(Đã dịch) Linh Thư - Chương 12: Vân
Sáng hôm sau, thêm một con thú lớn nữa lại được mang đến trước cổng làng. Lần này, nhiều người nhìn rõ con sói hơn một chút. Dù thân hình to lớn, nó lại không mang vẻ hung dữ, đáng sợ như những con sói bình thường. Cái mõm ngắn, đôi tai cụp và lớp lông xù xì khiến nó bớt đi nhiều phần đáng sợ. Họ thấy nó đặt xác con thú xuống rồi quay lưng bỏ đi, chẳng hề có chút dấu hiệu đe dọa nào. Dân làng tin chắc rằng tổ tiên đã thực sự phù hộ cho bộ tộc. Nếu không, làm sao chuyện lạ lùng thế này có thể xảy ra được?
Ông Thu phân chia nhiệm vụ cho mọi người, trong khi vẫn nỗ lực khôi phục sức sống cho ngôi làng. Họ không thể cứ mãi dựa vào nguồn cung cấp từ con thú đó. Một vài người được chia thành nhóm để tìm kiếm các địa điểm bí mật đã được đánh dấu, hy vọng những nơi đó vẫn còn đủ lương thực giúp họ sống sót. Một số khác thì lột da những con thú và tìm kiếm các món đồ giá trị có thể đem đi trao đổi ở thị trấn.
Phụ nữ và trẻ con tản ra những cánh đồng khô cằn, gánh nước và bón phân, hy vọng vụ mùa này vẫn có thể thu hoạch được chút ít. May mắn là lũ ác nhân không kịp phá hoại hoa màu. Dù vậy, dân làng đã bị tàn sát gần hết, nên mùa này nhân lực làm đồng sẽ thiếu hụt trầm trọng. Nhiều mảnh ruộng sẽ phải bỏ hoang vì không có người chăm sóc. Ông thầm lo lắng, e rằng cứ thế này, ngôi làng sẽ dần dần chết mòn.
Ông lẩm nhẩm cầu nguyện, thầm mong tổ tiên phù hộ cho ông và cả tộc được trường tồn. Ông hy vọng người bí ẩn kia biết đâu sẽ giúp bộ tộc ông tồn tại, để những hình xăm trên cơ thể ông được tiếp tục truyền lại từ đời này sang đời khác.
Một tuần sau, cả làng đã quen thuộc với vị thần sói. Nó hiền lành và dễ mến đến nỗi mỗi sáng lũ trẻ con lại háo hức chờ đợi sự xuất hiện của nó. Chúng dành tặng nó những cái ôm, bám víu vào lớp lông dày của nó như một lời cảm ơn. Nhiều đứa trẻ cứ tin lời người phụ nữ trong thôn kể rằng cha, anh, chị của chúng đang trú ngụ linh hồn trong con thú thiêng đó. Chúng tin rằng những linh hồn đó dẫn đường và ra lệnh cho con thú mang thức ăn về cho cả tộc. Tất cả sẽ được sống, được sinh sôi nảy nở một lần nữa.
Lần này, bóng dáng thần sói dần tách khỏi những tán cây xung quanh. Họ nhận ra trên lưng nó đang cưỡi một gã đàn ông cường tráng, nhưng có vẻ ngoài vô cùng kỳ lạ.
Khuôn mặt gã cương nghị và rõ ràng, mái tóc dài xõa một cách phóng túng. Cơ bắp trên người cân đối và mạnh mẽ, thế nhưng... gã không hề có một hình xăm nào. Họ chưa từng thấy ai trên người không có lấy một vết xăm như gã. Không bộ tộc, không quá khứ, không t��� tiên ư? Chưa kể, gã còn không mặc quần! Phần hông chỉ quấn vài chiếc lá để che chắn bộ phận nhạy cảm. Trông gã còn hoang dã hơn cả thổ dân thực thụ.
Cả hai chậm rãi bước đến gần cổng làng, chờ đợi đám đông tụ tập.
– Ta muốn nói chuy���n với thủ lĩnh của các ngươi.
– Ông là ai? Thủ lĩnh đã chết rồi, giờ chỉ còn tộc lão thôi.
– Này cậu mau đi gọi tộc lão nhanh lên!
– Ông là chủ nhân của thần sói ư?
– Có phải ông được tổ tiên của chúng tôi mời đến không?
Đám đông tò mò không kìm được nữa, vội vàng đặt câu hỏi, nhưng không ai dám đến gần. Nhiều gã đàn ông đã mất hết ý chí kể từ sau cuộc thảm sát, chẳng ai dám chĩa vũ khí về phía con sói hay gã đàn ông kia.
Gã không vội trả lời, vẫn ngồi yên vị trên lưng Ti Bê chờ gặp thủ lĩnh. Chỉ một lát sau, ông Thu chạy đến giữa đám đông, cẩn thận quan sát người bí ẩn. Ông hy vọng gã không có ý định xấu.
– Xin hỏi, cậu là ai? Có phải cậu đã giúp chúng tôi mấy ngày nay không? À quên... tôi là Thu, tộc lão của Thạch Tộc.
– Chào ông, tôi tên Vân. Mấy hôm nay đúng là tôi đã bảo nó mang thức ăn đến cho làng ông.
– Tại sao cậu lại cất công như vậy?
– Dạo trước, tôi có gặp một bà lão đi sâu vào cánh rừng để tự sát. Bà ấy đã ăn một nhúm lá độc, khiến tôi dù muốn cũng đành bất lực không cứu kịp. Bà ấy trăn trối nhờ tôi giúp bộ tộc khỏi chết đói, và tôi đã hứa với bà ấy.
– Bà lão?!
Nhiều người bật khóc khi nghĩ đến những người thân đã tự hy sinh để họ được sống. Và một lần nữa, họ lại được ban tặng một vị cứu tinh.
– Tổ tiên ơi!... Huhu...
– Tôi sống trong rừng đã lâu, không hiểu nhiều về cuộc sống của các ông. Tôi muốn hỏi, các ông có cần gì khác không?
– Không, không! Cảm ơn cậu, cảm ơn cậu nhiều lắm. Nhờ có cậu mà nhiều đứa trẻ không phải bị bán, nhiều người không phải chết đói. Cậu đã giúp chúng tôi quá nhiều rồi.
– Nếu vậy thì ta lại trở về rừng sâu thôi.
– Khoan đã... Cậu... Xin cậu hãy ở lại làng của chúng tôi vài hôm. Chúng tôi sẽ dốc hết khả năng để khoản đãi, cảm ơn cậu đã giúp đỡ.
– Ừm... cũng được. Nhưng ông cũng thấy đấy, ta còn chẳng có quần áo mà mặc, cũng chẳng biết phép tắc sống trong làng thế nào. Các người sẽ không ghét bỏ ta chứ?
– Không vấn đề gì. Chúng tôi sẽ may cho cậu một bộ giáp chắc chắn nhất, đến nỗi không mũi tên hay lưỡi dao nào có thể chạm được vào người cậu nữa.
– Ta chỉ cần một cái quần thôi.
Câu trả lời ngây thơ của gã khiến nhiều người đàn bà bật cười vui vẻ. Họ cứ đưa mắt liếc đi liếc lại vào cái chỗ khó nói của gã.
Dù được che chắn bởi những lớp lá dày, Vân vẫn cứ thấy lành lạnh chỗ đó. Cái cảm giác bị kiểm định "hàng họ" khiến Vân xấu hổ không nói nên lời.
Nhảy xuống khỏi lưng Ti Bê, Vân bước theo bóng lưng của vị tộc lão. Họ dần bước qua bức tường rào bảo vệ làng để chuẩn bị cho một bữa tiệc tiếp đón khách quý.
Phía xa trên bầu trời, một bóng chim đang chao lượn.
Tối hôm đó, quanh đống lửa trại là những tiếng huyên náo, tiếng cổ vũ cho một màn đấu vật đặc sắc giữa người và thú. Họ nhận ra Vân là một người hào sảng, dễ gần và tốt bụng. Những câu chuyện của gã phong phú và hấp dẫn khiến nhiều người mê say lắng nghe.
Cuối cùng thì gã cũng đã có quần để mặc.
Đêm đó là một đêm khó quên đối với nhiều người...
Tỉnh dậy lúc lờ mờ sáng, Vân nhấc cánh tay người phụ nữ ra khỏi ngực mình. Đêm qua hắn thực ra không hề say. Mọi thứ chỉ đang diễn ra theo đúng kế hoạch của Phong. Còn chuyện này, cứ coi như phúc lợi của riêng gã. Mái tóc lòa xòa hơi che đi vẻ cười mỉa mai đầy gian trá trên môi hắn.
Quay sang phía Ti Bê, lúc này nó cũng đang nhìn hắn. Cả hai ăn ý đổi ca gác. Dù sao thì họ vẫn chưa chắc chắn nơi đây là bạn hay thù. Nếu cả hai cùng kiệt sức thì chẳng khác nào dê đợi làm thịt. Bởi vậy, thời gian thức của cả hai sẽ lệch nhau đôi chút. Dẫu sao, một ngày họ vẫn sẽ có đủ thời gian để phối hợp hành động cùng nhau. Vả lại, ngày thì dài hơn đêm mà.
Gác tay ra sau gáy, gã ngả người xuống giường ngắm nhìn ngôi nhà gỗ. Nơi này khác xa kiếp trước của gã. Nhưng gã biết chắc, trong lần sống lại này, hắn sẽ phải bước đến đỉnh cao nhất.
Hắn giơ bàn tay ra trước mặt ngắm nhìn, vẻ mê say, sung sướng hiện rõ trên gương mặt. Bất tử, Bất lão, Bất diệt... Những thứ mà hàng tỉ kẻ khác thầm mơ cũng chẳng được, thì nay hắn lại có được dễ dàng. Chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ của Phong, hắn sẽ đạt được mọi thứ mình muốn. Hắn đã có cơ thể hoàn mỹ rồi, tiếp theo sẽ là gì nữa đây...
Choàng cánh tay qua cổ người đàn bà bên cạnh, hắn kéo cô vào ngực mình, khóe miệng nở một nụ cười đầy tham vọng... Đàn bà, quyền lực và sức mạnh.
------
– Cậu thấy nơi này thế nào?
– Rất thoải mái. Đây là lần đầu tiên tôi được nằm trên một chiếc giường đàng hoàng tử tế. Ngày trước thì chỉ có màn trời chiếu đất mà thôi.
– Tối qua cậu ngủ ở nhà Thi, nếu cô ấy không giúp đỡ cậu hết lòng thì cứ nói với tôi nhé. Cậu cứ ở lại đây bao lâu tùy thích.
– Cảm ơn ông, cô ấy vẫn ổn. Lát nữa tôi sẽ vào rừng đi săn, coi như đóng góp một phần cho ngôi làng.
– Ấy cậu không nhất thiết phải làm thế đâu, cậu cứ nghỉ ngơi là được.
Khóe miệng Vân lại nhếch lên, hắn thừa hiểu ông lão trước mặt có ý định gì. Ha ha, cáo già ư? Lão không biết trước mặt lão là ai rồi. Nhưng như thế lại càng đúng ý gã. Gã càng cần phải phối hợp với ông, chỉ có như vậy mới nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ.
---------
Thông qua Địa Hồn, Phong biết Vân đã hoàn thành một phần nhiệm vụ: dung nhập vào ngôi làng. Nhưng đó mới chỉ là bước đầu, phần quan trọng nhất...
Anh phân vân không biết gã Vân này có thực sự phù hợp không, dù anh đã cân nhắc và lựa chọn kỹ lưỡng từ những chân linh.
Kiếp trước, Vân là một vị đại tướng quân, một kiêu hùng tài năng xuất chúng, một phiên bản anh em khác cha, khác mẹ của Tào Tháo. Nhưng gã lại đen đủi hơn "bác" Tào nhiều. Dù gã tự khoe "lên ngựa dẹp yên bờ cõi, xuống ngựa xã tắc an yên", tự coi mình là kỳ tài ngàn năm có một, thì cũng không thoát được cái chết. Một ly rượu độc, bởi niềm tin đặt chữ "Trung" lên trên chữ "Hiếu". Tài năng và sự trung thành của Vân đã khiến Phong lựa chọn hắn.
Anh còn cất công sử dụng hết năng lượng để tăng hắn lên 3 cấp.
(Vân)
(Nhân tộc: 160/160/120/-4)
Nhưng điều đó cũng khiến cường độ hấp thu địa khí giảm xuống -9.1 mỗi ngày, giờ đây tối đa chỉ thu thập được 10.9 năng lượng mà thôi. Anh tạm thời sẽ không triệu hồi thêm đạo thể nào nữa. Mục tiêu tiếp theo sẽ là Đạo cấm thứ năm.
Nhìn lên bầu trời, anh đã thấy bóng Lưng Xám đang chao lượn. Nó sẽ dẫn đường anh và Gốt đến một miền đất mới, màu mỡ và trù phú hơn để thu hoạch...
Bản chuyển ngữ này, độc quyền từ truyen.free, là công sức của cả một tập thể.