Mặc Vũ - Chương 10: Chapter 10: " Bị ép " đến trinh nữ quán end , Đáy Biển
Sau khi nghe tường thuật lại lời của ba nha hoàn , nàng mới biết thì ra trong Khương phủ có sâu mọt , tên gia đinh kia sai khiến ba nha đầu này vào phòng Khương Bách trộm đồ và đưa cho lão , để lão bán những vật phẩm trộm được ra ngoài , ba nàng không muốn trộm cắp tiếp cho lão thế là bị đánh , cũng rất may là Khương ngôn đến kịp và giải cứu cho ba người các nàng , tất nhiên nàng cũng phải kiểm chứng lời lẽ ba người nữa thế là nàng dùng thuật xem ký ức của lão , toàn bộ cảnh mà Khương ngôn thấy rất khớp với lời khai của ba nha hoàn này
" Kim Hoa Vân Song Hương Xảo ba em từ nay hãy ở chung với Mỹ nhi , có việc gì khó khăn , cả bốn người còn có thể giúp nhau được , thêm một người là thêm một tỷ muội , tiểu thư mong muốn các em hãy đối xử thật tốt với nhau như người trong nhà , được chứ "
Cả ba em đều nhìn nhau cười rồi đồng thanh
" Dạ đại tiểu thư ! "
Trong sảnh chính không khí lúc này rất bức bối , có vẻ sẽ có một trận chiến sắp diễn ra
" Khương mỗ không thể hiểu nổi tại sao túc hạ lại khẳng định ngôn nhi của ta lại đánh con ngài ! "
Chu tụng và vợ ngu linh rất không hài lòng với lời lẽ của Khương Bách , bất quá lão ta không thể không nể mặt nhà họ Khương
Chu tụng
" Các người tự mà xem bằng chứng "
Nói rồi một viên ngọc bội từ hông của chu tụng được lấy ra
" Bề mặt ngọc bội khắc chữ Khương , phía mặt sau khắc chữ Ngôn , nó được tìm thấy gần chỗ con trai ta bị đánh , hay cho Khương phủ lại dạy ra một nha đầu độc ác như vậy , người như vậy nên bị tống đến Trinh Nữ Quán , ta sẽ bẩm cáo hoàng thượng , việc này ta nhất định sẽ không bỏ qua "
Khương Bách cầm ngọc bội nhìn quả thực đúng là của nữ nhi nhà mình
" Cái này... cái này "
Khương ngôn từ phía sau lưng bất ngờ cất tiếng
" Là ta ? , bằng chứng đại nhân muốn hạch tội có liên quan tới ta , hahaha , nực cười "
Chu tụng bị làm cho giật mình mà té , hắn với con mắt kinh hãi nhìn Khương đại thiên kim Khương ngôn
" Nhà ngươi... là... ai ! "
Sự bất ngờ xuất hiện của Khương ngôn khiến hắn ta không rét mà run , tự nhiên đang yên ổn thì bị người khác làm cho giật mình há chẳng giật mình
" Khương phủ đích nữ , Khương ngôn là ta "
Khương ngôn mặc trên người áo màu hồng có dải lụa đỏ , chất áo bằng lụa Nam Dương thượng hạng , tóc em đen như suối điểm trang sức cao quý làm thượng tôn vẻ đẹp quý phái của em , hai mắt em nhu mì hiền thục như nước sông xuân , da dẻ em trắng hồng mịn màng như đông tuyết lành , đôi môi em như quả táo vậy ngọt thanh tựa lê hấp đường phèn , giọng nói vừa cất như cơn gió mát thổi qua sơn hà yên bình , tình yêu bé nhỏ ấy thật khiến người nhớ thương , khiến bạn ngay cả mơ cũng muốn hôn môi em , kề vai em , dưới hạ lưu là phía sau chân trời muốn đi cùng em cho tới vĩnh hằng , ở cùng em là phước mà bạn tu mấy kiếp mới có được , mất em như mất phước vậy , buồn thảm mấy đời mấy kiếp vẫn nỗi buồn thê lương
" Đại nhân ngài chỉ trích bổn tiểu thư đẩy con trai của ngài , hahaha , bằng chứng là giả bởi vì ngọc bội vẫn ở tay bổn tiểu thư , không tin thì mời ngài xem "
Nói rồi em lấy miếng ngọc bội ra , miếng ngọc trên tay em giống y như miếng ngọc của Chu tụng vừa lấy ra , chỉ có điều chất ngọc tốt hơn của lão chu vừa nãy lấy ra , nhìn miếng ngọc trên tay nàng sáng và mịn chứ không thô sơ và đục màu như miếng ngọc bội kia
" Cái này ? "
Ngu linh lấy miếng ngọc trên tay nàng quan sát
" Đích thực nhìn rất giống miếng ngọc của lão gia "
" Không thể nào không thể nào "
Lão chu đứng dậy giật lấy miếng ngọc nhìn , lão cầm mà bất giác cảm thấy xấu hổ cùng cực
" Ây ya xấu hổ xấu hổ quá đi "
Nàng lấy hai tay che mặt , miệng xinh mỉm cười nói ra lời trên cố ý chọc cho tức lão già bảy mươi tuổi này , phía sau mười lăm nha hoàn cũng phì cười trước hành động đáng cưng này
Ngu linh thấy nàng đắc ý như vậy hai mắt rực lửa hận không thể tát cho con nhóc xấc xược này , biểu cảm vừa rồi của ngu linh bị Khương ngôn nhìn trúng , hai mắt mị hoặc nhìn lấy ngu thị , bốn mắt giao nhau khiến bà từ tức giận bỗng nhiên cảm thấy xấu hổ , giống như thiếu nữ mười tám tuổi bị tình lang nhìn chằm chằm mà e thẹn , Khương ngôn nhíu mày suy nghĩ , biểu cảm ninh viễn hầu phu nhân là sao ???
" Ta.
..ta già rồi bị người dưới lừa , ta xin cáo từ về trước "
Lão chu dắt tay phu nhân nhanh chóng rời khỏi mà không để Khương phủ người nhà này lên tiếng
" Đúng là già thật rồi ! "
Nàng lắc đầu cười cười
" Nha đầu , rốt cuộc con lại gây họa gì cho mẹ nữa vậy ! "
Diệp trân chân dù mơ hồ không biết thực tướng sự việc nhưng nàng rõ con gái của mình , không hổ là tứ đại tài nữ của nước Đại Hùng
" Ây ya mẫu thân cao quý con thực sự không gây họa mà , không phải chu gia gia kia đã bị con vạch trần mánh khoé rồi hay sao , tại sao mẹ còn trách con cơ chứ ! "
Diệp trân chân giậm chân tức giận nói
" Hỗn xược , đừng nghĩ mẹ không biết tính tình con ra sao , khi không ninh viễn hầu tới nhà vu oan cho con à "
" Nhưng... "
" Nín ! , ngày mai theo mẹ đến trinh nữ quán , mẹ phải hảo hảo giáo dục con lại "
" Ơ nhưng "
" Nín , không nhưng nhị gì hết cả , về phòng chuẩn bị đồ đạc theo mẹ đến trinh nữ quán "
Nghe tới trinh nữ quán làm Khương ngôn gục ngã cũng may có mỹ nhi và ba em nha hoàn kia ở gần đỡ lấy .