Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Mộng Ma - Chương 9: Bị bắt

Quyển 1: Phạt Hồn Giới

Vù! Vù!

Hai bóng đen lướt đi trên nền tuyết, thoắt ẩn thoắt hiện.

“Lão Khổ, nó kìa!” Thất Mã reo lên, nét mặt lộ rõ vẻ hớn hở, tay chỉ về phía xa.

“Biết rồi, biết rồi. Ngươi im lặng một chút, để ta xem rõ ràng đó là gì.” Thất Khổ nheo mắt nói. Lát sau, hắn lẩm bẩm tự hỏi: “Một vòng tròn đỏ ư? Có ai đang bày bố gì đó sao?”

Từ cơ thể Thất Khổ, một xoáy lửa đen trào ra, nhẹ nhàng quấn lấy Thất Mã bên cạnh.

“Ngươi quấn ta làm gì thế?” Thất Mã thoáng chút hoang mang khi thấy mình sắp bị trói, liền hỏi.

“Hừ, cẩn thận một chút. Nếu có biến cố thì chạy ngay.” Thất Khổ cau mày đáp. Luồng lửa đen đang định quấn lấy Thất Mã cũng từ từ thu hồi lại.

“Có nghiêm trọng vậy không?”

“Cũng tùy tình hình.”

Cách đó không xa, Kỳ cảm thấy những vết thương nghiêm trọng đã không còn. Chỉ có vết khuyết thiếu trên thân hình tròn vo của hắn là vẫn chưa thể bù đắp lại được.

Đối với điều này, Kỳ cũng không quá trông chờ vào khả năng tự khôi phục.

“Trời đã sáng rồi ư?” Mọi thứ xung quanh khá giống với lần đầu hắn tỉnh dậy tại thế giới này. Điểm khác biệt duy nhất là ở gần đây lại không có tổ kiến nào.

“Mọi sinh vật đều cần thứ gì đó để duy trì năng lượng, ít nhất là vậy. Nếu ta đã là một sinh vật, vậy cũng phải tìm kiếm thức ăn.”

Kỳ thấy suy nghĩ của mình không sai, liền chuẩn bị rời đi tìm kiếm thức ăn. Nửa ngày đã trôi qua, không thấy sinh vật nào khác di chuyển quanh đây khiến sự lo lắng trong hắn giảm đi đáng kể.

“Hy vọng hôm nay lại tìm được một tổ kiến.”

Hiện tại, hắn cũng chỉ có thể đặt niềm tin vào hy vọng. Không chân không tay, săn bắt được cái gì chứ.

Đúng lúc Kỳ vừa nhô thân hình ra khỏi tảng đá, Thất Mã và Thất Khổ đang ẩn nấp gần đó đã nhìn thấy. Điều này làm nỗi lo lắng về việc đụng phải thứ gì phiền phức trong lòng chúng tan biến.

“Ấu Phạt? Sao nó lại chạy được đến đây?”

Thất Mã kinh ngạc nhìn Kỳ đang di chuyển trên nền tuyết.

“Hừ! Ngày hôm qua cũng gặp, sao ngươi không hỏi?” Thất Khổ khinh bỉ nói.

Hắn không quan tâm vì sao ấu Phạt lại xuất hiện ở đây. Thứ thu hút sự chú ý của hắn chính là vòng tròn sáng đỏ kia.

“Niệm Linh Sư sao? Vậy thì kia là Quang Luân. Nhưng sao nó lại có màu huyết sắc?” Thất Khổ càng nhìn kỹ càng thấy kỳ lạ. Ngay cả kinh nghiệm nhiều năm của hắn cũng không thể giải thích được chuyện này.

Nhưng không đợi Thất Khổ kịp suy nghĩ, Thất Mã đã nhanh chân chạy đến chỗ Kỳ với ý đồ tóm gọn.

“Đừng làm nó bị thương!” Thất Khổ thấy Thất Mã như vậy liền hét lớn. Thân hình ngọn lửa của hắn cũng không chậm trễ mà đuổi theo, trong lòng không ngừng chửi mắng: “Đáng ghét, cái tên này chẳng chịu suy nghĩ gì cả, mong là không có ai đứng sau chuyện này.”

Kỳ đang lăn tròn ở phía xa, nghe thấy tiếng động liền giật mình nhìn lại. Dù không có mắt, nhưng điều gì đó vẫn giúp hắn nhận biết được toàn cảnh xung quanh.

“Cái gì thế kia? Lửa sao?” Dù trong lòng tò mò, Kỳ cũng không chậm trễ mà cắm đầu lăn về phía trước.

Đừng đùa chứ, so về hình thể, hắn vừa nhìn đã biết chắc chắn mình không có cơ hội đánh thắng. Việc chạy chủ yếu là để kéo dài thời gian suy nghĩ. Hắn cũng không quá tin tưởng rằng có thể chạy thoát.

“Hazz! Vận mệnh vốn dĩ trêu ngươi như vậy. Thôi rồi…” Hắn cũng đành bó tay.

Phía sau, hai ngọn lửa đen đã kịp đuổi đến. Dù có nghĩ thế nào, hiện tại hắn vẫn không tìm thấy lối thoát nào.

Vút! Một xúc tu kéo dài từ thân Thất Mã lao nhanh về phía Kỳ đang chạy trốn.

“Bắt được rồi!” Thất Mã phấn khởi nói. Xúc tu đen ấy trói chặt Kỳ lại rồi đưa lên cao như muốn khoe khoang chiến tích.

Phía sau, Thất Khổ cũng đã kịp chạy tới. Hắn ngắm nghía vòng tròn màu đỏ, một phần ngọn lửa đen từ người hắn bay ra, tựa như bàn tay nhẹ nhàng chạm vào.

Xuyên qua! Chạm đi chạm lại vẫn không thể chạm được vào vòng tròn huyết sắc, ánh mắt Thất Khổ hướng về phía Kỳ.

“Nguyên nhân cũng từ đây mà ra. Tiếc là ta không hiểu mấy về Niệm lực.” Thất Khổ trong lòng sầu muộn.

“Lão Khổ, ngươi ưa thích nó sao?” Tiếng Thất Mã từ bên cạnh vọng đến.

“Chỉ có chút hứng thú thôi.” Hắn đang nghĩ có nên thôn phệ thứ này không, nhưng nghe Thất Mã hỏi vậy liền trả lời lập lờ cho qua.

“Vậy thì cầm lấy đi, ta cũng muốn hoàn thành nhiệm vụ kia mau chóng, nếu không về lão già kia lại quở trách.” Thất Mã ném Kỳ cho Thất Khổ rồi nói.

“Ngươi biết nghĩ vậy là tốt. Đi thôi!” Thất Khổ bắt lấy Kỳ rồi cười nhạt. Lần này hắn dẫn đầu đi trước mà không chờ Thất Mã.

Qua những lời nói cười của hai sinh vật, Kỳ đoán ra đây là những sinh vật có trí tuệ. Mà đã là sinh vật có trí tuệ thì vẫn còn một cơ hội để tiếp tục sống.

Dã thú thường chỉ có hai trường hợp: Ăn thịt con mồi hoặc vờn con mồi đến chết.

Nếu rơi vào tay dã thú, Kỳ cũng không quá tin tưởng mình sẽ may mắn thoát được.

Mà trớ trêu thay, hắn lại không biết rằng, mới trước đó mình từng bị phi cầm bắt. Đáng tiếc con phi cầm kia quá trân trọng món ăn, muốn thưởng thức từ từ con mồi, điều đó mới khiến Kỳ có cơ hội sống sót.

Theo Kỳ, đối với sinh vật có trí tuệ cao, chỉ cần đáp ứng ba điều kiện là vẫn có cơ hội không chết ngay lập tức.

Đó là nhỏ yếu, đẹp đẽ và có ích khi còn sống.

“Nhỏ yếu” tức là vừa nhỏ bé lại vừa yếu ớt. Điều này khiến chúng nghĩ sinh vật như hắn không hề có chút nguy hiểm nào, với thân hình nhỏ bé lại dễ dàng mang theo bên cạnh. Về điều này, Kỳ đã đủ điều kiện.

“Đẹp đẽ” có tác dụng sâu sắc đến cái nhìn của chúng, khiến chúng không nỡ giết chết sinh vật xinh đẹp này. Nếu là xấu xí thì chỉ sợ vừa lộ mặt đã bị đập chết. Kỳ không rõ ánh mắt thẩm mỹ của hai sinh vật này thế nào, nhưng thấy thái độ của chúng thì hắn vẫn miễn cưỡng đáp ứng.

Còn về phần “có ích khi còn sống” thì không cần giải thích nhiều, ý nghĩa đúng như mặt chữ. Về phần này, Kỳ cũng không rõ có thể giúp được gì không, nhưng khi thấy hai sinh vật ngọn lửa cầm lấy hắn rồi đi, hắn biết rằng tạm thời mạng mình vẫn còn được bảo đảm.

Trong lúc Kỳ đang nghĩ cách ứng phó, phía biển Đông, một cơn sóng kỳ lạ rẽ đôi, lao nhanh vào bờ biển gần đó.

Lúc này, mặt nước biển như một miếng thạch bị cắt làm hai. Tại chính giữa vết cắt, có thứ gì đó đang lao nhanh về phía bờ biển.

Ào ào ào…

Tiếng sóng ập vào bờ làm nổi lên từng trận bọt trắng xóa, và thứ đang hướng về bờ cũng dần hiện rõ.

“Chi y!”

Một sinh vật hình giọt nước lúc này dần ngưng tụ. Đôi mắt to mọng đang đóng chặt liền khẽ hé mở, để lộ ra một đôi mắt long lanh màu xanh thẳm.

Khi đôi mắt xinh đẹp ấy vừa mở ra, không gian thoáng chốc đình trệ. Những cơn sóng cùng với nơi mặt biển bị cắt cũng từ từ biến mất.

Chỉ tiếc rằng, ở nơi này lại không có bất kỳ sinh vật nào sống. Nếu không, chúng sẽ được chiêm ngưỡng một cảnh tượng tuyệt vời.

Khi chạm bờ, sinh vật hình giọt nước đứng hình. Đôi mắt ngây thơ, hiếu động màu xanh trong veo đảo về mọi phía.

Trên đỉnh đầu nó đội một chiếc vương miện bằng băng đính những viên pha lê tinh xảo.

Những viên pha lê ấy rất tinh khiết, không hề có chút tạp chất. Gặp ánh sáng, chúng phát xạ ra những ánh hào quang rực rỡ.

Cũng chính chiếc vương miện ấy khiến cơ thể nó tỏa ra một loại khí chất cao quý và thánh thiện.

Trên Táng Vong Hải rộng lớn, nó bị cuốn theo những cơn sóng, chở dọc dòng thời gian dạt về bờ Vong Hải. Đây cũng chính là loại nước mà mọi sinh vật đều tối kỵ khi chạm vào.

Lúc này, Giọt nước ấy đang chập chững di chuyển trên nền tuyết.

Nó không có chân hay tay, nên khi bị sóng nước tạt vào bờ, việc di chuyển trở nên rất vụng về, chủ yếu là lăn và nhích thân dưới từng tí một.

Thân hình ấy chỉ lớn bằng quả táo, đỉnh đầu hơi nhọn. Khi di chuyển, nó sóng sánh tựa quả bóng nước, lăn sâu vào phía đất liền.

Đôi mắt to tròn của nó vẫn tiếp tục xoay chuyển, đánh giá thế giới xung quanh.

Thời gian trôi qua rất nhanh, thấm thoắt đã qua nửa ngày. Hiện tại, trời lần nữa khoác lên mình một màu chiều muộn. Giọt nước lúc này cũng di chuyển sâu hơn vào phía đất liền.

Trên cao, một bầy chim màu xám đang bay lượn lờ, đôi cánh kéo theo vài chùm hắc khí tựa khói. Đôi mắt đen láy của chúng không ngừng hướng ánh nhìn xuống bên dưới tìm kiếm. Như đã xác định được mục tiêu, chúng bay vòng quanh và đánh giá sinh vật lạ đang lăn mình dưới nền tuyết lạnh.

Sau một hồi bay vòng, một vài con trong số đó không nhịn được mà lao xuống. Trong đôi mắt đen láy của chúng, con mồi nhắm tới lần này nhìn bề ngoài có vẻ rất vô hại, là món mồi ngon của ngày hôm nay.

Nội dung này thuộc bản quyền của truyen.free, mời bạn đón đọc các chương tiếp theo.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free