(Đã dịch) Mộng Ngã - Chương 17: Lâm Lão
Kiến Phong dẫn Dạ Vũ về phía cực đông của thung lũng. Đoạn đường dài khoảng 20 dặm, ước chừng mất một ngày để đến nơi, vậy nên họ quyết định khởi hành ngay.
“Dạ Vũ, ta sẽ nói qua cho đệ nhiệm vụ sắp tới, đệ sẽ phải tới chỗ Lâm Lão.”
Lâm Lão là người đã có thâm niên chăm sóc dược thảo tại đây. Lão đã đạt đến chức Quản Viên. Mộc Bang có rất nhiều Quản Viên, mỗi người phụ trách một khu vực, và mỗi khu vực trồng một số loại thảo dược nhất định. Dưới trướng mỗi Quản Viên là các môn đồ chuyên trách việc chăm sóc thảo dược. Nói thẳng ra, những môn đồ này chính là nông dân trồng thảo dược thay cho Mộc Bang. Đổi lại, họ sẽ được bang bồi dưỡng, và những người có năng khiếu sẽ được cất nhắc đào tạo thành Dược Sư.
Hai người di chuyển rất nhanh. Giữa Dược Viên lại có những con đường đá chạy xuyên suốt, vô cùng thuận tiện cho việc vận chuyển thảo dược. Dù nói là một ngày đường, nhưng với tốc độ của tu sĩ như Dạ Vũ, chỉ mất vài canh giờ đã đến nơi.
Hai người đến một khu vực đồi thấp, được chia thành rất nhiều tầng, mỗi tầng lại trồng một loại thảo dược khác nhau, tạo thành những dải màu sắc rực rỡ. Trên đỉnh đồi là một dãy nhà lớn xây trên đất bằng, bố trí khá giống với nơi ở trước đây của Dạ Vũ cùng nhóm môn đồ. Những nơi như vậy được gọi là Trại, và có rất nhiều Trại như thế phân bố rộng khắp trong thung lũng này.
Dọc theo con đường bậc thang lên đỉnh, đi tới trước dãy nhà, họ thấy một lão già đang nằm dài thư giãn trên chiếc ghế gỗ có thể ngả ra sau. Bên cạnh là bộ bàn ghế hết sức tinh xảo, trên đó một tách trà nóng vẫn tỏa hương thơm nghi ngút. Từng làn gió thoảng qua làm khói trà và bộ râu dài của lão phất phơ, tạo nên một khung cảnh hết sức nên thơ.
Dạ Vũ thấy cảnh này không khỏi chửi thầm. Mấy lão già ở Mộc Bang này đúng là biết tận hưởng. Ai nấy đều như đạo sĩ ẩn giật, tận hưởng cuộc sống an bình, hòa mình vào thiên nhiên, trông quả thực hết sức viên mãn.
“Lâm Lão vẫn phong thái như xưa,” Kiến Phong chắp tay, mỉm cười mở miệng nói.
Lão già nghe vậy không trả lời ngay mà cầm tách trà thưởng thức, nhâm nhi một hồi, cứ như thể cả một đời người thu nhỏ lại trong khoảnh khắc đó.
“Cũng nhờ ngươi mang tới mấy tay chạy việc tốt. Tiểu tử này hẳn cũng không tệ chứ?”
“Vãn bối Dạ Vũ ra mắt Lâm Lão,” Dạ Vũ mở miệng giới thiệu. Với những người lớn tuổi, họ thường không trực tiếp thể hiện sự quan tâm đến tiểu bối mà chỉ gợi ý, thế nên Dạ Vũ lập tức nắm lấy cơ hội mà thể hiện sự lễ phép.
“Ừm... biết hành sự. Ngươi có nhìn thấy thửa vườn màu tím bé nhất phía xa kia không? Đến đó làm việc, có gì không biết cứ đến hỏi ta.”
Dạ Vũ hiểu ý, lập tức rời đi, nhưng hắn không khỏi chửi thầm trong lòng: “Đây là đuổi trẻ con đi để người lớn nói chuyện mà!” Hắn vừa rời đi một lát, Lâm Lão mới quay lại, cười nói:
“Tiểu tử này dễ dạy, rất hiểu ý... Mà cũng lâu Kiến Phong ngươi không tới đây rồi. Nào, ngồi xuống tâm sự với lão già này cho ta bớt cô đơn...”
Hắn chạy một mạch tới khu vực được phân công. Nhìn từ xa có vẻ bé, nhưng lại gần thì cũng khiến hắn phát mệt. “Không ngờ lại rộng như vậy, đoán chừng khoảng hai mươi trượng vuông.” Nhưng hắn ngay lập tức vui mừng trở lại. Đây là Tử Chi, một loại cây có tính chất dược tính tương tự Tử Xuyên nhưng dược lực cao hơn nhiều. Có điều, thời gian thành thục lại lâu hơn, đoán chừng khoảng một năm. Mỗi công đoạn chăm sóc sẽ cách nhau một khoảng thời gian dài, nên thời gian chăm sóc không nhiều, hắn lại có nhiều thời gian luyện công hơn. “Lâm Lão này quả thực cũng không tệ.”
Sau khi sắp xếp lại nơi ở, Dạ Vũ lập tức bắt tay vào chăm sóc Tử Chi. Nhìn chiều cao và màu lá, hắn đoán chừng cây đã được khoảng ba tháng tuổi, đang bước vào giai đoạn trưởng thành. Cỏ dại xung quanh cần được ưu tiên làm sạch. Giai đo��n sau khi cây bắt đầu hấp thụ thiên địa nguyên khí, biến đổi dược tính, hắn sẽ chính thức nhàn hạ.
Việc làm sạch cỏ dại cũng không phải đơn giản. Dưới gốc cây Tử Chi có rất nhiều loại cỏ, nhưng một số là cố ý trồng. Những loại này giúp ích rất nhiều nếu được trồng cùng với nhau, cho nên cần phải có hiểu biết thì mới loại bỏ những cây không cần thiết. Học thuộc Bách Vạn Dược chính là vì mục đích này.
Dạ Vũ mất hơn một ngày mới dọn hết đám cỏ không cần thiết. Theo hiểu biết của hắn, sẽ mất khoảng một tuần nữa mới đến lần chăm sóc tiếp theo. Thời gian rảnh rỗi đó, hắn sẽ dành để tu luyện.
Sáng sớm hôm sau, hắn tập trung luyện Phá. Việc tập luyện như vậy quả thực có chút buồn chán; nếu thông thường, hắn hiển nhiên sẽ đi tìm đám yêu thú để chém giết. Đành phải chịu khó vậy. Hắn đang than thở thì một người hầu tới chuyển cho hắn một chiếc hộp gỗ được chạm khắc rất tinh xảo. Bên ngoài, một số đường vân có dát vàng, và ở chính giữa khắc dòng chữ to “Khí Các”.
“Sát Đao... Khí Các này buôn b��n quả thực rất uy tín.” Hắn háo hức mở hộp gỗ ra. Bên trong là một thanh đao màu đen sẫm, dài bằng thân người hắn, chỉ đơn giản một bản, một cán, không chút hoa văn. Nhưng khí tức thoát ra không khỏi làm hắn lạnh sống lưng. Dạ Vũ cảm nhận thanh Sát Đao này vậy mà đang hấp thụ khí tức hàn sương nơi đây, nó như con sói đói sẵn sàng ngấu nghiến bất kỳ thứ gì.
“Người ta bảo Sát Đao này mạng đầu tiên nên đoạt là mạng người.” Một ý nghĩ nảy sinh trong đầu Dạ Vũ, hắn tự nhiên muốn giết người. Dạ Vũ rùng mình một cái, tỉnh táo trở lại. Nghĩ đến đây, hắn không khỏi rùng mình, vậy mà thanh đao này lại điều khiển ý nghĩ của mình, sát tâm nổi lên lúc nào không hay biết.
Ngoài thời gian chăm sóc dược viên, thời gian còn lại hắn toàn tâm toàn ý cho tu luyện. Nhờ số nguyên thạch đã giành được trong cuộc tỷ thí và số Liễu Lục để lại, tài nguyên tu luyện trong mấy năm tới Dạ Vũ không cần quá lo nghĩ. Chín tháng thời gian cứ thế trôi qua. Công pháp Phá của hắn đã có thể luân chuyển qua hơn năm mươi huyệt vị, chỉ vài tháng nữa sẽ hoàn thành một vòng kinh mạch, khiến Dạ Vũ hết sức chờ đợi thời điểm đó. Tu vi của hắn, nhờ có thể thoải mái dùng yêu đan ngũ hành, nên chỉ trong vòng chín tháng đã đột phá Huyền Khí ngũ giai. Thêm vào đó, tinh thần lực đã có bước tiến lớn, lúc này thần thức của hắn đã có thể bao trùm một vùng ba mươi trượng. Tu vi tăng tiến khiến hắn hưng phấn không ngừng.
“Đúng là đại gia làm việc gì cũng thuận lợi, trời độ kẻ có nhiều nguyên thạch!” Dạ Vũ chắp tay sau lưng, buông lời than thở, nhìn về phương xa với phong thái như một ông cụ non.
“Tiểu tử ngươi tới giờ mới nhận ra chân lý đó hả?” Lâm Lão không biết từ lúc nào đã xuất hiện phía sau hắn, nhận xét. Dạ Vũ nghe vậy giật nảy mình quay lại, vội bỏ cái điệu bộ ông cụ non đi mà tỏ ra khúm núm.
“Lâm Lão, sao lão rảnh tới thăm vãn bối vậy?”
“Mấy hôm nữa là thu hoạch Tử Chi, ta tới đây xem xét qua. Mà ngươi cũng không cần tỏ thái độ lấy lòng ta, nghe đâu ngươi sắp được chuyển tới Đan Phòng rồi. Đến lúc đó, sợ tiểu tử ngươi không còn thời gian mà suốt ngày đấm đá đâu.”
“Đan Phòng là ta sẽ được học luyện dược sao?”
“Thiết nghĩ tiểu tử ngươi được Phúc Lão nhìn trúng, nên bỏ vụ đấm đá, tập trung học nghệ cho thành thạo đi... hahaha!”
Lâm Lão cười khoái chí rời đi, còn hắn phân vân không thôi. Dược Sư là một công việc tiêu tốn rất nhiều thời gian, có khi cả đời cũng không thoát ra được, tu vi sẽ vì thế mà đình trệ. Bảo sao mấy Dược Sư ai nấy tu vi đều thấp như vậy. Tình hình này không ổn rồi, nếu không còn cách nào khác, hắn sẽ từ bỏ việc trở thành Dược Sư. Nhưng lại nghĩ đến ân tình của Liễu Lục, hắn lại do dự.
Lại qua mấy hôm, việc thu hoạch Tử Chi đã hoàn tất. Hắn tưởng sẽ được nghỉ ngơi mấy ngày thì Phúc Lão đã chạy tới xách hắn về Đan Phòng. Đây là nơi chế tạo đan dược của Mộc Bang, gọi là Đan Phòng nhưng thực ra là một loạt động phủ được khoét vào núi san sát nhau, có khi lên tới cả trăm động. Mỗi động đều có một chiếc lư, hay đúng hơn là đan đỉnh. Ở giữa trung tâm là cái động to nhất, bên trên có ghi “Nhất Lô”. Dạ Vũ chính là bị ném tới động này.
“Tiểu tử, đây là đan phòng tốt nhất của Mộc Bang. Từ nay ta dạy dỗ ngươi ở nơi đây. Chừng nào học nghệ chưa thông, đừng hòng bước ra khỏi cửa. Nói cho ta xem ngươi học được gì mấy tháng qua.”
“Việc chăm sóc linh thảo không gì hơn ngoài việc nắm bắt thời điểm thành thục của cây. Việc nắm bắt sự thành thục của thảo dược không gì hơn ngoài việc nắm bắt mức độ nồng độ linh dược trong thảo dược. Và việc nắm bắt nồng độ linh dược chính là chọn lựa số lượng, chất lượng thảo dược sao cho phù hợp với đan dược cần luyện,” Dạ Vũ điềm nhiên trả lời.
“Tốt, không làm ta thất vọng... Việc đầu tiên, hãy học cách khống chế hỏa diễm đi.”
Phúc Lão nói xong, từ hai bàn tay xuất ra ngọn lửa. Ngọn lửa của lão màu trắng ngà, nhìn hết sức quỷ dị. Lão biến hóa nó đủ mọi hình dạng, to nhỏ, nhiệt độ khác nhau. Làm xong, lão đắc ý nhìn Dạ Vũ, cảm giác thể hiện trước mặt đám tiểu bối quả thực rất tốt.
“Tiểu tử cứ tự luyện tập cho thành thạo. Khi nào...”
Phúc Lão chưa kịp dứt lời thì Dạ Vũ từ bàn tay vậy mà cũng xuất ra hỏa diễm. Có điều, hỏa diễm của hắn lại màu đỏ máu pha chút tím đen, cảm giác rất hung sát. Phúc Lão nhìn cảnh tượng này không khỏi nhíu mày: “Mới chút tuổi đã nhuốm máu nhiều như vậy.” Hỏa diễm khi xuất ra, màu sắc và tính chất phụ thuộc khá nhiều vào phẩm chất cơ thể cũng như tâm tính. Kẻ hiếu sát thường có màu đỏ sẫm của máu; tâm ý tham vọng và suy nghĩ cẩn mật thì sẽ pha chút màu đen và tím. Có thể nói, hỏa diễm như vân tay vậy, qua đó có thể đoán được phần nào về con người sở hữu nó.
Lão còn đang suy nghĩ thì hắn đã khống chế hỏa diễm của mình biến hóa, bắt chước lại hoàn hảo hình dạng, nhiệt lượng, nồng độ y như lão lúc trước. Việc khống chế hỏa diễm này không khác gì khống chế nguyên lực, qua việc dùng nguyên lực chuyển hóa nó thành ngọn lửa. Việc này, với Khống Linh Pháp mà Dạ Vũ đã tập luyện từ nhỏ tới giờ, thực sự là quá mức dễ dàng với hắn. Hắn đắc ý nhìn Phúc Lão nói: “Luyện Dược hóa ra dễ dàng như vậy!”
Phúc Lão tối sầm mặt mũi. Định ra oai với ti��u tử này, ấy vậy mà lại mất mặt. “Được, được được... được lắm. Để ta cho ngươi biết thế nào là dễ dàng...”
Dứt lời, lão không biết từ đâu ném ra một đống thảo dược bay vào trong đan đỉnh, rồi hai tay bắt đầu khống chế hỏa diễm. Động tác hết sức thuần thục, tự chủ, ung dung, thư thái, dường như việc này lão đã làm nó nhiều lần lắm vậy. Từng luồng hỏa diễm bao phủ lấy đan đỉnh như sóng vỗ về bờ cát, như lòng mẹ đưa con, lúc ghì chặt, lúc nhẹ nhàng nâng niu. Mấy canh giờ trôi qua trong cảm giác nước chảy mây trôi. Đan đỉnh lúc này “ầm” một tiếng, chiếc nắp bay ra, ba viên đan dược trắng tinh, tỏa hương thơm ngào ngạt khắp đan phòng bay lên, rơi vào tay lão. Phúc Lão ném nó về phía Dạ Vũ với ánh mắt coi thường, nói:
“Bao giờ luyện xong thì mới được bước ra khỏi đây, còn đây là 50 phần nguyên liệu... 100 phần đi.”
Lão ta suy tính một hồi, thêm cho hắn 50 phần nguyên liệu nữa, đi kèm với vẻ mặt không chút kỳ vọng, cứ như thể Dạ Vũ là kẻ phế vật chính hiệu vậy. Dạ Vũ thấy vậy không khỏi tự ái: “Đây là vẻ mặt gì vậy? Dù sao ta cũng mới học luyện dược mà!”
“Phúc Lão, lão coi thường ta vậy sao?”
“Ha ha... Không phải ta coi thường ngươi... mà là ta chưa từng để tiểu tử ngươi vào trong mắt.”
Dạ Vũ nhìn đống nguyên liệu này không khỏi thở dài. Hắn căn bản là không thể luyện nổi.
“Phúc Lão chết tiệt, đây là muốn chơi ta đây mà!”
Dược Sư cũng phân chia cấp bậc như võ giả. Cấp bậc Dược Sư phụ thuộc vào phẩm chất đan dược luyện ra, nhưng ngặt nỗi đan dược luyện ra lại phụ thuộc vào tu vi của Dược Sư. Ví dụ, có ba cấp độ tu vi võ giả là Huyền Khí, Huyền Cơ, Huyễn Đan. Cảnh giới Huyền Khí, tùy thuộc vào tu vi, có thể luyện ra đan dược phẩm chất từ Thập cấp đến Bát cấp. Huyền Cơ luyện ra phẩm chất đan dược từ Thất cấp đến Ngũ cấp, còn Huyền Đan từ Tứ Cấp đến Nhất Cấp.
Đan dược này tên là Hỏa Thanh Đan, có phẩm chất Bát cấp, tức là tu vi phải vào khoảng Huyền Khí bát giai tới cửu giai mới có thể luyện ra. Dạ Vũ đây là không có khả năng, hắn mới chỉ đột phá ngũ giai. Cho dù nguyên lực trong thân thể hắn có dồi dào đi chăng nữa cũng không đủ để gánh vác việc luyện xong hoàn chỉnh Hỏa Thanh Đan này, bởi việc biến đổi từ nguyên lực sang hỏa diễm tiêu hao nguyên lực kinh người, so với việc đánh đấm thì chẳng là gì.
“Lão già này rõ ràng là muốn chơi mình... định đánh đòn phủ đầu ta, định dạy dỗ ta như trẻ con dễ bảo sao!”
Hơn nữa, lúc lão luyện đan, thần thức Dạ Vũ đã tản ra tập trung quan sát. Tất cả nguyên liệu phải bỏ cùng vào một lúc, nhưng không luyện hóa tất cả ngay mà là từng nguyên liệu một. Không những thế, những nguyên liệu còn lại phải được nguyên lực bao bọc, tránh hỏa diễm chuyển hóa quá nhanh. Qua đó, chúng biến đổi dần dần, nguyên liệu sau tiếp nối nguyên liệu trước theo đúng thứ tự mới không tạo ra xung đột dược tính thảo dược gây bạo đan. Hỏa Thanh Đan này có dược tính xung khắc nhau, thủy và hỏa đều có cả.
Dạ Vũ tâm trạng trùng xuống, nhưng hắn không bỏ cuộc. Cái gì càng khó, hắn càng quyết tâm. Lần này, hắn nhất định phải cho lão già kia nếm trái đắng.
Hắn bắt tay vào luyện tập nhưng kh��ng dùng nguyên liệu ngay. Trước tiên, hắn muốn mô phỏng quá trình khống chế hỏa diễm và khống chế nguyên lực để bảo vệ các dược thảo. Còn về nguyên lực gánh vác thì hắn không lo. Dạ Vũ từ trong nhẫn trữ vật lấy ra năm khỏa yêu đan ngũ hành, tống tất cả vào miệng. Từng luồng nguyên lực như phát cuồng vận chuyển điên dại trong cơ thể hắn. “Đến đây, càng nhiều càng tốt!”
Không biết từ đâu, rất nhiều hòn đá bay vào trong đan đỉnh, vừa khít với số thảo dược cần dùng. Hỏa diễm từ tay hắn tràn ra, loại nào cần luyện hóa thì luyện hóa, loại nào cần nguyên lực bảo vệ thì bảo vệ, cứ như vậy tiến hành. Việc này nói thì đơn giản nhưng lúc luyện tập lại hết sức khó khăn. Vừa khống chế nồng độ hỏa diễm, vừa khống chế nguyên lực bảo vệ từng dược liệu cho nó chuyển hóa dần. Hơn nữa, thời gian phải đảm bảo chính xác, tinh thần phân chia làm rất nhiều việc cùng một lúc. “Dược Sư đúng là không phải để học chơi cho vui!”
Thời gian một tháng đã trôi qua. Lúc này, hắn mới thành thục khống chế hỏa diễm và nguyên lực theo thời gian Phúc Lão luyện đan. Có điều, mỗi phần nguyên liệu tuy số lượng có thể cân bằng nhau, nhưng dược lực trong từng nguyên liệu lại khác biệt, nên thời gian có chút xê dịch, nhưng cũng không lệch nhau nhiều lắm. Bây giờ, hắn đã quyết định luyện lô đầu tiên dùng nguyên liệu thật. Năm yêu đan ngũ hành lại bay vào trong miệng hắn. Trong một tháng này, hắn đã dùng bốn lần, quả thực là tốn kém.
“Phù...” một tiếng động vang lên. Thành phần dược liệu nào đó không được nguyên lực bảo vệ đã chuyển hóa mất. “Con mẹ nó, có vậy mà đi một phần nguyên liệu!” Dạ Vũ mặt mũi tím đen, lại phải luyện lại từ đầu.
“Bùm...”
“Ầm...”
“Lại thất bại...”
“Không phải xui xẻo thế chứ...”
“Ta bỏ cuộc...”
“Không!”
Hơn mười mấy ngày lại trôi qua, hơn bảy mươi phần nguyên liệu đã hỏng bét. Hai mắt hắn lúc này tràn ngập tơ máu như kẻ điên. Có điều, hắn càng ngày càng kích động, cảm giác thuần thục đã dần hé lộ. Hắn tin chỉ vài lần nữa mình sẽ thành công.
“Tiếp, tiếp, tiếp....”
Từng tiếng nổ, tiếng chửi bới không ngừng từ trong đan phòng của hắn vọng ra không ngớt trong mấy ngày sau đó. Những người ở đan phòng kế bên dường như đã quen với việc này, lúc đầu còn khó chịu, về sau không nghe thấy hắn chửi bới lại ngóng chờ.
“Tên tiểu tử ngu xuẩn nào không biết, luyện tới mấy chục lần vẫn không thành!”
“Đúng là phá gia chi tử mà, nếu kẻ nào cũng như hắn, Mộc Bang chắc phải giải thể mất!”
“Không biết là vị thiếu gia nào mà được chu cấp dược thảo nhiều như thế để hắn phá hoại vậy?”
Thế rồi, bất ngờ một hôm: “Thành công!!!!! Ta thành công rồi!”
Dạ Vũ như điên như dại gào thét. Hai tháng đã trôi qua, đúng hai tháng không nghỉ ngơi, hắn đắm chìm trong luyện đan. Bao nhiêu kìm nén, cay cú, thất vọng lúc này như tức nước vỡ bờ. Dạ Vũ cầm lấy ba viên Hỏa Thanh Đan mới luyện thành công, lao ra khỏi cửa, chạy như điên tới chỗ của Phúc Lão. Hắn vừa đi vừa hét, đi tới đâu tên Phúc Lão được xướng lên tới đó.
“Lão già chết tiệt, ra đây!”
“Phúc Lão, ra mà xem thành quả của ta đây!”
“Hỏa Thanh Đan, hahaha!”
Phúc Lão lúc này đang ở Tàng Thư Các, nhắm mắt rung đùi. Nghe thấy ai réo tên mình, lão không khỏi giật thót mình.
“Không phải tiểu tử kia thực sự luyện được Hỏa Thanh Đan chứ? Không thể nào!”
“Ầm!” Cánh cửa Tàng Thư bung sang hai bên. Dạ Vũ như con trâu húc mả xông vào, đặt thẳng ba viên Hỏa Thanh trước mặt Phúc Lão. Lão nhìn đan dược rồi nhìn lại Dạ Vũ, hai con mắt như muốn lòi ra: “Đây là chuyện gì thế này? Tu vi Huyền Khí ngũ giai mà luyện ra đan dược Bát phẩm? Hoang đường!”
“Tiểu tử... có phải ngươi nhờ ai luyện dùm không?”
“Phúc Lão... lão đừng có ăn gian nói dối, đổi trắng thay đen. Lão có thể tới đó kiểm tra.”
Hai người ngay lập tức tới đan phòng. Phúc Lão thậm chí còn hỏi qua mấy người đứng ngoài canh gác, quả thực Dạ Vũ chưa từng ra khỏi đan phòng trước khi luyện xong. Đến nước này, lão cũng đành phải tin thật rồi.
Nghĩ lại bản thân mình lúc nhỏ, khi luyện Hỏa Thanh Đan đã là tu vi Huyền Khí cửu giai mà cũng mất mấy trăm phần nguyên liệu mới luyện thành. Đằng này, tên tiểu tử này mới Huyền Khí ngũ giai... h��n nữa cũng chưa dùng hết một trăm phần nguyên liệu.
“Tiểu tử này tuyệt đối là quái vật! Không ngờ ta lại có đồ đệ tốt như vậy, tương lai mở mày mở mặt rồi!”
Nghĩ vậy, tự nhiên lão thoải mái trong lòng, trên môi không khỏi nở nụ cười mãn nguyện. Có điều, nụ cười của lão trong mắt Dạ Vũ lại chẳng khác gì người điên: “Không phải lão mất mặt quá nên cười cho đỡ thẹn đó chứ? Đáng thương quá!”
“Nếu ngươi đã luyện chế được đan dược Bát phẩm thì ngươi sẽ chính thức được công nhận là Dược Sư Bát phẩm ở Mộc Bang. Hàng tháng sẽ được chu cấp số tài nguyên tu luyện tương ứng, nhưng ngươi cũng phải trả công bằng việc luyện đan cho Mộc Bang. Đi theo ta.”
Dạ Vũ được lão dẫn tới Kim Phòng. Nơi đây chính là nơi thống kê, phân phát, giao dịch, chu cấp tài nguyên cho cả Mộc Bang.
“Phúc Lão gia, Kim Phòng được ngài tới thăm!” Người này là một trung niên lớn tuổi, có cái bụng to tướng, người béo như heo mập, trắng trẻo tròn trĩnh. Để thêm hai chiếc râu mép khiến người ta không khỏi bật cười, có điều lại tạo thêm phần hảo cảm cho y.
“Không có gì, người cấp lệnh bài Bát phẩm cho hắn.” Phúc Lão trả lời qua loa chỉ vào Dạ Vũ.
Trung niên béo này đôi mắt tỏ ra vẻ ngạc nhiên. Bình thường, để đạt được lệnh bài Bát phẩm cũng phải hai mươi tuổi trở lên... Thiếu niên này mới có mấy tuổi chứ? Có điều, lời của Phúc Lão hắn không dám nghi ngờ.
“Tiểu tử nhớ hoàn thành số lượng đan dược cần luyện hàng tháng cho Mộc Bang. Chăm chỉ luyện tập hết đan phương cửu phẩm, thập phẩm, rèn luyện kỹ năng cho thành thục. Khi nào gặp khó khăn hoặc đột phá tu vi thì tới gặp ta.”
Phúc Lão nhắc nhở hắn chút rồi rời đi. Trung niên béo như nhìn ra tương lai của mình ở trên người Dạ Vũ. Tuổi còn trẻ mà trình độ luyện dược đã đạt được thành tựu, hơn nữa đích thân Phúc Lão dẫn tới đây chứng tỏ quan hệ không tầm thường. Hắn nảy ra ý định lôi kéo quan hệ, đầu tư chút vào tiểu tử này cũng có lời về sau.
“Tiên Sinh, cho ta hỏi chút về số đan dược cần luyện trả Mộc Bang hàng tháng?” Dạ Vũ có chút khúc mắc, nếu số lượng quá nhiều, hắn sợ sẽ ảnh hưởng tới thời gian tu luyện tu vi của bản thân mình.
“Về vấn đề này, công tử không cần phải lo. Hàng tháng chỉ cần tới Đan Phòng nhận đan phương, sau đó hoàn thành để được chứng nhận rồi qua đây nhận tài nguyên. Nếu không luyện đan thì tất nhiên không có tài nguyên xuất ra, Mộc Bang cũng không quản. Có điều... với tài năng của Dạ Vũ huynh đệ đây, cũng không cần quá tiêu tốn thời gian vào việc đó.”
Trung niên mập này từ trong túi lấy ra một tấm kim bài, trên đó đơn giản ghi “nửa năm đan phần”, với vẻ mặt hết sức cẩn thận dấm dúi đưa cho Dạ Vũ. Trên môi không khỏi nở nụ cười mỉm, sau đó đôi mắt lờ đi như không có việc gì.
“Tên béo này là có ý lôi kéo quan hệ với ta.” Dạ Vũ cười thầm trong lòng. Nếu đối phương đã có thiện ý, hắn cũng không ngại đáp lại. Hắn đưa tay nhận lấy không khỏi nhoẻn miệng, đôi mắt lại híp tít lại.
“Xin hỏi tên của tiên sinh?”
“Ta tên Đại Bảo.”
“Ta sẽ nhớ kỹ.”
Dạ Vũ rời đi, trở lại đan phòng. Hắn không phải vì nhận được nửa năm tài nguyên dù không cần làm việc cho Mộc Bang mà sinh ra đắc ý. Dạ Vũ vẫn quyết định nhận đan phương về.
Luyện tập càng nắm chắc các bước cơ sở, sau này khi phát triển lên, càng có cơ hội. Luyện đan và luyện võ là giống nhau về quá trình.
Dạ Vũ đưa ra Kim Bài Bát Phẩm, thuận lợi nhận ba tháng đan phương rồi tiến vào đan phòng tiến hành tập luyện. Mặc dù vừa trải qua hơn một tháng luyện đan căng thẳng, nhưng tinh thần của hắn vẫn còn gượng được. Chỉ cần vào đan phòng tu luyện Huyễn Pháp vài ngày, khẳng định sẽ phục hồi. Từ trong túi trữ vật, hắn xuất ra Đăng Linh, hai tinh linh lơ lửng trong đó bỗng nhiên biến mất một. Cũng nhờ vốn tài nguyên hắn có được trong trận tỷ thí và số nguyên thạch Liễu Lục để lại, nên tốc độ tu luyện thuận lợi không ít. “Đúng là có tiền làm việc gì cũng dễ dàng!”
Toàn bộ nội dung của chương này đã được đội ngũ biên tập của truyen.free dày công chỉnh sửa.