(Đã dịch) Mộng Ngã - Chương 9: Vòng 2
Sau khi Ngưu Thiết bốc thăm chia cặp, thật trùng hợp, trận đầu tiên lại là cuộc đối đầu giữa hai huynh đệ Doanh Bang. Không nằm ngoài dự đoán, Yến Yến bị loại; tuy thực lực của nàng không tệ nhưng vẫn kém hơn sư huynh Doanh Nhất một bậc. Các cặp tiếp theo lần lượt là Ngưu Dũng đấu với Triệu Tuấn của Triệu Bang, và Triệu Liệt của Triệu Bang đối đầu một thiếu niên đến từ thế lực ngoài Ngũ Bang. Dù gây ra đôi chút khó khăn cho Ngưu Dũng, cuối cùng Triệu Tuấn của Triệu Bang vẫn thất bại. Thực lực của Ngưu Dũng này thậm chí còn cao hơn Ngưu Phong, khiến Dạ Vũ thầm tính toán xem liệu mình có thể thắng được kẻ này hay không. Trận tiếp theo, Triệu Liệt cũng thuận lợi giành chiến thắng như dự kiến.
Trận đấu thứ tư có lẽ là trận tẻ nhạt nhất vòng này, tương tự như vòng đầu, lại là một cuộc huynh đệ tương tàn của Lưu Bang. Mọi người ban đầu còn hồ hởi, phấn khích muốn xem cảnh người nhà đối đầu sẽ diễn ra thế nào. Ai ngờ, một người đã trực tiếp đầu hàng, nhường quyền đi tiếp cho người còn lại. Tất nhiên, đám đông có lời ra tiếng vào, cho rằng rõ ràng đây là một cách giành chiến thắng mà không tốn sức, bảo toàn thể lực để có lợi thế ở vòng đấu tiếp theo. Tuy nhiên, vì quy định trận đấu không cấm điều này, thiếu niên Lưu Võng của Lưu Bang nghiễm nhiên hợp lệ tiến vào vòng sau.
Sau khi bốn cặp đấu kết thúc, cặp còn lại hiển nhiên là trận đấu giữa Dạ Vũ và thiếu nữ Linh Linh của Mộc Bang.
“Không phải chứ, cái tên vô liêm sỉ kia lại gặp được Linh tiểu thư. Lẽ ra hắn phải gặp Doanh Nhất mới phải!”
“Chết tiệt, sao kẻ xấu lúc nào cũng thuận lợi thế? Thế này thì khác nào để hắn vào thẳng vòng trong cho rồi!”
“May mắn cũng là một loại thực lực đấy. Có người muốn được như hắn cũng chẳng thể!”
Dạ Vũ im lặng. Lúc này, hắn cũng chẳng buồn quan tâm người khác nói gì về mình. Hôm nay, hắn đã ngộ ra một điều: nếu không thể lôi kéo người khác về phe mình như Ngưu Bản, thì tốt nhất đừng để họ có ý muốn chém giết mình. Linh Linh bước lên chiến đài, ánh mắt lộ rõ vẻ khó chịu khi nhìn hắn. Dạ Vũ có lẽ cũng đoán được nguyên nhân: trang phục và vẻ ngoài có phần rách nát của hắn, cộng thêm hành động thiếu quân tử vừa rồi, đã khiến hắn mất điểm trong mắt nàng. Nhưng hắn cũng chẳng bận tâm. Những kẻ từng nếm mùi chém giết như hắn thì những tiểu cô nương còn "vắt mũi chưa sạch" như nàng làm sao có thể hiểu thấu. Họ vẫn bị đánh lừa bởi cái mác quân tử, chính nghĩa, trong khi sự thật là những kẻ quân tử chân chính đã chết hết cả rồi.
“Đấu với ngươi thật là ô uế cho ta!”
“Ồ, ta không biết mình đã làm gì đắc tội với nàng sao?”
“Nàng? Ngươi cũng xứng đáng gọi ta như thế sao? Nhìn ngươi bên ngoài đã rác rưởi, không ngờ bên trong còn thối tha đến vậy!”
“Nếu đấu với ta khiến tiểu thư vấy bẩn đến vậy, chi bằng tiểu thư cứ trực tiếp đầu hàng. Vừa giúp nàng tránh phải tiếp xúc với loại người như ta, lại vừa khiến ta có thêm chút tài nguyên tu luyện khi được vào vòng trong.”
“Tài nguyên tu luyện? Hừ! Đúng là nghèo đến phát rồ rồi! Đây là cuộc tranh tài giữa những thiếu niên anh hùng, nơi họ tranh đấu để cùng nhau cải thiện bản thân. Được chiến đấu với những đối thủ xứng tầm là niềm khao khát của họ, trong khi ngươi thì chỉ biết nghĩ đến tài nguyên tu luyện! Đúng là hèn từ trong ra ngoài! Ta thật sự không có hứng thú đối đầu với loại người như ngươi. Ta, Linh Linh, xin rút khỏi trận chiến!”
Lập tức, nàng quay mặt về phía Ngưu Thiết, tuyên bố rút lui. Đám đông bên dưới thấy vậy, càng mắng chửi Dạ Vũ thậm tệ, thầm ghen tị sao cái tên này lại có vận khí "cứt chó" đến vậy mà cứ may mắn qua vòng. Dạ Vũ nghe những lời nàng ta nói chỉ biết nhíu mày. Lý lẽ của nàng ta nghe qua thì có vẻ rất thuyết phục, cao quý. Nhưng nếu tiểu thư nhỏ này cũng như hắn, đến cả mạng sống ngày mai còn không biết có giữ được hay không, phải lo tích cóp từng chút một, từ da lông của yêu thú cho đến tận xương cốt cũng không bỏ sót để đổi lấy nguyên thạch, thì chắc đã không mạnh miệng được như vậy. Thiếu niên anh hùng tranh tài? Nhưng nếu không có thế lực gia tộc phía sau bồi dưỡng, liệu có thể trở thành anh hùng để mà tranh tài được không?
Đám đông tất nhiên không thể nghe rõ cuộc hội thoại giữa hắn và Linh Linh, nhưng nó lại không thể thoát khỏi thính lực của các Bang chủ Ngũ Bang. Bốn người còn lại không rõ phản ứng ra sao, nhưng Mộc Bang chủ Mộc Tề thì lại thất vọng trong lòng. Bản thân hắn khi gây dựng cơ đồ ở đây đã hết sức khó khăn. Thực lực không mạnh, nhưng nhờ vào tài luyện đan, bào chế thuốc cùng tài ăn nói khôn khéo, sau bao trở ngại, hắn mới có được chỗ đứng ở Cự Phong thành này. Tuy nói Mộc Bang của hắn được bốn bang kia coi trọng, nhưng thực chất vẫn là "nương gió mà xoay chiều", khéo léo dựa vào sự kìm kẹp lẫn nhau giữa bốn bang để bảo vệ sự an toàn cho Mộc Bang. "Con gái mình sống trong nhung lụa từ nhỏ nên sinh ra kiêu ngạo, không hiểu thế sự. Từ nay, ta cần phải dạy bảo lại nó nhiều hơn rồi," hắn thầm nghĩ.
Sau vòng đấu vừa qua, các tiểu bối được nghỉ một canh giờ để phục hồi nguyên lực. Đây cũng là lúc cuộc tranh tài đi vào hồi kết. Chỉ chờ có thế, các nhân vật "tai to mặt lớn" lại có cơ hội thỏa mãn "máu đỏ đen" của mình.
“Bốn vị, ta thiết nghĩ còn vài vòng nữa mới biết ai là kẻ đứng đầu. Thời gian chờ đợi đám tiểu bối hồi phục cũng khá lâu, chi bằng chúng ta cá cược với nhau xem kẻ nào sẽ vào vòng cuối, kẻ nào sẽ giành quán quân?” – Mộc Tề không giấu nổi vẻ hào hứng.
“Vẫn nguyên tắc cũ. Không biết Mộc Bang chủ có kỳ vọng vào ai?” – Ngưu Bản trả lời.
“Ta đặt cược vào Doanh Nhất.”
“Ha ha ha, Mộc Tề ngươi cũng có lòng tin vào nhi tử của ta sao? Thế thì người làm cha như ta đây sao lại không tin tưởng vào nhi tử của mình được! Ta cũng cược vào nó... Mà Ngưu Bang chủ, không biết Ngưu Bản ngươi có lòng tin vào nhi tử mình không vậy?” – Doanh Tà quay sang đá đểu Ngưu Bản.
Ngưu Bản thầm chửi trong lòng. Tên Doanh Tà này rõ ràng đang ép mình vào thế khó, nhưng hắn biết thực lực của nhi tử mình, nên vẫn còn phân vân khó xử. Đúng lúc đó, Lưu Tô lên tiếng.
“Ta cũng đặt cược vào nhi tử của mình, Lưu Võng.”
“Ngưu Bản, đến Lưu Bang chủ cũng có lòng tin vào nhi tử mình, ngươi lại không tin ư?”
Ngưu Bản tối sầm mặt mũi. Thua thiệt chút nguyên thạch không phải là vấn đề với hắn, nhưng việc để người khác điều khiển thì lại chạm vào vảy ngược của hắn. Bây giờ, đặt cược vào Doanh Nhất khác nào làm cho Doanh Tà đắc ý. Mà đặt cược vào Ngưu Dũng thì lại cũng vừa đúng ý của Doanh Tà.
“Ta đặt cược vào tiểu bối Lưu Võng.” – Ngưu Bản nói cho xong chuyện.
“Ta, Triệu Quốc, cũng đặt cược vào tiểu bối Lưu Võng.”
Ngưu Bản tỏ ra khá bất ngờ. Hắn không nghĩ mình đặt cược vào Lưu Võng chỉ vì không muốn Doanh Tà đắc ý, mà Triệu Quốc này lại cũng đặt cược giống hắn.
“Không biết Lưu Võng này có gì đặc biệt mà Triệu Bang chủ cũng có niềm tin vào hắn vậy?”
“Ta đã từng thấy qua thực lực chân chính của Lưu Võng này. Chỉ là cảm thấy hắn có khả năng đánh bại được Doanh Nhất, muốn thử chút vận may mà thôi.”
Ngưu Bản nghe vậy, sắc mặt thay đổi hẳn. Hắn quay sang cười nhạt với Doanh Tà.
“Doanh Tà, có vẻ như nhi tử của ngươi cũng không phải kiểu vô địch thiên hạ như lời đồn đâu nhỉ?”
Tuy Ngưu Bản nói thế nhưng Doanh Tà cũng chẳng để vào tai. Hắn tuyệt đối tin tưởng vào thực lực của nhi tử mình, thậm chí còn có ý định tăng khoản tiền cá cược, muốn chơi một vố lớn. Nhưng không ngờ, sứ giả của Vân Tông cũng muốn tham gia.
“Không biết Ngũ vị Bang chủ có thể cho Liễu mỗ tham gia cá cược không?”
“Liễu đại nhân cũng có hứng thú sao? Tất nhiên là được rồi. Không biết Liễu đại nhân cảm thấy tiểu bối nào có khả năng giành chiến thắng, là Lưu Võng của Lưu Bang hay Doanh Nhất?”
“Ha ha ha, e rằng sẽ làm Doanh Bang chủ và Lưu Bang chủ thất vọng rồi. Ta đặt cược vào thiếu niên Dạ Vũ kia.”
Năm người nghe vậy đều trở nên hết sức tò mò. Vị Liễu đại nhân này thực lực đã đạt tới Huyền Đan, đây không phải chuyện để đùa. Một người có thực lực như hắn thì khả năng nhìn người cũng khác biệt. Lần trước, rõ ràng hắn cũng nói thiếu niên Dạ Vũ kia sẽ thắng, và quả nhiên là như vậy. Năm vị Bang chủ lúc này lại càng cẩn thận đánh giá Dạ Vũ thêm một lần nữa. Không chừng, hôm nay hắn sẽ lại tạo nên bất ngờ.
Sau thời gian một nén hương để lấy lại thể lực, Ngưu Thiết lại tiến hành bốc thăm chia cặp.
“Lưu Võng đấu với Doanh Nhất!”
“Ngưu Dũng đấu với Triệu Liệt!”
“Vì vòng này chỉ có năm người, nên ai may mắn không phải bốc thăm sẽ trực tiếp vào vòng sau!”
“Cái gì? Nói như thế chẳng phải tên tiểu tử kia không cần đánh cũng thắng sao?”
“Con mẹ nó, đúng là vận khí cứt chó mà!”
“Tên này kiếp trước chắc phải tích nhiều công đức lắm đây.”
“Phúc bất trùng lai họa vô đơn chí, nhưng đây là tận hai lần may mắn rồi! Sao không trao giải cho hắn luôn đi? Cứ tình hình này, vòng sau có ba người hắn cũng được vào trực tiếp luôn rồi!”
Mọi người nghe Ngưu Thiết phân cặp xong không khỏi mắng chửi Dạ Vũ, cho rằng hắn không có thực lực mà lại thuận lợi tiến sâu. Nhưng hắn lại không nghĩ thế, vì may mắn cũng là một loại thực lực. "Có giỏi thì các người cứ may mắn được như ta đi," hắn thầm nghĩ. "Tự nhiên nguyên thạch lại đổ xuống đầu!"
Nhưng qua sự việc hôm nay, Dạ Vũ cũng nhận ra một điều: nhóm người Ngũ Bang dù mình có ra sao đi nữa cũng không mảy may ý kiến, chỉ những kẻ thuộc thế lực phụ thuộc mới có lời ra tiếng vào.
Rõ ràng, thân thế Dạ Vũ cũng giống như những kẻ đó, nhưng hắn lại có cơ hội thể hiện mình hơn, nên ngay lập tức những kẻ này nảy sinh đố kỵ. Trong khi đó, đối thủ của những thiếu niên thuộc Ngũ Bang như Lưu Võng cũng đầu hàng, thì những kẻ này lại coi đó là điều hiển nhiên. Nếu bản thân chỉ vượt trội hơn kẻ khác chút ít, kẻ đó sẽ tìm cách hạ bệ ngươi để không cảm thấy mặc cảm tự ti. Họ không chấp nhận thực tại rằng dù xuất phát điểm như nhau, người ta lại vượt lên trên, không chấp nhận rằng bản thân mình kém cỏi. Nhưng nếu ngươi vượt trội hơn kẻ đó quá nhiều, ngay lập tức kẻ kia lại quay sang tôn sùng ngươi, để tự an ủi bản thân rằng mình tôn sùng một người mạnh mẽ như thế, mình noi gương một kẻ giỏi giang như thế, thì bản thân mình cũng không tầm thường, mình cũng có tiềm năng mạnh mẽ tương tự. Nhận ra sự thật này, Dạ Vũ chỉ cười nhạt trong lòng. Đúng là lòng người.
Trận tiếp theo: Ngưu Dũng chiến Triệu Liệt. Triệu Liệt cầm thương, lạnh lùng bước lên, nhìn Ngưu Dũng một cách khinh thường.
“Ngưu Dũng, ta sẽ đánh bại ngươi để trả món nợ ngươi đã loại huynh đệ ta!”
Triệu Liệt này quả có tư cách để nói những lời đó, Dạ Vũ thầm tính toán trong lòng. Hắn đã từng thấy Triệu Tuấn ra tay với Quá Trư, đó rõ ràng là một đòn Phá. Triệu Liệt này nghe nói thực lực còn cao hơn đệ đệ mình. Ván này, e rằng Ngưu Dũng "lành ít dữ nhiều".
“Bớt nói lời thừa thãi.”
Ngưu Dũng cũng chẳng nhiều lời. Hắn đã biết rõ thực lực của đối phương, vừa ra tay đã dùng toàn lực: “Bạo Đao!”
“Vong Thương!” Triệu Liệt cũng hét lớn.
“Vong Thương đối đầu Bạo Đao, hôm nay ta được mở rộng tầm mắt rồi!”
“Đánh hay lắm, càng vào những vòng đấu cuối càng gay cấn!”
“Đánh như thế mới gọi là đánh, ai như cái tên "cứt chó" kia!”
“Theo huynh ai sẽ thắng?”
“Trận đấu của hai thiên tài thật khó mà nói.”
Đám đông không ngừng hò hét, bàn tán, đưa ra dự đoán của mình. Long Nhất cũng nằm trong số đó, hắn quay lại hỏi hai tiểu đệ của mình.
“Theo hai đệ, ai sẽ giành chiến thắng trận này?”
“Trận này khó mà nói trước được, nhưng theo đệ nghĩ Ngưu Dũng sẽ giành thắng lợi.”
“Thế còn Vũ đệ, đệ cho ai sẽ giành chiến thắng?”
“Đệ nghĩ sẽ là Triệu Liệt. Bạo Đao là công pháp mạnh nhưng chỉ mạnh ở những tầng cuối, tức là, ở cấp độ chiến đấu của Ngưu Bản thì Bạo Đao mới phát huy hết tác dụng. Còn Vong Thương thì ngược lại, ở những tu vi ban đầu, Vong Thương thi triển tiêu hao ít nguyên lực mà lực sát thương lại quá mạnh so với lực phòng thủ của Huyền Khí. Ở tu vi Huyền Khí, Triệu Bang có thể vô địch trong Ngũ Bang, nhưng lên Huyền Cơ, mọi sự thay đổi hoàn toàn. Đó cũng là nguyên nhân Triệu Bang lại xếp hạng cuối trong Ngũ Bang.”
Long Nhất cũng có cùng suy nghĩ với Dạ V��. Hắn đã từng giao thủ với người của Triệu Bang và nhận thấy mức độ khó khăn hơn rất nhiều so với người của Ngưu Bang. Theo lý mà nói, Triệu Bang phải mạnh hơn, nhưng thực tế thì ngược lại. Xếp hạng chiến lực tổng thể của bang lại bị ảnh hưởng bởi những người như Ngưu Bản, kẻ vẫn là vô địch ở Cự Phong thành này.
Không ngoài dự đoán của Dạ Vũ và Long Nhất, Ngưu Dũng nhanh chóng bị đả bại. Bạo Đao, dù được xuất chiêu ngay từ đầu, đã không chiếm được thế thượng phong so với Vong Thương. Càng đánh, Ngưu Dũng càng rơi vào thế hạ phong; động tác của hắn rõ ràng ngày càng chậm chạp vì tiêu hao quá nhiều nguyên lực. Ngược lại, Triệu Liệt càng đánh càng hăng, liên tiếp dồn ép khiến đối phương phải đầu hàng chỉ trong vòng nửa nén nhang. Trận đấu này đã tạo nên một không khí kích động thực sự, khiến người xem càng háo hức chờ đợi trận đấu kế tiếp.
Lưu Võng và Doanh Nhất bước lên chiến đài, hai mắt nhìn nhau tóe lửa, hận không thể ăn tươi nuốt sống đối phương.
“Doanh Nhất, ta nghe ngươi là đệ nhất thiên tài trong cùng lứa tuổi. Hôm nay mới được thử sức, không biết có được như lời đồn hay lại thuộc kiểu: Ăn như rồng cuốn, Nói như rồng leo, Làm như mèo mửa.”
“Lưu Võng, Lưu Bang, hừ! Chỉ là một cái tên nằm dưới chân ta mà thôi!”
Doanh Nhất vốn tính tình cao ngạo, cộng thêm thực lực của hắn, ở tầm tuổi này, hắn đúng là không để ai vào mắt. Hắn chỉ trả lời qua loa vài câu, rồi vung kiếm chém tới Lưu Võng.
Lưu Bang này vốn xuất thân từ đám ăn mày, tụ tập lại với nhau thành hội, lập ra Lưu Bang. Vũ khí của bang là cây trượng bằng hắc thiết, mà lực sát thương của vũ khí này lại tùy thuộc khá nhiều vào nhục thân của người dùng. Qua đó cũng có thể thấy được Lưu Võng này tu luyện lực lượng thân thể không phải hạng vừa.
Đoản kiếm và thiết trượng va vào nhau, cánh tay cả hai người đều rung lên bần bật. Lực phản lại khiến cả Doanh Nhất và Lưu Võng đều nhíu mày vì đau. Doanh Nhất có lẽ là người ngạc nhiên nhất, bởi tu vi hắn đã đạt tới Huyền Khí ngũ giai đỉnh, chỉ một chút nữa là sẽ tới lục giai. Phương pháp chiến đấu của Doanh Nhất từ trước tới nay rất đơn giản: nếu gặp đối thủ yếu, hắn sẽ dồn sức chém chết ngay từ những chiêu thức đầu; nếu đối thủ khó chơi, Doanh Nhất sẽ dùng Phá Kiếm của mình, mỗi lần ra chiêu đều buộc đối thủ phải dùng sức nhiều hơn để chống đỡ, dựa vào tu vi cao để đè ép đối phương đến kiệt sức. Lần này, hắn vốn tính toán giải quyết sớm Lưu Võng, không ngờ đối thủ lại khó chơi đến vậy.
Lưu Võng cũng thầm nhíu mày. Hắn đã nghe nói về thực lực của Doanh Nhất này, không ngờ mình dùng hết sức của nhục thân và tu vi cũng chỉ ngang cơ với đối thủ. Đây quả thực là một trận chiến gian nan.
Cả hai người, sau vài đòn thế giao thủ, đã nhận biết được sức mạnh thật sự của đối thủ. Doanh Nhất cậy vào tu vi và khả năng điều khiển Nguyên Lực để thực hiện Phá chiêu của mình, còn Lưu Võng cậy vào sức mạnh nhục thân. Hai bên cứ thế giằng co hơn một phần ba nén nhang mà vẫn chưa ai tạo ra được lợi thế, chỉ còn chờ xem ai sẽ là người kiệt sức trước.
Dạ Vũ đúng là không muốn xem kiểu chiến đấu này. Hắn muốn đối thủ lộ hết bài vở, nên nói vọng từ phía dưới lên: “Các người đánh nhau thế này thì đối thủ vòng sau như ta sẽ rất hưởng lợi. Tốt nhất là nên quyết đấu nhanh thôi!”
Cả Doanh Nhất và Lưu Võng quả thực cũng có suy nghĩ như thế, liền quyết định bung sức.
“Ngũ Căn Phá Kiếm!” Doanh Nhất hô lên, lùi lại một trượng để lấy thế và tụ nguyên lực. Đoạn Kiếm của Doanh Nhất lúc này như bốc hỏa, từng luồng nguyên lực bao lấy thân kiếm rồi bất ngờ biến mất. Đúng lúc này, Lưu Võng cũng lùi lại, rõ ràng đang chuẩn bị thế thủ “Áp Thiên Cẩu Bối”. Áp Thiên Cẩu Bối là công pháp phòng thủ hoàn chỉnh của Lưu Bang, tùy vào từng tư thế đỡ đòn mà làm giảm lực sát thương của đối thủ, khá giống với Bạo Đao của Ngưu Bang nhưng lại mang hướng phòng thủ.
Doanh Nhất bất ngờ xông tới tấn công như vũ bão, đòn nào đòn ấy khiến Lưu Võng xây xẩm mặt mày, cổ tay trẹo đi vì phản lực. Nếu nhìn qua, kiếm pháp này hết sức bình thường. Nhưng với Huyễn Pháp, nó không qua nổi mắt của Dạ Vũ. Mỗi đòn chém ra của Doanh Nhất, nếu nhìn bề ngoài, không hề có chút nguyên lực nào truyền vào trong kiếm. Nhưng với tinh thần lực quan sát thì lại khác: khi kiếm chém xuống, vào lúc va chạm với vũ khí đối thủ, bằng cách nào đó, nguyên lực bất ngờ tạo thành Phá tại điểm va chạm của hai vũ khí. Hay nói cách khác, chém đòn nào dùng Phá đòn đó. Khống chế nguyên lực như vậy giúp giảm tối đa sự tiêu hao không cần thiết, hơn nữa, việc chỉ tập trung nguyên lực vào một điểm khiến Phá của Doanh Nhất tạo ra lực sát thương cực lớn.
Phát hiện ra điểm này không khỏi khiến Dạ Vũ kinh ngạc. Hắn đánh giá Doanh Nhất lên một cấp độ hoàn toàn khác, quả thật trình độ khống chế nguyên lực đã tới bước này. Không hổ danh là đệ nhất thiên tài trong cùng trang lứa.
Lưu Võng tuy rơi vào thế hạ phong nhưng vẫn gắng gượng. Chân tay hắn nổi từng gân xanh, mạch đỏ, cơ bắp căng phồng chống đỡ, liên tục bị đánh lui về phía sau chịu trận, thậm chí không có lấy một cơ hội phản công.
“Nếu không phản công, Lưu Võng tất bại!”
Đó là nhận định của hầu hết mọi người, và Lưu Võng cũng thừa biết việc này. Hắn định liều mạng với “Lục Phản Cẩu Điện”. Lưu Võng như "chó cùng đường rứt dậu", vùng lên phản kháng, dùng hết sức bình sinh cắt đứt được chuỗi tấn công liên hoàn của Doanh Nhất, rồi vung ra một đập khiến đối thủ cũng phải lùi lại vài bước. Có điều, Lưu Võng lúc này đã thở hổn hển, tay muốn rã rời. Doanh Nhất tất nhiên cũng nhận ra điều đó, không để đối thủ có cơ hội nghỉ ngơi, lập tức chém tới tấp.
“Ta nhận thua!” Lưu Võng hét lớn, rồi ngồi quỵ xuống vì kiệt sức. Lưỡi kiếm vừa lúc kề đến cổ hắn thì dừng lại. Doanh Nhất hiên ngang bước về chỗ ngồi.
“Ha ha ha, Ngưu Bang chủ, Triệu Bang chủ, Lưu Bang chủ... thất lễ, thất lễ!” Doanh Tà cười như được mùa, quay sang khách sáo với ba người đã đặt cược vào Lưu Võng. Vẻ mặt đắc ý trên mặt hắn hiện rõ, trông như sắp "song song với mặt trời" rồi.
“Không ngờ Doanh Nhất hắn đã đạt tới mức độ thuần thục khống chế nguyên lực như vậy. Lưu Võng nhà ta thua là phải đạo, ta khâm phục.” Lưu Tô thở dài, chấp nhận kết quả.
“Ha ha ha, là do nhi tử nhà ta chăm chỉ hơn chút thôi, chẳng có gì ghê gớm. Bây giờ chỉ đợi xem ti��u tử Dạ Vũ có lọt vào mắt xanh của Liễu đại nhân không thôi.”
Hành trình của những con chữ này, qua ngòi bút của truyen.free, còn dài và đầy bất ngờ.