Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Mạt Thế Chi Chủ - Chương 5: Chapter 5: Sói Gặp Hổ

Xác sống mất đi lý trí, hành động chỉ theo bản năng. Nhưng con người khi bị đói khát, dục vọng và sợ hãi xâm chiếm, thì dã tâm càng đáng sợ gấp trăm lần.

Xác sống giết ngươi, chỉ lấy mạng ngươi. Nhưng con người giết ngươi, sẽ vơ vét cả nước, cả thức ăn, cả hi vọng sống sót cuối cùng.

Trong mạt thế, thứ đáng sợ không phải là thi thể lê lết, mà là nhân tâm biến đổi. Tất cả lễ nghĩa, đạo đức, hiền lương... đều chỉ là hư ảnh tan biến theo cái bụng đói.

Khi cả hai cùng xuống tầng mười, tưởng trước mắt giờ hỗn loạn, căn tin vốn dĩ chỉ chứa được vài chục người, giờ đã biến thành địa ngục. Bàn ghế đổ vỡ khắp nơi, thức ăn vung vãi trên sàn nhà nhầy nhụa. Mùi tanh của máu hòa lẫn vào đồ ăn thối rữa tạo thành thứ mùi kinh khủng xộc thẳng vào mũi.

Khắp nơi đều là thi thể nằm la liệt, có người, có xác sống.

Khi tiến vào bên trong quầy, đồ ăn vốn ít ỏi giờ còn ít hơn, thức ăn đã bị vơ vét hết.

"Thằng nào đây?"

Cộp! Cộp!

Bỗng nhiêu từ sau lưng Bạch Dạ vang lên một vài giọng nói cùng tiếng chân tiến tới. Bạch Dạ xoay lại, che chắn Hạ Vy.

"Mày là ai?" Trước mắt một nhóm ba người bước tới, dẫn đầu là một tên mặc đồ nhân viên văn phòng, mái tóc dài như bờm sư tử, trên miệng ngậm một điếu thuốc.

Hai tên còn lại, một gã xăm trổ, một tên ốm nhom ốm nhách.

Bạch Dạ mở miệng cười gượng, trong lòng chửi thề. Mẹ nó, thằng này không suy nghĩ sao? Tất nhiên tao là người sống sót rồi không lẽ là xác sống nói chuyện với mày à?

"Người sống sót, không phải xác sống." Bạch Dạ chậm rãi trả lời.

Nhưng tên kia chỉ ồ lên một tiếng rồi cất tiếng ra lệnh. "Biến đi! Đây là địa bàn của tao."

Bạch Dạ khẽ cười. "Địa bàn? Xin lỗi, thật sự tao không thấy tên của mày được khắc ở đây."

Tên tóc dài nhả ra một làn khói trắng, thản nhiên lên tiếng. "Đơn giản thôi, ai mạnh, thằng đó có quyền."

Sau đó tên tóc dài chỉ vẩy tay một cái.

Hai tên phía sau không nói hai lời, liền bước lên.

Rắc!

Tên xăm trổ phía sau bước ra, cơ bắp căng phồng, hai cánh tay hóa thành nham thạch xám xịt, vết nứt đỏ hồng rực lửa lan khắp cánh tay.

Xoẹt!

Tên còn lại giơ bàn tay lên, từ lòng bàn tay tách ra vô số dây leo màu xanh thẫm, trườn ngoằn ngoèo như rắn, chạm đất liền mọc gai nhọn tua tủa.

Hạ Vy đi tới, kéo vạt áo Bạch Dạ, giọng the thé. "Hay là chúng ta đi đi, ở đây nguy hiểm."

Nhưng Bạch Dạ chỉ cười nhẹ, lòng ngạo mạn của hắn trỗi dậy. "Tôi mà thua ba thằng này sao?"

"Cô cứ đứng sau cẩn thận một chút, tôi xử gọn đám này."

Cây xà beng trong tay rung lên, tiếng gió rít xoẹt qua tai. Hắn lao thẳng về phía trước, tốc độ cực nhanh.

Xoẹt!

Từ kẽ tay hắn bắn ra một sợi tơ mảnh, dính chặt vào lòng bàn tay tên ốm nhom.

"Gì… cái gì vậy?!" Tên ốm trợn mắt, gân xanh nổi đầy mặt, điên cuồng cào xé mà không gỡ nổi.

Chớp lấy khoảnh khắc ấy.

Vút! Vụt!

Xà beng bổ xuống như chùy sắt.

Keng! Keng!

Âm thanh chấn động, tia lửa bắn ra. Dù hai tay đã hóa thành đá, tên xăm trổ vẫn bị đánh bật lùi, bàn tay tê dại như nứt toác.

Chưa kịp thở.

Tách!

Một sợi tơ nữa bắn ra, trói chặt cả hai cánh tay hắn lại.

"Mẹ nó! Sao dai thế… Không phá được!!!"

Ngay lúc đó, tiếng hét chói lói vang lên phía sau.

"Bạch Dạ!!!"

Hắn xoay phắt lại. Trên mặt đất, một rừng dây leo đang chui thẳng ra, vươn lên như mãng xà xanh, cuồng loạn lao tới.

Ầm!

Bạch Dạ lộn ngược ra sau, đám dây leo muốn tiến tới như có giới hạn chúng vươn đến một đoạn rồi ngừng lại, run run như bị kéo căng. "Biết ngay là có giới hạn mà."

Tách!

Dây tơ trong tay căng ra, Bạch Dạ kéo mạnh, tên xăm trổ mất đà ngã ập tới.

Phập!!!

Máu văng tung tóe, Bạch Dạ nện xà beng thẳng xuống đầu hắn như dưa hấu vỡ nát, máu văng tung tóe.

Tên óm nhom hoảng hốt, dây leo trong tay cuồng loạn. Bạch Dạ hừ lạnh, lần nữa trong kẻ tay một dây tơ bắn ra, quấn chặt lấy cổ hắn.

Siết! Rắc!

Tiếng xương cổ vang lên giòn tan, đầu tên óm nhom bị bẻ lệch một góc quái dị, đôi mắt trợn trừng chưa kịp nhắm, thân thể mềm nhũn ngã sập xuống.

Hắn phẩy phẩy ta, ánh mắt nhìn thẳng vào tên tóc dài còn sót lại.

Bộp! Bộp!

Tên tóc dài khẽ vỗ tay, khóe môi nhếch lên. "Quả nhiên không làm tao thất vọng. Hai thằng ngu kia chết cũng đáng. Năng lực của mày… đúng là đặc sắc."

Hắn kẹp điếu thuốc, rít một hơi, ngọn lửa trên đầu ngón tay chớp lóe, phản chiếu ánh mắt của một kẻ săn mồi. "Có điều, tơ gặp lửa thì chỉ có thành tro. Đáng tiếc, mày gặp phải tao."

Nói rồi, tay hắn đưa ra.

Phực!

Đầu ngón tay hắn bật lên một ngọn lửa đỏ rực, hừng hực như muốn nuốt chửng cả không khí.

Bạch Dạ hơi nghiêng đầu, cười nhạt. "Ngọn lửa nhỏ như vậy, định đốt chết tao sao? Mày hút thuốc nhiều quá rồi."

Không khí thoáng ngưng lại.

Hạ Vy siết chặt tay áo Bạch Dạ, nhưng hắn chỉ khẽ đưa ngón tay ra sau ra hiệu bình tĩnh.

Tên tóc dài híp mắt. "Được, tao nói thẳng. Mày giỏi, nhưng nếu tiếp tục đánh, mày chết chắc. Còn nếu theo tao, nước, thức ăn, địa bàn… tất cả do mày quản. Tao lo chuyện bên ngoài, mày lo chuyện hậu cần. Hai ta hợp tác, không ai dám động vào."

Bạch Dạ cười khẽ, ngón tay gõ nhẹ lên thân xà beng. "Nghe cũng hay. Nhưng tao hỏi mày một câu, mày muốn hợp tác… hay muốn có thêm một con chó giữ nhà?"

Lời vừa rơi xuống, ánh mắt hai người chạm nhau, lửa và bạc va chạm giữa không trung.

Tên tóc dài nhả khói, vẫn bình thản. "Khôn đấy. Nhưng mày cũng hiểu, ở cái tận thế này, chó cũng được ăn ngon hơn người."

Bạch Dạ bật cười thành tiếng. "Đúng, nhưng tao không làm chó. Tao là thợ săn. Cái bẫy tao giăng ra… lũ chó chỉ có nước mắc kẹt."

Ánh mắt hắn lóe sáng, giọng nói chậm rãi, từng chữ như đinh đóng cột. "Muốn hợp tác? Được thôi. Nhưng phải theo luật của tao, tài nguyên chia đôi, quyền quyết định… cũng chia đôi. Bằng không, mày sẽ là cái xác thứ ba nằm ở đây."

Tên tóc dài khựng lại, rồi bất giác nhếch môi. "…Thú vị. Được, để xem mày có tư cách ngồi ngang hàng với tao không."

Vèo!

Hai bên giao chiến, không màu mè, không hoa mỹ, chỉ là một chuỗi đoàn chớp nhoáng với nhau, tơ móc, xà beng tới, lửa khua, hơi thở gấp gáp, sơ mi bị cháy vài phần.

Khi tiếng cuối cùng lặng im, cả hai đứng đối diện nhau, hai người đều mang vết xước, không ai là không bị thương nhưng vẫn còn tỉnh táo.

Tên tóc dài nhả khói, nhìn Bạch Dạ đầy sự hứng thú.

"Tao là La Thiên Dực, rất mong được hợp tác!" La Thiên Dực bước tới, bàn tay đầy vết chai sạn chìa ra.

Bạch Dạ cũng vươn tay bắt lấy. "Bạch Dạ! Cũng rất vui được hợp tác!"

Hai người, một sói một hổ đối diện nhau.

La Thiên Dực mỉm cười một cái, mắt hờ hững liếc tới Hạ Vy.

Bạch Dạ nhìn thấy, không nói nhiều. "Hạ Vy, bạn đồng hành của tao."

La Thiên Dực gật nhẹ đầu với Hạ Vy.

Hạ Vy cũng đi tới, hai tay chụm lại, gật nhẹ đầu với La Thiên Dực.

La Thiên Dực phì phèo điếu thuốc, chỉ tay về phía căn tin phía sau. "Còn chút đồ khô ở trong đó. Giờ thì chúng ta là đối tác, chia đôi."

Bạch Dạ gật đầu, nhưng ánh mắt không rời khỏi lưng La Thiên Dực. Hắn quay sang nói nhỏ với Hạ Vy. "Đừng rời xa tôi. Và đừng tin bất cứ lời nào của hắn."

Hạ Vy khẽ gật đầu, nắm chặt tay áo hắn. Cô nhìn về phía La Thiên Dực đang đi về phía kho, rồi thì thầm. "Nhưng anh có tin hắn không?"

Bạch Dạ khẽ mỉm cười, một nụ cười không chạm đến mắt. "Tôi tin vào bản lĩnh cùng sự tính toán của hắn. Trong lúc này, đó là thứ đáng tin nhất."

Đúng lúc Bạch Dạ định nói gì đó, một tiếng rít chói tai vang lên từ phía trước. Tất cả đều dừng lại, cảnh giác nhìn về căn tin.

Một con bọ cạp lai gián khổng lồ, to gấp đôi con trước đó Bạch Dạ từng giết, đang bò quanh quầy căn tin. Thân hình nó đen bóng, những chiếc chân tua tủa đập mạnh xuống sàn, để lại vết nứt. Đuôi nó vểnh lên, đầu nhọn hoắt chĩa thẳng về phía họ, phát ra ánh sáng tím kỳ dị.

"Lại là thứ quái quỷ này!" Bạch Dạ thốt lên, lập tức đẩy Hạ Vy ra phía sau.

La Thiên Dực vứt điếu thuốc, hai bàn tay bốc cháy. "Hóa ra mày cũng đã gặp qua loại này. Chúng ngày càng nhiều hơn."

Con bọ dừng lại đánh giá ba con mồi. Đôi mắt kép của nó lần lượt liếc qua La Thiên Dực rồi dừng lại ở Bạch Dạ, dường như cảm nhận được mối đe dọa tiềm tàng.

Xoẹt!

Nó đột ngột phóng về phía La Thiên Dực, tốc độ nhanh đến mức chỉ thấy một vệt đen.

La Thiên Dực không hề nao núng, hai tay vung ra, một bức tường lửa nhỏ bùng lên ngăn cách. Nhưng con bọ không hề dừng lại, nó xuyên thẳng qua ngọn lửa, lớp vỏ ngoài chỉ hơi xém đen.

"Chết tiệt!" La Thiên Dực lập tức né sang một bên, vạt áo đã bị cào rách toạc.

Đúng lúc này.

Pạch!

Một sợi tơ từ tay Bạch Dạ bắn ra, dính chặt vào chân sau của con bọ. Hắn kéo mạnh, khiến con bọ mất thăng bằng.

"Tấn công cùng lúc!" Bạch Dạ hét lên.

La Thiên Dực gật đầu, hai người lập tức chia ra hai hướng. Lửa từ tay La Thiên Dực thiêu đốt liên tục, tuy không xuyên thủng được lớp vỏ nhưng khiến con bọ bối rối. Bạch Dạ thì dùng tơ để hạn chế di chuyển của nó, mỗi lần con bọ định tấn công, hắn lập tức kéo nó lại.

"Tao giữ nó lại, mày dùng đòn chí mạng!" Bạch Dạ hét lớn.

La Thiên Dực không do dự, toàn bộ ngọn lửa trên tay tụ thành một mũi tên lửa sáng rực.

Vút!

Mũi tên lửa bay thẳng về phía con bọ. Đúng lúc đó, con bọ dường như nhận ra nguy hiểm, nó đột nhiên co người lại, rồi bật mạnh, xé đứt sợi tơ đang trói buộc nó rồi lao thẳng về phía Hạ Vy.

"Tránh ra!" Bạch Dạ lao tới, nhưng khoảng cách quá xa.

Hạ Vy đứng đó, hai mắt mở to, khuôn mặt trắng bệch. Trong tích tắc sinh tử, một làn hơi lạnh bỗng toát ra từ cơ thể cô.

Rẹt!

Những tinh thể băng nhỏ bắt đầu hình thành trên tay cô.

Nhưng quá muộn. Con bọ đã đến quá gần.

Đùng!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free