Mage hunter: Moonlight of Magic. - Chương 5: Chapter 5: Màn ảo thuật cuối cùng
Lưu ý:
"..." : đối thoại.
"(...)" : thì thầm.
(...) : độc thoại.
[...] : các lời đặc biệt.
◇ : chuyển cảnh.
___________________
Johnny nhăn mặt lên khi vết thương trên da bừng lên cơn đau rát, mặc dù đã nét được hết những đòn đánh có thể gây chí tử từ Alruna. Quả không hổ danh, việc sức mạnh của các đội trưởng đội thánh kị sĩ của Nhà Thờ chưa bao giờ là nói quá.
Hắn nghiến răng, đảo mắt nhìn xung quanh một cách điên cuồng, cố gắng thoát ra khỏi khu vực tấn công của Alruna. Tốc độ của Alruna vô cùng nhanh, ngay cả người có trình độ cũng chẳng thể nhìn thấy nếu không tập chung kĩ.
Bằng chứng rõ ràng nhất là khi Alruna đã cố lấy đầu hắn trong khoảnh khắc đó. Ngay từ đầu hắn đã ở trên sân thượng sau khi đã nghe hết lời khẳng định rằng Harly là hung thủ từ Kaiser, chỉ trong một khoảnh khắc tất cả ánh mắt đều hướng về Kaiser hắn đã ngay tức khốc chạy ngay vào trong tòa nhà trước mắt và để một con rối ở lại để điều khiển.
Và ta có những điều trên.
Đã quá vượt qua được dự tính ban đầu của Johnny. Hắn ngay từ đầu định trêu đùa với cả ba người Kaiser, Alruna và Gage rồi chuồn đi, nhưng đến cuối hắn phải đối đầu trực tiếp với con quái vật trong hình dạng của một người phụ nữ này đây.
Hiện tại hắn biết Alruna sẽ không giết mình vì hắn đã nghe thấy được Kaiser đã nói đừng có giết mình. Hắn vui mừng vì Alruna sẽ không giết mình nhưng cũng lại trở lên lo lắng hơn vì việc Alruna không giết mình đồng nghĩa với việc Alruna đang cố gắng kìm nén và kiểm soát bản thân lại để không thể giết hắn được. Nghĩa là Alruna vẫn chưa hề tung hết sức lực.
Ma thuật làm thay đổi nhận thức không thể áp dụng lên được Alruna do cô được bảo vệ bởi "Chúc phúc". Johnny vẫn luôn sử dụng ma thuật làm thay đổi nhận thức lên tất cả mọi người trong thị trấn khiến cho mọi hành động có thể làm lộ ra mọi thông tin của hắn sẽ luôn bị ngăn cản hoặc bị gián đoạn lại bởi chính nhận thức của các đối tượng đã bị ảnh hưởng. Hắn cũng không biết Kaiser làm cách nào để không bị ảnh hưởng bởi ma thuật của hắn. Bất cứ ai ở hoặc đến thị trấn sẽ luôn bị ảnh hưởng bởi ma thuật của hắn thế mà...hiện tại ở đây lại có hai người có thể nằm ngoài sự kiểm soát của hắn. Hắn tức giận nhưng cũng thấy phấn khích trong lòng. Đã lâu lắm rồi hắn luôn muốn được trải nghiệm mấy thứ có thể khiến hắn gặp khó khăn.
(Nhưng không phải là như thế này! Nếu không hạ ngục cô ta bằng cách trực tiếp thì mình phải sử dụng đến mưu kế.)
Johnny ném ba quả bom khói xuống ngay tập tức khi đã thoát khỏi vùng tấn công của Alruna trong vài giây.
Khói tỏa ra xung quanh chặn đường cảm nhận của Alruna với xung quanh. Đây không phải là bom khói bình thường.
(Trong khói có cả các hạt được cấu tạo từ đá Caston)
Đá Castion, là loại đá đặc biệt có thể phát ra sóng xung kích đủ mạnh để làm nhiễu loạn dòng chảy ma lực bằng việc tạo đủ lực nhiệt lên nó, khiến cho nó phát nổ. Đá Castion luôn được sử dụng để đối phó với các pháp sư khi ở trong trận chiến, nó còn được thiết kế để làm còng tay cho các pháp sư, nó sẽ khiến cho các pháp sư không thể sử dụng được ma thuật do dòng chảy ma lực đã bị gián đoạn. Các hạt của Castion có thể làm nhiễu loạn cảm nhận của các sinh nếu nó bị thải ra không khí theo cách nổ.
Johnny dùng quả bom khói kết hợp với Castion, mục tiêu là để làm gián đoạn cảm nhận ma lực và ma thuật của Alruna. Đây một kế hoạch thông minh nhưng...
"Ngươi nghĩ có thể giữ được khoảnh cách với ta chỉ bằng mấy món đồ chơi này ư?" Alruna nói một cách lạnh lùng. Cái vẻ nghiêm túc nhưng dễ thương đã biến mất đi và thay vào đó là vẻ mặt vẫn còn sự nghiêm túc và có thêm sát khí vào nữa. Alruna nhảy người một bước lại lấy đà, cúi xuống rồn toàn lực vào thanh kiếm trên tay, cô tập trung quan sát. Và bùm
Một cú đâm xuyên qua màn khói và đâm trúng mục tiêu, cô nhảy lên một bước tạo ra cú đâm lao đến với một tốc độ cực kì khủng khiếp nhanh hơn cả tốc độ di chuyển chân của cô, vẫn còn dấu vết của dấu chân của cô trên vết nứt. Sóng xung phát ra từ đòn đánh đã thổi bay khói trên sân thượng và đâm trúng mục tiêu.
(Không! Đây không phải là hắn!)
Khói đã bay đi hết lộ ra mục tiêu mà Alruna đã đâm. Đó là một hình nộm khác của Johnny nó được thiết kế trông không khác gì hắn.
(Đằng sau! )
Alruna xoay người lại 180 độ làm cú chém hình lưỡi cưa ngang nhưng cũng chỉ chém được không khí.
"Cái!? Hắn đâu rồi?" Cô đảo mắt xung quanh sân thượng cố tìm Johnny.
"Hahaha!! Haahaa! Xin chào tạm biệt thưa đội trưởng Elf gì đó à!?~"
Một tiếng cười đầy sự trêu chọc và mỉa mai được cất lên trong không gian tĩnh lặng của màn đêm. Alruna ngước đầu lên nhìn cái nơi mà phát ra tiếng cười đó.
Johnny kẻ đang đấu với Alruna, biết được nếu cố gồng lên để đấu đấu với cô là sẽ chỉ thiệt cho hắn thế nên hắn đánh bài chuồn. Cách hắn chuồn đi khá ảo ma đó, Johnny từ đâu lôi ra một khinh khí cầu nhỏ lấy nó để bay lên không trung thoát khỏi tầm đánh của Alruna.
Hơi ngáo đá trước hành động của Johnny, Alruna lắc đầu ổn định lại đầu óc và...
"Này! Cái tên khốn kia!! Ai cho ngươi chạy hả? Quay lại đây!"
"Hơ Hơ!~...Không! Ta điên chứ không có ngu!"
Alruna tức giận hét lên chỉ tay vào Johnny, kẻ đang cố chạy trốn.
"Quay lại đây!"
"Không!"
"Đừng có nghĩ rằng ta sẽ để cho ngươi trốn thoát dễ như vậy!"
"Phiền ghê. Ta đã biến ngươi nguy hiểm như thế nào rồi!?"
(Mọi kĩ thuật sẽ luôn bị hạ bởi sức mạnh tuyệt đối. Và ngươi là minh chứng cho điều này Alruna, mọi chiêu trò của ta sẽ không thể đo lại so với sức mạnh thuần túy của ngươi. Nhưng ta vẫn còn nhiều trò lắm!)
Hắn thò tay vào túi áo, rút ra một chiếc nút bấm nhỏ, nhấn xuống mà không chút do dự.
Tiếng nổ rền vang, chấn động cả sân thượng nơi Alruna đang đứng. Sức ép từ vụ nổ dữ dội thổi tung khói bụi và cả mảnh vỡ ra xung quanh.
Khói bụi chưa kịp tan, và Johnny, từ trên khinh khí cầu, cười phá lên trong cơn thỏa mãn tột độ. Hắn nhìn xuống đống đổ nát dưới sân thượng, nơi hắn tin rằng Alruna đã bị tiêu diệt trong vụ nổ.
"Hãy nằm yên đó đi, Alruna! Ngươi không phải mục tiêu chính của ta." hắn lẩm bẩm hướng đến một khu vực nơi có thể sẽ có một người phụ nữ đến, giọng nói pha lẫn sự cuồng nộ và niềm vui của kẻ chiến thắng.
Từ trên cao, hắn nhìn xuống bóng tối ngập tràn trong tiếng nổ vang vọng, tin chắc rằng không còn gì có thể đe dọa hắn. Nhưng đâu đó, trong làn khói đen u ám, một ánh mắt lạnh lẽo đầy thù hận vẫn đang dõi theo hắn. Và cơn ác mộng đối với Johnny có lẽ chỉ mới thực sự bắt đầu.
Ở bên trong tòa nhà nơi mà Johnny đánh bom ở trên sân thượng đang từ từ lộ ra một cái lỗ nhỏ ở trên đó.
Trước khi bị lộ ra bỗng nhiên Johnny cảm nhận được một cơn đau nhói ở trên má. Hắn kiểm tra mặt của mình bằng tay, hắn một bên má của hắn có máu. Nhận thức được điều đó Johnny ôm lấy bên má đó, hắn hoảng loạn khi thậm chí chưa cả biết tại sao hay vết thương này đã xảy ra khi nào.
"Cái quái?!?...Ai đã? Cái gì đã xượt qua má của mình vậy?" Hắn thốt lên một cách loạn choạng. "Đừng nói là!?...Không, không phải cái tên phù thủy đó!" Ngay lập tức hiểu ra vấn đề Johnny đảo mắt mình xuống dưới chân mình một lần nữa, nơi tán khói bay đi và để lộ ra một lỗ hỏng lớn trên sân thượng.
Hắn nhìn xuống kích thước chiếc lỗ hổng và độ chính xác của nó, và nhận thấy điều bất thường. Hắn đã tính toán chi tiết và đặt những quả bom cỡ trung bình để không làm hỏng các kết cấu khác của tòa nhà. Nhưng lỗ hỏng này...nó nhỏ hơn so với những gì mà quả bom bình thường có thể tạo ra. Khoan cái lỗ hỏng đó đủ để cho 4 người nhảy xuống cùng lúc. Ngay lập tức hắn nhận ra mình đã đánh giá thấp đối thủ của mình lần nữa. Hắn biết được Alruna điên thiệt ai ngờ cô ta có thể điên như thế này!
Trong khoảnh khắc sinh tử lúc đó, Alruna cắm mạnh thanh kiếm xuống, dùng sức mạnh phi thường đâm xuyên qua sàn đá ngay dưới chân mình. Bằng một cú xoay người đầy quyết liệt, cô phá hủy sàn, đẩy mình rơi xuống tầng dưới trong tiếng nổ vang dội phía trên và thoát được trong gang tấc.
Bên dưới tầng sân thượng bằng ánh sáng của ánh đã có thể soi thấy được Alruna, cô nhìn lên Johnny với ánh mắt đầy sát khí và căm phẫn. Trên tay nắm chặt một viên đá từ tác phẩm vừa nãy của cô tạo ra, nắm chặt đến mức có thể thấy được những đường gân nổi lên ở bên ngoài chiếc găng tay. Lực siết của cô khiến những viên đá kêu ra những tiếng rắc rắc nghe rợn người.
Không để cho Johnny kịp phản ứng. Alruna nghiếng răng, giương cánh tay lên cao và ném viên đá với sức mạnh phi thường. Viên đá lao đi với tốc độ ngang cả một viên đạn, xuyên qua cả không khí với âm thanh xé gió đầy ám ảnh. Dù khả năng cảm nhận ma lực bị cản lại bởi những hạt Castion nhưng điều đó lại không thể cản lại được kĩ thuật của cô. Johnny cố gắng nghiêng đầu né tránh, viên đá sượt qua má của hắn trong ngang tấc. Nhưng nếu Alruna mà không kìm hãm sức mạnh và độ chính xác của mình thì trên đầu của Johnny sẽ xuất hiện một lỗ lớn theo đúng nghĩa đen.
Trong khoảnh khắc đó, hắn nhận ra việc trốn thoát khỏi Alruna không khác gì việc mò kim trong bể nước.
"Con điên!" Hắn thầm chửi rủa.
Alruna nhìn Johnny với ánh mắt cháy bỏng, giọng nói của cô vang vọng như tiếng chuông phán xét trong đêm đen. “Ta đã nói rồi mà? Ta sẽ không để ngươi chạy thoát dễ như vậy đâu! Đừng có nghĩ rằng một kẻ sát nhân như ngươi sẽ thoát khỏi sự trừng phạt! Ngươi sẽ phải xuống địa ngục vì tội ác của mình!”
Ngay khoảnh khắc ấy, không gian bỗng rung lên bởi một tiếng cười, nhưng không phải từ Johnny. Từ trong màn đêm, Kaiser xuất hiện, miệng nở một nụ cười bình thản nhưng đầy uy lực.
Chỉ chờ có thế.
“Tôi chờ câu này hơi lâu rồi đó!”
Anh giơ tay, gọi ra phép thuật của mình. “Ngũ thương ánh!”
Năm cây thương ánh sáng rực rỡ xuất hiện quanh Johnny, xoay tròn và nhắm thẳng vào khinh khí cầu hắn đang cưỡi. Ánh sáng bùng nổ chói lòa, phá tan chiếc khinh khí cầu, buộc hắn phải hạ cánh khẩn cấp xuống sân thượng.
"Cái!?" Johnny rơi xuống đất, chật vật lấy lại thăng bằng, trong đôi mắt hiện rõ sự ngạc nhiên lẫn giận dữ.
Nhưng Kaiser không dừng lại ở đó. Nhớ đến Alruna, người vẫn đang bên dưới, anh vươn tay, triệu hồi những dải dây ánh sáng mạnh mẽ từ hư không, buộc chặt lấy cô và nhẹ nhàng kéo lên khỏi tầng dưới. Alruna hạ cánh an toàn trên sân thượng, ánh mắt quyết liệt không hề nao núng, sẵn sàng cho trận chiến tiếp theo.
"Anh đến muộn, Kaiser!"
"Cho phép tôi xin lỗi nhé, thưa cô Oleander. Để bù cho quãng thời gian vừa rồi hãy để tôi hỗ trợ cho cô."
"Nói thật...tôi sẽ mừng hơn nếu anh chịu giúp tôi sớm hơn." *thở dài*
"Có chứ? Cô nghĩ ai là người mở đường cho cô bay lên trên đây?"
"Ý tôi không phải là lúc đó...Mà thôi, tôi chỉ đang giận vô cớ mà thôi...Cho phép tôi xin lỗi!"
"Hàh~~.Sao chả được."
Lúc này Johnny, kẻ đang phải đứng cách đó tận sáu tòa nhà bởi phải hạ cánh khẩn cấp. Một khoảng cách an toàn nhưng hắn biết kể cả khi chạy trốn xuốt cả buổi đêm cũng chẳng thoát được hai cái đứa trước mặt của mình.
Thôi thì vì biết bản thân chẳng còn nhiều thời gian nên, muốn nói gì cũng được.
"Hai ngươi trông khá đáng yêu khi ở cùng nhau. Chỉ tiếc rằng lời thoại giữa hai ngươi chằng hợp gì cả!" Johnny bắn đầu mở tông giọng mỉa mai. "Cứ như hai ngươi là nhân vật trong bộ truyện được viết bởi một tác giả mới vào nghề vậy?"
"Hả? Còn ngươi thì có biệt danh tệ thật đó! Cái gì mà nghệ thuật của bóng đêm chứ? Nghe cứ như là biệt danh dành cho mấy tên khùng khùng điên điên vậy đó!"
"À..ờm...hắn bị điên thật mà?"
"Ồ...Ngươi là tên khốn vừa điên vừa xấu trai!"
"Cô hết cách để chê bai à?"
"Im đi, Kaiser! Để tôi nói chuyện với hắn!"
"...Dạ vâng!...thưa cô."
(tính ra mình là người tới để hỗ trợ cho cổ đó!)
Kaiser thở dài ngao ngán nhưng cũng chỉ than thở bên trong lòng. Bởi cái ấn tượng về Alruna quá mạnh trong mắt của Kaiser. Lúc mới gặp thì trông cô giống thuộc thể loại lạnh lùng nghiêm túc hoặc trong nóng ngoài lạnh. Mà bây giờ trông không khác gì một đứa trẻ đang nổi giận vì bị lấy mất kẹo.
Nói thật Kaiser có thể ra tay xuống Johnny nhưng anh ta lại có nguyên tắc riêng và không thể làm trái ngược nó. __chỉ có kẻ vô tội mới có thể phán sét kẻ có tội lỗi. Và anh không phải là người tuyên án đó, thế nên anh mới nhường nó cho Alruna vì tin tưởng cô sẽ làm tốt hơn.
Cái cảm giác hối hận bên trong lòng này là gì đây?
"Hả!? Ngươi nghĩAHHH!!"
Trước khi để cho Johnny nói gì thêm Kaiser đã cho hắn quả bom chói rồi.
"Thế hai người định đánh nhau bằng lời nói hay muốn va vào nhau luôn?"
"Đánh vỡ mồm hắn!"
"Được rồi, được rồi."
"Vậy hãy cùng hợp sức nhé?"
"Rất hân hạnh!"
Phía bên kia sau khi bị cho một quả bom chói Johnny, đang bộc lộ rõ vẻ tức giận và khó chịu. Hắn đưa tay vào bên trong chiếc mũ của hắn lấy ra một khẩu súng. Lặng lẽ thì thầm mấy câu thần chú và ngay lập tức quay đầu bỏ chạy.
"Hắn đang chạy đi rồi!?"
Kaiser và Alruna ngay lập tức đuổi theo hắn. Một cú nhảy đã khiến cho Alruna bay đến tòa nhà thứ 5, còn Kaiser đã đuổi gần kịp hắn.
Johnny lao về phía mép tòa nhà và nhảy xuống, tuyệt vọng trốn khỏi tầm tay của cả hai. Như một cơn gió, Kaiser lập tức lao theo, mắt không rời khỏi kẻ thù của mình dù chỉ một giây. Không gian tĩnh lặng của màn đêm chỉ còn lại tiếng gió rít và nhịp đập căng thẳng giữa hai đối thủ, khi cả hai rơi tự do từ trên cao xuống.
Giữa không trung, Johnny xoay người một cách điêu luyện, đưa súng lên nhắm về phía Kaiser. Những viên đạn lao ra từ khẩu súng, xé toạc không khí, nhằm thẳng vào kẻ truy đuổi. Kaiser cố gắng làm chệch hướng viên đạn bằng cây đũa phép, nhưng vẫn bị trúng một viên đạn vào chân trái.
Johnny cười toái lên trên tay hắn dùng khẩu súng khác bắn ra mũi tên có chứa dây thừng lên sân thượng tòa nhà đối diện định bay lên đó.
Hắn muốn làm chậm Kaiser lại nên cố dụ anh xuống cùng mình.
"Đừng hòng!" Trước khi hắn được kéo lên sân thượng của nhà đối diện, Alruna đã ném thanh kiếm của mình cắt đứt đôi dây kéo của hắn.
Bị vấp té xuống đất bởi vì dây kéo bị cắt đứt, Johnny xoay người chạy vào bên trong một tòa nhà nào đó. Đập cửa kính chui vào bên trong.
Alruna định đến chỗ của Kaiser giúp đỡ nhưng anh giơ tay ngăn cả kêu cô hãy đuổi theo Johnny trước đã.
Vết thương trên chân trái của anh vẫn chảy ra nhiều máu. Kaiser nắm chặt nó kìm máu lại.
( Tệ thật! Viên đạn hắn bắn ra là "đạn biển" )
Đạn biển loại đạn được chế tạo từ Castion đại dương. Một loại kim loại quý hiếm từ biển sâu. Thường được chế tạo làm vũ khí chống lại những kẻ có ma lực.
"Xem ra mình quá kiêu ngạo rồi!...Ự!"
Viên đạn biển đang cố ngăn cả việc hồi phục của anh.
"Xem ra mình cần phải nghiêm túc hơn rồi. 10 phút.
10 phút sẽ quãng thời gian mình sẽ kết thúc cuộc rượt đuổi vô nghĩa này!"
Nói đến đây Kaiser bỏ chiếc kính râm mà mình đeo xuốt từ sáng đến giờ. Đôi mắt đỏ rực như máu với nồng tử đen phát sáng lên trong đêm tối này. Khuôn mặt của anh không còn là vẻ mặt nhởn nhơ nữa.
◇
Phía bên kia Alruna theo chân Johnny vào bên trong tòa nhà. Cô chạy thẳng vào bên trong quan sát trong không gian không có đèn sáng, quan sát từng góc gách rồi lên tầng hai. Khi bước vào bên trong căn phòng rộng trên tầng, khoảnh khắc cô mở cửa của một căn phòng nào đó ngay lập tức bị vô số dây thừng sắt bắn ra từ tứ phía và trói chặt cô lại. Lực dây thừng sắt từ tứ phía kéo lại khiến cho Alruna bị hất ra giữa căn phòng, tay không cầm nổi thanh kiếm khiến nó bị rơi đi.
"Lực siết từ dây thừng sắt tạo ra cũng đủ để bóp nát cả một tảng đá lớn, rất hợp để chói chặt lại kẻ như cô đó Alruna!" Johnny xuất hiện từ đâu đó trong góc phòng với nụ cười mỉa mai của mình. "Trước khi vào đặt mấy cái bẫy này ta đã gieo giắc một đống hạt Castion ra khắp trên con đường mà ngươi đã đi trong tòa nhà này. Thứ đó sẽ cản trở cảm nhận của ngươi về mọi vật xung quanh."
"Ha! Nói thật đây là cách tệ nhất để hấp dẫn một người phụ nữ đó, Johnny à! Là một đàn ông bộ ngươi không biết cách đối xử sao cho đúng với một người phụ nữ à?"
"Ta chưa từng nghĩ ngươi là một người "phụ nữ" luôn đó. Trông ngươi giống một con khỉ đột cái có mái tóc vàng thì đúng hơn?"
"Ngươi! ????"
Johnny rút một khẩu súng ra chĩa nó trước trán của Alruna. "Ta đã giết một con hiệp sĩ thuộc bên phe của ngươi. Thế nên ta biết chắc viên đạn bên trong khẩu súng này có thể giết được ngươi!"
"Đạn biển ư?"
"Ờ!"
Nổi giận trước câu nói của Johnny, Alruna tức giận hét lên.
Bên ngoài tòa nhà Kaiser, anh ta hướng mắt tập trung vào bên trong tòa nhà quan sát.
"Vài phút trước thảm họa. Coi bộ xem ra mình không cần phải giải thích cho cô ấy toàn bộ thông tin rồi."
Anh đứng dậy, tay vất xuống đường viên đạn biển đang dính máu của mình. Vết thương trên chân của anh đang dần được tái tạo lại cùng với đó là những chiếc lá trên chân cũng tan biến đi.
"Xem ra đúng thật mình phải dùng đến cái này rồi~ haizz. Hãy cho cô ấy biết đi Johnny!"
Kaiser rút ra một dao hai mặt từ chiếc túi đeo quần bằng da được quấn dưới đùi.
Quay lại bên trong tòa nhà.
"Nè, trước khi ngươi định bắn ta. Cho phép ta hỏi tại sao ngươi lại làm như vậy?"
"Lời chăng chối cuối đời ư? Sao không, ta cũng là một người "tốt bụng" thế nên ta sẽ kể cho ngươi."
"Nghe thấy cái từ "tốt bụng" từ ngươi lại khiến cho ta mắc ói!"
Johnny mặc kệ lời chửi tức giận từ Alruna. "Ta đã từng chỉ là một gã sài ma thuật để cho vui. Đi trêu chọc và thách thức một đống kẻ để giết thời gian. Theo thời gian ta bỗng nhiên trở thành một kẻ nổi tiếng. Đến mức ta đã vô tình mời gọi những kẻ không nên đến tới. Bọn chúng truy đuổi ta còn gao gắt hơn cả cảnh sát, khiến ta thực sự phải giết người. Ta bị bọn chúng cho hít phải một thứ gì đó, ngay lúc đứng trước giữa cơn say và tỉnh. Ta đã không biết mình đã ở bên trong nhà máy thuốc. Lúc đó ta chỉ có một ý nghĩ là xóa bỏ hết những kẻ truy đuổi mình. Ta đã cho nổ tung cả cái nhà máy thuốc bằng bom của bản thân tự tạo ra. Điều đó đã vô cùng thành công khi xóa bỏ hết những kẻ truy đuổi ta lúc đó, nhưng điều đó vô tình khiến ta bị cuốn theo luôn."
"..."
"Và ta đã vô tình gặp Harly. Một cậu thanh niên trẻ tuổi đang cố thử thách bản thân mình mà bước vào nhà máy bỏ hoang. Ta thấy rất vui, thực sự rất vui vì cuối cùng ta đã tìm thấy một vật chứa phù hợp. Và như thể vận mệnh đang thương tình ta, một tia chớp đã đánh xuống trúng Harly lúc hắn ở trên sân thượng nhà máy, khiến cho ta đã có thể nhập được vào cơ thể của hắn lúc hắn gần như đã chết. Ta đã cứu hắn, đổi lại ta được sống bên trong Harly. Những ngày làm ta chơi trò bạn bè bí ẩn ở bên trong hắn thật tuyệt. Harly không hề biết về sự tồn tại của ta đang ở bên trong hắn." Lúc này Johnny nói một cách vui sướng giương khẩu súng lên trần và lắc người vui vẻ.
"Thế? Tại sao ngươi lại đi sát hại những người phụ nữ đó? Và cả cái thứ mà ngươi cho là nghệ thuật đó của ngươi nữa?"
"Haha~ Hỏi hay lắm! Nè, ngươi đã bao giờ ngồi xuống và nhìn vào một tờ giấy trắng chưa? Từ lúc ta nhập vào bên trong Harly, ta đã có những suy nghĩ mới lạ. Không! phải nói chính xác hơn là từ lúc ta hít phải cái khí đó, ta đã có những suy khác đi. Ta đã được mở mang đầu óc . Chỉ là một tờ giấy trắng tầm thường, không cảm xúc, không ý nghĩa. Nhưng khi ta cầm bút lên vẽ trên tờ giấy trắng đó. Từng nét bút đen in đậm nguệch ngoạc, từng nét màu ngẫu nhiên,... và bỗng nhiên, nó trông thật sống động và nó mang ý nghĩa. Đó chính là "nghệ thuật". "
Johnny ngưng lại, hắn nhìn Alruna với vẻ mặt cười đầy bệnh hoạn của hắn.
"Những người phụ nữ đó trông giống như một tờ giấy trắng, Alruna. Họ hoàn hảo, họ ngây thơ, họ vô tội, họ vô cùng xinh đẹp giống như một thiên sứ được sống ở trần gian vậy ý! Ta không ghét phụ nữ. Ngược lại ta còn yêu họ, ta ngưỡng mộ họ!" Hắn ôm lấy hai bên mặt và cười. "Và điều đó khiến cho ta không thể cảm thấy muốn biến họ thành tác phẩm nghệ thuật được! Ta muốn cho mọi người biết họ xinh đẹp ra sao."
Đến lúc này trên trán Alruna xuất hiện những đường gân. Cô tức giận hét lên.
"Nghệ thuật? Ngươi nói việc ngươi làm là nghệ thuật ư? Đừng có đùa, những gì ngươi làm không phải hành động của một nghệ nhân đó chỉ là hành động của một tên sát nhân biến thái. Thích sử dụng phụ nữ như là thứ để giải tỏa dục vọng gớm ghếch của ngươi thôi! Ngươi không đáng được tha thứ đâu Johnny!!"
"Không không, sai rồi!" Hắn giơ ngón tay phủ định. "Nghệ thuật là không có giới hạn. Mỗi kẻ có cách cảm nhận khác nhau thế nên. Cái chết, sự đau khổ cũng chỉ là phương tiện để hoàn thiện bức tranh nghệ thuật!"
"Đừng có đùa!!!"
"Alruna, mục đích ngươi đến đây không phải là để giúp đỡ cảnh sát truy tìm ta phải không?"
"!.."
"Ngay từ đầu ngươi đến đây để tìm kiếm một người đồng đội đang mất tích. Việc ngươi giúp đỡ cảnh sát cũng chỉ là để hoàn thành mục đích đó...Nhưng rất tiếc ta phải thông báo với ngươi rằng. Ta đã giết nó rồi!"
Ngạc nhiên trước lời khẳng định của tên sát nhân này đôi mắt của Alruna lộ rõ vẻ tuyệt vọng.
"Trước khi chết ngươi có biết nó đã nói gì không?"
(Ngươi có thể ẩn trốn lâu nhưng không có nghĩa là mãi mãi. Đồng đội của ta sẽ tới và bắt ngươi phải đón nhận quả báo cho những tội lỗi của ngươi!)
"Hahaha!! Nghe thật hài ước! Thế nên ta đã tặng cho nó một buổi tra tấn đau khổ đến mức nó đã phải cầu xin ta hãy nó chết. Hahaha!!"
Đến đây Alruna tuyệt vọng hạ đầu hướng mặt xuống mặt đất. Cô thất vọng về bản thân đã không cứu được người đồng nghiệp đó, tuyệt vọng vì cô đã mất đi một người đồng đội trong đoàn.
"Để cho ngươi biết luôn. Ta có thể trốn thoát được và đã ẩn dấu tận hơn 8 năm đơn giản là vì ta đã sử dụng cơ thể này của Harly ngay lúc mất nhận thức. Ta đã sử dụng ma thuật thao túng nhận thức nên tất cả người dân ở cái thị trấn này. Những lúc hoàn thành ta luôn xóa bỏ mọi dấu vết về sự tồn tại của ta, làm cho Harly không hề biết về ta đang ở bên trong cơ thể của hắn. Vì Harly là một cảnh sát cũng đi theo dấu vết của vụ án thế nên ta luôn biết những kẻ tham gia vào cuộc điều tra này. Mọi người trên thị trấn sẽ không biết về ta nếu ta không để lại tên ở hiện trường. Mọi hành động để truy tìm ta sẽ bị chính tâm trí của bọn chúng ngăn cản vì đã bị ma thuật của áp dụng!" Nói đến đây Johnny lạnh mặt lại chĩa súng vào lại đầu của Alruna. "Cuộc nói chuyện đến đây thôi!"
"Ừ! Ta cũng nghĩ vậy!"
"Bam!"
Johnny nổ súng, viên đạn được bắn ra ngay gần sát trán của Alruna. Nhưng nó sẽ không trúng đâu.
Ngay sát giây phút tử thần, Alruna phản xạ với tốc độ còn nhanh hơn cả tốc độ của viên đạn. Cô cản nó bằng miệng của mình.
Chưa để Johnny định kịp ngỡ ngàng, cô đã hạ chân xuống.
Alruna hít một hơi sâu, ánh mắt lạnh lùng khi đánh giá những sợi dây sắt đang trói chặt quanh mình. Cô lặng lẽ thu sức, chân khẽ chạm xuống sàn, đôi mắt ánh lên một tia sát khí. Trong khoảnh khắc, Alruna xoay người với một lực mạnh mẽ, cơ thể như xoáy thành một cơn lốc xoáy chết chóc.
Mỗi vòng xoay là một đợt căng dây, sức mạnh từ cú xoay của cô khiến những sợi dây sắt kéo căng ra, rít lên chói tai. Lực quay của Alruna mạnh đến mức những khẩu súng bắn dây bị kéo khỏi tường, nứt ra từng mảnh khi bị lực xoay của cô phá hủy. Một tiếng "rắc" chói tai vang lên khi từng khẩu súng bị vỡ vụn, rơi rụng khắp phòng.
Johnny bắn thêm vài phát đạn nữa nhưng hắn chỉ nhận được những sợi dây thừng kim loại bị xoay theo đánh hỏng khẩu súng trên tay. Hắn nhìn chằm chằm vào cảnh tượng tan hoang của những món đồ mà hắn đã dày công sắp đặt. Những mảnh vỡ và dây sắt nằm la liệt trên sàn, tạo nên một cảnh tượng hỗn độn. Alruna đứng giữa đống đổ nát, ánh mắt đầy sắc lạnh, như một lời cảnh báo rõ ràng rằng không một dây trói nào có thể giữ chân cô lại. Nhổ viên đạn biển ra khỏi miệng như nhổ viên kẹo cao su.
Nhặt lại cây kiếm của mình lên như chưa thể có cuộc chia với nó. Cô chĩa nó thẳng vào Johnny.
"Ngươi nói đúng Johnny! Ta đến đây không phải vì nhiệm vụ mà là vì mục đích cá nhân. Việc ta hợp tác cùng với cảnh sát là vì ta mong trong quá trình tìm ra ngươi ta sẽ gặp lại được cô ấy!" Alruna cắn môi thể hiện sự hối hận vì sự chậm trễ của mình mà một người đồng đội đã ra đi. "Nhưng không có nghĩa là ta sẽ bỏ qua hành động sai trái của ngươi!"
"Trước khi ánh sáng chiếu rọi trên thị trấn này, ta sẽ bắt ngươi phải đối mặt với án tử hình!"
Johnny bật cười, tiếng cười khùng khục vang vọng trong căn phòng tan hoang. Hắn lùi lại một bước, đôi mắt đảo qua những sợi dây thừng sắt bị phá hủy, những khẩu súng gãy nát nằm vương vãi trên sàn nhà.
"Phải nói là ấn tượng thật. Một người phụ nữ mạnh mẽ như cô... đúng là không dễ đối phó. Nhưng cô nghĩ chỉ cần một thanh kiếm là có thể đánh bại ta sao?"
Hắn vung tay, một loạt những tấm lá bài sắc bén được phóng ra từ tay áo, bay vút về phía Alruna với tốc độ chóng mặt.
Alruna nghiêng mình, thanh kiếm trong tay vung lên như một tia chớp, chặn đứng từng lá bài một. Những tia sáng lóe lên khi kiếm chạm vào lá bài, phát ra tiếng "keng keng" chói tai.
Johnny cười nhếch mép, tay hắn vẫn không ngừng rút ra thêm lá bài từ trong túi. Hắn ném vào cô rồi một đống phân thân bước ra từ đó cản đường không hắn bị bắt.
Những phân thân sinh ra từ bộ bài này tấn công vào Alruna trong lúc đó hắn chuồn đi khỏi căn phòng này.
Mấy lũ phân thân này chẳng là cái thá gì với cô cả một chém là nằm. Đuổi theo Johnny, cô phải đối mặt với vô số trò đùa của hắn nhưng vẫn vượt qua hết.
Hết nhẫn nhịn, Alruna dập một bước chân chạy như bay nắm lấy đầu của Johnny đập nó vào tường. Cú đập quá mạnh khiến bức tường bị vỡ ra đưa cả hai ra bên ngoài.
Johnny bị văng mạnh vào góc hẻm tối tăm của mấy tòa nhà, cơ thể va đập dữ dội vào bức tường đá nứt nẻ. Hắn loạng choạng đứng dậy nhưng một bên chân không nghe lời. Cơn đau nhức nhối lan tỏa ra từ đầu hắn khiến cho cả thế giới chao đảo. Điều kỳ lạ duy nhất trong tâm trí lúc này của hắn là tại sao mình vẫn còn sống, cú va chạm vừa rồi đủ sức nghiền nát hộp sọ của bất cứ ai.
Trước khi Johnny kịp định thần, một tiếng hét vang lên phá tan đi sự im lặng.
"Ngay lúc này, Kaiser!!"
Từ phía xa. Kaiser xuất hiện như một tia chớp, tốc độ nhanh đến mức để lại mờ ảo nhạt trong không gian. Không cần một lời nào, anh tung ra con dao nhọn, lưỡi dao sắc lạnh xoái thẳng vào ngực của Johnny với sự chính sác tàn nhẫn. Khoảnh khắc con dao sắp chạm vào người của hắn, Kaiser vung tay, thu nắm đấm lại, phát ra một luồng khí mạnh mẽ từ cánh tay như một con rắn uốn lượn.
"Bạch Xà!!"
Cú đấm mạnh đánh vào chuôi dao với lực khủng khiếp. Tiếng rít xé tai vang lên, trong một khoảnh khắc lưỡi dao đâm xuyên qua lồng ngực của Johnny. Một ánh sáng trắng rực rỡ bùng phát từ điểm chạm, lan tỏa ra xung quanh như sấm xét, thực tại như bị nhiễu, ngưng đi. Không khí xung quanh rung động, một lực cắt vô hình như muốn xé toạc bản chất tồn tại của Johnny.
Hắn gào thét, một âm thanh pha trộn giữa đau đớn và kinh hoàng. Ánh sáng trắng bao bọc cơ thể của hắn, chỉ trong vài phút ngắn ngủi Johnny bị tách rời thành hai thực thể riêng biệt. Một cơ thể là Johnny với đôi mắt tàn ác, còn lại là Harly đang nằm bất tỉnh ở góc.
Alruna đứng từ đằng xa, đôi mắt toác lên vẻ ngạc nhiên.
"Cái quái gì vậy!? Sao hai người họ lại có thể tách đôi ra?"
Kaiser đứng thẳng, vuốt mát tóc đầy mồ hôi lên. Anh nhìn về phía Harly và Johnny với đôi mắt đỏ rực như thể mọi thứ đều nằm trong kế hoạch của mình. Anh lạnh lùng giải thích.
"Con dao mà tôi đâm vào không phải là con dao bình thường. Đó là dao [Phân ly], được thiết kế để chia cắt thực thể có sự kết hợp dị thường." Nói đến đây anh nhếch mép cười lạnh. "Và đòn tấn công vừa rồi là [Bạch xà], đòn tấn công có thể bỏ qua mọi phòng thủ của đối phương và tấn công thẳng vào cõi tồn tại của họ."
"Cộng hai cái đó vào nhau, tôi đã có thể tách hai người họ ra khỏi nhau."
Phía bên Johnny hắn đứng dậy như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
"Tên khốn phù thủy!!! Ta sẽ giết ngươi, phân chia ngươi còn nhỏ hơn cả vụn nguyên tử!!"
Đến đây Kaiser cười trừ như thể đã hoàn thành nhiệm vụ. Anh không nao núng trước lời thách thức của hắn.
"Coi bộ nhiệm vụ của tôi đã hoàn thành rồi."
Anh lấy tay phủi bụi trên vai áo đi. Xoay người đi như thể sự tồn tại của Johnny không còn quan trọng nữa. Sự ảm đạm của Kaiser khiến hắn tức điên.
"Ngươi nghĩ ngươi có thể quay lưng với ta sao!?"
Johnny tức giận hét lên, hắn lục lọi chiếc áo khoác rách rưới ra một khẩu súng cuối cùng __ một khẩu súng được thiết kế để thổi bay mọi thứ, tuy chỉ có một viên thôi. Ngón tay hắn run rẩy chĩa súng vào Kaiser. Trước khi hắn định bóp cò Kaiser cất tiếng lên với giọng điệu hiền từ nhưng lạnh đó.
"Ta đã nói ngay từ đầu rồi." Anh quay lưng lại, ánh mắt không có một chút thù địch gì. "Nhiệm vụ của ta là cùng giúp cảnh sát tìm ra kẻ sát nhân. Còn xử lý với một tên tội phạm như ngươi...sẽ là việc của họ."
Ngay khi Kaiser dứt lời, một tiếng súng được vang lên. Johnny khựng lại, cơ thể lạnh ngắt rồi ngã xuống. Một lỗ nhỏ hoàn hảo xuất hiện ngay giữa trán của hắn, gục xuống như một con rối bị đứt dây.
"Đây là vì con gái của tao, Thằng chó đẻ."
Một giọng trầm vàng bước ra từ bóng tối. Thanh tra Gage bước ra, khẩu súng trên tay ông vẫn còn bốc khói. Đôi mắt đầy đau thương và quyết tâm nhìn xuống xác của Johnny.
Hành động của ông đã nói lên tất cả. Đây không chỉ là công lý cho các nạn nhân và gia đình của họ, mà còn là sự giải thoát khỏi tội lỗi của bản thân cho một người cha. Kaiser đứng lặng một lúc, sau đó khẽ thở dài lắc đầu.
"Kết thúc rồi..." Anh nẩm bẩm, ánh mắt hướng lên bầu trời đêm. "Ít nhất là đêm nay."
__________________
Chương tiếp theo.