(Đã dịch) Linh Thư - Chương 16: Dã Chiến.
Mui đã ngờ ngợ ra khi thấy đám người kia rời đi quá bình tĩnh. Điều đó chứng tỏ bọn họ phải dựa vào một điểm tựa nào đó.
Chẳng lẽ chúng thấy nhóm mình quá ít người? Một đám toàn trẻ em và người tàn tật thì dựa vào đâu mà có thể tự tin đến thế? Con quái thú kia ư?... Quái thú...
Đúng rồi, con của nó được huấn luyện đã rất thông minh. Con quái vật tinh quái, hung hãn nhất mà gã từng gặp. Vậy mà, mẹ nó lại dịu ngoan, ngu ngốc đến vậy?
Giả vờ, bọn chúng đang giả vờ.
Một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng hắn. Con thú lớn hơn nhiều so với trước, điều đó cũng chứng tỏ nó sẽ mạnh hơn. Một nhóm mười hai người còn khó tiêu diệt, vậy thì nhóm năm người của mình có lẽ sẽ bị xé xác. Mặc dù Mui vẫn tự tin vào năng lực bản thân, nhưng việc phải chịu tổn thất đồng đội là điều khó chấp nhận.
Hắn nhìn kỹ bóng lưng đám người Làng Đá đang bỏ đi. Sau đó, hắn quay sang nhóm người của mình, quyết định trở về làng báo tin trước. Hắn chia nhóm thành ba hướng: hai người chạy nhanh nhất sẽ tách ra, mỗi người một hướng khác nhau để về làng trước. Nhóm ba người còn lại, bao gồm cả hắn, sẽ đi một con đường khác để trở về. Bằng cách này, nếu con thú đuổi theo, dù nó chọn hướng nào cũng chỉ có thể bắt được một đội. Tin tức chắc chắn sẽ được đưa về làng để tộc trưởng kịp thời chuẩn bị.
Đã quá quen với việc đi săn và theo dấu con mồi, Ti Bê nhanh chóng tiếp cận mục tiêu. Những chướng ngại trong rừng đã không đủ sức ngăn cản tốc độ của nó.
Bóng Ti Bê lao vụt ra khỏi cánh rừng, chắn ngang trước mặt đám người của Mui. Mui bất ngờ trước tốc độ của con thú, vội quát cả đội lập tức ngừng di chuyển.
Những thanh đao sáng loáng vội được rút ra khỏi vỏ. Những cánh tay tráng kiện siết chặt lấy chúng, như tiếp thêm sức mạnh và lòng dũng cảm cho họ. Họ quan sát kỹ con thú và gã đàn ông đang cưỡi trên lưng nó.
- Vậy ra mày là kẻ chủ mưu! Mày đã sai con quái vật này đi săn dân làng của tao. Hôm nay, tao sẽ chứng minh cho mày biết ai mới là kẻ đi săn! - Mui quát lên, cốt để vực dậy tinh thần cho cả đội.
Vân không vội đáp lời gã. Anh bình tĩnh nhảy khỏi lưng Ti Bê, thanh đao cùng lúc được rút ra, phản chiếu những tia ánh sáng hiếm hoi từ khu rừng già rậm rạp.
- Không cần phải nói nhiều! Hôm nay chúng mày sẽ bỏ mạng tại đây. Chúng mày không nên động vào tổ kiến lửa.
Mui ra hiệu cho hai tên còn lại tản ra hai bên, tạo thành thế trận hình tam giác. Nếu một người bị tấn công, hai người kia sẽ hỗ trợ đón đỡ và phản công. Cơ thể gã cùng lúc bắt đầu căng phồng như một quả khí cầu, từng tia máu nhỏ bé nổi lên từ mắt và miệng. Hai gã đồng đội cũng bắt đầu bộc phát sức mạnh lớn nhất. Bọn họ hiểu rất rõ một điều trong tự nhiên: không có chỗ cho sự ngu dốt. Mọi sức mạnh đều phải tập trung vào một điểm.
Vân hơi ngạc nhiên khi ba tên đó tách ra, tạo thành đội hình chiến thuật. Anh cứ ngỡ đám thổ dân này vẫn còn ở thời tiền sử. Đội hình tam giác rất linh hoạt, có thể vừa phòng thủ, vừa phản công đối thủ. Vốn dĩ rất khó phá giải, nhưng đó là với người khác. Còn với Vân, anh đã nhanh chóng vạch ra chiến thuật tấn công trong đầu rồi.
Dùng ký hiệu, Vân lệnh cho Ti Bê vận dụng ngay nội ấn với công năng cao nhất. Anh muốn tiêu diệt cả ba trong thời gian ngắn nhất. Chẳng cần chờ một gã trọng tài ra hiệu lệnh bằng tiếng còi hay phát súng, hai bên đã lao thẳng về phía đối phương bằng tất cả tốc độ.
Mui chọn vị trí trung tâm. Hắn biết con thú có sức mạnh khủng khiếp, một nhát cắn, nhát cào của nó đủ khiến đối phương trọng thương bất trị. Hắn giơ cao lưỡi đao đón đỡ hướng đánh của con quái thú, trong khi hai tên đồng đội có thể chém bị thương con quái từ hai hướng.
Keng!!
Tiếng va chạm giữa móng vuốt và thứ kim loại sáng bóng rít lên trong không khí. Gã bên phải mắt sáng lên khi lưỡi đao của mình chém sâu vào vai, cổ con thú. Nhưng gã bên trái lại chưa kịp thực hiện điều tương tự. Bóng Vân đã lướt qua sau lưng gã, mang đi cái đầu trên cổ. Một thương đổi một mạng, quá có lợi.
- Ti Bê, tấn công tên bên phải!
Anh quát lên ra lệnh cho nó. Chỉ với đòn đánh đầu tiên, hai bên đã cân bằng về quân số. Và lúc này, kết quả cuộc chiến sẽ phụ thuộc vào sức mạnh thật sự giữa đôi bên.
Mui chỉ kịp nhận ra ai mới là kẻ nguy hiểm thực sự thì một đồng đội đã phải trả giá bằng cái đầu của mình. Gân và máu trong cơ thể gã lúc này đã căng phồng hết cỡ, tưởng như sắp vỡ toạc ra và phun trào như một ngọn núi lửa. Gã dùng hết sức mạnh vung đao về phía kẻ địch. Với nhát đao đòi mạng này, hắn đã sẵn sàng bỏ mạng tại đây, chỉ để đổi lấy một cái mạng của kẻ thù. Một cái mạng đáng giá nhất để đánh đổi.
Vân không một chút nao núng. Anh đã biết rõ Mui là thủ lĩnh đối phương, chắc chắn hắn phải mạnh mẽ hơn người. Thế nhưng, anh vẫn cực kỳ tự tin vào đao pháp của mình. Anh đã chuẩn bị dồn ba phần tư linh khí trong cơ thể cho một đòn đánh mạnh nhất.
- Keng!!
- Chém Đầu Rồng!
Thanh đao trong tay Mui không đủ sức đón đỡ chiêu thức của Vân. Nó bật ra khỏi tay hắn, mang theo một vòi máu lớn.
Gã chưa kịp nói thêm câu gì thì một ánh đao khác nữa đã khiến gã ngã vật xuống đất.
Vân quay sang nhìn Ti Bê. Con thú có vẻ khá chật vật khi chưa thể kết thúc được đối thủ. Vết thương ở vai trái khiến nó bị thương khá nặng. Tên đối thủ còn lại, khi thấy hai gã đồng đội ngã xuống, đã quyết định bỏ trốn thật nhanh. Chỉ là hắn chưa kịp thực hiện thì Vân đã áp sát. Bóng đao của Vân loang loáng, tới tấp tấn công khiến gã luống cuống đón đỡ. Nhưng song quyền nan địch tứ thủ. Hàm răng của Ti Bê đã tìm đến cánh tay phải của gã và cắt phăng nó. Gã chưa kịp hét lên đau đớn thì cái đầu cũng bị chặt đứt hoàn toàn.
Một chiến thắng quá nhanh chóng. Cả ba tên dù phối hợp chặt chẽ nhưng ngờ đâu lại gặp phải một đối thủ chiến đấu không thèm phòng thủ như vậy? Một cao thủ như Mui cũng chưa kịp thể hiện sức mạnh của mình đã chết. Thực ra, hoàn toàn có thể hiểu được nguyên nhân. Vân và Ti Bê đều đã tăng lên ba cấp độ, về cơ bản sức mạnh và tốc độ đều mạnh mẽ hơn rất nhiều so với một thợ săn bình thường. Lại thêm, họ hoàn toàn mở ra nội ấn, khiến sức mạnh đó nhân lên vài lần. Cộng với sự bất ngờ và đao pháp đã được tôi luyện từ những chiến trường khốc liệt, nơi hàng chục nghìn người giao tranh, thì ba gã thợ săn kia đâu thể đón đỡ nổi.
Soạt...
Vân và Ti Bê vội quay sang đề phòng, có người đang tiếp cận bọn họ. Chưa rõ là địch hay bạn, anh ra dấu cho Ti Bê chuẩn bị. Cho đến khi họ nhìn rõ, đó là hai gã đàn ông khôi ngô và lực lưỡng, trước ngực có nhiều hình xăm kỳ lạ. Vân nhận ra họ đang xách hai cái đầu nữa trong tay.
"Đừng lo, là người của chúng ta."
Thông qua thần giao cách cảm, một lần nữa tiếng nói của Phong vang lên. Anh giải thích đôi chút để tránh hai bên giao chiến.
- Anh hai! Bọn em là Sơn và Hà – sếp kêu tụi em đến giúp anh.
Cách nói chuyện của hai gã khiến Vân ngạc nhiên.
- Sếp là ai?
- Sếp là boss ấy, đại ca Phong ấy mà. Bọn em cũng mới chuyển kiếp thôi nên còn chưa quen cách nói chuyện kiểu ngày xưa lắm. Ông anh bỏ qua nhé.
- Em xin giới thiệu chút, em là Sơn, cảnh sát thuộc C-X, đã chết khi thi hành nhiệm vụ. Sau này anh cần em phá án, bắt tội phạm thì đó là nghề của em rồi.
- Còn em là Hà, là đại úy đặc công quân đội. Em sẽ cố gắng hoàn thành mọi nhiệm vụ được giao. Bọn em đã chém đầu hai tên bỏ trốn ở đây, anh yên tâm.
Vân cứ nghĩ mình đã rất văn minh rồi, không ngờ rằng thực ra hắn cũng là người tối cổ trong mắt người khác mà thôi. Mặc dù vậy, anh thấy bất ngờ và vui mừng khi có thêm hai tên đàn em xuất hiện. Ti Bê dù sao cũng không thể làm được nhiều việc giống con người.
"Mọi người hãy tiêu hủy những cái xác, thu thập vũ khí và tập hợp tại chỗ của tôi."
"Rõ!"
Cả Làng Đá thấp thỏm suốt cả ngày khi thủ lĩnh mãi vẫn chưa thấy trở về. Những đứa trẻ không biết giấu giếm đã kể hết những gì hôm nay đã xảy ra trong trấn.
Sự phẫn nộ, tức giận lây lan khắp bầu không khí. Họ bất bình vì sự bất công và tham lam của gã trưởng trấn. Giận dữ khi nghe thấy kẻ thù vẫn muốn tìm cách hãm hại họ. Vài gã đàn ông đã vác đao lên, đòi đi tìm thủ lĩnh để báo thù cho cả bộ tộc. Đám đàn bà thậm chí còn hỗ trợ mặc áo giáp, mài đao cho mấy ông chồng. Cũng may Ông Thu kịp ngăn họ đi chịu chết. Ông khuyên bọn họ chờ đợi thủ lĩnh trở về.
- Mọi người yên tâm, thủ lĩnh là một chiến binh vô cùng xuất sắc. Kẻ thù không thể làm hại ông ta được. Chúng ta phải chờ thủ lĩnh trở về rồi mới quyết định nên làm gì. Lúc này đi tìm cũng không biết tìm thủ lĩnh ở đâu, có đúng không ạ?
- Chúng ta sẽ tấn công vào tối mai. - Phong quyết định. Ti Bê sẽ cần một đêm để khôi phục chiến lực.
- Ta cần mọi người hỗ trợ thực hiện kế hoạch này. Lần này mục tiêu là thu lấy lợi ích từ cuộc chiến. Nếu hai làng lưỡng bại câu thương, chết quá nhiều người, thì những việc chúng ta làm trước đây đều coi như bỏ phí.
- Vân sẽ dẫn cả đội tấn công Làng Thợ Săn và lên kế hoạch chi tiết cùng dân Làng Đá. Tạm thời Sơn, Hà, Gốt đều sẽ tham gia cuộc chiến nhưng ở vòng ngoài. Ba người không nên lộ diện vội. Ta sẽ để Vân tìm thời ��iểm thích hợp giúp hai người gia nhập Tộc Đá.
- Vâng!
- Ba người phải chặn lại, không để kẻ địch bỏ trốn quá nhiều. Ta cần dân Làng Thợ Săn tập trung lại. Kế hoạch lần này là tìm cách hợp nhất dân số còn lại của hai làng. Ta cần một nơi tụ tập dân cư đông đúc hơn, vì lượng linh khí xung quanh khu vực đã không đủ để đáp ứng nhu cầu của ta.
Phong chìa lòng bàn tay với một viên ngọc xanh có hình dáng như một quyển sách thu nhỏ.
- Vân hãy giữ lấy nó. Tạm thời giấu trong Làng Đá, không được để ai biết đến. Sau này, ta sẽ cần sử dụng nó.
- Ngoài ra, thời gian qua cậu làm rất tốt. Để ban thưởng và chuẩn bị cho cuộc chiến, ta sẽ giúp cậu mạnh hơn nữa.
- Đa tạ chúa công! - Vân xúc động. Đây mới đúng là thứ hắn cần nhất.
Toàn bộ nội dung chuyển ngữ này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free và thuộc quyền sở hữu của họ.