượt qua Đông Hải mênh mông. Nghĩ đến thôi, Trần Thiên Nam cũng cảm thấy chán nản, với thực lực hiện tại của hắn, muốn trở về e là không thể.

Từng câu chữ trong bản văn này đều là thành quả lao động nghiêm túc và thuộc quyền sở hữu của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free