Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Mộng Ngã - Chương 19: Sợ Hãi

Linh Linh và Hoàn Xuân đang mải miết thu hoạch linh thảo thì đột nhiên khựng lại. Tiếng chân của Quá Trư bất ngờ vang lên khiến cả hai giật mình thót tim. Dù đã chuẩn bị tinh thần cho việc chạm trán, nhưng sự xuất hiện bất ngờ này vẫn khác xa với những "kinh nghiệm" mà Dạ Vũ mang lại.

“Cẩn thận Quá Trư tấn công!” Dạ Vũ hét lớn. Lưỡi đao đang vác trên vai hắn nhanh chóng nằm gọn trong tay, chém thẳng xuống. Đao của hắn và sừng con Quá Trư va chạm tóe lửa “keng”. “Mẹ kiếp, lại xui xẻo như vậy!” Dạ Vũ không khỏi chửi thầm. Hai chiếc răng nanh sắc bén như sắt thép, cùng với bộ lông vàng óng, khẳng định đây là Quá Trư Vương, một yêu thú đã tiến hóa. Tu vi của nó ít nhất đã đạt tới sơ thú ngũ giai, ngang với Dạ Vũ, nhưng nhục thân yêu thú nào phải nhân loại có thể sánh bằng? Chỉ sau vài chiêu, Dạ Vũ đã lâm vào yếu thế, hai tay đau nhức, buộc phải lùi bước.

“Các người còn đứng đó nhìn à? Đợi ta chết rồi mới qua nhặt xác chắc!” Hắn quay sang mắng hai cô gái đang ngây người. Các nàng cũng đáng thương, bị tấn công bất ngờ nên không biết phản ứng ra sao, dù sao cũng không có kinh nghiệm chiến đấu. Thấy hắn hô hoán, hai nàng lúc này mới rút kiếm xông tới, nhưng không ngờ, từ đâu một con Quá Trư khác lại lao đến.

“Cẩn thận, đằng sau còn một con nữa!” Linh Linh kinh hãi hét lớn. Dạ Vũ nghe vậy chỉ kịp quay người thì hai chiếc răng nanh chảy đầy dãi dớt đã từ phía sau đâm thẳng vào bụng hắn. Dạ Vũ chỉ kịp dùng đao ở tay để che chắn phía trước, nhưng vẫn bị húc bay xa mấy chục trượng, lăn xuống dưới đồi rồi ngất lịm đi.

Hai con Quá Trư thấy Dạ Vũ bay xuống sườn đồi, mất mục tiêu tấn công, có lẽ hơi bối rối. Chúng nhìn lại, thấy Linh Linh và Hoàn Xuân, liền quay ra đổi mục tiêu.

Hai nàng nhìn thấy cảnh tượng đó, ánh mắt lộ rõ vẻ kinh hoàng. Dạ Vũ mạnh như vậy mà còn bại trận, huống chi thực lực hai người bọn họ kém xa hắn. Nhưng Hoàn Xuân dù sao cũng lớn tuổi hơn, nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, chủ động tiến tới tách riêng con Quá Trư Vương ra giao chiến.

“Tiểu thư, nhanh chóng chạy đi, để ta cản bọn chúng lại!”

Linh Linh còn đang phân vân không biết nên chạy hay đánh thì con Quá Trư còn lại đã xông tới, nàng bất đắc dĩ bị cuốn vào trận chiến. Sau một thời gian giao chiến, người bất ngờ nhất lại là Hoàn Xuân. Tu vi của nàng dù sao cũng là Huyền khí thất giai, hơn con lợn vàng này đến hai cảnh giới. Thế nhưng, bởi nàng chuyên tâm vào luyện dược để trợ giúp tiểu thư, nên giờ chỉ có thể đánh ngang tay, không hề chiếm được lợi thế.

Hình như con Quá Trư Vương cũng không mạnh như nàng tưởng, nhưng tại sao tên Dạ Vũ kia lại tỏ ra chật vật đến thế?

Còn về phía Linh Linh, con Quá Trư này là con cái, tu vi tam giai sơ thú, thấp hơn nàng một cấp độ. Nhưng nhục thân nó lại vô cùng cường hãn, cộng thêm việc Linh Linh đang trong tâm lý sợ hãi, bị cảnh tượng Dạ Vũ bị húc bay ám ảnh, thành ra chiêu thức của nàng loạng choạng, bị dồn vào thế hạ phong. Trên cơ thể nàng lúc này đã xuất hiện một vài vết thương, quần áo cũng rách vài chỗ, mặc dù không bị thương nặng nhưng trông vô cùng thê thảm.

“Tiểu thư, phóng ám hiệu cầu cứu đi! Chúng ta chịu khó cầm cự một chút, bên kia họ sẽ tới ứng cứu!”

Linh Linh lúc này mới nhớ ra vẫn còn ám hiệu. Có điều, khi sờ vào túi, nàng lại không thấy nó đâu, sắc mặt không khỏi hoảng sợ.

“Tiểu thư, nhanh phóng ám hiệu!” Hoàn Xuân ở bên kia khẩn trương thúc giục.

“Ám hiệu… ám hiệu hình như ta đã đưa cho tên Dạ Vũ kia cầm rồi…”

Tâm trạng hai người lúc này không khỏi chùng xuống. Vô thức, cả hai nhìn về phía Dạ Vũ đang ng���t đi thì đã không thấy hắn đâu. Sắc mặt hai nàng tối sầm lại.

“Không phải hắn nhân cơ hội chạy trốn rồi chứ?” Hoàn Xuân không kìm được buột miệng nói ra suy nghĩ trong đầu.

“Tên đáng ghét đó, ta biết ngay hắn là cái loại người đó mà!” Linh Linh nước mắt ngắn dài, vừa mếu máo vừa chửi rủa. Cảm xúc lúc này của nàng rất hỗn loạn, vừa sợ hãi, vừa hận Dạ Vũ, lại vừa hối hận vì đã đưa túi ám hiệu cho hắn cầm. Chính nàng muốn hành hạ hắn như người hầu, không ngờ lại tự mình đào hố chôn mình. Lần này mà chết thì thật không cam tâm!

Trái ngược với suy nghĩ của hai nàng, Dạ Vũ lúc này đã cao vút trên cây, ẩn nấp quan sát. Tâm trạng hắn không khỏi sảng khoái.

“Haizz, để nàng ta chịu khổ cực một chút mới dễ dạy bảo.” Quá Trư Vương mặc dù cường hãn nhưng đánh cũng chỉ ngang tay với Hoàn Xuân. Sở dĩ lúc trước hắn đánh bại nàng dễ dàng là vì Hoàn Xuân chủ quan không dùng toàn lực, nếu không thì Dạ Vũ cũng không thể một chiêu đắc thắng như vậy. Còn Linh Linh thì khỏi phải nói, cứ để nàng nếm mùi đau khổ một chút, miễn là không chết hay trọng thương là được. Chút xước xát thì đã sao, đó chính là một kế hoạch tuyệt vời.

Sau một khoảng thời gian, Linh Linh lúc này đã kiệt sức, sợ hãi tới cực điểm. Hoàn Xuân vẫn còn bị cuốn vào Quá Trư Vương, không thể dứt ra cứu trợ được.

Hai tay nàng đau nhức, cả người máu me đã thấm đẫm cả áo trong lẫn ngoài, trông cực kỳ thê thảm. Nàng lúc này chống cự chỉ còn là cho có lệ, không quá vài chiêu đã ngã nhào xuống mặt đất, không đủ sức mà đứng dậy.

“Tiểu thư, gắng gượng lên! Tiểu thư mà chết ở đây thì ta cũng khó mà sống yên thân được!” Hoàn Xuân ở bên kia hét lớn. Linh Linh mà chết thì nàng cũng coi như xong đời. Cho dù thoát được lần này, đối diện với Trác Dĩnh chính là tội không hoàn thành nhiệm vụ bảo vệ Linh Linh, có chết cũng không oan ức.

Linh Linh lúc này ngồi bệt trên mặt đất, kinh hãi tới cực điểm, toàn thân vô lực nhìn Quá Trư xông tới. Hai mắt nó đỏ ngàu, đôi răng nanh nhỏ từng giọt dãi dớt, có ý định đâm thẳng vào ngực nàng. Ngày thường, với tính cách tiểu thư lá ngọc cành vàng, nàng chắc chắn sẽ không thèm nhìn cảnh tượng ghê rợn này vì sợ vấy bẩn ánh mắt. Vậy mà không hiểu sao lúc này Linh Linh lại chăm chú đến vậy, thời gian như ngừng lại. Cái chết tự nhiên không còn đáng sợ như nàng tưởng tượng, nàng dường như đã chấp nhận buông xuôi sinh mạng của mình.

Từ từ… từ từ… Chiếc nanh Quá Trư tới gần ngực nàng, chỉ còn cách một gang tay thì bỗng như từ trên trời phóng xuống một thanh đao, xuyên qua đầu nó, cắm thẳng xuống đất “phịch” một tiếng.

Quá Trư không kịp kêu một tiếng nào đã chết bất đắc kỳ tử, hai mắt trợn ngược. Linh Linh bị cảnh tượng này giật mình thót tim, như từ cõi chết trở về. Nàng còn chưa hiểu tại sao thì Dạ Vũ đã từ phía sau xông tới, một tay quàng qua lưng nàng, bám vào vai, một tay nâng đôi tay đầy vết thương của nàng, chăm chú quan sát, ánh mắt trìu mến, xót xa hỏi:

“Ngươi không sao chứ?”

Linh Linh lúc này mới nhìn thấy khuôn mặt hắn, cảm giác gần gũi tự nhiên vô thức ùa vào tâm trí nàng. Cảm giác an toàn lúc này dâng trào, nàng như đứa con nít úp mặt vào ngực hắn, khóc rống lên:

“Hu… hu… Ngươi là tên khốn nạn… tên đáng ghét… ngươi bỏ lại hai người bọn ta… hu hu…”

“Ta không có! Lúc đó ta bị đánh ngất đi, vũ khí không biết bị quăng xuống chân đồi lúc nào. Ta chạy xuống tìm nó, sau đó liền chạy lên đây cứu ngươi.” Linh Linh đang hoảng loạn, tất nhiên chẳng thể nào nhớ nổi vũ khí của hắn có bị quăng đi hay không. Nàng chỉ ôn nhu tiếp nhận lời hắn nói, tin tưởng hắn.

“Tiểu tử mau qua giúp ta, ta sắp không chịu được nữa rồi!” Hoàn Xuân thấy tiểu thư mình được cứu thì vui mừng khôn xiết, chính nàng cũng là từ cõi chết trở về. Nhưng Quá Trư Vương nhục thân quá mức cường hãn, nàng quả thực đã sắp không thể kiên trì thêm được nữa.

Dạ Vũ lúc này mới chạy qua, hợp lực tiêu diệt Quá Trư Vương. Tuy nó da dày thịt béo, nhưng Phá của hắn lúc này đã mạnh thêm một bậc, thêm vào đó Hoàn Xuân cũng có thủ đoạn khéo léo. Con Quá Trư chỉ chống cự được một đoạn thời gian rồi chết dưới tay hai người, không có cơ hội chạy thoát.

“Hai người đã bị thương nên về trước nghỉ ngơi, đ��� ta thu dọn chút việc hậu trường.” Dạ Vũ quay sang nói với hai nàng.

Hoàn Xuân nhanh chóng đến đỡ Linh Linh dậy: “Tiểu thư không sao chứ?”

“Ừm, không có việc gì, chỉ bị thương ngoài da thôi. Ngươi cũng ổn chứ?”

“Vâng, chúng ta nhanh chóng về nơi hẹn, cứ kệ hắn ở lại có chút việc.”

Lời Dạ Vũ nói, hai người lúc này đều nghe theo tuyệt đối. Sự tin tưởng mơ hồ dành cho hắn sau lần này đã tăng lên đáng kể. Linh Linh rời đi nhưng ánh mắt không khỏi nhìn lại thiếu niên mà trước kia nàng khinh thường đến cực điểm, giờ lại là người cứu mạng mình. Cảm xúc của nàng lúc này là gì, chính nàng cũng không hiểu.

Dạ Vũ sau đó tìm kiếm một vòng, quả không ngoài dự đoán, hắn đã tìm thấy ngay hang ổ của Quá Trư. Đám Quá Trư con thấy người lạ tiến vào mà không phải bố mẹ thì la hét inh ỏi, nhưng nhanh chóng trở thành những xác chết.

“Thịt của Quá Trư con chẳng phải ngon hơn sao? Hơn nữa, cha mẹ của các ngươi đã chết, chẳng sớm thì muộn nếu không có sự bảo vệ thì đám này cũng sẽ chết dưới tay yêu thú khác. Coi như ta từ bi siêu độ sớm cho các ngươi.”

Dạ Vũ tự bào chữa cho hành vi diệt cả một nhà yêu thú của mình. Hắn vốn định tới đây xem có thu hoạch được gì không, nhưng xem ra cũng chẳng có gì đặc biệt. Quá Trư Vương có ích nhất vẫn là thân thể của nó, mang về thành chắc sẽ đổi được chút tài nguyên. Dạ Vũ nhanh chóng thu xác Quá Trư Vương và con Quá Trư cái vào nhẫn trữ vật, một tay cắp nách vài con Quá Trư con, tay kia vác bao linh thảo trở về điểm hẹn.

Lúc này đã quá thời gian tập hợp nửa canh giờ mà vẫn chưa thấy đội của Linh Linh về, nhiều người không khỏi đồn đoán.

“Linh tiểu thư không biết có gặp vấn đề gì không?”

“Làm gì có việc gì. Cùng lắm là mấy con lợn bẩn thỉu thôi. Hơn nữa còn có tên Dạ Vũ đáng sợ kia đi cùng, càng yên tâm. Chắc một lúc nữa nàng sẽ tới.”

Trác Dĩnh cũng có suy nghĩ tương tự. Địa bàn ở đây hắn cực kỳ quen thuộc, khả năng có nguy hiểm là không cao. Hơn nữa, cũng không có ám hiệu cầu cứu. Đội đó không yếu đến độ chết cũng không thể phát ám hiệu được. Nhưng cũng không có gì là chắc chắn, nếu qua thêm một khoảng thời gian mà bọn họ vẫn không trở về, hắn sẽ đi tìm.

“Linh tiểu thư!” Không biết ai đó lên tiếng hô.

Mọi người đồng loạt quay lại hướng đó, nhìn thấy nàng quần áo tả tơi thảm hại không khỏi giật mình, vội chạy tới.

“Linh tiểu thư, tiểu thư không sao chứ? Có chuyện gì thế?”

“Tên tiểu tử Dạ Vũ kia đâu?”

“Thế còn linh thảo thu hoạch không được chút nào sao?”

Mọi người tra hỏi dồn dập đến độ hai nàng còn không kịp thở. Trác Dĩnh trong lòng không vui, quát lớn:

“Tất cả giải tán! Ai đó đưa nàng về chữa trị, Hoàn Xuân, ngươi qua đây!”

Mọi người thấy vậy nhất thời im bặt. Linh Linh được một cô nàng đưa vào sau lều chữa trị. Hoàn Xuân tiến tới, tâm trạng không khỏi run sợ. Nàng có trách nhiệm bảo vệ tiểu thư, vậy mà tiểu thư lại bị thương thảm hại trong khi mình vẫn lành lặn nguyên vẹn.

“Nói xem có chuyện gì!” Giọng của Trác Dĩnh lạnh như băng.

Hoàn Xuân gấp gáp kể lại chi tiết mọi việc cho Trác Dĩnh, sau đó chỉ biết cúi đầu chờ chịu phạt. Trác Dĩnh nghe xong, trong lòng không khỏi nặng trĩu: “Lại đúng lúc rơi đao như vậy sao? Hơn nữa, chỉ một đòn của sơ thú tam giai mà đã ngất đi? Hừ!”

Nửa canh giờ sau, Dạ Vũ mới trở về. Lúc này mọi người đang tụ tập ăn uống bên củi lửa. Chưa ai kịp lên tiếng chào hỏi, Trác Dĩnh đã đứng dậy, không nói một lời, tiến tới giáng một chưởng thẳng vào ngực hắn. Dạ Vũ không kịp phản ứng, bay ngược lại gốc cây đằng sau, khóe miệng không khỏi rỉ ra chút máu.

Trác Dĩnh tiến lại gần, thì thầm vào tai hắn: “Ta không biết giữa ngươi và Linh Linh có xích mích gì, nhưng Linh Linh là tiểu thư của Mộc Bang này, ta phải bảo vệ. Đây là cảnh báo, đừng để có lần sau.”

Mọi người ngơ ngác không hiểu việc gì, bọn họ cũng chưa từng được nghe kể về sự tình đó.

“Hay là tên này thấy nguy hiểm chạy lấy thân?” Ai đó cũng chỉ đoán mò như thế.

Linh Linh thì khác. Nàng đứng phắt dậy, chạy tới đẩy Trác Dĩnh ra, quát lớn, mắt đã rớm lệ:

“Thúc làm gì vậy? Huynh ấy không cố ý, hơn nữa không có huynh ấy thì con đã chết rồi! Thúc có biết phải trái không?”

Sau đó nàng ân cần quỳ xuống bên cạnh hắn, lau vệt máu trên miệng hắn, thì thào hỏi:

“Ngươi không sao chứ? Thúc ấy chỉ là muốn bảo vệ ta thôi.”

Dạ Vũ nhìn phản ứng của Linh Linh không khỏi cảm thấy xấu hổ. Quả thực chính hắn đã cố tình bẫy nàng, tự hỏi nếu nàng biết được tính toán của mình thì cảm xúc sẽ ra sao. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu chính hắn không dùng thủ đoạn, liệu Linh Linh có thái độ như thế này với hắn không? Haizz, chinh phục một cô gái chính là vấn đề như thế. Không có chút gian xảo, nàng nào chịu yêu?

“Ta không có việc gì. Còn nàng, vết thương không sao chứ?”

“Ừm…” Linh Linh cúi đầu thì thầm. Không hiểu sao khi được Dạ Vũ quan tâm như vậy, hai má nàng tự nhiên nóng lên, tim cũng đập nhanh hơn thì phải.

Trác Dĩnh thì khỏi phải nói, chỉ còn biết bất đắc dĩ. Rõ ràng là bị người ta chơi đùa mà còn quay ra cảm kích, đúng là thiếu nữ dễ bị lừa. Trong khi đó, mình bảo vệ tiểu thư thì lại bị nha đầu quay ra trách móc. Haizz, đúng là tâm trạng của người làm cha mẹ khi thấy con gái bị người ta lừa mất. Càng khuyên can thì nó lại càng ngu muội đi theo trai. Hắn cũng đành hết cách, im lặng rời đi.

Sau khi mọi người dùng bữa xong đều nhanh chóng nghỉ ngơi, cả ngày di chuyển đã thấm mệt. Riêng Dạ Vũ nhận nhiệm vụ canh gác. Với hắn, tu luyện Huyễn Pháp cũng chính là nghỉ ngơi, luôn tỉnh táo tuyệt đối, không cần ngủ.

Đăng Linh, một tinh linh, lần nữa lại xuất hiện trước mặt, rồi nhanh chóng tiêu biến. Sau gần một năm, phạm vi thần thức của hắn đã bao phủ hơn ba mươi trượng. Dạ Vũ quả thực cũng không biết cảnh giới tinh thần của hắn lúc này là gì, chỉ đơn giản tu luyện theo Huyễn Pháp. Hắn nhiều lần cũng dò hỏi về những người tu luyện thần thức, họ đều không hề dùng tới tinh linh. Đôi khi tinh linh chỉ có tác dụng bổ trợ luyện đan, tăng tốc tu luyện mà thôi. Hắn chưa từng nghe thấy ai trực tiếp hấp thu như mình, bởi người thường nếu dùng cách này, dù hiệu quả cũng có, nhưng chẳng quá mấy lần là trực tiếp phát điên, thậm chí bạo thần mà chết.

Dạ Vũ đang suy nghĩ thì bỗng có tiếng chân tiến lại gần từ phía sau, rõ ràng là tiếng chân người. Hắn không khỏi nhíu mày. Di chuyển rón rén, lại còn tiếp cận từ phía sau, chẳng lẽ là Trác Dĩnh tới dạy bảo hắn? Khả năng là không phải, bởi hắn từ lúc đó tới giờ còn chưa động chạm gì tới Linh Linh. Nếu không phải hắn thì là ai? Tay phải hắn đã nắm chặt đại đao, chuẩn bị động thủ.

Khi chỉ còn cách ba b��ớc chân, hắn đột nhiên đứng phắt dậy, đao vung ra phía sau, dừng lại ngay trước cổ đối phương.

“Linh Linh? Sao lại là nàng?”

Linh Linh toát cả mồ hôi lạnh. Khoảnh khắc vừa rồi cứ giống như lúc con Quá Trư sắp đâm vào bụng nàng vậy. Bình tĩnh lại, nàng mới nhỏ nhẹ nói:

“Ta… ta tới cảm ơn ngươi về chuyện đó… Ta tưởng ngươi ngủ rồi nên tới dọa một chút… với lại không muốn để ai nghe được.”

Nói đến đây, giọng nàng nhỏ lại, khuôn mặt thẹn thùng. Dạ Vũ cũng không khỏi khó xử, chẳng lẽ nàng thật sự thích mình rồi chứ?

“Ờ… ừm… nhưng mà lần sau đừng có lén lút như vậy, rất dễ bị hiểu lầm là yêu thú, kẻo lại chết oan.”

“Ừm.”

Hai người ngồi cạnh nhau bên đống lửa hồng, tự nhiên chẳng ai biết nói gì. Kết hợp với không khí tĩnh lặng của khu rừng về đêm càng làm cho tiếng tim của cả hai nghe rõ mồn một, rõ ràng đang đập loạn nhịp, khiến hai người lại càng thêm phần khó xử.

“Ta xin lỗi.” Linh Linh lấy dũng cảm mở lời trước.

“Về việc gì?”

“Thì việc ta coi thường ngươi lúc so tài ở Ng��u Bang… tại lúc đó ngươi…” Linh Linh vẻ mặt hối lỗi, chỉ cúi mặt xuống thì thầm.

“Ăn mặc rách rưới? Không đẹp trai như bây giờ? Hay là vì ta đã cứu ngươi nên ngươi chỉ cảm kích?” Dạ Vũ liền quay sang nhìn thẳng vào mắt nàng, dò hỏi mà như trách móc.

“Ta…!” Linh Linh liền khó xử. Nàng không biết phải thừa nhận thế nào, vì những lời hắn nói ra chính là tâm tư thầm kín của thiếu nữ.

“Những lời không hay của người khác ta không để trong lòng đâu, nàng đừng bận tâm.”

“Ừm.”

“Nhưng những người quan trọng với ta, ta lại rất để trong lòng đấy.” Nói đến đây, tự nhiên giọng hắn nhấn mạnh. Một tay hắn chạm nhẹ vào chiếc cằm nhỏ xinh của nàng, nâng nhẹ khuôn mặt đã ửng đỏ như ánh lửa, khiến nàng quay ánh mắt sang chỗ hắn.

Mắt chạm mắt, trái tim của nàng tự dưng hóa thành chú sóc nhỏ nhảy liên hồi, như thể sắp nhảy khỏi lồng ngực rồi. Linh Linh lúc này chẳng thể nghĩ được gì nữa, nàng như theo bản năng nói ra tâm tình của mình trong khoảnh khắc này.

“Thế… ta… có quan trọng với ngươi không?”

“Ngươi đoán xem.”

Toàn bộ bản dịch của câu chuyện này được truyen.free độc quyền phát hành.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free