Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Linh Thư - Chương 4: Cấm thư

Giờ đây anh đã hiểu rõ "sứ mệnh" của mình. Trải qua hàng trăm ngàn năm lẩn trốn trong biển lớn thế gian, cuốn sách đã vượt qua không gian để đến nơi đây, và có lẽ chính nó là một phần nguyên nhân gây ra cuộc chiến cổ xưa kia chăng?

Sau hàng ngàn năm, cuối cùng "Địa Hồn" đã hoàn thành sứ mệnh đầu tiên: phục sinh một "Linh Hồn" phù hợp nhất để một lần nữa đi tìm lại "Thiên Hồn" bị đánh cắp.

Anh chính là Linh Thư, và Linh Thư cũng chính là anh, cả hai không hề khác biệt. Anh cũng nhận ra sự tồn tại của mình đã phá vỡ sự cân bằng của vạn vật. Bởi vậy, Linh Thư bị Thiên Đạo coi là cấm thư cần phải hủy diệt. Thế giới này, vì sự tồn tại của nó, sớm muộn gì cũng sẽ đi đến hồi kết. Nhưng anh chắc chắn muốn điều đó diễn ra "muộn" nhất có thể, trước khi bản thân đủ khả năng để tồn tại khi thế giới này sụp đổ.

Anh dùng đá vụn khắc những ký hiệu và quy tắc của Linh Thư khắp vách đá. Anh cần vạch ra một kế hoạch để đạt được mục tiêu đó.

Nhưng lúc này, điều khiến anh thắc mắc nhất là về "đạo thể", bởi rõ ràng anh và Linh Thư đang là hai thực thể độc lập với nhau. Mặc dù anh có thể điều khiển Linh Thư theo ý mình, nhưng anh vẫn cảm thấy có sự khác biệt. Cơ thể anh là đạo thể, vậy nên anh cần hiểu rõ đạo thể là gì, làm thế nào để tạo ra đạo thể, v.v...

Có thể coi đạo thể là phần xác, là lớp vỏ bên ngoài, giống như một cỗ máy. Mà một cỗ máy muốn hoạt động thì cần năng lượng và trí tuệ nhân tạo, đúng không?

Tương tự như vậy, mỗi ngày đạo thể sẽ tiêu hao một lượng "địa khí" nhất định mà Linh Thư thu thập được từ đất trời. Và phần trí tuệ nhân tạo chính là những "chân linh" mà Linh Thư triệu hồi được từ Biển Luân Hồi.

Biển Luân Hồi là một trong ba loại "biển" vận hành theo quy tắc của Vũ trụ, bao gồm: Biển Vận Mệnh, Biển Luân Hồi và Biển Thế Giới.

Giờ đây mọi thứ đã dễ hiểu hơn. Đó chắc là lý do mà anh không đói, không khát, không mệt mỏi, không cần vệ sinh, bởi cơ thể anh nào khác gì một cỗ máy?

Dù sao thì anh cũng cần xem xét liệu có chân linh nào mình có thể giúp để tạo ra một đạo thể nữa hay không.

Phải nói là, sau gần một tháng sống lại, anh bắt đầu cảm thấy khá cô độc...

Anh ngồi xếp bằng, mở cuốn sách đặt vào lòng, rồi bắt đầu chìm vào "Chân Linh Hồ" – một hồ nước lưu giữ các chân linh nằm trong Linh Thư.

Cảm giác giống như một lần nữa nằm trong bụng mẹ, anh thấy thật dễ chịu, thật thoải mái. Cơ thể anh không còn tay chân nữa, chỉ như m���t đốm sáng đang trôi nổi trong nước.

Đốm sáng của anh, so với những đốm sáng nhỏ bé khác, lại như một mặt trời rực rỡ giữa hàng trăm hàng ngàn ngôi sao. Những đốm sáng nhỏ ấy tựa như những đàn cá giữa đại dương, tùy ý bơi lội hoặc cuốn theo những đốm sáng lớn hơn.

Cảnh tượng tuyệt mỹ khiến anh thấy sung sướng và hạnh phúc. Nhưng anh biết rõ mình đến đây vì mục đích gì.

Những đốm sáng có nhiều màu sắc khác nhau, mỗi màu sẽ tương ứng với một Đạo trong Luân Hồi.

Thiên Đạo, Atula Đạo, Nhân Đạo, Súc Sinh Đạo, Ngạ Quỷ Đạo, Địa Ngục Đạo.

Đại đa số các đốm sáng đều có màu xanh lá, tượng trưng cho Súc Sinh Đạo. Màu vàng và màu trắng bạc, tượng trưng cho Thiên Đạo và Atula Đạo, thì rất ít, gần như không có. Màu xám và màu đen, tượng trưng cho Ngạ Quỷ Đạo và Địa Ngục Đạo, cũng chỉ có vài chục đốm. Còn lại, màu trắng tượng trưng cho Nhân Đạo, có khoảng trên trăm đốm sáng.

Mỗi khi anh nghĩ muốn đến gần một đốm sáng nào đó, ngay lập tức đốm sáng ấy liền như thiêu thân lao thẳng về phía anh. Dường như ngay lập tức, anh có thể đọc được toàn bộ ký ức kiếp trước của chân linh đó: nó là ai, nó đã làm gì, v.v...

Mặc dù vậy, số đốm sáng quá nhiều, nếu muốn kiểm tra hết từng chân linh một thì quá khó khăn. Có lẽ, Địa Hồn có thể giúp anh chăng?

Quả nhiên, khi anh cố gắng thông qua Địa Hồn để kiểm tra chân linh, các thông tin trở nên đơn giản hơn. Anh có thể mơ hồ nhận ra kiếp trước của chúng qua những hình ảnh đơn giản.

Đại đa số chân linh, do linh hồn bị vỡ quá vụn, chỉ có thể chuyển sinh thành côn trùng, chim chóc, động vật. Còn các chân linh chuyển thành Thiên Nhân hoặc Atula thì lại quá mạnh mẽ, năng lượng cần thiết để tạo ra đạo thể cũng không đủ.

Anh nhanh chóng lựa chọn được hai chân linh có lẽ phù hợp để chuyển sinh thành đạo thể.

Đầu tiên, anh chọn một chú Cắt Lưng Xám – loài chim cắt nổi tiếng với tốc độ bay nhanh như chớp. Hơn nữa, năng lượng để tạo ra đạo thể cho nó khá thấp, chỉ cần: (10 địa khí / 10 linh khí / 0.5 mệnh khí; mỗi ngày cần duy trì 0.1 địa khí năng lượng).

Anh có thể sử dụng nó như một lính trinh sát, nhờ sức mạnh đặc biệt "cộng hưởng thị giác" giữa Địa Hồn và đạo thể.

Tiếp theo, anh chọn một chú chó Ngao Tây Tạng. Thực tình bản thân anh cũng chẳng hiểu rõ về chó lắm, nhưng anh nhớ loài ngao tạng cũng có thể coi là một loài thú dữ, mạnh mẽ, và năng lượng cần thiết cũng không nhiều. (20 địa khí / 20 linh khí / 3 mệnh khí; mỗi ngày cần duy trì 0.5 địa khí năng lượng).

Mà hiện tại, mỗi ngày Linh Thư có thể thu được 5 địa khí và 5 linh khí. Như vậy, anh chỉ cần đợi khoảng sáu ngày là thu hoạch đủ mức năng lượng cần thiết, bởi sau khi Linh Thư phục hồi, gần như mọi năng lượng đều tiêu hao hết, chỉ còn lại 1 điểm mệnh khí ít ỏi.

Dần dần, anh hiểu rõ hơn quy tắc vận hành của Linh Thư. Bởi vậy, mục tiêu cơ bản lúc này của anh là tìm cách phục hồi và mở thêm đạo cấm cho Linh Thư. Càng nhiều đạo cấm, Linh Thư sẽ càng mạnh hơn.

Nếu không làm gì, chỉ cần mười ngày là anh sẽ tích lũy đủ địa khí và linh khí cần thiết để tăng cường đạo cấm. Nhưng với mệnh khí thì không thể. Anh buộc phải chủ động ra tay đi săn những con thú lớn, bởi những con thú nhỏ bé chỉ có mức mệnh khí rất ít, gần như không đáng kể.

Kế hoạch trước mắt, anh sẽ cần thêm "tay đấm" hay "lính tráng" để giúp anh thu hoạch mệnh khí hiệu quả hơn. ----------------------------------------

Hai ngày sau, bóng dáng một chú chim cắt bay vút qua bầu trời. Nó vui sướng khi được sải cánh bay lên một lần nữa. Nó đã từng là bá chủ, ông vua của bầu trời, với tốc độ và sức mạnh không có đối thủ. Ngay cả những loài chim to lớn hơn nó nhiều lần cũng chỉ có thể hít khói bóng lưng của nó mà thôi.

Nhưng thế giới này thật kỳ lạ, đại đa số những loài chim khác chẳng hề e sợ nó. Điều đó khiến nó căm tức và muốn khẳng định chủ quyền của mình một lần nữa. - Kípppzzzz!

Cộng hưởng tầm mắt qua Linh Nhãn khiến Phong có thể quan sát cả khu rừng từ trên cao, thông qua đôi mắt của Lưng Xám. À, Lưng Xám là tên anh đặt cho chú chim cắt lưng xám đó... Vì quá lười, anh gọi nó là Lưng Xám luôn cho tiện.

Cảm giác nhìn cả thế gian qua góc nhìn 360 độ quả thật vô cùng chóng mặt... Anh phải mất một lúc lâu để quên đi cảm giác khó chịu và buồn nôn do "motion sickness" – cái cảm giác khó đỡ khi chơi CounterStrike hồi cấp ba ấy đã khiến anh bao lần xấu hổ trước bạn bè rồi.

Nhưng điều tuyệt vời là, dù ở trên rất cao, những thứ nhỏ bé dưới mặt đất lại hiện rõ mồn một. Những con thú đang ẩn nấp dưới tán rừng lúc này hoàn toàn bị lộ diện.

Giờ nếu anh đi săn thì chạy đâu cho thoát nhỉ? À nhưng mà chờ đã... Anh chẳng thể làm gì khi đang cộng hưởng thị giác. Các giác quan thần kinh của anh đang bị lẫn lộn giữa hai góc nhìn, khiến anh loạng choạng, mất phương hướng. Đi chầm chậm có lẽ được, nhưng chiến đấu thì chắc chắn không nổi.

Có lẽ anh có thể làm được nếu luyện tập thêm thì sao?

Một điều nữa, ngoài việc tìm thú săn, anh còn muốn biết đám thợ săn kia sống ở đâu. Cứ tầm hai tuần họ lại đến săn một lần, bởi vậy bản làng của họ chắc cũng không xa.

Ra lệnh cho Lưng Xám bay xa hơn, nhưng cẩn thận các loài chim dữ, anh cứ miên man tự hỏi liệu nơi này có khủng long không?

Càng khám phá, anh càng nhận ra thế giới này thật rộng lớn và tuyệt mỹ. Từng mảng rừng, thác nước, sông hồ đều mang vẻ đẹp hoang sơ mà "quê hương" anh đã đánh mất.

Lưng Xám bay xa hơn về phía Đông Bắc, bởi anh lờ mờ nhớ đám thợ săn hú hét bắt đầu từ hướng đó. Phải bay khá lâu, Lưng Xám mới thấy hình dáng những kiến trúc nhân tạo: những bức tường gỗ, nhà c���a lụp xụp.

Thế giới này cũng không đến mức lạc hậu lắm. Anh thấy nóc nhà có ống khói, nhà được xây và thiết kế khá chắc chắn bằng gỗ và đá. Họ đều mặc quần áo được dệt bằng vải hẳn hoi? Dù rằng chỉ đủ che chỗ cần che, và đàn ông đa số chỉ mặc quần đùi. Có vài người mặc cả giáp da, cầm đao, thương, cung tên đi lại tuần tra. Có lẽ họ cũng có văn minh nhất định đó chứ? Nhưng kể từ lúc anh giúp chú Bò Cừu lên thiên đường, anh cứ nghĩ mãi đến tiếng kêu tuyệt vọng, đau đớn của nó.

Đám người thật dã man.

Anh cứ thấy lưỡng lự khi nghĩ đến việc tiếp xúc trực tiếp với họ. Liệu ngôn ngữ của họ anh có thể hiểu được không? Liệu họ có ra tay tấn công anh?

Chờ một chút...

Nhìn từ trên cao xuống, qua tầm mắt của Lưng Xám, anh có thể quan sát hết cả khu làng. Tại quảng trường giữa làng, có vài người thổ dân đang quỳ và bị trói chặt, dây thừng buộc vào cổ.

Họ đang hành quyết chăng? Quan sát kỹ hơn, anh mới ngờ ra rằng những người bị phạt hình như là nô lệ? Họ và vài người đang còng lưng trên các thửa ruộng bên ngoài làng trông khá giống nhau: đều bị buộc dây vào cổ, thân và lưng có hàng trăm vết roi, và hơn hết... họ đều gầy trơ xương.

Thật man rợ...

Càng có thêm lý do để anh không nên gặp họ. Trước mắt, anh chưa cần đưa ra quyết định ngay lúc này.

Năm ngày sau...

Từ Linh Thư, một màng bong bóng bằng bạc được thổi lên. Phía trong là một đốm sáng xanh lá đang tung tăng nhảy múa. Chỉ trong chốc lát, đốm sáng lớn dần và dần thành hình một chú chó.

Anh nhận ra mình có thể điều chỉnh đạo thể, chọn một thời điểm trong đời của nó để tạo ra. Anh có thể chọn lúc nó trưởng thành và sung mãn nhất, hoặc cũng có thể chọn lúc nó nhỏ yếu nhất, già nhất, v.v...

Sau mười đến mười lăm phút, quả cầu bạc biến đổi thành hình một chú ngao tạng trưởng thành, vai cao đến 70cm với cân nặng cả tạ.

Nhìn qua thì nó đáng yêu hơn là hung dữ. Nhưng thật tiếc, anh lại quyết định huấn luyện nó thành tay sai cho mình.

Sau hai hôm huấn luyện với Lưng Xám, anh phát hiện mỗi đạo thể sơ cấp đều có một năng lực chung, đó là mở "nội ấn". M���i loại linh khí, pháp khí đều có một điểm chung là chúng sẽ tự cường hóa một sức mạnh nào đó, tựa như độ sắc bén, độ bền, độ cứng, v.v... Về bản chất, đạo thể và linh khí cũng không khác gì nhau cả, vì chúng được tạo ra bởi Linh Thư, mà Linh Thư lại chính là pháp khí. Bởi vậy, bản thân đạo thể cũng có thể tự cường hóa một điểm mạnh của bản thân.

Đó chính là nội ấn – một sức mạnh để tăng cường giác quan hoặc cường độ cơ thể. Tuy nhiên, việc mở nội ấn sẽ tiêu hao năng lượng trong cơ thể của đạo thể. Như Lưng Xám, nó chỉ duy trì nội ấn được mười phút là hết năng lượng.

Còn Ti Bê (tên chú chó ngao) thì chắc được khoảng hai mươi phút. Bởi vậy, anh cần luyện tập và huấn luyện chúng cách mở, đóng nội ấn khi cần thiết.

Nhìn Ti Bê và Lưng Xám chơi đùa, chào hỏi lẫn nhau trên sân trống, một cảm giác vui vẻ ập đến trong anh. Và những ký ức về Thỏ Bông, cô con gái bé bỏng của anh, lại ùa về.

Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện hấp dẫn được kiến tạo.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free