Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Mạt Thế Chi Chủ - Chương 2: Chapter 2: Xung Đột

Bầu trời ngoài kia vẫn đỏ như máu. Ánh sáng từ khe nứt trên cao hắt xuống thành phố, biến từng tòa nhà thành bóng ma đen kịt. Văn phòng tầng mười hai, giờ đây, chẳng còn là nơi làm việc nhàm chán nữa nó đã biến thành cái chuồng nhốt lũ dã thú.

Tiếng hét, tiếng đập cửa, tiếng kính vỡ hòa lẫn vào nhau, hỗn loạn như tận thế.

"Cứu tôi! Làm ơn…!" Một cô gái gào thét khi bị gã sếp béo cắn xé, giờ đã biến thành xác sống. Máu phun tung tóe, nhuộm đỏ cả sàn văn phòng. Những nhân viên khác la hét, người thì chạy, người thì ngã quỵ.

Bạch Dạ trái tim đập thình thịch. Mùi máu tanh xộc vào mũi, khiến hắn buồn nôn.

"Chuyện này không phải mơ... tất cả đều là thật."

Bỗng một nhân viên hét toáng.

"Chạy! Chạy vào phòng của sếp!"

Cánh cửa từ phòng lão sếp bật ra. Có người nhanh chân vào trước, chen lấn xô đẩy bỏ kẻ chậm chân.

Bạch Dạ nghiến răng, khụy chân xuống đưa Hạ Vy lên lưng mình. Hạ Vy theo bản năng, ôm chặt lấy Bạch Dạ. Hắn hít một hơi dài, chạy một mạch tới cánh cửa kia. Tiếng xác sống gào thét sau lưng khiến lưng hắn lạnh toát.

Ầm!

Cánh cửa đóng sập lại, khóa trong. Bạch Dạ đặt Hạ Vy tựa vào vách tường, sau đó hắn nói lớn. "Mau lấy bàn ghế chặn cửa lại!"

Cả đám nhân viên khoảng 4 người liền hoàn hồn nhanh chóng lấy bàn làm việc, ghế đưa tới che chắn cửa lại.

Trong phòng, ánh đèn chập chờn, cả đám nhân viên tụ lại, chỉ có Bạch Dạ cùng Hạ Vy ngồi ở một góc tường.

"Hạ Vy? Cô ổn không?" Hắn lấy tay vỗ nhẹ vào má Hạ Vy.

Hạ Vy khẽ gật đầu, yếu ớt lên tiếng. "Lạnh quá..."

Bạch Dạ mím môi, hắn chưa bao giờ gặp phải trường hợp này. Đầu hắn rối tung, nhưng trong hỗn loạn hắn buộc phải tỉnh táo.

Một gã nhân viên to con bỗng gào lên. Gã chính là Tiểu Cường.

"Không thể ngồi chờ chết! Chúng ta phải chạy xuống tầng trệt."

Một cô gái đáp lại, giọng the thé, cô chính là Vũ Đình.

"Anh điên à? Bên ngoài toàn quái vật, chạy ra khác nào tự sát?"

Tiểu Cường gào lên. "Ở đây cũng khác gì tự sát? Lỡ nó phá cửa xông vào được thì sao? Tốt nhất chính là liều mạng!"

Cả phòng hỗn loạn, có người đồng tình, có người cố thủ. Tiếng cãi vả càng lúc càng to lấn át cả tiếng đập cửa.

Bạch Dạ thở dài, hắn biết cuối cùng cũng xảy ra.

"Câm mẹ hết đi!" Hắn bất ngờ quát lớn.

Cả phòng im bặt, đám người đổ dồn về phía hắn.

Bạch Dạ hít sâu, chậm rãi nói. "Ra ngoài giờ khác nào tự tìm đường chết. Ít nhất trong phòng này chúng ta còn có thể thủ một lúc, đợi xem tình hình ra sao. Các người muốn xuống thì cứ xuống, tôi không cản. Nhưng đừng kéo người khác chết chung, còn nữa thử lấy điện thoại xem, có thể gọi cứu hộ thì gọi."

Giọng hắn không to, nhưng giờ đây lại mang theo sức nặng khó tả.

Đám người bắt đầu lấy điện thoại ra, may mắn là vẫn có sóng.

Nhưng khi vào mạng xã hội, vài người khuôn mặt đã cứng đờ, ánh mắt hiện lên tia tuyệt vọng.

Bạch Dạ ngồi đó, nhưng vẫn nghe được tiếng nói phát ra trong điện thoại.

Màn hình phát trực tiếp hiện cảnh một người run rẩy quay từ ban công chung cư, dưới đường, dòng xe hơi hỗn loạn, kẻ thì đâm thẳng qua đèn đỏ, kẻ thì bỏ xe mà chạy. Từng tốp người gào thét, bị những sinh vật màu đen đuổi theo, rồi ngã xuống, ngay sau đó lại bật dậy thành quái vật giống hệt.

Livestream rung lắc dữ dội. Người cầm điện thoại vừa chạy vừa thở hổn hển. "Không… không phải mơ… Chúa ơi… bọn nó… bọn nó cắn người ta…!"

Ngay sau đó, một tiếng hét chói tai. Màn hình xoay vòng loạn xạ, ống kính lia vào khuôn mặt một con xác sống há mồm lao đến. Hình ảnh đột ngột đen ngòm.

Cả phòng chết lặng.

Một gã khác bật Zalo group của gia đình. Trên màn hình hiện dày đặc tin nhắn.

"Con ơi! Đang ở đâu vậy, ngoài đường đầy người điên!"

"Về nhà ngay! Mau!"

"Đừng ra ngoài! Họ cắn người!"

Tin cuối cùng chỉ còn một đoạn ghi âm. Giọng người mẹ lạc đi, lẫn trong tiếng đập cửa thình thịch. "Đừng… vào… đừng lại gần… Aaaa!"

Đoạn ghi âm cắt ngang bằng tiếng rống khàn khàn.

Người đàn ông ôm đầu, gào khóc thảm thiết.

Hạ Vy đang run rẩy bên cạnh, đôi môi tím tái, khẽ lẩm bẩm. "Không phải chỉ là thành phố… mà là cả thế giới…"

Đúng lúc đó, một người mở ứng dụng tin tức chính thống. Trên màn hình hiện dòng chữ đỏ.

CẢNH BÁO KHẨN CẤP TOÀN QUỐC

Hiện tượng sinh vật lạ xâm nhập từ tầng khí quyển. Tất cả người dân được yêu cầu ở yên trong nhà, khóa chặt cửa, tránh tiếp xúc với người bị thương hoặc có triệu chứng lạ. Chính phủ đang triển khai lực lượng quân đội. Hãy giữ bình tĩnh.

Bên dưới, hàng ngàn bình luận liên tục trôi.

"Tao nghe tiếng súng rồi, đéo ổn đâu.."

"Mẹ tao vừa bốc cháy, ai cứu với!!!"

"Con tôi đột nhiên bị dịch chuyển lung tung, ai đó giúp với!"

Mỗi dòng chữ hiện ra, mặt ai nấy càng tái xanh hơn.

Bạch Dạ lặng lẽ ngồi đó, ánh mắt hiện lên sắc bén. Giờ phút này, hắn lại hiểu hết.

Thế giới đã trở nên hoang tàn. Tận thế ập xuống.

Tiền tài? Công việc? Danh dự? Tất cả đều không còn ý nghĩa gì nữa.

Một ngày trôi qua.

Căn phòng trở nên im ắng, mọi người ngồi tựa lưng vào nhau.

Tiểu Cường khoanh tay trước ngực, sau hắn dùng tay đập mạnh xuống sàn. "Chết tiệt! Không thể chịu được nữa! Không có đồ ăn, cuối cùng chúng ta rồi sẽ chết đói!"

Tất cả đồng loạt phụ hoa, ai nấy cũng đều đói, cổ họng đã khát khô cổ họng.

Trong đó một người lên tiếng.

"Hay là chúng ta cử ai ra ngoài do thám đi."

Một câu nói thốt ra khiến cả căn phòng im lặng.

Không khí nặng nề đến nghẹt thở. Ai cũng biết cần có kẻ bước ra ngoài, nhưng miệng ngậm chặt, mắt nhìn nhau né tránh.

Trong thời khắc sinh tử, bản chất con người hiện ra rõ rệt.

Ai cũng muốn sống, ai cũng muốn người khác gánh thay mình. Hy sinh ư? Đó là lời đẹp đẽ để hát trên bàn nhậu, không phải lựa chọn ở tận thế.

Bạch Dạ lẳng lặng nhìn đám người, trong mắt hắn ánh lên tia giễu cợt.

Thật ra, chẳng có ai ngốc đến mức tình nguyện đi chết. Nếu có, hắn đã không ngồi đây. Con người vốn ích kỷ, đó là bản tính khắc vào xương. Lợi ích là máu, sinh tồn là hơi thở. Và đã là bản tính, thì chẳng có thứ gì có thể thay đổi được.

Cuối cùng, hoặc là ép kẻ khác đi trước, hoặc là để bản thân trở thành kẻ bị ép.

Hạ Vy bên cạnh, cô nhẹ nhàng tựa đầu mình vào vai Bạch Dạ, hai tay thì ôm chầm lấy chiếc áo sơ mi của hắn.

Bạch Dạ cũng để yên cho Hạ Vy, trong đầu bắt đầu suy ra ngàn lý do để thoát khỏi đây.

Cuối cùng Tiểu Cường liếc mắt đến tất cả mọi người.

Khi ánh mắt ấy đến mỗi người, tất cả đều tránh né không dám nhìn thẳng.

Khi ánh mắt hắn dừng lại ở Hạ Vy.

"Hạ Vy, mày ra ngoài do thám tình hình đi."

Lời nói vang lên, tất cả đều thở phào vì người đó không phải là mình.

Hạ Vy thân người khẽ run rẩy, cô nép chặt vào người Bạch Dạ hơn. "Tại... Tại sao lại là tôi?"

Tiểu Cường cau mày, tay đút túi. "Nhìn mày xem, cơ thể lạnh ngắt như sắp biến thành quái vật rồi, bây giờ mày ra ngoài do thám, nếu bị biến thành quái vật thì đó cũng may mắn cho mày."

"Đúng rồi! Lỡ như cô biến thành quái vật, cắn xé chúng ta thì sao?"

"Phải! Cô mau ra ngoài xem tình hình đi."

"Đây là vì sự an toàn của mọi người, ra ngoài đi."

Họ la hét, lý lẽ ngu ngốc quay vòng, biến thành tấm khiên che cho tư lợi.

Lúc này đây, khuôn mặt Tiểu Cường lại hiện lên tia thỏa mãn. Giờ đây tất cả mọi người đều phe hắn, nếu kiểm soát được tình hình chẳng phải bản thân liền trở thành một tiểu bá chủ sao?

Thấy Hạ Vy không trả lời, Tiểu Cương tức giận, bàn tay vươn ra muốn kéo cô đi.

Bộp!

Một bàn tay khác đã tóm chặt cổ tay Tiểu Cường trước khi hắn chạm tới Hạ Vy.

Tiểu Cường trán nổi gân xanh, ngón tay chỉ thẳng vào Bạch Dạ. "Con mẹ nó! Mày thích chết à?"

Bạch Dạ chậm rãi đứng lên, thân hình cao 1m80, vai rộng khiến Tiểu Cường phải ngước nhìn.

Tiểu Cường lùi lại vài bước nhìn Bạch Dạ. "Chết tiệt! Tên loser thường ngày sao bỗng nhiên đáng sợ như vậy?"

Nhìn thân hình tràn đầy cơ bắp, gân xanh nổi đầy người, Tiểu Cường liền ngập ngừng muốn nói gì đó. Nhưng hắn nhanh chóng bình tĩnh lại, nếu giờ phút này mà sợ hãi chẳng phải lòng tin của mọi người đối với hắn liền sụp đổ sao?

Hắn tiến lên, lớn giọng, cái môi trề ra, ngón tay chỉ thẳng vào ngực Bạch Dạ. "Mày muốn làm gì? Muốn đánh tao sao? Nếu mày không muốn để con nhỏ đó ra ngoài thì mày mau mà ra ngoài xem tình hình đi!"

Bạch Dạ thở dài, ánh mắt nghiêm lại, hắn cúi nhẹ xuống. "Tại sao người ra ngoài không phải mày?"

Tiểu Cường kinh hãi. "Tại sao phải là tao? Tao ở đây cũng đề phòng trường hợp bất trắc, lỡ như có quái vật xông vào, tao còn có thể chống đỡ!"

Hắn dừng lại, quan sát sắc mặt Bạch Dạ rồi nói tiếp. "Ngược lại là cô ta, nhìn như người sắp biến thành quái vật, tốt nhất là cho cô ta đi ra ngoài xem. Lỡ như biến thành quái vật... cũng không liên quan đến chúng ta." Tiểu Cường mở miệng cười dại, ánh mắt nhìn Hạ Vy như nhìn kẻ sắp chết.

"Vậy... nếu tao cứ bắt mày ra ngoài thì sao?" Bạch Dạ cất tiếng, lời nói như sét đánh ngang tai Tiểu Cường.

Hắn không ngờ tên khốn này lại cứng như vậy, bình thường thì nói gì nghe đó, hèn nhát yếu đuối mà giờ phút này lại đáng sợ như thế. Tiểu Cường nhớ lại cảnh bản thân chèn ép Bạch Dạ, đánh hắn túi bụi vì làm sai.

Rồi lúc này hắn nở nụ cười. "Mày giả vờ gì chứ? Không phải vẫn là con chó mặc người sai bảo sao?" Tiểu Cường nói xong, cánh tay liền vung mạnh.

Bộp!

Tưởng chừng như trúng, nhưng nào ngờ đã bị Bạch Dạ bắt được.

Chát!

Một tiếng vang lên, má Tiểu Cường ửng đỏ.

"Mày!"

Chát!

Lại nữa một tiếng vang lên, má bên còn lại liền bị tát.

Đám người xì xầm.

"Không ngờ hắn lại đánh cả Tiểu Cường..."

"Trời ạ... thường ngày khác gì con cún ngoan đâu."

Hạ Vy nhìn cảnh tượng đó, ánh mắt mở to đầy bất ngờ. Từ sợ hãi chuyển thành an tâm.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free