Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Linh Thư - Chương 50: Plot + Enemy Arc.

Kể từ khi những căn nhà gỗ cũ nát bị tháo dỡ và dọn dẹp sạch, ngôi làng để lại nhiều khoảng trống lớn nhỏ rải rác chưa được lấp đầy. Lúc này, một khoảng sân rộng nhất đang được sử dụng để huấn luyện chiến thuật cho đám tân binh.

Mồ hôi ướt đầm trên trán và má của họ, khiến đầu tóc và lớp áo sau lưng cũng ướt sũng như vừa từ dưới nước lên. Kể từ khi tộc làng Kè gia nhập liên minh, chương trình tập luyện của họ cũng nặng nề hơn. Đặc biệt là, mỗi người đều phải rèn luyện thêm "Cung Thuật" theo hướng dẫn của các huấn luyện viên từ tộc làng Kè. Đối với họ, những ngày gần đây không khác gì địa ngục.

- Thà đổ mồ hôi còn hơn đổ máu, vợ con đổ lệ, anh em ạ. Anh em cố lên thêm chút nữa nào!

Đứng trên một gò đất cao hơn mặt đất chừng một mét, Kun vừa kéo cung làm mẫu, vừa cổ vũ, động viên các tân binh trẻ tuổi. Anh kéo căng chiếc cung trong tay như vầng trăng tròn vành vạnh, từng tia huyết khí nhẹ nhàng tỏa ra từ cơ thể anh.

Anh đang hướng dẫn các tân binh cách kéo dài thời gian duy trì huyết khí. Chỉ cần có thể giữ cho năng lượng không bị thất thoát ra ngoài một cách ồ ạt, thời gian duy trì huyết khí lâu hơn nhiều khi sẽ thay đổi cục diện trận chiến. Đây là một kỹ thuật mà tộc làng Kè đã gìn giữ qua nhiều thế hệ, được họ gọi là "Triền". Cũng nhờ tuyệt kỹ này mà bộ tộc của họ mới có thể tồn tại đến ngày nay chăng?

Vân đã sớm nhận ra điều này, đợt t���n công vừa qua rất nhiều chiến binh trong làng vì kiệt sức mà bị đối thủ phản công, đoạt mạng. Đồng đội hầu như không kịp hỗ trợ khi bạn bè đột ngột mất sức, kiệt quệ, trong khi đối thủ lẽ ra không còn khả năng gây sát thương khi đã bị áp đảo đến mức ấy. Ngược lại, người làng Kè lại khá ổn định, không ai bị kiệt sức cả, mặc dù họ cũng mỏi mệt sau một cuộc chiến, nhờ vậy mà thương vong của họ gần như bằng không.

Vân đành phải gây áp lực để buộc gã tộc trưởng làng Kè phải ra lệnh truyền dạy phương pháp điều khiển huyết khí đặc biệt này. Đổi lại, anh cũng phải truyền dạy cho người làng Kè phương pháp tu luyện Chân Khí.

Mặc dù, điều kiện để thành lập liên minh đã bao gồm việc chia sẻ kiến thức cho nhau. Sớm muộn gì anh cũng phải truyền dạy cho họ thôi, thế nhưng Vân vẫn có cảm giác khi anh dạy họ tu luyện Chân Khí theo võ học thì người làng Kè lại có thái độ rất lạ. Cứ như thể họ vừa tìm được vàng mà lại cố giấu giếm, không dám để lộ. Vân không rõ liệu ai mới là người chịu thiệt thòi hơn? Nhưng ��t nhất chiến lực của toàn bộ liên minh đã đạt một tầm cao mới. Anh đã bắt đầu chia nhỏ lực lượng để thăm dò các cánh rừng xung quanh, tìm cách mở rộng vùng đất săn bắn. Nhưng trong lúc cần thiết này, Phong lại biến mất cùng tùy tùng của mình. Đôi khi Vân thật sự khó hiểu trước nhiều quyết định của Phong. Liệu anh có xứng đáng làm thủ lĩnh? Liệu một thủ lĩnh lại thoắt ẩn thoắt hiện như vậy?

Dù sao, Vân cũng đành cố gắng hết sức mình mà thôi, cứ coi như không có sự giúp sức của Phong, anh vẫn đủ tài năng thống nhất toàn bộ Nam Vực. Vân tin chắc như thế.

Sĩ mải miết uống từng ngụm rượu lớn, mong xua đi sự buồn chán thảm hại đang bủa vây. Hắn đã quá chán cuộc sống nơi này, một nơi quá hẻo lánh, quá xa xôi khỏi mọi thứ.

Chỉ cần một lần lập công thôi, hắn thầm nghĩ. Chỉ với một chiến công là đủ để hắn chuộc lại mọi lỗi lầm, đường hoàng trở về bộ tộc. Hắn đã ở nơi này đến mười năm mà chưa từng được gặp vợ con. Người khác cứ ngưỡng mộ hắn, cứ nghĩ hắn sống như một ông vua nơi đây. Với hàng trăm thủ hạ vâng lệnh, hàng tá nữ nô hầu hạ, không phải chịu cực nhọc, không phải gặp nguy hiểm. Nhưng mọi thứ chỉ có lúc đầu thôi, mười năm như vậy đã chẳng còn ý nghĩa gì với hắn nữa. Hắn đã quá chán ghét nơi này.

Hắn căm ghét những bức tường đất bẩn thỉu ẩm mốc, nấm rêu mọc chen chúc.

Hắn căm ghét những gã thủ hạ ngu ngốc ch���ng làm được việc gì ra hồn, chỉ biết khoác lác, bốc phét về những công trạng lớn lao sẽ giúp hắn đạt được.

Thôi thì hắn đành luồn tay dưới lớp áo cô nữ nô còn thơm non này vậy, gối tạm khuôn mặt béo phì, nồng nặc mùi rượu lên bầu ngực căng tràn của nàng mà chợp mắt một lát. Chỉ là giấc mơ này lại bị cắt đứt bởi một tiếng hô lớn ngay phía ngoài.

- Trưởng trấn ơi?! Tiểu nhân có việc cần bẩm báo.

- Thằng nào dám phá chuyện tốt của lão à?

- Là tiểu nhân đây ạ! Có việc quan trọng lắm, thưa trưởng trấn.

- À ra là mày à Sen? Mày về rồi à?

- Vâng, trưởng trấn. Xin phép ngài sang ngồi riêng một chút được không ạ?

- Ờ! Qua phòng rượu của tao mà nói.

Gã đứng dậy kéo chiếc quần rộng thùng thình lên cái bụng mỡ của mình, bỏ lại cô gái với đôi tay bị trói chặt, cơ thể còn nhiều vết bầm tím, nằm thoi thóp trên tấm ván giường gỗ lớn.

Sen không dám kéo tấm màn che để hé nhìn cái chốn địa ngục bên trong. Hắn chỉ dám cúi gằm mặt, nghiêng người gọi với vào gã trưởng trấn. Ngay cả khi thấy đôi chân trần lông lá, bẩn thỉu của gã trưởng trấn, hắn cũng chẳng dám ngẩng đầu nhìn thẳng, cun cút bám theo sau hắn như một con rối. Đã bao lần hắn bị gã trưởng trấn nổi cơn điên bất chợt, lãnh những nhát roi bỏng rát? Làn da hắn vẫn nổi da gà từng đợt mỗi khi nhớ lại.

Cả hai chỉ đi chừng vài chục bước là đến căn nhà đá được ba bốn tên cận vệ canh gác nghiêm ngặt.

Bên trong, thực tế cũng chẳng phải thứ gì quý giá đến mức phải canh gác, chỉ đơn thuần là rượu mà thôi. Thế nhưng với gã trưởng trấn, chúng chẳng khác gì vàng bạc châu báu. Nếu có kẻ dám uống trộm một ngụm thôi, e rằng phải trả bằng cả thùng máu.

Sĩ lôi Sen vào căn phòng kín, đẩy hắn ngã sõng soài xuống đất. Chẳng nói chẳng rằng, hắn với lấy cây roi mây treo trên tường, quật thẳng hai nhát xuống lưng Sen.

- Thằng chó!

- Aaaiiiiaaa

- Vút... Vút..

- Mày lại một lần nữa chọc điên tao. Tao đã dạy mày bao nhiêu lần rồi mà mày vẫn không chịu nhớ hả?

- Trưởng trấn! Tha lỗi cho tiểu nhân! Có việc gấp thật sự ạ!

- Gấp cái quái gì?! Ở cái chốn khỉ ho cò gáy này th�� có cái quái gì mà gấp?! Hôm nay tao sẽ cho mày ăn no đòn.

- Khoan đã, trưởng trấn! Lần này, chúng ta có thể trở về làng rồi!

- Gì cơ?!

- Có cơ hội lập công rồi ạ!

- Thế sao mày không nói sớm hơn?!

- Vút.. Vút...

- Aaaaaaa

- Thôi được rồi! Mau nói cho tao nghe xem nào!

Cơn đau bỏng rát sau lưng khiến Sen toát mồ hôi lạnh trên mặt. Hắn cố cắn răng chịu đựng, không muốn chọc con thú điên trong gã trưởng trấn trỗi dậy thêm lần nữa.

- Đại tộc gửi tin báo về đợt thu "thuế người" sắp đến. Đại tộc thông báo mức thuế lần này tăng gấp đôi. Trấn nào nộp đủ thuế sẽ được tính là đại công. Trấn nào nộp thuế không đủ sẽ bị phạt trưng dịch thêm năm năm nữa.

- Cái gì?! Thế mà là chuyện tốt à?!

- Khoan đã, trưởng trấn! Để tiểu nhân nói hết ạ.

- Mày có biết thuế gấp đôi cần bao nhiêu người không? Một nghìn nhân khẩu đấy. Mày nghĩ bọn dân đen ấy sẽ không biết phản kháng sao? Mày làm thế quái nào mà bắt được một nghìn người?

- Vâng! Trước kia không thể, nhưng bây giờ thì có thể ạ.

- Thế là thế nào?

- Chắc trưởng trấn cũng đã nhận thấy, dạo gần đây nhiều bộ tộc không còn thường xuyên vào trấn trao đổi hàng hóa nữa, phải không ạ?

- Ờ, tao nghe nói bọn chúng chết nhiều người vào mùa đông nên thế. Lấy đâu ra hàng hóa mà trao đổi?

- Ầy, bọn chúng chết cũng chỉ là những người nhỏ lẻ thôi, không đáng kể đâu ạ. Năm nào chả vậy. Bọn chúng âm thầm trao đổi với nhau để tránh phải vào trấn nộp thuế đấy ạ.

- Ái dà. Bọn này gan thật đấy! Thằng nào chủ mưu?

- Có vẻ như làng Rừng Đá là kẻ đầu têu, bọn nó cử người đi các bộ tộc khác để trao đổi lương thực, thậm chí còn vào trấn đổi vũ khí. Bọn này to gan lắm đấy, trưởng trấn.

- Nhưng mà thế thì liên quan quái gì đến việc thu thuế?

- Xin ngài cho tiểu nhân nói hết đã ạ. Theo như tiểu nhân điều tra được thì bọn này tự thành lập một cái gọi là "Liên minh Huyết Sư Tử". Hiện tại, bọn chúng đã tập hợp được hơn một nghìn người, hình thành một bộ tộc cỡ trung rồi đấy ạ.

- Thật láo xược! Bọn chúng không biết các đại tộc đã có luật cấm sáp nhập rồi sao? Mà làng Rừng Đá yếu ớt như thế mà cũng tập hợp được hơn một nghìn nhân khẩu ư?

- À... Lão hiểu ý mày rồi.

- Vâng ạ, trưởng trấn đúng là có tuệ nhãn như đuốc, tiểu nhân nghĩ mãi mới ra kế hoạch này, vậy mà ngài chỉ cần nghe qua một lần đã nắm rõ. Thật đáng nể!

- Khà khà... Chuyện vặt. Nhưng mà mày nghĩ mọi chuyện đơn giản quá đấy. Cái làng Rừng Đá này hiện có bao nhiêu chiến binh, mày đã nắm rõ chưa? Mà nếu phải gọi chi viện từ Đại tộc thì còn nói gì đến chiến công nữa? Có khi lão còn bị chặt đầu vì để đám dân đen này phá luật ấy chứ.

- Trưởng trấn nói quá đúng, quan trọng là chúng ta phải hành động mà không để Đại tộc hay biết, nhưng vẫn bắt được toàn bộ người làng Rừng Đá làm nô lệ để nộp thuế ạ.

- Ờ thế mày định dùng cách nào?

- Cái làng Rừng Đá này mới thành lập mà dám gây sự lung tung, xích mích với nhiều bộ tộc xung quanh chỉ để mở rộng bãi săn. Các bộ tộc xung quanh, do ít người hơn nên uất ức lắm mà chẳng làm gì được.

- Rồi sao?!

- Chúng ta có thể cử người đến tộc Chân U, tộc Ô Môn – hai bộ tộc cỡ trung này – để thông báo về việc tăng thuế đợt này. Bọn chúng kiểu gì cũng bất mãn thôi. Nhưng nếu ta kết hợp với bọn chúng, bảo chúng cử người cùng với các tộc cỡ nhỏ khác đánh chiếm làng Rừng Đá, bắt chúng làm nô lệ. Thứ nhất, trưởng trấn thu đủ thuế, chúng ta lập được đại công. Thứ hai, các bộ tộc kia không cần phải hy sinh người để nộp thuế, chỉ cần bắt gọn người làng Rừng Đá là đủ. Nếu thiếu vài chục người, chỉ cần cử đám vệ binh trong trấn đi bắt những kẻ lang thang trong rừng, thế là đủ số, quá đơn giản.

- Mày nói sai rồi!

- Dạ?!

- Không phải chúng ta, mà là lão! Lão lập được đại công, trở về Đại tộc nhận thưởng. Còn mày, cứ làm tốt việc này, lão sẽ tiến cử mày lên làm trưởng trấn thay lão ở đây.

- Nếu được thế thì tốt quá rồi ạ, đa tạ trưởng trấn.

Sen cúi thấp đầu, hai bàn tay siết chặt thành nắm đấm. Hắn đang tức điên người nhưng nào còn lựa chọn nào khác. Thôi, trước mắt tống khứ được con quái vật này đi cũng là điều tốt rồi. Còn chuyện tiếp theo ư? Chắc hắn phải tốn công lặn lội khắp vùng này, đến từng bộ tộc để thuyết phục các tộc trưởng mất thôi. Phái kẻ khác đi thay sao? Rồi công trạng lại phải chia ra ư? Không! Ít nhất ở lại chốn này thêm mười năm nữa, hắn phải được hưởng thụ cuộc sống của một trưởng trấn mới đúng.

Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free