(Đã dịch) Mộng Ngã - Chương 2: Dạ Vũ
Ở phương Bắc, tương truyền có một đại lục mang tên Huyền Phong. Nơi đây ánh sáng mặt trời quanh năm không tới, gió lạnh thấu xương, âm khí bất tán quanh năm. Chưa một ai dám tự nhận mình đã du ngoạn hết đại lục Huyền Phong rộng lớn và hiểm nguy này. Khắp đại lục là vô vàn rừng rậm, xen kẽ đâu đó là những thành trì nhân tộc. Nơi đây linh thảo phong phú, bảo vật cực kỳ quý hiếm và vô số yêu thú, có điều, phải giữ được mạng trở ra mới có thể sử dụng chúng. Sâm Lâm Cự Phong được xem là một trong những khu rừng ít nguy hiểm nhất, tuy vẫn còn hoang sơ nhưng phần lớn các khu vực rìa đã bị nhân tộc chiếm giữ.
“Chủ quán, hôm nay không say không về, mang hết sơn hào hải vị lên đây!”
Một đại hán cao lớn, râu quai nón rậm rì, đôi mắt sâu cùng cặp lông mày sư tử toát lên vẻ khí khái, dẫn đầu một tiểu đội từ ngoài cửa hô lớn vào. Y phục của tất cả bọn họ đều mang sắc đen xám, có chút tả tơi, để lộ hai bắp tay trần trụi chằng chịt những vết sẹo. Chưa đợi chủ quán trả lời, tất cả đã ào vào ngồi quanh bàn, đao kiếm vung vãi tứ phía.
“Trương lão đại, chuyến đi săn lần này bội thu lắm phải không? Nghe khẩu khí của huynh là tiểu nhị này bán hàng cũng thống khoái rồi!” – Chủ quán hồ hởi ra tiếp chuyện.
“Hahahaha… đối với bọn ta, còn sống ngày nào là ngày đó đã đủ phong phú rồi!”
Đại hán vừa dứt lời, cả đám cùng cười rộ, cứ như cái chết cũng chẳng kém phần sảng khoái so v���i việc uống rượu đối với bọn họ vậy. Có lẽ, đạo lý sống là vậy, một khi đã sống trọn vẹn, thì cái chết cũng sẽ được đón nhận trọn vẹn. Uống đến gần tối, cả đám mới giải tán kéo nhau về.
Tại nơi đây, ngoài Ngũ Đại Bang kiểm soát gần hết các hoạt động giao thương, săn thú, hộ tiêu… còn có một số tiểu đội nhỏ, không muốn chịu sự ràng buộc của người khác, nên tự thành lập những đoàn lính đánh thuê riêng. Trương Vận thuộc loại người đó. Những tổ đội này thường gồm 5-12 người, tập hợp sống trong một khu vực nhỏ để tiện trao đổi công việc và bảo vệ lẫn nhau, bởi lẽ ở đây chuyện giết người cướp của chẳng khác gì cơm bữa.
“Lão đại, tôi về lều của mình trước đây. Tiểu thiếp của tôi đã tắm rửa chờ sẵn mấy ngày rồi… ha ha ha, lão cũng nên kiếm một mỹ nhân đi thôi.”
“Lo cho cái thân mình trước đi đã, xem tối nay còn giữ được cái mạng không rồi hẵng lo cho ta!”
Trương Vận cười đáp mấy lời rồi bước về lều của mình, trong lòng không khỏi dâng lên chút xót xa. Ai mà chẳng mong có thê tử chờ đợi lúc xông pha trở về? Chỉ là mười hai năm trước… Quyển Vân, một võ giả có thực lực, người cùng hắn tạo thành đôi phu thê mơ ước của bao người, đã bỏ mình trong một lần săn yêu thú trở về và bị chặn giết giữa đường. Kể từ đó, hắn thành lập đoàn lính đánh thuê này, bởi lẽ đơn phương độc mã mà thực lực không đủ thì chỉ có thể làm ngựa cho người ta chà đạp. Nhưng trời cũng không cạn tình người. Trong một lần hộ tiêu cho thương đoàn, khi đuổi theo đám cướp, hắn vô tình tìm thấy một đứa trẻ bị bỏ lại trong rừng sâu, may mắn thoát khỏi nanh vuốt của yêu thú.
“Cha, cha về an toàn rồi!” Một thiếu niên hồ hởi chạy ra đón.
“Vũ nhi… haha… lần này thu hoạch cũng kha khá.” Hắn vừa cười vừa nói, ôm nhi tử vào lòng. Bất chợt cảm nhận được lực lượng thân thể của con trai có chút tiến bộ, không khỏi vui mừng khen ngợi: “Tu luyện tốt lắm, nhục thân lại có tiến bộ rồi!”
“Vâng thưa cha, nhục thân tuy có tiến triển nhưng tu vi vẫn bị kẹt ở bình cảnh Huyền Khí Tam Giai.” Thiếu niên nói đến cuối câu có chút xấu hổ.
“Con không cần quá lo lắng. Trong cấp độ Huyền Khí, Tứ, Thất và Thập là ba bình cảnh khó nhất để tiến giai, con bị kẹt lại cũng là chuyện bình thường. Cha tin với tâm trí của con, sẽ sớm ngày Trúc Cơ như cha thôi.” Dứt lời, lão lấy ra năm viên yêu đan từ trong tay đưa cho Dạ Vũ.
“Vâng, nhưng… có điều con muốn hỏi, lúc cha Trúc Cơ là năm bao nhiêu tuổi ạ?”
“Haiz… ba mươi lăm tuổi. Đó cũng là thời gian cha ở bên mẫu thân con. Sau đó vì quá tự tin mà… thôi, chuyện cũ đã qua rồi.”
Dạ Vũ thấy vậy liền xin cáo từ để cha mình nghỉ ngơi, còn mình thì tranh thủ đi tu luyện. Mấy huynh đệ đã vượt lên trước khiến trong lòng hắn không khỏi cảm thấy kém cỏi.
Dạ Vũ chạy khỏi nhà khoảng năm dặm đường, tiến sâu vào rừng rậm. Đây là nơi tu luyện yêu thích của hắn, tuyệt đối yên tĩnh. Hắn khoanh chân tọa thiền, lập tức miếng ngọc trong tay phát quang, tinh thần hắn nhập vào trong đó. Từng dòng văn tự hiện lên trong tâm trí hắn: “Huyền, Huyễn, Khống Linh”.
Trong ba công pháp này, Huyền Pháp là tốn kém tài nguyên nhất. Đây là pháp môn tu luyện nhục thân, mà Trương Vận bao năm xông pha cũng vì thế, nên hắn hiểu rất rõ điều này và càng quyết tâm tu luyện. Không chỉ tốn kém tài nguyên, độ khó của nó cũng khiến thiếu niên này sắp không chịu nổi. Mỗi tháng tu luyện một “Huyền”, mà mỗi một “Huyền” lại cần đồng thời phục dụng yêu đan của năm yêu thú Ngũ Hành. Sau đó phải không ngừng khổ luyện cho đến khi nguyên lực cạn kiệt mới thôi. Nghe qua thì đơn giản nhưng mức độ thống khổ thì miễn bàn. Người bình thường chỉ phục dụng một viên yêu đan đã phải mất cả tuần để tiêu hóa hết nguyên lực, huống chi ở đây là tận năm viên cùng lúc. Sau mỗi lần như thế, cơ thể hắn bành trướng kinh người, như muốn nứt toác bạo thể mà chết. Ngay khoảnh khắc đó, hắn phải vận chuyển Huyền Công điều hòa khắp cơ thể, đồng thời đánh ra quyền pháp không ngừng nghỉ suốt hơn một tuần. Quả thực quyền pháp này có chút kỳ lạ, trông rất đơn giản nhưng khi phối hợp lại thì tạo thành một tuần hoàn giúp nguyên lực không ngừng thoát ra ngoài, đồng thời tôi luyện nhục thân. Điều này hắn cũng không thể giải thích được, mà hỏi cha mình thì ông cũng chỉ coi đó là hợp lý, không đưa ra được lời giải thích nào khả quan hơn. Chỉ có điều, với tu vi càng cao thì động tĩnh tạo ra càng lớn, khiến hắn cũng cảm thấy có chút phiền toái.
Đó chỉ là khó khăn về mặt nhục thân. Còn vấn đề thứ hai chính là tinh thần lực: liên tiếp mấy tuần không ngủ, không thổ nạp nguyên khí, chỉ điên cuồng đánh quyền thì ngay cả người đạt Trúc Cơ cũng khó mà chịu nổi. Lúc này, Huyễn Pháp mới phát huy tác dụng. Đây là một công pháp tu luyện tinh thần lực, hiệu quả kinh người mà yêu cầu lại cực kỳ đơn giản. Trên đại lục này, ngoài Nhân tộc, Yêu tộc, Ma tộc, còn có một loại tồn tại hoàn toàn khác biệt với phần còn lại: Tinh Linh. Những tồn tại này kỳ lạ đến mức không ai hiểu được cách thức chúng sinh ra và biến mất. Chúng có mặt ở khắp nơi, chỉ đơn giản hiện hữu rồi tan biến đi. Cơ thể Tinh Linh trong suốt, có thể nhìn thấu bên trong, chỉ bao gồm các chùm sáng gắn kết lại mà thành. Cũng bởi vì thế mà chúng rất dễ tan vỡ; chỉ cần động tay nhấc chân, chúng đã biến mất, và cũng ngay tại nơi đó, chúng lại hiện hữu trở lại. Thế nhưng, những tồn tại này lại cực kỳ thích hợp cho việc tu luyện tinh thần lực. Muốn bắt giữ chúng, cần có Đăng Linh do Tinh Thần Sư luyện chế.
Hiện giờ, trong tay Dạ Vũ đúng là có một chiếc Đăng Linh như vậy. Lập tức, tinh thần hắn chìm vào trong Đăng Linh. Hai Tinh Linh hiện ra lơ lửng vô định rồi bất ngờ bất động. Hắn thôi động pháp quyết, một chùm tinh thần bao quanh, xoáy lốc hòa tan Tinh Linh thành làn sương trắng.
“Luyện!” Hắn lẩm bẩm pháp quyết. Từng làn khí lạnh buốt như sương thông qua mi tâm ngấm vào thức hải, một cảm giác mát rượi, tinh thần sảng khoái vô cùng tràn ngập thức hải. Khoảng mấy ngày sau, đôi mắt Dạ Vũ chợt động. Tinh thần lực của hắn tản ra tứ phía: “Nữa, nữa… có lẽ đã đến cực hạn rồi!” Bán kính gần hai mươi trượng, từng nhành cây, cọng cỏ, bất cứ cử động nhỏ nhất nào cũng hiện rõ mồn một, không thoát khỏi thần thức của hắn. Hai mươi trượng bán kính nghe qua có vẻ chẳng khác biệt là bao, nhưng ngay cả mấy huynh đệ của hắn cũng không thể vươn xa quá năm trượng. Trong thực chiến, đặc biệt là trong tình cảnh quanh năm không thấy ánh mặt trời như thế này, khoảng cách đó tạo ra sự khác biệt không hề nhỏ. Nó giúp nắm bắt tiên cơ để hạ sát kẻ địch. Huống hồ, không phải ai cũng có thể tu luyện tinh thần lực lên cảnh giới cao, cần có thiên phú đặc thù. Cũng bởi thế, hắn vô hình trung được chọn làm thủ lĩnh trong nhóm của mình.
Còn công pháp thứ ba là Khống Linh. Công pháp này có chút giống với Ngự Khí Pháp bán đầy ngoài chợ, thứ mà mấy tiểu đồng mới tu luyện rất thích để khoe khoang với đám bạn. Ban đầu hắn thấy nó quả thực có chút vô dụng, nhưng cũng không bỏ qua. Càng tu luyện, Khống Linh càng thuần thục. Sau đó, khi kết hợp với Huyễn Pháp càng thăng tiến, lúc này hắn mới nhận rõ sự hiệu quả của nó. Thông thường, khi điều khiển binh khí hay thuẫn để bảo vệ, tuy cần một lượng nguyên khí nhất định nhưng tiêu hao không quá lớn nên chẳng ai để ý. Nhưng sau khi khổ luyện, khả năng khống chế nguyên lực xuất ra của hắn trong từng quyền đã trở nên tinh thuần hơn rất nhiều. Trong giao chiến lâu dài hay thậm chí chỉ thúc giục nguyên lực để di chuyển, nó cũng giúp hạn chế tối đa sự tiêu hao. Nhận thấy lợi ích to lớn này, hắn càng điên cuồng tu luyện. Ở mức độ tu vi như hắn, lượng nguyên lực quả thật ít đến đáng thương.
Mọi bản quyền nội dung này đều thu���c về truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.