(Đã dịch) Nam Đế - Chương 25: Nam Bê Đê
Vừa bước vào cung điện, không gian liền thay đổi. Trần Thiên Nam ngơ ngác nhìn quanh. Đây là một hang động đỏ sẫm, một cảm giác cổ xưa, năm tháng bao trùm. Một người đàn ông phong thái tiên nhân đạo cốt, mặc thanh y trắng, gương mặt tuấn tú, đôi mắt đặc biệt có thần. Cả người ông bình dị, không hề có chút khí tức của tu chân giả.
“Nhân Đế, chúng ta đã thất bại.”
Tiểu Vàng ngồi trên vai Trần Thiên Nam, nhìn người trước mắt thở dài nói. Trần Thiên Nam thì há hốc miệng. Trước mặt hắn vậy mà lại là Nhân Đế, kì tài tuyệt thế đã sáng tạo ra Thôn Thiên Huyền Công. Nhưng chẳng phải Tiểu Vàng đã nói là Nhân Đế đã chết rồi sao, tại sao bây giờ lại xuất hiện ở đây?
“Haha, vậy đây chính là kẻ cuối cùng. Ta chỉ là một tia tàn hồn lưu lại nơi đây mà thôi, chính là để đợi ngươi đó.”
Đạo thân ảnh như nhìn thấu suy nghĩ trong đầu Trần Thiên Nam, cười lớn, giọng nói vang như chuông đồng vọng khắp hang động. Tiểu Vàng ánh mắt lóe lên những tia sáng, khẽ mở miệng chó nói:
“Có lẽ hắn chính là cơ hội cuối cùng rồi.”
Trần Thiên Nam còn chưa hiểu gì thì đạo thân ảnh phất tay, lập tức hắn biến mất trong hang động. Sau đó, đạo thân ảnh quay sang nhìn Đỗ Như Nguyệt, ánh mắt như nhìn thấu tất cả. Ông chắp tay sau lưng, bật cười nói:
“Là một nha đầu mang Thiên Linh Thể, thú vị. Gặp nhau là hữu duyên, vậy ngươi hãy tu luyện tốt bộ Đạo Kiếm này đi.”
Nói xong, một tia sáng lóe lên bắn vào mi tâm Đỗ Như Nguyệt. Mãi một lúc sau, nàng mới bừng tỉnh, chắp tay nói:
“Đa tạ tiền bối.”
Đạo nhân ảnh phất tay, Đỗ Như Nguyệt cũng bị đưa đi. Bấy giờ, chỉ còn đạo nhân ảnh cùng Tiểu Vàng đối diện nhìn nhau.
“Sự cố gắng của chúng ta cuối cùng cũng chỉ là vô ích.”
Đạo nhân ảnh thở dài nói. Tiểu Vàng há miệng chó như định nói gì đó, rồi lại thôi. Rất lâu sau, Tiểu Vàng mới ánh mắt lập lòe nói:
“Ta đến để lấy nó, hắn là cơ hội cuối cùng rồi.”
Đạo nhân ảnh gật đầu, ánh mắt như nhìn xuyên qua vạn cổ, rồi thân thể dần dần tiêu tán trong thiên địa, chỉ còn lại âm thanh vang vọng, quanh quẩn trong hang động:
“Thôn Thiên, có lẽ cả ta và ngươi đã sai.”
Tiểu Vàng ngẩn ra, hai hàng nước mắt lăn xuống, miệng lẩm bẩm:
“Không, chúng ta không sai…”
Trần Thiên Nam lúc này đang ngơ ngác không biết bản thân đang ở đâu, chỉ thấy xung quanh là những đám tinh vân đủ màu sắc, thỉnh thoảng lại lóe sáng như những vì sao. Hắn ngồi xếp bằng giữa các đám tinh vân. Hắn không biết bản thân phải làm gì. Rõ ràng là Nhân Đế đã đưa hắn đến đây mà không nói một lời nào. Chẳng biết phải làm gì tiếp theo, Trần Thiên Nam đành thử vận Thôn Thiên Huyền Công để tu luyện. Điều khiến hắn vui mừng là những đám tinh vân này lại bị hút vào cơ thể hắn. Trần Thiên Nam cứ thế tiếp tục tu luyện, hấp thu dần dần những đám tinh vân đủ màu sắc xung quanh. Càng lúc, không gian lại càng xuất hiện thêm nhiều tinh vân.
Trần Thiên Nam nội thị đan điền, hắn thấy những đám tinh vân sau khi chui vào không hòa nhập vào vòng xoáy linh lực mà chúng lại hình thành tám vòng xoáy riêng biệt, bao quanh vòng xoáy linh lực chính ở giữa. Trần Thiên Nam đành mặc kệ, tiếp tục điên cuồng vận chuyển Thôn Thiên Huyền Công hấp thu tinh vân đủ màu sắc.
…
Ở bên ngoài, Đỗ Như Nguyệt sau khi được đạo nhân ảnh truyền thụ Đạo Kiếm liền chìm đắm trong tu luyện. Trong một khu rừng, kiếm trong tay nàng không ngừng vung lên, chém ra những kiếm ảnh ngập trời. Lúc thì mạnh mẽ bá đạo như chim ưng, như mãnh hổ, lúc lại êm đềm tựa nước mùa thu…
Tiểu Vàng thì nằm ườn trên một ngọn cây, lười biếng ngủ say. "Phì phì", một con rắn toàn thân đen sì, to như bắp đùi người trưởng thành, vắt vẻo đu xuống từ tán cây, thò thụt chiếc lưỡi nhằm về phía Tiểu Vàng, rồi nhanh như chớp há miệng đớp.
“Một con rắn nhỏ cũng định ăn thịt bổn cẩu, muốn chết!”
Tiểu Vàng nhìn con rắn, như thể nó đã là một món ngon chín vàng ươm, rồi cảm thán. Sau đó, nó há miệng chó, nuốt chửng con rắn vào bụng, ợ một tiếng rồi ngáp ngắn ngáp dài, lại ngủ tiếp.
Ba năm sau.
Trần Thiên Nam sau khi hấp thu đám tinh vân màu sắc cuối cùng thì hai mắt mở bừng. Trên mặt hắn hiện lên vẻ quái dị. Trong đan điền của hắn bây giờ, ngoài vòng xoáy linh lực còn có tám viên ngọc tròn nhỏ, mỗi viên một màu riêng biệt, đứng im bất động, vây quanh vòng xoáy linh lực. Trần Thiên Nam đang tò mò ngắm nhìn tác dụng của những viên màu sắc này thì đột nhiên một cảm giác đau nhói ở mông khiến hắn bừng tỉnh.
“Ui za, đau chết mất!”
Nhìn quanh, Trần Thiên Nam thấy mình đã trở lại trong hang động. Hắn ôm mông lồm cồm bò dậy thì nghe tiếng Tiểu Vàng vang lên:
“Ba năm trời, cũng không sai biệt mấy. Mau đi ra ngoài.”
Trần Thiên Nam ngẩn ra. Vậy mà thời gian đã trôi qua ba năm. Ba năm ròng rã chỉ để hấp thu đám tinh vân đủ màu sắc mà chẳng biết công dụng gì, khiến Trần Thiên Nam như nuốt phải bùa, trong lòng đắng ngắt. Nếu dùng ba năm đó để tu luyện, có lẽ hắn đã đạt tới Trúc Cơ Trung Kỳ, thậm chí là Hậu Kỳ rồi cũng nên. Ôm cái mông đau, khập khiễng bước ra ngoài, hắn thấy từ xa trên bãi cỏ, Đỗ Như Nguyệt trong bộ váy đỏ kỳ lạ, đi chân trần, tay cầm kiếm đang múa. Trần Thiên Nam ngẩn người nhìn. Nàng không còn che mặt, để lộ gương mặt hoàn mỹ, toàn thân toát ra một mị lực khiến bất kỳ nam nhân nào cũng phải rung động. Trần Thiên Nam cũng không ngoại lệ, tim hắn đập nhanh hơn bình thường rất nhiều.
“Tiểu Nam, có phải đẹp lắm không?”
Giọng nói vang lên bên cạnh làm Trần Thiên Nam giật mình. Quay sang, hắn thấy Tiểu Vàng đang ngồi trên vai mình, mắt chó khẽ nháy, miệng chó nhếch lên vẻ trêu chọc, khiến hắn xấu hổ quay đi.
“Tiểu Nam, nha đầu Đỗ gia không thoát khỏi tay ngươi đâu. Ngươi cứ mạnh dạn tỏ tình đi, rồi sinh một tiểu hài tử để bổn cẩu dẫn đi tung hoành thiên hạ.”
Trần Thiên Nam mặt đỏ bừng bừng không biết phải nói gì thì Đỗ Như Nguyệt đã bay đến trước mặt, cười nói:
“Thiên Nam, ngươi xong rồi sao?”
Trần Thiên Nam e thẹn gật đầu. Tiểu Vàng thì nhếch miệng, ánh mắt lộ vẻ khinh bỉ trước bộ dạng của Trần Thiên Nam. Là một nam nhân mà lại e thẹn thế này, suýt nữa làm Tiểu Vàng ngất xỉu. Nó liền nhảy xuống khỏi vai hắn.
“Chúng ta ra ngoài thôi.”
Đỗ Như Nguyệt kéo tay Trần Thiên Nam rồi cùng bay theo Tiểu Vàng. Khuôn mặt Trần Thiên Nam vốn đã đỏ bừng nay lại càng thêm đỏ. Tiểu Vàng bay ở phía trước, mắt chó đảo qua đảo lại, nhìn hắn, miệng chó lẩm bẩm:
“Theo ngôn ngữ mà thằng nhóc Đức Minh dạy, thì nên gọi tiểu tử Thiên Nam là gì nhỉ? À, là Nam bê đê! Chính là cái bộ dạng ẻo lả đấy, haizzz.”
Tiểu Vàng mở cửa đá, cả ba bay ra ngoài. Sau đó, nó giơ chân chó giẫm lên cánh cửa đá thêm một lần. Lập tức, cả không gian rung chuyển ầm ầm. Sau vài hơi thở, trước mắt Tiểu Vàng lơ lửng một quả cầu nhỏ (có hình dáng như Trái Đất nhìn từ vũ trụ). Nó ném quả cầu về phía Trần Thiên Nam. Quả cầu lập tức chui tọt vào đầu Trần Thiên Nam, biến mất. Hắn kêu oai oái:
“Tiểu Vàng, ngươi nhét tiểu thế giới vào đầu ta?”
Tiểu Vàng không nói gì, nhảy thẳng lên phi kiếm mà Đỗ Như Nguyệt vừa tế ra. Thấy Tiểu Vàng không nói, Trần Thiên Nam cũng đành bất lực nhảy lên phi kiếm. Sau đó, cả ba người lao vụt lên bầu trời, để lại phía sau một bí ẩn.
Truyen.free hân hạnh mang đến bạn bản chuyển ngữ hoàn chỉnh này.