Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Mạt Thế Chi Chủ - Chương 4: Chapter 4: Nhỏ Này Thật Sự Dễ Thương

Hắn liền lấy cây xà beng xuống, thân cây được làm bằng kim loại chắc chắn, một đầu nạy, một đầu móc, phần móc được bọc nhựa màu vàng nổi bật. Hắn cầm lên, thử vung vài cái. "Thuận tay thật."

Bạch Dạ cong khóe môi. Đây không chỉ là công cụ mà là một vũ khí, vừa tiện lợi vừa mạnh mẽ.

Hắn nhìn cây xà beng, rồi lại nhìn tay mình. Rốt cuộc vẫn không nhịn được sự tò mò.

Bạch Dạ thử cong ngón tay lại như người nhện.

"Chíu! Chíu...! Sao không có tơ nhỉ?" Hắn ngơ ngác gãi đầu, chẳng phải lúc đó bản thân làm ra hẳn một cái lưới sao?

"Ha...Haha."

Bạch Dạ giật mình, ho vài tiếng lập tức trở lại dáng vẻ điềm đạm thường ngày. "Cô... thấy hết rồi sao?"

Hạ Vy tiến tới, cô lắc đầu rồi lại thở dài, tay đặt lên vai Bạch Dạ. "Không sao, ai cũng có sở thích của riêng mình mà."

"Cô bị ảo giác rồi, tôi chỉ đang thử nghiệm năng lực của mình thôi." Bạch Dạ điềm đạm trả lời, tuy nhiên trong lòng vẫn không khỏi nổi lửa.

Lần này Bạch Dạ nghiêm túc, hắn thử nhắm mắt tưởng tượng từng sợi tơ bên trong cơ thể mình.

Pạch!

Trong vô thức, một luồng tơ dài được bắn ra, nó nối từ kẻ ngón tay Bạch Dạ dính chặt bức tường kia.

"... Thật sự mình là người nhện." Hắn âm thầm cảm thán.

Hạ Vy bước tới, nhìn dây tơ được dăng ra, dây tơ rất mảnh dường như chỉ cần chạm vào nó liền đứt ngay.

"Có xác sống... thì năng lực này cũng không có gì kỳ lạ." Giờ đây Hạ Vy lần nữa bình tĩnh đến lạ, giống như bị lây từ Bạch Dạ vậy.

Cô thử động ngón tay vào dây tơ, chọt chọt vài cái.

Bạch Dạ chìm vào trong suy tư, cái cảm giác khi phóng dây tơ ra nó giống như có một vật sống bên trong ngón tay bò ra ngoài vậy.

Hắn cắt đứt sợi dây tơ, thử trải nghiệm một lần nữa.

Từ trong kẽ ngón tay, một cảm lan tỏa. Một con vật trong ngón tay bò ra.

Pạch!

Lần này dây tơ được phóng trúng mặt bàn, khi trúng dây tơ lan tỏa, nó găm thẳng vào mặt trong mặt bàn.

Bạch Dạ thử nắm dây tơ kéo kéo lại.

Cét!

Hắn kéo nhưng cái bàn không di chuyển.

Thế là hắn thử kéo kéo vài cái nữa, nhưng nó không đi. Bạch Dạ liền kéo mạnh tay.

Tách!

Một âm thanh khô khốc vang lên, ngắn nhưng sắc như dao, dây tơ bị đứt.

Bạch Dạ bị ngã lùi về sau, hai chân đụng nhau khiến hắn bất ngờ ngã xuống.

Tưởng chừng sẽ kêu lên một tiếng vang giòn. Nhưng không, khi Bạch Dạ mở mắt một khuôn mặt đang đỏ ửng hiện ra trong mắt hắn.

Hạ Vy nảy giờ đã đứng phía sau, tò mò hắn đang làm gì, khi Bạch Dạ đột ngột ngã xuống, Hạ Vy theo phản xạ đỡ lấy.

Hai cặp mắt va chạm nhau. Thời gian như bị đóng băng. Từng đường nét của Bạch Dạ phơi bày trước mắt Hạ Vy, đôi mày kiếm, sóng mũi cao thẳng, môi dày nhếch lên vẻ bất cần, ánh mắt bạc điềm đạm thường ngày giờ đang mở to, khuôn mặt góc cạnh nguy hiểm nhưng lại đầy quyến rũ.

Chậc chậc, nếu Bạch Dạ không gọi là soái ta liền chết đi!

Mặt Hạ Vy nhanh chóng ửng đỏ, mím môi một cái, hai tay bất ngờ buông Bạch Dạ ra.

Bịch!

"Mẹ nó! Cô còn buông ra làm gì?" Bạch Dạ liền bật dậy, tay xoa xoa cái mông mình.

Hạ Vy bĩu môi, hai tay chọt chọt vào nhau. "Xin lỗi."

Bạch Dạ nhìn cảnh này, trong đầu liền xuất hiện suy nghĩ lạ thường. "Mẹ nó! Nhỏ này hôm nay có chút dễ thương."

Nhưng hắn nhanh chóng lắc đầu, cố gắng làm cho bản thân quên đi suy nghĩ, bằng cách nghĩ tới những con xác sống.

Bạch Dạ cảm giác không khí có chút kỳ lạ, hắn liền ho vài tiếng. "Khụ! Khụ! Tôi thấy nơi này khá an toàn, chúng ta nghỉ ngơi một chút rồi xuống tầng mười."

Tầng mười trong đây chính là một căn tin nhỏ, ở đây đồ ăn khá ít ỏi, nếu muốn nhiều hẳn thật sự phải xuống đến tầng một.

Hạ Vy cũng bình tĩnh trở lại. "Ừm, tất cả nghe anh."

Hai người tiến tới vách tường, lưng tựa xuống. Sau khi kiểm kê một chút đồ vật hiện tại. Chút ít lương khô, cùng một chai nước.

Tuy nói là nghĩ ngơi nhưng Bạch Dạ lại không cho bản thân nghỉ chút nào, từ kẻ ngón tay các dây tơ liên tục được bắn ra.

Hắn muốn thành thạo việc điều khiển sức mạnh này.

Hạ Vy thì đã nằm xuống sàn mà ngủ mất.

Hắn tiếp tục thử nghiệm năng lực.

Sau khi liên tục thử nghiệm, hắn rút ra được vài điều. Độ bám dính có thể điều khiển bằng ý nghĩ từ dính chặt đến dễ dàng gỡ ra. Tốc độ bắn ra nhanh, khoảng cách khoảng mười mét. Mỗi lần sử dụng, hắn đều cảm thấy một chút mệt mỏi tích tụ giống như bị hút cạn vậy.

Đúng lúc đuối sức, bàn tay buông lơi xuống túi quần.

Hắn cảm nhận được vật gồ ghề trong túi, hắn liền lấy ra, là viên đá màu tím lúc giết được con bọ cạp lai gián kia.

Hắn đưa lên, soi kỹ từng chi tiết, khi nhìn kỹ một sự cuốn hút từ viên đá phát ra.

Mà Bạch Dạ lại vô thức bị cuốn lấy, cái miệng từ từ mở ra, ngón tay buông lơi, viên đá chui thẳng vào Bạch Dạ.

Cảm giác nuốt xong viên đá, hắn liền hối hận.

"Chết tiệt! Mình bị ảo giác sao? Sẽ không trở thành quái vật chứ?" Hắn sợ hãi, cảm giác như bản thân có thể thành quái vật bất cứ lúc nào vậy, tưởng tượng bản thân xuất hiện bốn chân, thân người bọ cạp mà lại đầu người.

Nghĩ tới thôi đã thấy kinh tởm.

Tách!

Chưa kịp kinh tởm, tim hắn đột nhiên đập mạnh, sau đó nó đập liên hồi mỗi nhịp như khiến tim hắn vỡ tung.

"Chết! Sẽ không biến thành bọ cạp lai gián thật chứ!?"

Sau khoảng thời gian bị cơn đau hành hạ, Bạch Dạ chậm rãi mở mắt, nhưng kì lạ thay. Hình như tầm mắt hắn đã mở rộng, nhìn kỹ đến từng chi tiết của chiếc tủ gỗ.

Hắn dụi mắt.

Grrr!

Đột nhiên bên tai hắn vang lên một vài âm thanh của xác sống. Hắn giật mình cầm cây xà beng, nhìn quanh.

Bạch Dạ bình tĩnh lại, thử lắng nghe thật kỹ.

Grr! Gar!

Bên ngoài? Ba con xác sống? Chuyện gì xảy ra? Tất cả giác quan hình như đều được tăng cường!

Hắn nghi hoặc nhìn cơ thể mình, không bị biến đổi gì cả. Đúng lúc ấy một suy nghĩ kinh hoàng lóe lên trong đầu Bạch Dạ. "Không lẽ là lúc đó? Khi nuốt viên đá kia thể chất liền được tăng cường? Giác quan cũng trở nên nhạy bén!"

Hơn nữa hắn cảm nhận từng thớ thịt trong cơ thể sôi lên phừng phực. Cảm giác cơ thể tràn đầy lực lượng. Dây tơ cũng cảm nhận rõ hơn nữa.

Tách!

Lần này dây tơ được phóng ra rất nhanh, nó dính chặt, găm thẳng vào bàn làm việc.

Cét!

Một tiếng chói tai vang lên, chiến bàn gỗ bị kéo đi một cách dễ dàng.

"Haha! Thật sự người nhện chính là ta!!!"

Hạ Vy tỉnh giấc, dụi mắt nhìn Bạch Dạ giờ đây chẳng khác nào thằng điên cả. "Anh sao vậy?"

Bạch Dạ kéo tay Hạ Vy. "Không sao cả! Hiện giờ tôi cảm thấy rất tuyệt! chúng ta mau đi, ngoài cửa còn có ba con xác sống đang đợi."

"Hả?" Hạ Vy bị một tràng lời nói làm cho ngơ ngác.

Nhưng cô đành bất lực bị Bạch Dạ kéo đi.

Mở cửa phòng ra, ba con xác sống đồng loạt xoay người lại, hướng Bạch Dạ lê lết tới.

Grrr! Grr!

Bạch Dạ nhếch môi, từ ngón tay bắn ra dây tơ trói chặt cổ con xác sống đầu tiên.

Bịch!

Chỉ cần kéo một cái, đầu con xác sống liền rơi xuống sàn, lăn một vòng đến chân Bạch Dạ.

Nhưng Bạch Dạ không hoảng hốt, thân người lao tới, tốc độ cực nhanh.

Xà beng vung tới, kéo con xác sống thứ hai về phía mình rồi một cước đá thẳng ra, khiến thân người con xác sống bật ra.

Nhưng còn cái đầu bị móc lại khiến đầu nó rơi ra, máu đen thấm vào chiếc áo sơ mi của Bạch Dạ.

Tiếp hắn lao tới, tay nắm chặt xà beng bổ từ trên cao xuống.

Roẹt!

Đầu con xác sống lập tức bị chia thành hai nửa.

Cả ba con xác sống đều bị xử lý nhanh gọn, không một động tác thừa.

Hạ Vy vội chạy tới, phấn khích kêu lên. "Anh trở thành quái vật rồi ư! Không ngờ anh lại mạnh như vậy."

Bạch Dạ làm bộ mặt khinh bỉ. "Mau gọi anh đây là đại ca! Từ nay về sau ai muốn đụng đến cô đều phải bước qua xác của tôi."

Hạ Vy nghe đậy, trong đầu không biết nghĩ gì, đầu liền bốc khói trắng, khuôn mặt đỏ ửng, ngại ngùng lên tiếng. "Đ... Đại ca, bảo hộ tôi nhé."

Cô ngước nhìn Bạch Dạ, cặp mắt long lanh, môi bĩu ra.

Bạch Dạ nhìn xuống, im lặng trong giây lát. "Má nó! Nhỏ này thật sự dễ thương!"

"Khụ! Khụ! Từ nay ngoan ngoãn nấp sau lưng tôi là được." Hắn ho khan vài cái, rồi nhìn quanh xác lũ xác sống.

Hắn thở dài, bởi không có một viên đá nào rơi ra cả.

"Vâng, đại ca." Hạ Vy hô lên một tiếng, sau đó cô ôm lấy cánh tay Bạch Dạ rồi đi theo hắn. Hai người tiếp tục hành trình xuống tầng dưới. Sức mạnh mới giúp Bạch Dạ cảm nhận rõ hơn từng ngóc ngách. Hắn đột nhiên giơ tay ra hiệu dừng lại, áp sát vào tường.

"Phía trước có tiếng động lạ." Hắn thì thầm, đôi mắt nheo lại. "Không phải tiếng xác sống... nghe như tiếng người."

Quả nhiên, từ phía cuối hành lang văng vẳng tiếng một nhóm người đang tranh cãi, giành giật thứ gì đó.

"Chúng ta nên tránh đi." Hạ Vy lo lắng nắm chặt tay áo Bạch Dạ.

Bạch Dạ gật đầu, nhưng ánh mắt hắn dán chặt vào cánh cửa nơi âm thanh phát ra. Qua khe cửa, hắn thấy một nhóm khoảng năm sáu người đang vây quanh một thùng nước suối. Một gã đàn ông to lớn nhất đang giữ chặt thùng nước, không cho ai khác động vào.

"Tên khốn ích kỷ!" Một người phụ nữ gào lên.

Bỗng, gã đàn ông đẩy mạnh người phụ nữ ra. Cô ta ngã xuống sàn, đầu đập mạnh vào góc bàn, bất tỉnh. Máu chảy ra lênh láng. Những người còn lại hoảng sợ lùi lại, không ai dám lên tiếng.

Bạch Dạ lạnh lùng quay đi. "Chúng ta đi thôi. Loại người đó còn nguy hiểm hơn xác sống."

Xác sống mất đi lý trí, hành động chỉ theo bản năng. Nhưng con người khi bị đói khát, dục vọng và sợ hãi xâm chiếm, thì dã tâm càng đáng sợ gấp trăm lần.

Xác sống giết ngươi, chỉ lấy mạng ngươi. Nhưng con người giết ngươi, sẽ vơ vét cả nước, cả thức ăn, cả hi vọng sống sót cuối cùng.

Trong mạt thế, thứ đáng sợ không phải là thi thể lê lết, mà là nhân tâm biến đổi. Tất cả lễ nghĩa, đạo đức, hiền lương... đều chỉ là hư ảnh tan biến theo cái bụng đói.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free