(Đã dịch) Linh Thư - Chương 32: Mẹ
Đường núi lúc nào cũng khó đi. Nhất là khi còn cõng thêm một người bệnh thì lại càng khó khăn bội phần. Một gã thanh niên hơi gầy gò đang cõng theo một người phụ nữ, cố gắng bước từng bước. Anh đã mệt và đói, nhiều lúc chân anh như muốn gục ngã. Khu rừng tối đen như một hang động không có lấy một tia sáng, khiến anh phải mò mẫm từng bước một.
Đầu mùa xuân, cây cối và cỏ dại bắt đầu phát triển nhanh chóng. Mới chỉ một tuần mà đất dưới chân anh đã phủ đầy một màu xanh mướt. Nếu là trước kia, có lẽ anh còn có thể tận hưởng những điều mà mùa xuân mang lại, như lương thực dồi dào chẳng hạn. Nhưng năm nay lại khác, mẹ anh đã đổ bệnh nặng suốt cả mùa đông. Nhiều tháng liền anh đã tìm mọi cách để giúp mẹ khỏi bệnh nhưng vô ích. Có lẽ, những năm tháng quần quật chịu cực khổ của bà đã tích lũy đến đỉnh điểm, để rồi bộc phát thành một căn bệnh vô phương cứu chữa?
Anh không tin. Anh không chấp nhận.
Khác với những người mẹ khác, mẹ anh chỉ có mỗi anh chăm sóc. Thực ra là chỉ còn lại một mình anh mà thôi. Những anh chị em khác của anh không may mắn được sống như anh. Bởi vậy, tình thương của mẹ dành cho anh là không thể nói hết bằng lời. Anh luôn nghĩ rằng mình được sống là nhờ mẹ; nếu không, có lẽ anh cũng giống các anh chị em khác, chẳng thể lớn lên thành người. Bởi vậy, dù cạn kiệt sức lực, dù phải đánh đổi bằng cả mạng sống này, anh cũng phải cứu mẹ.
Thật lạ là mấy ngày trước, khi đi tìm thuốc, anh ngất lả trong rừng vì đói thì lại gặp một toán thợ săn đi qua cứu giúp. Một tối bên lửa trại đã giúp anh biết được rằng làng của họ có một vị thầy thuốc thần diệu. Ngay cả bệnh dịch cũng phải khuất phục trước bàn tay của bà ta. Điều đó thắp lên hy vọng trong lòng anh. Dù rằng anh cũng không biết liệu bộ tộc họ có chấp nhận giúp đỡ mẹ con anh không, nhưng anh nguyện đánh đổi tất cả, kể cả làm nô lệ cho tộc của họ.
“Túc, cho mẹ nghỉ một lát. Khụ khụ…” Người phụ nữ cất giọng yếu ớt, tiếng thì thào lại kết thúc bằng những cơn ho đau như cắt.
“Vâng ạ.”
Túc đỡ mẹ ngồi xuống một rễ cây lớn mọc chồm ra khỏi đất, anh lấy nước rót ra từng thìa gỗ để đút cho mẹ. Người mẹ của anh không phải quá lớn tuổi, có lẽ chỉ độ năm mươi mà thôi. Nhưng khuôn mặt bà đã hằn lên những dấu vết của thời gian, trán đã có nếp nhăn, da nhợt nhạt vì thiếu sinh lực. Bà không phải là người thiếu nhẫn nhịn, nhưng bị cõng trên lưng một quãng đường dài khiến cơn đau ở ngực cứ tích lũy dần đến mức không thể chịu nổi. Hơn nữa, bà cũng nghĩ đến đứa con trai vất vả đã đi su��t quãng đường dài. Bà đã muốn chết từ lâu, nhưng bà biết cái chết không tự nhiên của mình sẽ khiến anh tuyệt vọng tột cùng. Nếu bà tự sát, anh có thể sẽ chết theo. Với anh, bà đã là tất cả. Có lẽ vì những đứa con khác không thể sống được lâu nên tình cảm bà dành cho anh quá lớn, và ngược lại, anh cũng quá gắn bó với bà. Để giờ này, việc bà mất là một điều quá khó để chấp nhận với anh.
Mặc dù không đồng ý việc anh cõng bà đi qua mấy khu rừng để đến một ngôi làng khác xin chữa bệnh, nhưng bà cũng nghĩ rằng chuyến đi này có lẽ bà sẽ được yên nghỉ, và anh có thể tiếp tục sống. Bởi bà không tin rằng liệu có ai có thể chữa được căn bệnh này nữa. Những cơn đau hành hạ cả ngày lẫn đêm đã khiến bà kiệt quệ.
Túc lo cho mẹ, nhưng anh cũng muốn mẹ sống hơn mọi thứ trên đời. Khoảng cách đến làng Rừng Đá cũng không còn xa. Anh không biết liệu họ có chấp nhận mình không, nhưng những người thợ săn đã đủ tốt bụng để cứu anh, vậy thì mẹ anh có lẽ cũng sẽ được cứu.
Một mảnh đất rộng phía đông ngôi làng được dọn ra làm khu nhà trẻ. Lúc đầu Vân chỉ định xây hai căn nhà gỗ để làm nơi tạm trú cho trẻ nhỏ, nên có lẽ không cần khoảng đất rộng lắm. Nhưng Lynl nhận ra có nhiều đứa trẻ thực chất đang mồ côi, cha mẹ chúng đều không may qua đời vì đói rét, bệnh tật hay chiến tranh. Chúng phải thường xuyên ở nhờ nhà của những người xung quanh, xin ăn từng ngày để sống. Cô nhờ người dựng thêm hai căn nhà lớn nữa: một nơi làm mái ấm cho lũ trẻ mồ côi và một căn nhà riêng để dạy học.
Hai căn nhà đều khá đặc biệt so với những căn nhà khác. Chúng đều cao và rộng gấp hai, ba lần những căn nhà gỗ xung quanh. Một phần vì lũ trẻ khá đông, nên cũng cần một căn nhà rộng và thoáng hơn. Căn nhà dùng để học, ngoài phần mái và cột chống, thì chỉ có vài cái bàn ghế gỗ đơn sơ để lấy được nhiều ánh sáng và không gian nhất có thể.
Xây dựng trường học quả là một bước cách mạng, thế nhưng thầy giáo lẫn học sinh đều mù chữ. Lynl cũng không biết tí gì về chữ viết, chứ đừng nói là dạy lũ trẻ. Đâm ra cô đành dạy chúng vẽ, hát, múa và chơi nhạc cụ. Đám trẻ lấy đất làm bảng, vẽ vời đủ thứ. Chúng bắt chước những hình xăm trên cơ thể cha mẹ mình mà vẽ, mà ghi nhớ. Đôi khi những trưởng lão ghé qua, kể cho chúng nghe ý nghĩa của những vết xăm đó.
Lynl nghĩ ra cách sử dụng gỗ, đá làm nhạc cụ. Những chiếc lá cũng có thể phát ra âm thanh. Cô dạy mọi người cách làm trống, làm đàn đá, đàn bầu. Chỉ trong khoảng thời gian ngắn, ngôi làng bắt đầu vang lên những làn điệu đặc biệt. Không chỉ trẻ nhỏ mà cả người lớn cũng bắt đầu học nhạc. Trên những cánh đồng đôi lúc lại vang lên những lời ca tự chế. Họ đã tìm thấy cách để xoa dịu những cực nhọc, vất vả của một ngày làm việc.
Mặc dù lúc đầu Vân chỉ định làm tạm một nơi để giữ chân Lynl, khiến cô có việc để bận rộn. Nhưng hóa ra lại khiến dân làng trở nên gắn bó, hòa thuận hơn. Ngôi làng vốn dĩ cũng có nhiều điều bất đồng ngầm lẫn nhau, được tập hợp bởi những người không có nơi để đi, những kẻ thù không đội trời chung, khiến ngôi làng dường như có thể tan vỡ bất cứ lúc nào. Thì nay lại gắn kết bởi một thứ sức mạnh thần bí, đó là âm nhạc.
Điều này cũng giúp Vân dễ dàng dẫn dắt dân làng hơn theo kế hoạch của mình. Anh vẫn hạn chế việc mở rộng, thậm chí giao chiến với làng khác, bởi anh sợ sự mất đoàn kết, không tin tưởng lẫn nhau sẽ dẫn đến thất bại khôn lường. Nhưng nay anh đã bắt đầu nghĩ đến việc thôn tính thêm những bộ tộc khác. Chỉ cần mở rộng lớn mạnh hơn, anh sẽ có thể bàn thêm điều kiện với Phong.
Nhưng một cơ hội không ngờ đến có lẽ sẽ khiến kế hoạch của anh thay đổi nhanh chóng.
Túc mừng rỡ khi bắt đầu thấy bóng người phía xa. Mẹ anh bỗng dưng trở nặng chỉ trong vài phút ngồi nghỉ ngơi. Cơn ho dữ dội làm bà ngã gục xuống, ngất lịm. Sự sợ hãi tột cùng khiến anh quên hết mệt mỏi, anh cõng bà chạy như bay về phía làng.
Anh nhìn thấy ngay một bờ ruộng khá rộng, tựa như một con đường dẫn từ cánh đồng đến cổng làng. Anh thấy một đám người đang vui đùa bên những bờ ruộng đó. Vài người đàn ông, vài người phụ nữ và một lũ trẻ đang đùa nghịch vui vẻ. Đó vốn là ước mơ bấy lâu của anh: được sống thảnh thơi, vui vẻ như vậy. Nhưng lúc này, ước mơ của anh là cứu được mẹ.
Anh chạy vội đến đám người mong nhận được sự giúp đỡ.
“Cứu, cứu với! Xin hãy cứu mẹ tôi với!”
Vừa chạy, anh vừa hô hoán, thu hút sự chú ý của đám người dưới ruộng và đoàn người đang vui đùa.
Lynl hơi ngạc nhiên và nhận ra ngay vầng sáng linh hồn của chàng trai trẻ. Nó cũng rất thuần khiết, một màu sắc ấm áp của tình yêu. Một điều khiến cô thấy thực sự vui vẻ sau một thời gian dài. Thế nhưng, vài gã hộ vệ đã kịp rút đao chặn anh lại, không cho anh tiếp cận cô.
“Mày là ai? Không muốn chết thì quỳ xuống ngay!”
“Đừng… Tôi nghe nói làng này có người chữa bệnh giỏi nên cõng mẹ tôi đến xin được cứu chữa. Xin mọi người thương xót giúp mẹ tôi với.” Nước mắt bắt đầu chảy theo gò má anh như những dòng suối nhỏ. Anh biết không dễ gì họ sẽ rủ lòng thương xót với kẻ ngoại tộc, nhưng anh phải hy vọng. Anh phải tin.
Túc đặt mẹ nằm dưới đất, gương mặt bà đã tím tái, hơi thở gần như ngừng lại. Anh quỳ xuống dập đầu liên tục.
“Xin hãy cứu mẹ tôi với.”
Lynl nhận ra người phụ nữ đã rất yếu, cô cần giúp bà ấy ngay. Cô bước đến gần hai mẹ con nhưng bị cản lại bởi hai gã hộ vệ.
“Thần nữ không thể. Hắn là kẻ ngoại tộc, không phải người làng mình. Cô không phải tốn sức cứu họ đâu.”
Đám người dưới ruộng cũng xúm lại gần. Nhiều người cũng thương xót cho lòng hiếu thảo của Túc, nhưng cũng nhiều kẻ ích kỷ hùa theo. Họ đứng bu quanh Túc và mẹ, tạo thành một bức tường người để cản lại Lynl.
“Thần nữ đừng phí sức cứu kẻ lạ mặt.”
“Đúng vậy.”
“Sao mấy người có thể ích kỷ như vậy?” Lynl quá bực mình và thất vọng. Dù họ chân chất, nhưng họ cũng có những tính xấu khó mà thay đổi.
“Không phải đâu Thần nữ, ai biết người này có ý đồ gì? Nhỡ đâu anh ta muốn hại ngài thì sao?”
Nhiều ngày bảo vệ Lynl khiến mấy gã cận vệ có suy nghĩ khác thường. Họ coi Lynl là của riêng tộc mình, khó bề chia sẻ cho ai khác. Không chỉ họ mà đám dân làng cũng nhiều kẻ nghĩ vậy. Thần nữ ban phước cho họ là một đặc ân chỉ bộ tộc mình được nhận. Kẻ lạ mặt, ngoại tộc không thể được chạm đến.
“Grrrr…grrrrr…” Bỗng tiếng gầm gừ của Ti Bê vang lên.
Họ nhận ra bóng dáng con thú khổng lồ đứng bên cạnh cô trở nên đáng sợ đến nhường nào. Bình thường họ bị đánh lừa bởi vẻ ngoài ngờ nghệch của nó, nhưng nay họ nhận ra cái danh hiệu Sư Tử Máu đến từ đâu. Nét mặt nó trở nên dữ tợn như sư tử, chỉ chực chồm lên xé nát bất cứ kẻ nào ngáng đường. Cả đám người chả ai còn dám đứng trước mặt Ti Bê, vội nhanh chóng tản ra hai bên để nhường lối đi cho Lynl.
Vỗ lông và bờm nó như một lời cảm ơn, Lynl bước đến bên hai mẹ con. Những cái dập đầu của Túc đã khiến trán anh bật máu. Đầu óc anh mơ hồ vì mệt mỏi và đói lả, nhưng anh vẫn theo bản năng mà dập đầu, cầu xin và khóc.
Một bàn tay ấm áp, mềm mại, dịu dàng chạm vào má anh. Một hơi ấm bắt đầu lan ra giúp anh hồi phục rất nhiều thể lực.
“Đừng dập đầu nữa, để tôi cứu mẹ của anh.”
“Cảm ơn, cảm ơn cô.”
Lynl vận dụng tiên thuật đã vô cùng thuần thục. Cô có thể điều chỉnh lượng năng lượng theo ý muốn, vừa đủ để không lãng phí. Hai tay cô cùng lúc sáng lên, cô đặt tay vào ngực bà. Dòng năng lượng đi thẳng vào trái tim, kích thích sự sống một cách nhanh chóng. Trái tim được tiếp thêm sức sống, giúp máu huyết trong cơ thể lưu thông tốt hơn. Khuôn mặt người phụ nữ nhanh chóng tan đi vẻ tím tái, trở nên hồng hào nhờ máu huyết lưu thông.
Túc hoàn toàn há hốc bất ngờ vì điều thần kỳ trước mắt. Chỉ trong vài phút, mẹ anh tưởng như sắp chết nay đã được cứu sống. Chỉ bằng một đôi tay?
“Bà ấy còn cần nghỉ ngơi và tẩm bổ thêm, cơ thể bà đã suy nhược lâu lắm rồi.”
“Tôi…”
Câu nói nửa chừng của anh bị cắt bởi tiếng quát lớn.
“Chuyện gì đang diễn ra thế này?”
Vân, với dáng người cao lớn hùng dũng, đẩy bật đám người đang xúm xít ra xung quanh. Một cô bé bốn, năm tuổi chạy đến ôm chân anh mách.
“Cha, đám người này bắt nạt Thần nữ kìa!”
“Ai đã cho các ngươi cái gan lớn đến thế?”
“Thủ lĩnh không phải vậy đâu. Ngài nghe chúng tôi giải thích đã,” một gã cận vệ chạy đến gần giải thích mọi chuyện cho Vân.
“Gã lạ mặt này ở đâu xuất hiện, chúng tôi chỉ muốn bảo vệ Thần nữ, ngăn không cho ngài ấy bị ám hại mà thôi ạ.”
Nhìn dáng vẻ đám người bu quanh, nhìn Lynl đang cứu chữa người bệnh, Vân hiểu ra ngay chuyện gì đang diễn ra.
“Thật ngu xuẩn! Các người làm mất hết mặt mũi của tộc ta rồi. Tại sao các người ích kỷ đến thế?”
“Thần nữ không phải của riêng ai. Cô ấy cũng không phải người tộc ta. Các người phải nhớ: Thần nữ đối xử với mọi người như nhau. Chúng ta đều thuộc về một đại tộc lớn nhất: Nhân loại. Chúng ta cùng sinh ra và lớn lên trên mặt đất này, cùng hưởng hơi ấm mặt trời, cùng chung máu thịt, cùng là con người. Nếu các người gặp khó khăn như cậu ta, liệu các người có mong được giúp đỡ? Hỡi những kẻ từng là nô lệ cho ta, hãy nói xem, các người có mong được đối xử bình đẳng không?”
“Thủ lĩnh, chúng tôi biết lỗi rồi.”
“Từ mai, ta sẽ cho dựng một cái lán bên ngoài làng. Để những người ngoài làng có thể ở tạm khi cần nhờ giúp đỡ. Vì đúng là chúng ta cũng không hiểu những người ngoại tộc nghĩ gì, nhưng chúng ta sẽ giúp họ ở mức cho phép. Các người rõ chưa?”
Chỉ trong vài câu nói, Vân đã trấn an được không chỉ Lynl mà còn cả đám dân làng.
“Vâng ạ.”
Anh nh��n gã thanh niên đang bần thần vì xúc động hỏi.
“Cậu tên gì?”
“Thưa thủ lĩnh, tôi tên là Túc.”
“Tôi chưa phải thủ lĩnh của cậu. Cứ gọi tôi là anh Vân. Cậu cõng mẹ theo tôi, tôi sẽ sắp xếp tạm nơi cho hai người ở. Tôi có chút việc muốn hỏi riêng cậu sau đó.”
“Vâng vâng, xin cảm ơn ngài, cảm ơn Thần nữ…”
Vừa phải đối mặt với sự ghẻ lạnh, giờ lại nhận được sự giúp đỡ, sự ấm áp của tình người, khiến chàng trai trẻ xúc động khôn nguôi. Anh hạnh phúc vì niềm tin của mình đã đúng chỗ, rằng mình đã đúng khi không bỏ cuộc. Anh không biết Vân muốn đổi điều gì, nhưng dù là cả đời làm nô lệ anh cũng chấp nhận.
Mọi bản quyền nội dung được đăng tải trên nền tảng này đều thuộc về truyen.free.