Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Mạt Thế Chi Chủ - Chương 1: Chapter 1: Khai Mạc

Văn phòng tầng mười hai, buổi sáng nắng gắt. Ánh sáng mặt trời len qua cửa kính, chiếu xuống dãy bàn làm việc dài dằng dặc, phản chiếu lên gương mặt hốc hác của những nhân viên văn phòng. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch, tiếng chuột click, tiếng máy in rì rì nối tiếp nhau, hòa thành một bản giao hưởng nhạt nhẽo, kéo dài đến mức người ta muốn lăn ra ngủ.

"Bạch Dạ!"

Một tiếng quát như sấm nổ vang lên giữa không gian ngột ngạt ấy. Cả văn phòng giật mình ngẩng đầu.

Gã trưởng phòng bụng bia, mặt lai hà mã, cà vạt đỏ chói, mặt đỏ gay như vừa uống ba chai bia, đang hùng hổ đập tay xuống bàn.

"Cậu làm cái gì thế hả? Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, báo cáo phải để ý số liệu! Đây là lần thứ mấy cậu làm sai rồi? Ăn lương để làm trò hề à?"

Cả phòng im phăng phắc. Chỉ có vài tiếng cười khúc khích len lén. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về một người.

Ngồi ở bàn góc trong cùng, trước màn hình máy tính cũ kỹ, là một chàng trai trẻ. Hắn mặc sơ mi trắng, tay áo xắn lên, cà vạt thì tháo từ lâu, mái tóc bạc hơi rối. Đó chính là Bạch Dạ.

Hắn ngẩng đầu, mắt hờ hững nhìn trưởng phòng một giây, rồi lại cụp xuống màn hình. "Vâng, tôi sẽ sửa ngay."

Đơn giản, gọn lỏn.

Sự điềm tĩnh đó khiến gã trưởng phòng càng điên tiết. "Cái thái độ gì thế hả? Cậu tưởng cúi đầu là xong à? Tôi nói cho cậu biết..."

Nhưng chưa kịp nói hết, gã đã bị điện thoại rung bần bật trong túi cắt ngang. Gã cau mày, lôi ra nghe máy, vừa dạ dạ vừa hùng hổ sải bước ra ngoài.

Không khí căng thẳng tan như bong bóng xà phòng. Tiếng cười rúc rích lại nổi lên.

Một đồng nghiệp nam tì cằm lên tay, ghé tai người bên cạnh thì thào. "Cái thằng Bạch Dạ này… bị mắng như chó thế mà mặt không đổi sắc. Đúng kiểu loser văn phòng."

Người kia cười cợt. "Ừ, chẳng biết tự trọng. Nếu là tao thì nghỉ mẹ cho xong."

Bạch Dạ nghe hết. Tai hắn cực kỳ thính. Nhưng hắn không quay lại, không phản ứng. Ngón tay hắn vẫn gõ phím đều đều.

Loser?

Con mẹ nó! Lương thì có ba ngàn mà bắt tao làm như con chó! Nếu không phải tao nghèo còn không có học, thì cái công ty rác này tao nghỉ mẹ rồi!

Buổi trưa, căn tin công ty.

Bạch Dạ bê khay cơm ra bàn. Thịt kho toàn mỡ, canh rau loãng đến mức chỉ thấy nước. Hắn ngồi xuống góc phòng, ăn chậm rãi.

Một nhóm đồng nghiệp ngồi bàn bên đang bàn tán rôm rả về cổ phiếu, về xe hơi, về nhà đất. Có đứa khoe chuẩn bị mua iPhone mới, giọng oang oang như sợ thiên hạ không biết nó giàu.

"Ê, Bạch Dạ." Một gã trong nhóm quay sang gọi. "Mày bao giờ mua nổi nhà đây? Cứ nhìn mày chắc đến già vẫn thuê trọ quá."

Cả bàn cười ầm.

Bạch Dạ ngẩng lên, nụ cười nhạt vẽ trên môi. "Tôi còn chưa chắc sống tới già để mà thuê trọ nữa là."

Một câu nói nửa đùa nửa thật, khiến cả đám khựng lại.

Gã kia cười gượng, rồi quay đi, tiếp tục câu chuyện khoe khoang.

Bạch Dạ gắp miếng thịt, nhai chậm. Trong mắt hắn hiện lên tia khó chịu cùng ganh tị. "Suốt ngày ngồi khoe khoang, má nó ganh tị quá!"

Chỉ là lời nói trong đầu, hắn cơ bản không dám nói ra.

Buổi chiều. Văn phòng ngột ngạt. Ngoài trời, mây đen bỗng kéo đến dày đặc.

Đèn trong phòng chập chờn vài lần rồi sáng trở lại.

"Chắc bão sắp đến." Một nhân viên lẩm bẩm.

Không ai để ý, chỉ có Bạch Dạ ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa kính. Trời đất dường như tối sầm đi nhanh hơn bình thường. Tầng mây như bị xoắn lại, cuộn tròn thành một vòng xoáy lớn.

Hắn nhìn chằm chằm bầu trời, đôi mắt bạc sâu thẳm. Trong đầu thoáng qua một ý nghĩ kỳ lạ không ổn.

Nhưng ngay sau đó, hắn lại cúi xuống tiếp tục làm việc. Dù sao không ổn cũng chẳng liên quan gì đến hắn. Ít nhất là bây giờ.

Chiều muộn.

Một tên bước ra từ văn phòng của sếp hướng tới Bạch Dạ.

"Này, sếp kêu cậu vào văn phòng kìa." Không đợi Bạch Dạ trả lời, tên đó liền trở về chỗ ngồi của mình.

Bạch Dạ thở dài, lẩm bẩm. "Má nó cái thằng mặt lợn này, lại kêu gào gì nữa đây."

Cạch!

Cửa mở ra, lão sếp bụng phệ ngồi đó, chân vắt chéo, ánh mắt hưởng thụ nhìn màn hình máy tính.

Nghe tiếng cửa mở, lão liền trở lại dáng vẻ thường ngày nghiêm túc, màn hình cũng chuyển sang một tab khác.

"Cậu không biết gõ cửa à?" Lão cất tiếng.

Bạch Dạ nhăn mặt trong một khoảnh khắc. "Ui sếp, em quên mất. Không biết sếp kêu em có gì ha?"

Lão sếp quay lại chuyện chính, ngón tay chỉ thẳng vào vài tờ giấy trên bàn. "Báo cáo đâu? Cậu làm kiểu gì mà giờ chưa xong hả? Muốn tăng ca à!?"

Bạch Dạ nghe tới đây, cái miệng cười mỉm, hay tay xoa xoa vào nhau. "Sếp, báo cáo em gửi vào email rồi ạ, sếp xem giúp em."

Lão nghẹn lại, mắt nhìn màn hình máy tính, hai tay gõ phím cành cạch. Lão nhìn hồi lâu, rồi gật nhẹ đầu. "Ừm... lần này tạm được." Lão hắng giọng, ném lại một câu. "Nhưng lần sau nhớ làm cho nhanh."

Bạch Dạ thì cười xòa. "Vâng sếp! Em ra ngoài."

Vừa ra khỏi cửa, nụ cười trên mặt Bạch Dạ tắt hẳn. "Đúng là con lợn béo ú, càng nhìn càng ghét."

"Cậu... nói gì đó..."

Ách!

Bạch Dạ giật mình dảy dựng người lên. Hắn quay người lại, trong đầu đã nảy ra vô số lí do nhưng khi quay lại, hắn lại thở phào nhẹ nhõm. "Cô làm tôi giật mình đó."

Người trước mắt là một thiếu nữ, mái tóc đen có chút rối vì công việc, khuôn mặt u ám, đôi mắt xanh biển trở nên thâm quầng, tuy mặt u ám nhưng nếu nhìn kỹ cô sở hữu đường nét mềm mại, thanh tú nhưng đã bị cặp mắt thâm quầng cùng áp lực công việc khiến mặt u ám khó coi.

Chưa kể thân hình cô phải gọi là tuyệt phẩm, chỗ nào cần to thì tuyệt đối không nhỏ. Bạch Dạ tay xoa cằm, ngắm nhìn thân thể của cô.

Mà cô gái trước mắt cảm nhận ánh mắt Bạch Dạ liền nói.

"Đồ biến thái... mau trở lại làm việc đi."

Bạch Dạ vẫn xoa cằm. "Hmm... "

Mà cô nàng này chính là Hạ Vy, đồng nghiệp của Bạch Dạ cũng là người khá thân với hắn trong công ty, cô cũng hay bị lão sếp chèn ép, gây khó dễ cho nên hai người cùng chung chí hướng, thỉnh thoảng làm việc xong, cả hai đều đi ăn tối, trò chuyện nói xấu đồng nghiệp.

Cả hai giống như một đôi tri kỷ vậy.

Khi Hạ Vy quay người trở lại bàn làm việc.

Bạch Dạ vẫn đứng đó, ánh mắt dõi theo thân hình của Hạ Vy. "Thật muốn quém một cái."

Mà Hạ Vy bắt gặp được ánh mắt dâm tục ấy, bàn tay đưa lên gạch cổ, ánh mắt sắc lẹm như nhìn xác chết.

Bạch Dạ rùng mình, vội quay trở lại làm việc.

...

Bóng tối dần ngả xuống, nuốt chửng từng mớ ánh sáng.

Đồng hồ điểm sáu giờ rưỡi. Cả văn phòng vươn vai, ngáp dài.

"Về thôi."

"Mai là cuối tuần rồi, chúng ta đi nhậu đi."

"Phải phải đi nhậu đi, karaoke đồ nửa."

Đám nhân viên nhao nhao bàn chuyện.

Bạch Dạ cũng vươn vai, ngáp dài đi tới bàn làm việc của Hạ Vy, hắn muốn rũ Hạ Vy đi ăn chút gì đó.

Lão sếp cũng từ văn phòng đi ra, vừa bước ra đám nhân viên đã hớn hở chào lão.

Mà lão cũng vui vẻ chào đám người.

Với Bạch Dạ lão như đối với kẻ thù, còn đối với nhân viên lão giống như bồ tát vậy, luôn luôn tha lỗi cho chúng.

Chỉ là bên ngoài, bầu trời hôm nay có gì đó rất lạ, gió thổi hun hút, mang theo sự lạnh lẽo lạ thường.

Trên bầu trời, đám mây đen tụ lại thành một vòng xoáy lớn. Sấm sét cứ lóe sáng liên tục, nhưng tuyệt nhiên không có một tiếng động nào, chỉ có sự im lặng bao trùm.

Ngay lúc ấy.

Ầm!!!

Một tiếng nổ vang lên dữ dội, rung chuyển cả thành phố,

Mặt đất chấn động, kính cửa sổ run lên bần bật vài chỗ đã xuất hiện vết nứt còn có vài tấm vỡ toang, rơi xuống như mưa.

Đám nhân viên lập tức hoảng sợ, có người đã ngả khụy xuống, có người thì lại bình tĩnh lấy điện thoại ra.

Hạ Vy thì càng không nói, cô hoảng sợ nhảy vọt lên ôm chầm lấy Bạch Dạ.

Mà Bạch Dạ cũng không khá, ôm Hạ Vy che chắn.

Trên bầu trời, vòng xoáy mây bỗng xé ra một khe nứt đen ngòm. Ánh sáng đỏ máu hắt xuống, nhuộm cả thành phố thành màu chết chóc.

Trong văn phòng, mọi người nháo nhào lên.

"Chuyện gì vậy!?"

"Mau gọi cứu hộ! Động đất rồi."

Giữa đám hỗn loạn, một tiếng thất thanh vang lên.

"Sếp!"

Mọi người đều quay lại nhìn lão.

Mà lão thì đứng sững, mặt cắt không còn giọt máu. Bởi trên tay lão, một sinh vật đen ngòm, trông như một con sâu bằng ngón tay cái, đang bò ngoằn ngoèo trên tay lão, thân nó nhớp nháp, da lấp lánh, vảy mỏng phát ra ánh sáng kim loại, rồi trong nháy mắt nó chui tọt thẳng vào trong cánh tay của lão.

"Đ... Đuổi nó ra!!!" Lão hét lên, cánh tay vung mạnh, nhưng con sâu không thể thoát ra bởi nó đã chui thẳng vào da thịt của lão rồi.

Con sâu chui nhung nhúc trong cánh tay.

Cả đám nhân viên hoảng hốt lùi lại.

Nhưng đột nhiên một hơi nóng bốc lên, cả đám đồng loạt quay về hướng hơi nóng bốc ra.

Chỉ thấy một cô nhân viên đang khóc thét, toàn thân phát ra ánh lửa, như bị đốt cháy từ bên trong. Rồi trong khoảnh khắc, mái tóc đen bốc lửa, quần áo bị cháy mất, cô ta nhắm mắt hét lên, cố gắng tìm cách dập lửa chạy toán loạn, nhưng vì nhắm mắt, cô ta chạy đến bên cửa kính chỗ đã bị vỡ toang.

Aaaaaaa!

Sau đó, chỉ còn một tiếng hét, cô ta vỡ tan nát, máu me tạo thành một vũng.

"Đây là giả đúng không? Là giả đúng không?"

Một thanh niên giật mạnh cổ áo một cô gái.

"Mày điên à!" Cô gái vùng vẫy thoát ra, tát mạnh vào má của thanh niên kia.

Thanh niên kia bị tát, nước mắt rơi xuống, miệng nở nụ cười bi thương. "Là thật... tất cả đều là thật!?"

"Bạch Dạ... tôi lạnh quá..." Đột nhiên một giọng nói yếu ớt vang lên. Hạ Vy đang ôm chặt thân thể Bạch Dạ.

Mà hắn cũng cảm thấy một hơi lạnh từ Hạ Vy truyền đến. "Này này! Cô bình tĩnh lại coi!"

Nhưng giờ phút này Hạ Vy chẳng nghe thấy gì cả, cô chỉ cảm thấy toàn thân lạnh toát như đang ở trong băng, bờ môi bắt đầu tím tái, khuôn mặt cũng xuất hiện vài vệt đông cứng, hơi thở ra toàn khí lạnh.

"Chết tiệt! Chuyện quái gì vậy!" Bạch Dạ nhanh chóng đặt Hạ Vy xuống sàn, hắn cởi áo của mình ra để lộ đống cơ bắp từ tập luyện mà ra.

Hắn dùng chiếc áo sơ mi của mình khoác lên Hạ Vy. "Đỡ lạnh chưa? Hạ Vy! Hạ Vy!"

Hạ Vy vẫn nằm đó, cơ thể cô run cầm cập.

"Khụ…!"

Một cơn đau nhói xé rách ngón tay hắn.

Bạch Dạ cúi xuống nhìn. Các đầu ngón tay hắn run rẩy, như có kim nhọn đâm ra từ bên trong.

"Cái… gì đây…"

Ngay sau đó, từ kẽ móng tay hắn, những sợi tơ mảnh khảnh bất ngờ trồi ra. Trong suốt, mảnh như sợi tóc, nhưng ánh lên một thứ sắc lạnh kỳ dị.

Hắn kinh hãi trừng mắt, vội vàng giơ tay, thì những sợi tơ kia lại dính chặt vào mép bàn trước mặt, kéo rít mạnh đến mức cả cái bàn kêu kẹt kẹt.

"… Tơ?"

Hắn thì thào, ánh mắt dần chuyển từ hoảng loạn sang lạnh lẽo. Giữa biển máu và hỗn loạn này, hắn bỗng ý thức được cơ thể hắn cũng vừa thay đổi.

"Con mẹ nó! Mình thành người nhện rồi?"

"Áaaa! Sếp làm gì vậy?"

"Máu! Chảy máu rồi! Mau ngừng lại!"

Bạch Dạ xoay đầu nhìn, lão sếp giờ đây da dẻ trở nên xanh lè, cặp mắt trắng dã, hơi thở phát ra mùi hôi thối, toàn thân buông lỏng, cái miệng há ra cắn xé nhân viên.

Chỉ thấy một nhân viên bị cắn lập tức ngã xuống, ngay sau đó cơ thể họ co giật sau từ từ đứng lên giống như gã sếp béo ú kia.

Bạch Dạ trợn mắt, vội lấy tay bịt miệng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free