(Đã dịch) Linh Thư - Chương 23: Đen
Càng đi về phía nam, cây cối càng rậm rạp, động vật cũng to lớn và hung hãn hơn rất nhiều. Phong đưa tay che trán, nhìn xuống thung lũng phía dưới.
Anh đã đi được bảy ngày về phía nam và khám phá được khá nhiều khu rừng cùng những loài động vật mới. Mùi hương cây cỏ và hơi thở động vật hòa quyện trong không khí giúp anh dễ dàng theo dấu đàn yêu thú đang di chuyển.
Nếu chỉ dựa vào những thông tin ban đầu về vị trí từ vị trưởng lão, chắc hẳn anh chẳng thể nào tìm được đàn yêu thú. Chúng không như con người, sẽ ở yên mãi một chỗ. Khi con mồi cạn kiệt, chúng sẽ di chuyển đến khu vực khác. Yêu thú khác với những con thú bình thường; chúng thông minh hơn, nhanh nhẹn hơn và hơn hết, chúng khát máu hơn. Chúng đi từ nơi này sang nơi khác để tiêu diệt và chỉ để lại những bộ xương khô. Có lẽ Thiên Đạo cần bọn chúng để cân bằng hệ sinh thái chăng?
Đàn sói lớn, khoảng mười một, mười hai con, đang nằm nghỉ. Chỉ có một hai con vẫn đang cảnh giới cho cả đàn, những con còn lại có vẻ đang nghỉ ngơi sau một bữa đánh chén no nê. Cái xác thú lớn bị xé nát thành hàng ngàn mảnh, máu me vương vãi khắp nơi, như muốn chứng tỏ sự tàn bạo và vị thế đứng đầu chuỗi thức ăn của chúng. Điều đó sẽ khiến bất kỳ con thú đang đói khát nào cũng không dám mơ đến việc động đến chúng.
Đàn yêu thú này rất mạnh. Phong đã theo dõi chúng nhiều ngày; anh biết, chỉ mình anh và Gốt, e rằng sẽ rất khó để bắt được m���t con yêu thú. Chúng đoàn kết, thông minh, có tổ chức. Trí tuệ của chúng khác hẳn một lũ sói hoang thông thường. Anh quyết định sẽ tạm thời rút về chỗ trú ẩn để suy nghĩ phương án cẩn thận hơn.
Đã nhiều ngày kể từ khi anh đạt đến mức năng lượng tối đa. Mặc dù vậy, anh không hề vội vàng tăng thêm đạo cấm cho linh thư. Chỉ còn ba loại đạo cấm cơ bản nữa nhưng chúng chưa chắc đã tăng cường sức mạnh của anh nhiều hơn. Anh muốn quan sát xem điều gì sẽ xảy ra nếu anh không tăng thêm đạo cấm?
Đầu tiên, có lẽ cả địa khí lẫn linh khí cũng ngừng hấp thu sau khi đạt đến giới hạn. Môi trường xung quanh anh bắt đầu hồi phục dù rất chậm rãi. Mệnh khí vẫn có thể tích trữ trong cơ thể anh. Và đặc biệt là khi mệnh khí trong cơ thể tích trữ đến một ngưỡng nhất định, dường như có một luồng khí trường bắt đầu tỏa ra xung quanh cơ thể anh, khiến những loài động vật nhỏ bắt đầu khiếp sợ mỗi khi anh đến gần. Anh cũng cảm nhận rõ ràng hơn nhiều thứ, từ nồng độ linh khí xung quanh đến sự lưu chuyển của chúng. Tuy nhiên, cơ thể anh cũng không thể tích trữ mệnh khí vô hạn mà chỉ có thể tương đương với giới hạn của linh thư. Nhờ thế mà hiện tại anh có đủ năng lượng để tạo ra địa khôi mới và nâng cấp nó mạnh hơn rất nhiều ngay lúc này.
Và điều quan trọng nhất, anh biết mình không bị linh thư điều khiển. Anh không phải một cỗ máy chỉ biết chúi đầu vào việc phục hồi cho nó.
Quay lại với đàn yêu thú, anh cần một kế hoạch với mục tiêu là bắt sống ít nhất một con yêu thú. Hoặc nếu lỡ giết, cũng phải giữ được lượng yêu huyết nhiều nhất. Đầu tiên, anh đã kiếm được bốn, năm cái bầu để đựng máu, có lẽ tạm đủ. Thứ hai, việc bắt sống một con yêu thú cũng rất khó khăn. Chúng luôn đi sát nhau, phối hợp với nhau rất chặt chẽ. Nếu tấn công một con, anh sẽ bị mười một con còn lại tấn công ngay lập tức. Anh không thể chấp nhận mạo hiểm như vậy được. Nếu để Gốt ra tay vào ban đêm cũng khó, bởi đó cũng là lúc đàn yêu thú đi săn mồi và cực kỳ cảnh giác. Chúng có khứu giác rất tốt và có thể đánh hơi được Gốt. Hơn nữa, nếu anh lệnh cho Gốt đánh lén để giết một vài con, có lẽ sẽ dễ hơn nhiều việc yêu cầu nó bắt sống và mang về một con yêu thú lớn gấp bốn, năm lần cơ thể nó.
Có lẽ anh sẽ cần một chiến binh nữa. Một chiến binh với khả năng che chắn khỏi những đòn tấn công, một tanker? Anh quay trở lại Chân Linh Hồ để tìm kiếm một ứng viên hợp lý nhất.
***
Ánh mặt tr���i đỏ ngòm xuyên qua từng viên đá, từng hạt cát trong sa mạc. Nơi đây giống một vùng đất hoang vu, chết chóc, nơi con người sẽ không bao giờ có thể đặt chân tới. Đây chính là Ma Giới.
Nơi đây, hắn biết rõ một quy luật bất di bất dịch: kẻ mạnh làm Vua, còn kẻ yếu chỉ có thể thuận theo hoặc chịu chết.
Hắn đã từng sợ chết.
Ba ngàn năm trước, khi hắn vừa mới được sinh ra, hắn đã học cách sợ hãi và tuân theo kẻ mạnh. Nhưng từ sâu thẳm trong tim, hắn đã ôm ấp khát vọng trở thành Ma Vương. Hắn đã vượt qua hàng ngàn vạn kẻ khác để tự mình chiếm lấy một ngọn núi đen – một trong những tài nguyên quý giá bậc nhất ở Ma Giới. Hắc sơn, hắc sa, hắc thủy. Có tài nguyên là mạnh; chiếm được nó, là làm chủ. Lòng tham đó khiến hắn càng tiến xa, càng ngày càng mạnh nhưng cũng làm cho hắn càng lún càng sâu.
Hắn đã chiếm được núi, chiếm được sông làm bá chủ, có hàng ngàn ma binh dưới trướng. Nhưng lúc này, hắn chỉ cảm thấy đắng chát.
Nhìn chiếc cờ rách nát viết ba chữ "Đại Ma Vương" đang phất phơ giãy giụa trong không khí, hắn biết giấc mộng của mình sẽ kết thúc ở đây. Mặt trời đỏ đã xuất hiện, mây đen đang kéo tới. Xác chết vương vãi, ngã quỵ tan nát khắp nơi.
– Kết thúc rồi sao?
– Ta không cam tâm!!!!
Tiếng hét của hắn vang lên nhưng đáp lại là một biển lửa màu máu đổ ập xuống như thác lũ. Nó gột rửa, tan chảy mọi thứ trên đường đi của nó. Và thân xác của hắn cũng bắt đầu tan biến trong cơn bão lửa. Không biết liệu có một ngày nào đó hắn có thể quay trở về và đòi lại tất cả những gì đã mất?
***
Ánh sáng lại một lần nữa rọi vào mắt hắn. Không còn màu đỏ của máu. Không còn màu vàng của cát, không còn màu đen của đá sỏi. Đó là màu xanh của cây cối, màu xanh của bầu trời, màu trắng của mây mù.
– Ta đang ở đâu thế này?
Hắn cảm thấy vừa gần gũi lại vừa quen thuộc. Dường như những ký ức mới đã được lồng ghép vào ký ức cũ của hắn. Ở kiếp trước hắn chỉ biết giết chóc và giết chóc, nhưng lần này hắn bắt đầu học được nhiều thứ hơn. Điều đó đủ để hắn nhận ra rằng ký ức của mình đã bị thao túng.
Hắn cúi xuống nhìn đôi tay của mình. Vẫn quen thuộc như thế, đôi tay này đã giết bao nhiêu sinh mạng. Đôi tay được trang bị những miếng giáp cốt đen bóng, sắc bén. Không chỉ cánh tay, cơ thể hắn sinh ra vốn đã được tự nhiên trang bị một bộ giáp toàn thân cứng rắn, mạnh mẽ. Tộc Ma của hắn từ khi sinh ra đã được định sẵn phải chiến đấu đến hơi thở cuối cùng.
– Chủ nhân.
Hắn quỳ một chân hành lễ trước người đàn ông có vẻ yếu ớt hơn hắn nhiều lần. Nhưng hắn cũng học được một điều mới trong cuộc sống này. Hắn biết cảm ơn.
Hắn biết nhờ người đàn ông này, hắn mới có được cơ hội thứ hai. Hắn sẽ tìm cách lấy lại những gì đã mất.
***
– Đứng dậy đi, anh. Chắc anh thấy lạ lắm đúng không? Tôi cũng từng như vậy. Quan trọng là chúng ta đã biết mục đích sống trong cuộc đời mới này, đã biết mình hối tiếc điều gì nhất sau khi đánh mất nó, đúng không?
– Cậu tên gì?
– Tôi... Tôi là Đại Ma Vương, thưa Chủ nhân.
– Phì... Cái tên này lạ quá. Đó chỉ là danh hiệu thôi, anh ạ. Hay tôi gọi anh là Anh Đen nhé.
– Chủ nhân gọi tôi là gì cũng được ạ.
– Vậy tôi sẽ để anh có vài hôm làm quen với thế giới mới nhé. Sau đó tôi sẽ cần anh giúp vài việc.
– Tuân lệnh Chủ nhân!
Nội dung biên tập này thuộc bản quyền của truyen.free.