Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Mạt Thế Chi Chủ - Chương 3: Chapter 3: Khám Phá

"Không ngờ hắn lại đánh cả Tiểu Cường..."

"Trời ạ... thường ngày khác gì con cún ngoan đâu."

Hạ Vy nhìn cảnh tượng đó, ánh mắt mở to đầy bất ngờ. Từ sợ hãi chuyển thành an tâm.

Sau cùng, cô cắn răng, cất tiếng đầy kiên định. "Được rồi... cứ để tôi ra."

Đám người liền hiện lên tia vui mừng, Tiểu Cường còn nhếch mép. "Mau đi."

Hạ Vy tay vịn tường từ từ đứng lên. Hiện giờ cô cảm thấy cơn lạnh lẽo hình như đã bớt đi một chút, cô đi tới, tay đưa ra chiếc áo sơ mi.

Bạch Dạ không nói gì, tay vươn ra lấy chiếc áo sơ mi, thoăn thoắt mặc vào. "Tôi đi với cô."

Câu nói của Bạch Dạ vang lên dứt khoát, phá vỡ không khí ngột ngạt trong phòng. Ánh mắt hắn lạnh lùng quét qua đám người đang thở phào nhẹ nhõm, dừng lại ở khuôn mặt đang biến sắc của Tiểu Cường.

Không chờ hắn ta kịp phản ứng, Bạch Dạ đã xoay người, nhặt lấy chiếc chân ghế xoay bằng thép bị bẻ gãy lúc chặn cửa.

Sau Bạch Dạ không vội mở cửa. Hắn áp sát tai vào khe cửa gỗ, lắng nghe. Bên ngoài im lặng đến rợn người, chỉ có tiếng gió rít qua khung cửa sổ vỡ và mùi máu tanh nồng nặc xộc vào lỗ mũi. Hắn ra hiệu cho Hạ Vy lùi lại phía sau, tay nắm chặt thanh thép.

Cạch... Cạch.

Bạch Dạ từ từ đẩy bàn ghế chặn cửa ra. Chỉ là tiếng động nhỏ nhưng giờ đây lại vang lên như sấm trong không gian tĩnh lặng.

Khe cửa mở rộng dần. Ánh đèn chập chờn ở ngoài, chiếu rõ cảnh tượng hỗn loạn. Giấy tờ vung vãi khắp nơi, những vệt máu đen sẫm loang trên sàn.

Bụp!

Bạch Dạ đang nghiêng đầu nhìn quanh, đột nhiên hắn bị một lực mạnh đá ra.

Hạ Vy vội chạy ra đỡ Bạch Dạ đứng lên. "Anh không sao chứ?"

"Chết đi thằng ngu!"

Cạch!

Một tiếng vang lên, Tiểu Cường đóng sầm cửa lại, tiếng to đến mức khiến một con xác sống đằng góc tường quay lại.

Là lão sếp bụng phệ.

Bạch Dạ vội đứng lên, đứng trước mặt Hạ Vy. "Lùi lại chút."

Tên xác sống gầm lên, lao về phía hắn. Mùi thối rữa xộc thẳng vào mũi. Đôi mày hắn cau lại, chân vung mạnh từ trước, khiến con xác sống lùi lại ba bốn bước.

Grrr!

Chưa kịp để nó đi tới, Bạch Dạ đã lao tới, hai tay siết chặt chân ghế.

Bịch!

Một tiếng vang lên, đầu con xác sống thụp xuống.

Bùm!

Hắn vung ngang chân ghế, con xác sống bị đánh văng ra, đầu nứt toác máu đen loang lỗ trên sàn.

"Xem ra đầu là điểm yếu của chúng." Bạch Dạ thở gấp, nhìn vệt máu bắn lên chân ghế của mình.

Hạ Vy kinh ngạc, bước tới. "Ổn chứ?"

Bạch Dạ gật đầu, ánh mắt quan sát xung quanh. Xem ra ngoại trừ con lợn này tất cả xác sống đều đi mất.

Hắn tiến tới bên cửa sổ đã vỡ toang, nhìn thẳng xuống dưới.

Thành phố đổ nát, xe cộ đổ nát, xác sống tràn lan đang lê lết từng bước tìm con mồi.

"Chúng ta đi, không cần thiết phải chờ chết ở đây nữa." Bạch Dạ xoay người nói với Hạ Vy.

Hắn biết phải tìm kiếm được đồ ăn, thức uống nhanh nhất, công ty có bốn tám tầng, mà Bạch Dạ lại làm ở tầng mười hai nếu muốn xuống tận dưới phải xuống mười một tầng. Quan trọng hơn mỗi tầng lại có đến bốn đến năm phòng như vậy.

Mà mỗi phòng lại có đến mười đến mười lăm nhân viên.

Nếu trung bình mỗi phòng có đến bảy người biến thành xác sống. Vậy nếu muốn xuống tầng trệt phải vượt qua ba trăm năm mươi con xác sống sao? Chưa kể đến trường hợp những xác sống ở tầng trên di chuyển xuống, hay những người đang ở sảnh nữa. Số lượng xác sống đã vượt mức tưởng tượng.

Bạch Dạ cùng Hạ Vy tiếp tục bước đi, cảnh giác với mọi ngóc ngách. Đa số cánh cửa của các phòng đều bị khóa chặt, nhưng có vài căn lại mở toang, để lộ cảnh kinh hoàng bên trong. Khi đi qua nhà vệ sinh, vài tiếng kêu yếu ớt bên trong vọng ra.

"Không cứu được đâu." Bạch Dạ lắc đầu, kéo Hạ Vy đi tiếp. Trong lòng hắn chua xót, nhưng biết với tình hình hiện tại hắn cơ bản không có khả năng cứu người.

Hắn cố gắng tìm một căn phòng không có người sống sót, bởi mỗi phòng như vậy vẫn có nhân viên có đồ ăn trên bàn làm việc.

Sau một lúc tìm kiếm, hắn tìm được căn phòng đầy xác chết, máu đen cùng đỏ loang lỗ khắp nơi.

Khi hai người đi vào, thứ hắn kinh ngạc không phải là đầy máu hay gì cả, mà chú ý đến một cái xác chết đã bị biến dạng hoàn toàn. Trên ngực tồn tại một sinh vật đen nhánh, to bằng bàn tay, trông giống như một con bọ cạp lai gián.

Những cái chân tua tủa của nó đâm sâu vào thi thể. Nó phát ra thứ ánh sáng tím kỳ dị, và dường như phát hiện được có người nhìn mình, nó ngừng động tác, cái đầu quay hẳn 360 độ.

Sau nó phát ra tiếng rít chói tai, nó bò nhanh về phía Bạch Dạ với chiếc chân gầy gò bằng tốc độ kinh khủng.

Bạch Dạ giật mình, đẩy Hạ Vy ra sau. Hắn biết, thứ này còn nguy hiểm hơn mấy cái xác sống ngoài kia.

"Chạy đi!" Hắn hét lên, nhưng con bọ kia đã nhảy vọt lên, nhắm thẳng vào khuôn mặt đẹp trai của hắn.

Trong tích tắc sinh tử, hai tay Bạch Dạ đưa lên che chắn khuôn mặt. Theo bản năng, vô số sợi tơ trắng xóa bắn ra từ lòng bàn tay hắn, kết thành một tấm lưới nhỏ giăng trước mắt.

Éc! Éc! Éc!

Con bọ đâm thẳng vào lưới, kẹt cứng ngắt.

Nó giãy giụa điên cuồng, phát ra tiếng kêu chói tai.

Bạch Dạ thở hắt ra, toàn thân như kiệt sức. Hắn nhìn xuống tấm lưới tơ, rồi nhìn sang Hạ Vy người đang đứng dựa vào tường, khuôn mặt trắng bệch, nhưng đôi mắt thì mở to nhìn hắn đầy kinh ngạc.

Sau cùng Bạch Dạ dùng chân ghế vung mạnh, tất cả lực đều dồn vào cánh tay.

Bẹp!

Con bọ bị đánh văng xuống sàn, thân thể bị vỡ ra thành một đống bầy nhầy. Quan trọng hơn khi nó chết lại để lộ ra một viên đá phát ra ánh tím kỳ dị.

Bạch Dạ không khỏi tò mò nhặt lên xem xét.

"Anh... Anh vừa làm gì vậy?" Hạ Vy run rẩy bước tới.

Bạch Dạ thì nhét vội viên đá kỳ dị vào túi quần. "Cô nói tơ này sao?"

Hạ Vy khẽ gật đầu.

"Tôi không biết nó là gì cả... nhưng nó chắc chắn là thứ giúp chúng ta sống sót." Bạch Dạ nhìn vào tay mình.

Sau cùng hai người tạm thời bỏ qua chuyện này, lục soát căn phòng.

"Thấy rồi! Nước! Là nước!" Hạ Vy nhanh chóng đưa đầu lên, tay đưa một chai nước khoáng ra. Bạch Dạ cũng mày mò tìm được vài ba cái lương khô.

"Nè, anh uống đi." Hạ Vy đưa chai nước ra, vẻ mặt có chút kỳ lạ. Bạch Dạ khó hiểu, nhưng cũng nhận lấy chai nước.

Ực!

Dù khát, nhưng Bạch Dạ chỉ làm một ngụm, hắn đưa lại cho Hạ Vy.

Hạ Vy nhìn lấy, cô ngượng ngùng nhìn chằm chằm vào miệng chai.

"Không uống sao?" Bạch Dạ nhìn thấy vậy, khó hiểu lên tiếng.

"Hả? Uống ngay." Hạ Vy lập tức đưa chai nước lên tu ừng ực.

Khi Bạch Dạ chuẩn bị quay đi, một bàn tay đã níu chặt vạt áo hắn. "Anh... Anh không nghỉ ngơi sao?"

Câu nói như một lời quan tâm nhẹ nhàng nhưng chứa cảm xúc.

Bạch Dạ nhíu mày, khẽ nói. "Cô mệt sao? Vậy chúng ta ở đây nghỉ một chút." Hắn không nhận ra Hạ Vy đang lo lắng, trộn lẫn sự quan tâm len lỏi trong ánh mắt cô.

Hạ Vy thở phào, tay nắm chặt chai nước. Cô bước tới gần hơn, nép chặt vào người hắn.

Reng! Reng!

Đột nhiên, một tiếng chuông đổ lên khiến Hạ Vy giật mình, cô nhanh chóng buông Bạch Dạ r rồi trở lại dáng vẻ ban đầu.

Bạch Dạ đưa tay sờ vào túi quần. "Từ khi nào mà nó nằm trong túi mình nhỉ?"

[Alo]

Bên kia vội vàng lên tiếng, giọng đầy vui mừng.

[Đại ca! Lâu rồi không gặp! Hiện giờ anh ổn chứ! Em là Chó Điên đây!]

Bạch Dạ ngẩn người ra một lúc, cố gắng tìm kiếm ký ức trong đầu.

Hồi cấp ba, cha mẹ hắn ly hôn, để lại hắn cho họ hàng máu lạnh. Bạch Dạ sống nhờ sắc mặt họ, phải làm vừa lòng họ để được ăn nhờ ở đậu.

Thời cấp ba, hắn nổi loạn, đánh nhau trong lớp, trấn lột tiền bảo kê, trở thành bá chủ trường học. Rồi một tên học sinh mới chuyển đến, cũng ngang ngược và điên rồ, liên tục thách thức hắn.

Tên đó, Bạch Dạ đặt cho tên này một cái biệt danh khá dễ thương Chó Điên. Dù Chó Điên đánh lâu nhưng chưa từng thắng qua hắn. Qua thời gian, họ trở thành cặp song sát nổi tiếng, lăn lộn đủ kiểu.

Rốt cuộc, Bạch Dạ quyết định rửa tay gác kiếm, tìm một công việc bình thường, sống yên ổn. Hai người từ đó chia tay, không ai gặp lại ai.

[Ra là mày sao? Hiện giờ sao rồi?]

Chó Điên bên kia vội nói.

[Đại ca dịch... bệnh bùng phát... phát.... rồi.... cố...thận.]

Bạch Dạ nhìn vào màn hình, sóng yếu đến mức khó nghe.

[Alo! Alo! Chó Điên!]

Tạch!

Cuối cùng tắt máy. Bạch Dạ thở dài, thầm cầu nguyện tên Chó Điên không sao.

"Người quen của anh sao?" Hạ Vy cúi người xuống, nhìn vào màn hình điện thoại.

Bạch Dạ gật đầu. "Là một người anh em của tôi."

Cuối cùng, hắn hướng Hạ Vy nói. "Cô khóa cửa lại, tôi đi tìm xem có thứ gì dùng được không."

Hạ Vy gật đầu, nhanh chóng khóa cửa lại.

Bạch Dạ thì đã bước tới cửa của trưởng phòng.

Cạch!

Grrrr!!!

Một tiếng cạch mở ra, một con xác sống đột nhiên vồ tới. Nhưng Bạch Dạ nào phải người thường, hắn chính là bá chủ thời học đường.

Chỉ cần một cái lách người, con xác sống liền mất đà va vào bàn làm việc.

Hạ Vy cũng giật mình quay lại, nhưng nhìn cảnh này, cô biết rõ không nên la hét, thế là cô nhanh chóng bịt miệng của mình lại, ngăn chặn âm thanh phát ra.

Bụp!

Mũi giày đâm thẳng vào đầu con xác sống khiến nó nằm im lìm. "Mẹ nó! Đi làm còn đeo tai nghe?"

Giờ đây Bạch Dạ mới nhìn rõ.

Hắn bật cười khẽ. Hèn chi hắn ở ngoài đánh nhau, nói chuyện như vậy mà con xác sống này lại chả phát ra âm thanh nào, tai nghe chặn hết âm thanh rồi.

Bước vào văn phòng.

Không có máu me, không có xác chết.

Hắn lục tìm kiếm xung quanh, hộp đồ, ngăn tủ... Tất cả đều bị Bạch Dạ soát hết.

Khi hắn bắt ghế lên xem trên tủ, hắn nhíu mày, cười gượng. "Tên này đi làm còn mang xà beng?"

Hắn liền lấy cây xà beng xuống, thân cây được làm bằng kim loại chắc chắn, một đầu nạy, một đầu móc, phần móc đươc bọc nhựa màu vàng nổi bật. Hắn cầm lên, thử vung vài cái. "Thuận tay thật."

Bạch Dạ cong khóe môi. Đây không chỉ là công cụ mà là một vũ khí, vừa tiện lợi vừa mạnh mẽ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free