Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Linh Thư - Chương 20: Tế Đàn

Ngày hôm sau, một đoàn người ngựa dài dằng dặc bắt đầu cuộc đại di cư chưa từng có. Tiếng bước chân rầm rập khiến thú rừng chim chóc sợ hãi bỏ chạy. Tiếng gia súc kêu la, tiếng người nói cười hay cãi vã làm náo động cả một góc rừng, hoàn toàn khác biệt so với không khí yên bình thường ngày.

Vân cưỡi trên lưng Ti Bê dẫn đầu đoàn người, hướng về phía làng Rừng Đá. So với làng Sói Xám, làng Rừng Đá nhỏ bé hơn, đất đai canh tác có lẽ không đủ nuôi sống tất cả mọi người. Nếu di chuyển ngược lại, đưa dân làng Rừng Đá sang làng Sói Xám có lẽ sẽ hợp lý hơn nhiều. Thế nhưng, đây là mệnh lệnh của Phong, và dù còn đôi chút khó hiểu, anh đành bất đắc dĩ làm theo. Dù sao, bước đầu kế hoạch coi như khá thuận lợi. Anh đã giữ lại được đám nô lệ, tù binh và dân làng Rừng Đá, tạm thời tạo thành một thế kiềng ba chân vững chắc. Những người này không hoàn toàn thù địch cũng không hoàn toàn hợp tác, nên chỉ có anh đứng giữa mới có thể điều hành toàn cục. Các bước tiếp theo cần được tính toán cẩn thận, bởi nếu chủ quan, anh có thể phải trả giá đắt.

Cuộc di chuyển này cũng khiến nhiều bộ tộc khác chú ý. Nhưng họ vẫn không tài nào hiểu được chuyện gì đang xảy ra. Tại sao một tộc lớn như Sói Xám lại phải di cư? Vậy thì vùng đất cũ của họ sẽ do ai tiếp quản? Có lẽ những cuộc tắm máu sẽ diễn ra, nhưng ai mà biết chắc được?

Một tuần trôi qua, ngôi làng trở nên đông đúc và ch��t chội hơn hẳn. Từng tốp người hối hả vận chuyển gỗ đá để xây dựng, kiến tạo một công trình chưa từng có.

Một tòa tế đàn lớn được dựng ngay chính giữa làng. Nhìn từ bên ngoài, nó khá giống một kim tự tháp thu nhỏ, chỉ cao khoảng 7m, được xây bằng gỗ và đá. Phần chóp được vát bằng phẳng, tạo thành một mặt nhỏ vừa đủ cho ba người đứng. Phần lớn công trình do chính tay Vân xây dựng và bố trí. Với sức mạnh cùng thể lực phi thường, anh càng khiến dân chúng trong làng thêm ngưỡng mộ và nể phục.

Vân tuyên bố tòa kiến trúc này sẽ trở thành biểu tượng của một liên minh lớn giữa các tộc, nơi mọi người gạt bỏ thù hận để cùng nhau xây dựng một bộ tộc lớn mạnh hơn. Tất nhiên, mọi thứ không đơn giản như thế. Tiếng cãi vã vẫn thỉnh thoảng vang lên giữa những nhóm người. Sự căm ghét không dễ gì mất đi chỉ bằng một lời nói.

Dù vậy, Vân vẫn thành lập một nhóm gồm 10 người lớn tuổi nhất, tạo thành một hội đồng trưởng lão giúp anh giải quyết những tranh chấp thường xuyên xảy ra.

Sơn và Hải cũng thành công gia nhập làng và trở thành cánh tay đắc lực cho Vân. Chế độ trong làng đã có sự thay đổi lớn: việc phân công ăn ở tập thể nay đã bị bãi bỏ. Mọi người được chia đất canh tác, và ngoài việc phải đóng một phần thu hoạch vào kho chung của làng, phần lương thực còn lại sẽ thuộc về quyền sở hữu cá nhân. Đây là một bước nhảy vọt về chế độ tư hữu, khiến những người từng là nô lệ lại càng tích cực lao động hơn, bởi họ chưa bao giờ được sở hữu bất cứ thứ gì.

Các bãi săn giờ đây cũng nhiều hơn. Làng Rừng Đá vốn chỉ có hai bãi săn nhỏ, nay có thêm bốn bãi săn của tộc Sói Xám, nâng tổng số lên sáu. Số lượng bãi săn lớn đồng nghĩa với việc cần thêm thợ săn, ít nhất là ba đội, chưa kể đội tuần tra bảo vệ làng. Vậy nên Vân quyết định mở rộng đội lính thiếu nhi. Những đứa trẻ được huấn luyện và rèn luyện để sớm sinh ra chân khí, sau này sẽ trở thành những chiến binh mạnh hơn rất nhiều. Hầu hết trẻ em làng Rừng Đá đã bắt đầu có khí cảm, việc luyện ra chân khí sẽ không còn xa. Trẻ em nô lệ và tộc Sói Xám cũng mới b���t đầu rèn luyện nhưng đều rất cố gắng và chăm chỉ. Một phần cũng do dân làng rất sợ mất mặt khi con cái mình tỏ ra yếu hơn những đứa trẻ khác.

Tuy nhiên, để những đứa trẻ chuyển hóa thành lực lượng chiến đấu cũng cần thêm thời gian, nên Vân đành tuyển mộ thêm người từ tộc Sói Xám và đám nô lệ để lập ra hai đội ngũ mới. Anh chia đều ba nhóm người thành ba đội, tuyên bố tạm thời để ba thợ săn của tộc Rừng Đá làm đội trưởng, nhưng bất cứ ai đi săn giỏi, có tài lãnh đạo đều sẽ được cất nhắc lên làm đội trưởng thay thế.

Anh cũng đặt ra luật phân chia chiến lợi phẩm sau khi săn được thú. Thay vì phải nộp hết, họ sẽ được giữ lại một phần tư. Đội nào săn được nhiều nhất sẽ được giữ lại nhiều phần hơn. Nhờ vậy mà sĩ khí của các thợ săn làng Sói Xám cũng tăng cao hơn đôi chút.

Ban đầu, anh định cử Sơn và Hải đi theo hai đội săn để làm tai mắt. Nhưng các địa khôi có một điểm yếu chết người là cần thời gian ngủ để khôi phục linh khí tiêu hao. Bởi vậy, họ luôn đi theo cặp để thay phiên bảo vệ l���n nhau. Nếu đi cùng các thợ săn, những khả năng đặc biệt của họ có thể bị lộ ra và khiến họ gặp nguy hiểm. Ngay cả Vân, dù đã tăng lên cấp 4, anh vẫn cần phải ngủ. Chỉ là anh có thể duy trì sức lực lâu hơn, tối đa ba ngày mới cần ngủ một lần. Tuy nhiên, anh vẫn giữ lịch trình cũ, mỗi ngày đều ngủ để nạp năng lượng một lần. Nhờ vậy, năng lượng của anh lúc nào cũng tràn đầy, sẵn sàng cho bất kỳ cuộc chiến bất ngờ nào.

Đứng trên một mỏm núi cao, những cơn gió thỉnh thoảng lại giật mạnh vạt áo choàng của Phong. Anh hơi cúi người, thu mình vào trong tấm áo choàng đen rộng mà anh tự tay may. Chiếc mũ trùm đầu khiến khuôn mặt anh chìm vào bóng tối.

Lúc này, Phong đang quan sát toàn bộ ngôi làng Rừng Đá. Anh nhận ra lượng linh khí nơi đây đã trở nên vô cùng nồng nặc, và địa khí cũng bắt đầu biến ảo với nhiều màu sắc hơn kể từ khi hai làng hợp nhất. Đây đúng là một nơi tuyệt vời để hấp thu năng lượng, nên anh quyết định sẽ thử nghiệm sử dụng địa hồn mini tại đây.

Kể từ sau khi mở ra đạo cấm, anh vẫn chưa thể vận dụng địa hồn mini. Bởi nó cần một điều kiện để kích hoạt, đó là xây dựng một tế đàn. Một tòa tế đàn có kiến trúc đặc biệt sẽ giúp che giấu nó khỏi thiên đạo và hấp thu năng lượng xung quanh một cách hiệu quả hơn.

Chính vì vậy, anh đã cần Vân hỗ trợ xây dựng tế đàn trước. Giờ đây, điều kiện cần đã thỏa mãn. Vấn đề là làm thế nào để địa hồn có thể giúp anh hấp thu năng lượng? Và làm thế nào để nâng cấp địa hồn nhằm tăng mức năng lượng lớn hơn?

Anh mở cuốn linh thư trước mặt và bắt đầu nghiên cứu kỹ hơn. Có một điều anh biết rõ: địa hồn mini có thể dùng làm cầu nối liên lạc. Nếu hai địa khôi mỗi người cầm một địa hồn mini, họ sẽ có thể thần giao cách cảm với nhau, giao tiếp bằng tâm linh và tiềm thức. Ngược lại, anh cũng có thể liên kết với địa hồn mini thông qua linh thư. Nhờ linh thư, anh cảm nhận được địa hồn đang không ngừng hội tụ, hấp thu và tích trữ năng lượng xung quanh.

Anh hiểu thêm rằng, nếu muốn nâng cao năng lực hấp thu của địa hồn, anh cũng phải nâng cấp nó tương tự như cách nâng cấp các địa khôi. Năng lượng tích trữ bên trong địa hồn có thể được giữ lại hoặc vận chuyển cho linh thư. Tuy nhiên, để nâng cấp cho nó, anh cần phải chạm tay trực tiếp. Anh cũng có thể khóa hoặc mở năng lực của địa hồn mini, thay đổi cường độ hấp thu sao cho cân bằng với môi trường xung quanh.

Địa hồn mini (số 1) Cấp độ 2: 200/200/0 (mỗi cấp nâng lên cần 100/100/0) Cường độ hấp thu cao nhất: 10/10 Cường độ hấp thu hiện tại: 6/6

Anh đã điều chỉnh giảm bớt mức năng lượng hấp thu sao cho phù hợp với số lượng người dân trong làng. Bởi nếu hấp thu quá nhiều, dân làng sẽ ốm yếu bệnh tật, hoặc hoa màu sẽ mất mùa, vì thế anh không thể tham nhỏ mà bỏ lớn.

Có lẽ anh đã tìm ra phương hướng để phát triển trong tương lai. Chỉ cần có thêm nhiều ngôi làng tương tự xây dựng tế đàn – mười nơi, hai mươi nơi, thậm chí nhiều hơn – anh có thể tăng tốc độ phát triển lên cực kỳ nhanh chóng. Vấn đề còn lại sẽ là mệnh khí. Chỉ cần có đủ mệnh khí, anh sẽ có thể tiếp tục nâng cấp và phục hồi cho linh thư.

Nhìn bóng dáng khuất dần phía xa, cả Phong và Gốt cũng hòa vào từng bóng râm của khu rừng rồi biến mất.

Mọi bản quyền tác phẩm này đều thuộc về truyen.free, với sự trau chuốt từng câu chữ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free