Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Linh Thư - Chương 18: Mưa.

Dừng lại! Các người có biết mình đang làm gì không?

Một lão già được một nhóm hơn chục gã đàn ông còn lại trong làng bao vây bảo vệ.

- Bọn tao đến để báo thù.

Giờ chiến thắng đã nằm chắc trong tay, Vân không cần vội vã tiêu diệt nốt kẻ địch. Anh từ tốn nhấc đầu tên trưởng thôn, cắm vào một ngọn giáo.

- Thủ lĩnh của tộc Sói Xám đã chết. Bỏ vũ khí xuống đầu hàng thì sống.

- Đầu hàng đi! Đầu hàng đi!

Đám người bàng hoàng, sợ hãi khi thấy đầu gã thủ lĩnh bị chặt xuống. Còn những tên nô lệ bắt đầu nhìn thấy hy vọng mới, hy vọng thoát khỏi kiếp lao dịch khổ sai đến chết.

Họ vứt vũ khí xuống đất, nhiều phụ nữ và trẻ em nhận ra đồng tộc của mình liền chạy đến đứng về phía làng Rừng Đá. Chẳng mấy chốc, đám đông hỗn loạn đã chia làm hai chiến tuyến. Vân nhìn về phía phe mình, đa số đều là nô lệ hoặc tù binh được giải cứu, ước chừng gần 200 người. Đối phương cũng còn khoảng hơn 100 người đã tập hợp lại.

Lúc này, lực lượng đã áp đảo đối phương về số lượng, sức chiến đấu của anh lại vượt trội hơn hẳn. Anh biết rằng chiến thắng đã là điều chắc chắn. Thế nhưng, một khi đã thu nạp đám người ô hợp này về dưới trướng, việc lãnh đạo sẽ khó khăn hơn nhiều so với khi chỉ quản lý làng Rừng Đá. Điều quan trọng nhất lúc này là tạo dựng uy thế, hình tượng thủ lĩnh để thu phục lòng người.

- Ta là Vân! Thủ lĩnh làng Rừng Đá tuyên bố! Chính nghĩa thuộc về ta!

- Mày?...

- Lũ tộc Sói Xám chúng mày là bọn mọi rợ, quân đáng chết. Chúng mày đã cướp bóc, giết chóc bao nhiêu ngôi làng rồi? Đã bắt cóc bao nhiêu phụ nữ, trẻ em về làm nô lệ? Chúng mày đối xử với người khác như súc vật! Chúng mày muốn gì là cướp đoạt cái đó! Chúng mày nghĩ không có ai dám trả thù ư?

- Hôm nay, tao đã thay tất cả mọi người để trừng trị các ngươi bằng máu. Chúng mày hãy ghi nhớ cái tên của tao. "Sư Tử Máu" Vân! Tao sẽ trở thành anh hùng được đời đời truyền tụng. Còn lũ chúng mày sẽ mãi mãi bị phỉ nhổ.

- Giết chúng nó, nợ máu phải trả bằng máu!

Đám nô lệ, phụ nữ bị áp bức bóc lột cũng sục sôi căm phẫn, họ nhớ đến những bất công mà mình phải chịu đựng. Khí huyết, dũng khí, lòng dũng cảm đã chìm vào quên lãng trong tâm trí họ quá lâu, quá lâu rồi, cho đến hôm nay nó lại bừng tỉnh trở lại.

Đám người làng Rừng Đá nhắc lại danh hiệu mà Vân vừa tự nhận:

- Sư Tử Máu!

Dáng vẻ của Vân, mái tóc xõa rộng như bờm sư tử, cùng những vết máu đầy trên y phục, càng khắc họa sống động hình ảnh "Sư Tử Máu" mà anh tự xưng.

Chẳng mấy chốc, đám nô lệ, đám chiến binh đều đồng thanh hò hét:

- Sư Tử Máu! Sư Tử Máu!

Thấy hình tượng mong muốn đã được củng cố thành công, anh nhìn về phía đối phương. Đa số chỉ còn người già, phụ nữ và trẻ em, họ đang sợ hãi run rẩy trước mỗi tiếng reo hò của đối phương. Ch��ng chỉ còn hai lựa chọn cuối cùng: hoặc là bỏ trốn, hoặc là đầu hàng. Anh cần thu phục họ. Với anh, việc họ đầu hàng mới đem lại lợi ích lớn nhất.

Tất nhiên, nếu thu nạp những người này, làng Rừng Đá sẽ mất đi sự đoàn kết, thuần túy vốn có. Hai nhóm người căm thù, ghét bỏ nhau bị buộc sống chung một mái nhà, liệu có thể hòa thuận được không? Nhưng ai bảo như vậy là không tốt? Thực tế, đó mới là thứ có lợi cho anh nhất. Nếu hai nhóm đối chọi, cạnh tranh lẫn nhau, chúng sẽ không thể liên kết để phản bội anh. Đó chính là thuật đế vương, chia để trị.

Anh cần cho đối phương một lối thoát. Vân giơ tay ra hiệu cho đám người yên lặng. Anh bước ra phía trước, không hề e sợ khi đứng giữa tầm ngắm của mọi người.

- Hôm nay ta đã báo được thù cho tộc ta, tên tuổi của ta đã vang vọng cả vùng. Nhưng máu đổ đã nhiều rồi. Nợ máu đã đền đủ rồi.

Hai bên cũng chỉ còn lại phụ nữ và trẻ em. Dù các ngươi may mắn sống sót hôm nay, nhưng liệu ngày mai các ngươi có thể tiếp tục sống sót? Ai còn đủ sức để đi săn? Bao nhiêu người sẽ phải đói đến chết?

- Ta sẽ cho các ngươi một cơ hội để sống! Bỏ vũ khí xuống đi!

- Trưởng lão....

- Cơ hội cuối cùng! Ta đếm đến 10.

- Mọi người bỏ vũ khí xuống đi. Còn người mới còn của.

- Vâng thưa trưởng lão...

Anh nhìn đám người răm rắp nghe theo lệnh lão già kia. Anh biết sớm muộn gì cũng phải xử lý lão già này, nhưng không phải hôm nay.

Anh ra hiệu bằng mắt cho đám chiến binh làng Rừng Đá tiến đến trói những người đàn ông lại. Đám đàn bà và trẻ em cũng bị tách ra và giam giữ trong những căn phòng không bị cháy.

Anh tiến đến gần lão già.

- Ông đã cứu tộc dân của mình rồi đó. Hy vọng những ngày sắp tới ông không giở trò gì ngu ngốc. Ta có thể sẽ giết sạch không chừa một ai đấy.

- Cảm ơn ngài đã nhân từ ban cho chúng tôi một con đường sống. Chỉ cần không bị bóc lột quá đáng, chúng tôi sẽ làm nô lệ của riêng ngài.

- Lão thông minh đấy, nhưng những toan tính nhỏ nhặt của lão không cần thiết. Ta sẽ không để các người làm nô lệ. Yên tâm đi, mọi chuyện sẽ không đến nỗi tồi tệ như ông nghĩ đâu.

- Không phải làm nô lệ? Ý ngài là?

- Còn quá sớm để nói rõ. Thoom, cậu lại đây.

- Vâng thưa thủ lĩnh.

- Cậu riêng canh giữ lão già này. Giam lão ở một nơi biệt lập. Ngày mai ta sẽ có việc bàn với lão.

- Rõ!

- Những anh em còn lại, hãy cố gắng dập lửa bảo vệ lương thực, gia súc. Đó sẽ là chiến lợi phẩm của chúng ta. Là vinh quang của chúng ta để mang về bộ tộc.

- Rõ!

Một chiến thắng vĩ đại, một điều chưa từng có trong lịch sử vùng đất này đã bắt đầu thắp lên tia hy vọng cho những phận người bị bóc lột, bị áp bức đứng lên để phản kháng. Vân không nghĩ rằng, một cuộc chiến bình thường như vậy sẽ bắt đầu một cơn địa chấn làm rung chuyển cả thế giới.

Ào... ào...

Không một chút báo hiệu, một cơn mưa lớn đổ xuống khiến cả đám người vỡ òa trong niềm vui sướng. Cơn mưa sẽ giúp dập tắt bớt đám cháy, giúp mặt đất gột rửa những vết máu, trả lại sự thanh bình cho vùng đất.

- Mưa à?

Phong nhìn bầu trời đêm đang trút xuống dữ dội một cơn mưa lớn. Anh biết cuộc chiến này đã ảnh hưởng rất nhiều đến thiên đạo. Đêm nay, cả bốn Địa Khôi đều dốc toàn lực ra tay và cướp đi nhiều sinh mạng. Lượng mệnh khí lúc này đã đạt tới mức 1600, tương đương với một khu rừng lớn không còn một bóng sinh linh. Phong trầm tư. Anh thầm nghĩ mình phải tìm ra cách làm chậm lại tiến trình này. Cơn mưa này có lẽ là một báo hiệu trước. Lần sau, rất có thể sẽ là lôi kiếp hạ xuống.

Cơn mưa tầm tã đã gột rửa gần như toàn bộ vết máu. Thế nhưng, những đống đổ nát, những dấu vết đao kiếm vẫn còn in đậm, kể lại về cuộc chiến đêm qua.

Không hề tỏ vẻ mệt mỏi, Vân đã hoàn tất kiểm kê chiến lợi phẩm và xử lý hậu quả.

Sau cuộc chiến đêm qua, làng Rừng Đá chỉ có năm người bị thương nhẹ, không ai thiệt mạng. Quả là kỳ tích. Vấn đề là, qua một đêm chiến đấu, đa số họ đã có dấu hiệu kiệt sức, mệt mỏi. Vân biết giai đoạn tiếp theo cũng vô cùng quan trọng. Chỉ cần sai lầm một chút cũng có thể khiến mọi thành quả đổ sông đổ bể. Nhất là mục tiêu hợp nhất cả hai bộ tộc không hề dễ thực hiện. Lực lượng làng Rừng Đá vẫn quá nhỏ để áp đảo tộc Sói Xám. Nếu họ nhận thấy thời cơ, sẽ ngay lập tức phản kháng lại. Như vậy thì làm thế nào để có đủ sức áp chế họ?

Bản văn này là thành quả của sự lao động sáng tạo, thuộc quyền sở hữu của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free