(Đã dịch) Mộng Ngã - Chương 26: Thú Triều (2)
Vài ngày sau, khi trở lại nơi tập kết, cả đội chia nhau lần lượt quay về thành Cự Phong để bổ sung vũ khí và đan dược. Hôm nay là lượt của Dạ Vũ, hắn chỉ có vỏn vẹn một ngày để chuẩn bị rồi lập tức trở lại vị trí canh gác.
Thành Cự Phong sau vài tháng đã đổi khác, song chính sự vắng vẻ đến lạ thường của nó lại khiến người ta có cảm giác như đây là một thành ma. Chắc hẳn mọi người đều đã được điều động khắp nơi quanh thành để chống lại yêu thú. Dạ Vũ tiến vào Vân Tông Các, tòa nhà này vừa được trưng dụng từ Mộc Bang quán.
“Ta muốn đổi điểm cống hiến lấy tài nguyên.”
Dạ Vũ đưa ra lệnh bài của mình. Người giữ quầy kiểm tra một lát, rồi ngước nhìn Dạ Vũ với vẻ mặt hơi bất ngờ, thầm nghĩ: "Người này còn trẻ mà điểm cống hiến cũng khá cao."
“Đây là danh mục những vật phẩm có thể đổi tại đây cùng với số điểm tương ứng, ngươi hãy xem kỹ rồi quyết định.”
Trước khi đến đây, Dạ Vũ đã chuẩn bị sẵn danh sách những thứ mình cần đổi. Ưu tiên hàng đầu của hắn chính là yêu đan ngũ hành. Lúc này đang là thú triều, yêu đan có thể nói là nhiều vô kể, giá rẻ đến không tưởng.
“Không ngờ điểm cống hiến có thể đổi được cả nguyên thạch.”
Dạ Vũ quả thực bất ngờ, thông thường nguyên thạch chủ yếu dùng để trao đổi tài nguyên, hiếm ai trực tiếp hấp thụ để tăng tu vi. Tất nhiên hiệu quả của nó vượt xa việc hấp thụ từ thiên địa nguyên khí, nhưng quả thực quá xa xỉ. Có điều, lúc này đang là thú triều, các bang lớn cũng như Vân Tông rõ ràng không tiếc tài nguyên để nâng cao năng lực chiến đấu của toàn thành, lại bán nguyên thạch với giá rẻ thế này.
“Mười điểm cống hiến một nguyên thạch.”
Dạ Vũ giết yêu thú, đặc biệt là Sài Lang Vương, nên điểm cống hiến của hắn đạt hơn nghìn điểm. Cộng thêm số tiền bán yêu đan cho Vân Tông Các, tổng cộng hắn có khoảng một ngàn rưỡi điểm.
Hắn dùng hết số điểm này để mua yêu đan ngũ hành dự phòng vì đang được giá tốt. Theo tính toán của hắn, với số điểm hiện có cộng thêm nguyên thạch trong túi, đã đủ để hắn đột phá Huyền Cơ cảnh. Thật đúng là trời không phụ lòng người. Thông thường, giá yêu đan cao đến kinh người; các dược sư dùng nó để chế tạo đan dược tăng tu vi, chứ không ai dùng trực tiếp như Dạ Vũ. Trước kia, hắn từng khổ sở vì vấn đề này.
Dạ Vũ mua thêm chút đan dược chữa thương, để lại một ít làm vốn dự phòng rồi rời đi. Thời gian còn sớm, hắn tranh thủ ghé Mộc Bang để gặp lại Linh Linh, đồng thời lĩnh thưởng cho việc hộ tống Trác Dĩnh lần trước.
Trái ngược với vẻ vắng lặng của Cự Phong thành, Mộc Bang lúc này lại ồn ào tấp nập. Hóa ra, sau khi thú triều xảy đến, nhu cầu về đan dược tăng đột biến, hơn nữa những người bị thương nặng cũng cần chữa trị. Ngũ Bang đã thống nhất xây dựng tạm thời một khu trị thương gần Mộc Bang, thuận tiện cho việc điều trị.
Hắn dễ dàng tiến vào bên trong nhờ có lệnh bài dược sư do Phúc Lão cấp.
“Không phải chứ, ngươi nhận việc cách đây hơn năm rồi, giờ mới quay lại lĩnh công sao?” Kim Phòng Đại Bảo, trưởng quầy lần trước từng có ý định lôi kéo quan hệ với Dạ Vũ, ngạc nhiên hết mức. Hắn từng nghĩ mình đã phí công lôi kéo, bởi Dạ Vũ mất tích luôn sau lần đó. Không ngờ giờ đây tiểu tử này lại tự nhiên xuất hiện.
“Không được sao? Ta hoàn thành nhiệm vụ nhưng chưa lĩnh lương, để dành đó thì có gì lạ đâu? Trưởng quầy nhanh chóng một chút đi, ta còn có việc cần làm.”
Đại Bảo cũng không làm khó hắn. Dạ Vũ định nhận thêm vài đan phương để nâng cao tay nghề dược sư của mình nhưng lại thôi. Lúc này, điều quan trọng vẫn là tập trung vào tu vi. Thời kỳ này tài nguyên dồi dào, hắn phải nhân cơ hội mà đột phá.
Hắn có ý định chào hỏi Phúc Lão và Mộc Tề Bang Chủ nhưng họ lại không có mặt ở đây. Chắc hẳn họ đang tập trung cùng các bang chủ khác để lên kế hoạch đối kháng yêu thú. Linh Linh cũng không có ở Mộc Bang. Hắn hỏi ra mới biết nàng đang ở khu vực được Ngũ Bang dựng ra, chuyên để điều chế đan dược phục vụ chiến đấu.
"Dược Trại" gọi là trại, nhưng nơi đây trông giống một trang viên rộng lớn của phú gia. Bên ngoài được canh gác cẩn mật, chỉ thấy từng đoàn xe tấp nập ra vào, mùi thảo dược nồng đậm tỏa ra mấy dặm xung quanh.
“Tiểu tử, đến đây có việc gì?” Tên gác cổng chỉ kiếm vào Dạ Vũ, chất vấn. Hắn đưa lệnh bài dược sư của Mộc Bang ra: “Ta muốn tìm người.”
“Lệnh bài thân phận của Mộc Bang không có hiệu lực ở đây. Muốn vào trong, ngươi phải có lệnh bài của Trại. Ngươi quay về Mộc Bang cầm thư giới thiệu rồi quay lại đây sẽ được nhận vào.”
Tên gác cổng cương quyết từ chối Dạ Vũ. Dạ Vũ nhanh tay đưa vào tay người này một ít nguyên thạch, vẻ mặt khẩn cầu.
“Vị sư huynh có thể giúp đỡ ta được không? Ta chỉ muốn tìm một người nói chuyện vài ba câu rồi sẽ rời đi, tuyệt đối không làm ảnh hưởng tới công việc của huynh... Nàng tên là Linh Linh, nhi nữ của Mộc Bang Chủ.”
Người này nhận nguyên thạch, vẻ mặt đã hòa hoãn hơn chút ít.
“Thôi được, nếu chỉ là gặp mặt nói chuyện, ta sẽ chuyển lời. Còn gặp được hay không là việc của ngươi.”
Hắn quay vào chuyển lời cho Dạ Vũ. Thực ra, tên này khi nghe nói đến Linh Linh, tâm ý đã thay đổi. Có thể có quan hệ với nhi nữ của một Bang Chủ, thân phận chắc không tầm thường. Hơn nữa, nhìn phong thái còn trẻ mà sự tự tin tỏa ra từ Dạ Vũ, có thể thấy chiến lực cũng không phải dạng thường, chắc là thiếu gia nhà nào đó mà hắn không biết.
Một lát sau, Linh Linh từ trong chạy ra. Nàng không nói lời nào, liền chạy tới nhảy lên ôm cổ, quấn chặt chân hắn, dựa đầu vào ngực Dạ Vũ, nước mắt ngắn dài.
“Hu hu... Huynh là tên đáng ghét, sao lúc nào cũng làm người ta phải lo lắng...”
Dạ Vũ có chút ngượng ngùng, hắn không nghĩ tình cảm hai người đã thân thiết đến mức này. Nhưng nàng thân là nữ nhi đã chủ động như vậy, bản thân hắn còn gì phải cố kỵ. Dạ Vũ cũng ôm chặt lại nàng, vuốt ve mái tóc rồi xuống lưng an ủi.
“Nàng biết chuyện ta ở Sâm Lâm sao?”
“Ừm... là Trác thúc nói với ta... hắn khuyên ta nên quên huynh đi...”
Dạ Vũ bấy giờ mới nhìn l���i Linh Linh một lượt. Thân hình nàng có chút nở nang hơn, quả thực ngày càng thành thục, giống một thiếu nữ. Có điều thần sắc lại có đôi chút mệt mỏi, bơ phờ. Hắn ân cần hỏi han.
“Công việc ở đây vất vả vậy sao?”
“Ừm... lúc này đang là thú triều, nhu cầu đan dược tăng đột biến... Ta muốn quên huynh đi nên đăng ký vào đây, bận rộn đến mức không có thời gian nghĩ tới huynh. Mà sao huynh quay về thành không tìm ta ngay?” Linh Linh giận dỗi hỏi dò. Theo như nàng biết, hắn hẳn phải quay về thành từ mấy tháng trước rồi.
“Có chút việc khẩn cấp... ta... ta không có thời gian...”
“Có thật không... hay là những việc đó quan trọng hơn muội?”
“Cái này...”
Dạ Vũ có chút lúng túng không biết trả lời thế nào. Sở thích bản năng của nữ nhi chính là làm cho nam nhân của mình trở thành kẻ ngốc trước mặt mình như vậy. Dạ Vũ có kinh nghiệm đối phó yêu nữ sao nhiều bằng đối phó yêu thú được chứ?
“Ta hỏi huynh thế thôi mà... ta biết huynh còn có việc quan trọng khác mà... chỉ cần huynh an toàn là tốt rồi.” Linh Linh mỉm cười thích thú nói. Dạ Vũ thì như gỡ được nút thắt, gật đầu lia lịa.
“Phải... ta đúng là có việc quan trọng... không thể gặp nàng ngay được.”
Hai người sau đó tranh thủ thời gian tâm sự cho đến cuối ngày. Thời gian của hắn có hạn, không thể ở cùng nàng lâu được.
“Huynh trấn thủ ngoài thành nhớ bảo vệ tính mạng của mình... không cần quá liều mạng đâu... Một thời gian nữa, Vân Tông hoàn thành xong trận pháp, đến lúc đó mọi người sẽ được an toàn.”
“Ta tự biết chăm sóc bản thân. Muội nhớ giữ gìn sức khỏe, cũng không cần quá sức luyện dược.”
Dạ Vũ dẫn nàng trở lại Dược Trại rồi mới quay về nơi trấn thủ. Trở về lúc nửa đêm, không khí có chút khó hiểu. Mọi người ai nấy đều sầu não, khuôn mặt đượm buồn. Nhân số thiếu đi vài người, và đặc biệt Dạ Vũ cũng không thấy cha hắn đâu. Lo lắng, hắn gấp gáp hỏi:
“Tuyết San đội trưởng... đã có việc gì xảy ra?”
Tuyết San vẻ mặt mệt mỏi mang chút tiếc nuối, im lặng một lát rồi cũng trả lời:
“Là yêu thú tập kích, tổng cộng năm người bỏ mình, trong đó có Việt Trạch. Cha ngươi không sao, chỉ bị thương đôi chút. Hắn đang an táng các huynh đệ đã bỏ mình rồi.”
“Yêu thú mạnh đến mức, với hai Huyền Cơ và cả ngươi ở đó mà vẫn mất mạng năm người sao? Không có lý nào bọn họ lại mắc lại sai lầm, không đợi đồng đội mà truy đuổi yêu thú lần nữa!”
Dạ Vũ có chút không tưởng tượng ra loại yêu thú nào dưới sự vây công của cả đội mà vẫn có thể giết được năm người như thế. Hơn nữa, nhìn Tuyết San, nàng có vẻ không giống người vừa mới giao chiến xong.
“Lúc đó ta cũng quay về thành chuẩn bị ít tài nguyên, không ngờ quay lại đã muộn.”
Dạ Vũ sắc mặt lại trầm ngâm. Qua hai lần yêu thú tập kích mà đã gần nửa đội bỏ mình, trong đó có cả Huyền Cơ. Hắn chỉ sợ bản thân mình ngày mai cũng có thể bỏ mạng.
“Ta nghĩ chúng ta nên gọi thêm tiếp viện, với nhân lực hiện tại chỉ sợ không chống đỡ được bao lâu nữa.”
“Ta đã yêu cầu chi viện từ cấp trên nhưng những nơi kh��c cũng tương tự. Có vị trí đã bị diệt toàn đội rồi, chúng ta như thế này đã là may mắn lắm rồi.”
“May mắn? Hừ... Chết nửa đội hình còn gọi là may mắn ư? Ý ngươi là đáng lẽ chúng ta phải chết hết rồi sao? Vân Tông các ngươi năm nào cũng nhận tài nguyên từ thành chúng ta, chúng ta phải bỏ xương máu ra thu thập chỉ để nhận được sự bảo vệ thế này ư?” Dạ Vũ một bên tức giận, đá phăng chiếc bàn Tuyết San đang ngồi, chỉ tay vào nàng hét lớn.
Tuyết San cũng không chịu nổi chỉ trích, một chưởng tung ra phía Dạ Vũ. Hắn toàn thân vận nguyên lực phòng thủ nhưng chênh lệch quá lớn, bị đánh bay ra xa, đập vào góc tường, miệng trào ra ngụm máu tươi.
“Hừ! Phế vật, ngươi nếu mạnh mẽ thì tự đi bảo vệ mọi người đi! Còn mạnh miệng ai chẳng làm được... Ta cũng là phụng lệnh Vân Tông làm việc, sống chết của các ngươi không liên quan đến ta!”
Dạ Vũ cũng đã nói ra tâm tư mà mọi người cất giấu trong lòng. Nhưng nếu suy tính kỹ lại, Vân Tông cũng không chỉ bảo vệ mỗi thành Cự Phong, bọn họ còn phải phân tán lực lượng cho nhiều thành khác. Dạ Vũ quay về không thấy cha hắn đâu nên tâm trạng có chút kích động. Hắn biết yêu thú ác liệt, nhưng đây là lần đầu tiên hắn đối mặt với mức độ tàn khốc này.
Hắn cũng nhận ra sự vô lý của mình nên sau đó không nói gì nữa, rời đi tìm cha. Trương Vận lúc này cùng vài người nữa đứng trước tấm mộ đắp tạm của những huynh đệ đã bỏ mình. Bên trên có khắc dòng chữ “Cự Phong Dũng Sĩ Mộ”. Cả mấy người ai nấy đều cúi đầu buồn bã. Trời như hiểu lòng người, lúc này cũng đổ cơn mưa tầm tã. Cái lạnh thấu xương thấm qua da thịt, len lỏi tới tận linh hồn.
Trương Vận vô thức nhớ tới người vợ cũ của mình, không khỏi thở dài: "Kiếp con người trong thiên địa quả thực không bằng con sâu cái kiến. Sống hôm nay, ngày mai đã xanh mộ. Người ta tu luyện, sau cùng mục đích chẳng phải chống lại thiên địa, đi ngược sinh tử sao? Nhưng chung cuộc, thực sự có thể thoát khỏi sinh tử sao?"
Mấy người bên cạnh tâm trạng cũng trùng xuống. Mấy ai sống nơi sâm lâm mà không từng trải qua cảm giác người thân bỏ mình? Dạ Vũ đứng xa cũng thôi ý định tiến lại, bởi có những cảm xúc không thể chỉ chia sẻ là có thể hiểu được, nên cứ để người ta một mình với chính họ.
Những người chôn cất xong xuôi cũng trở về nghỉ ngơi. Đến sáng hôm sau, có người của Vân Tông tới thông báo sự tình với Tuyết San rồi rời đi. Dạ Vũ đang canh gác cũng bị triệu tập về.
“Ta vừa nhận được mệnh lệnh. Chúng ta sẽ rút vào vòng phòng thủ bên trong, tập hợp với các đội khác. Thu hẹp phạm vi cố thủ cũng là một biện pháp tốt, mật độ nhân lực sẽ dày hơn. Mọi người nhanh chóng thu dọn rồi di chuyển.”
Tuyết San một bên thông báo, sau đó rời đi trước. Nàng để lại mọi việc cho Trương Vận chỉ huy.
“Tại sao ngay lúc đầu không tập hợp mọi người lại, co cụm phạm vi phòng thủ? Nếu nhân lực không bị tản ra, chúng ta đã không phải chết nhiều người như vậy.”
Một đại hán bên cạnh mở miệng thắc mắc. Cả đội cũng suy nghĩ như vậy, tỏ ra khó chịu với quyết định của thành chủ. Trương Vận cũng nhanh chóng ổn định lại sự bất mãn trong đội.
“Ta nghĩ hẳn là có nguyên nhân. Lúc trước quay về thành đổi điểm lấy tài nguyên, hẳn mọi người đã thấy có lớp tường thành bằng Hắc Đá bao quanh thành Cự Phong trong phạm vi năm dặm. Nếu chúng ta không bảo vệ phía ngoài, họ sao có thời gian rảnh tay mà củng cố nó? Lần này chúng ta rút vào trong thành, yêu thú sẽ khó mà tấn công được.”
Mọi người dù sao cũng còn sống sót, lúc này cần đồng tâm nên cũng nhanh chóng bình tĩnh trở lại, thu xếp rút đi. Lúc này, bao quanh thành Cự Phong, cách năm dặm đã là một bức tường bằng Hắc Đá cao tới hai trượng. Phải nói tốc độ xây dựng rất nhanh. Cách mỗi một dặm sẽ có một cánh cổng để di chuyển ra vào. Nhóm người Dạ Vũ lúc này đang đứng trước một trong những cánh cửa đó.
“Đưa ra lệnh bài!” Đứng gác là một đám người. Một đại hán đứng ra hét lớn. Nhìn y phục, có vẻ là người của Vân Tông.
Dạ Vũ và mọi người đưa lệnh bài ra, nhanh chóng được dẫn vào trong.
“Đưa những người này sắp xếp chỗ ở và phân công việc.” Đại hán của Vân Tông một bên chỉ huy lính gác bên cạnh làm việc, một bên vẫn kiểm tra lệnh bài của những người đang xếp hàng.
Dạ Vũ quan sát những người quay vào thành, đa số thần sắc đều tỏ ra mệt mỏi, thậm chí có những người không thể đi được, phải khiêng bằng cáng, có người tứ chi cơ hồ mất hết. Xem ra độ khốc liệt của thú triều còn hơn hắn tưởng.
Trong lúc hỗn loạn, Dạ Vũ đã để lạc mất đội cũ. Cha hắn lúc này ở đâu hắn cũng không rõ, nhưng Dạ Vũ không mấy lo lắng, vì vào được trong tường thành này đã là an toàn. Hắn được phân tới canh gác ở một trong các cổng Hắc Đá của tường thành. Phía trên cổng có một căn chòi xây tạm bằng đá chắp lên, cũng tốt hơn, che nắng che mưa so với canh gác trước kia. Hết ca thì quay về nghỉ ngơi, công việc chỉ có thế.
Khoảng gần ba tháng đã trôi qua. Thi thoảng cũng có yêu thú tới tấn công nhưng gặp phải bức tường ngăn trở. Hơn nữa, phía trên còn bố trí Đại Tiễn, một trong những vũ khí khá tốt để đánh lui yêu thú. Nó yêu cầu hai võ sĩ tu vi ít nhất thất giai nguyên khí mới có thể kéo cung. Lực sát thương gây ra lớn đến mức yêu thú Linh Thú (tương đương Huyền Cơ cảnh) cũng phải bỏ mình nếu trúng.
Truyen.free nắm giữ bản quyền duy nhất cho phiên bản dịch này.