(Đã dịch) Lạc Tôn - Chương 10: Tĩnh Lặng
Thuật giả kim là cốt lõi trong nền văn minh của Hoàng Cực giới. Các nhà giả kim cần phải phân tích và tái tổ chức cấu trúc của từng loại vật chất để biến đổi vật chất này thành vật chất khác với giá trị tương đương. Vạn vật trên đời không tự nhiên sinh ra, cũng không tự nhiên mất đi, chúng chỉ biến đổi từ dạng này sang dạng khác, từ vật chất này sang năng lượng khác. Vì thế, muốn đạt được một điều gì đó, cần phải dùng một vật có giá trị tương xứng để trao đổi. Đó được gọi là trao đổi đồng giá.
Sau khi trở về khu vực trung tâm và dùng bữa tối cùng Băng Hỏa Hoàng, Phạm Thái Huyền lại tìm một góc nhỏ yên tĩnh để tu luyện. Dù thế nào, hắn vẫn không thể tin rằng một thiên tài năm xưa nay lại không thể vượt qua nổi Phá Thể cảnh.
Cả người hắn trở nên tĩnh lặng, không gian xung quanh cũng theo đó mà hài hòa hơn. Thực vật nhờ sự ảnh hưởng của huyền khí khẽ đung đưa, lắc lư quanh Phạm Thái Huyền như đang muốn chào đón vị quân vương.
Dưới chỗ Phạm Thái Huyền ngồi dần xuất hiện một vòng tròn kỳ bí. Phù văn từ bên dưới bay lên không trung, kết hợp lại thành một trường năng lượng đặc thù. Cơ thể hắn cũng phát ra ánh sáng kim sắc, giữa đỉnh đầu tựa như bị nung nóng, khói trắng liên tục bốc lên không ngừng. Từng làn khói dày đặc kết hợp với phù văn xung quanh càng khiến cho thần thái của hắn trở nên siêu phàm.
Băng Hỏa Hoàng đã nhìn thấy cảnh tượng này hàng ngàn lần. Lần nào nó cũng lắc đầu chán nản, nhìn đứa con nuôi của mình như vậy thì dù có là ma thú cũng không kiềm nổi.
“Ngươi cứ ngồi một chỗ rồi phát sáng như vậy là sẽ mạnh lên à?”
Phạm Thái Huyền dường như chẳng để ý đến lời của cha Miêu. Hắn đã dồn hết sự tập trung vào việc tu luyện, chẳng thể nào để ý đến Băng Hỏa Hoàng.
Lần tu luyện này của Phạm Thái Huyền đã có chút chuyển biến. Huyền khí ấm áp bắt đầu bao trùm lấy cơ thể, cả người hắn bất ngờ run nhẹ, tựa như cảm nhận thấy một thứ khoái cảm đặc biệt.
Gió nhẹ thổi lên, tà áo hắn phất phới nhẹ nhàng giữa vườn hoa. Huyền khí đang được hấp thụ dần trở nên rõ rệt, đến mức mắt thường cũng có thể nhìn thấy. Chim muông nhờ hơi ấm của huyền khí mà tập trung quanh Phạm Thái Huyền. Chúng tự nhiên lắc lư theo chiều chuyển động của huyền khí, có con còn nhảy chân sáo. Cả bầy chim hót vang cả cánh rừng như đang chào đón một vị quân vương mới ra đời.
Băng Hỏa Hoàng dường như đã khá quen thuộc với hiện tượng này. Nó không thèm để ý đến Phạm Thái Huyền, lạnh nhạt quay mặt đi.
Mặc dù Băng Hỏa Hoàng là loài ăn thịt, nhưng không phải loài nào nó cũng ăn. Vì là một bậc đế vương, một thú hoàng uy nghiêm, đương nhiên lòng tự tôn của nó cũng rất lớn. Con mồi của nó sao có thể là đám chim yếu ớt kia được? Thậm chí ngay cả ma thú Lôi Lang cũng không xứng làm bữa trưa của nó.
Để nói về Lôi Lang, đây là một chủng loài thiên về tốc độ. Chúng là ma thú có chiều cao chừng ba mét nên sức cắn vô cùng lớn. Cách tấn công của Lôi Lang chủ yếu là cắn và cào. Ở cấp vương, chúng đã có thể sử dụng những thuật giả kim cơ bản, chủ yếu là lôi thuật.
Ngay cả loại ma thú như Lôi Lang mà Băng Hỏa Hoàng còn không để vào mắt thì cũng chứng tỏ đẳng cấp của Băng Hỏa Hoàng còn cao hơn thế nữa.
Phạm Thái Huyền minh tưởng suốt sáu canh giờ, thời gian cũng đã vào nửa đêm. Bầy chim quanh hắn sớm đã tản đi hết, chỉ để lại hình bóng đứa trẻ xinh xắn vẫn đang miệt mài thiền định giữa vườn hoa.
Phù văn xung quanh hắn đột nhiên biến đổi, tốc độ di chuyển của chúng bắt đầu nhanh hơn, số lượng cũng nhiều hơn. Phù văn tập hợp lại, kết thành hình một cái trống đồng cỡ nhỏ. Huyền khí liên tục được thổi vào, khắc lên cái trống một hình mặt trời sắc bén với mười hai tia sáng riêng biệt. Xung quanh được bao bọc bởi hình ảnh của mười sáu Lạc điểu thu nhỏ, mà giờ đã có hai Lạc điểu phát sáng hệt như thiên tinh.
Phạm Thái Huyền bất ngờ lại bị đưa vào thức hải lần nữa, cả cơ thể hắn trở nên cứng đờ. Huyền khí cũng không di chuyển nữa mà tụ thành một chỗ, như sẵn sàng phát nổ.
“Đây là... Thức hải sao?”
Phạm Thái Huyền vừa bất ngờ vừa ngơ ngác. Tại sao hắn lại vào được thức hải chỉ với tu vi Phá Thể cảnh chứ?
Hắn lại nhìn về phía trống đồng. Lần này, trống đồng lại có thêm một Lạc điểu được thắp sáng. Phạm Thái Huyền chợt nhớ đến lần dày vò linh hồn lúc trước, liền rùng mình khẽ run: “Không phải chứ? Lại muốn xay ta thành đống bầy nhầy lần nữa ư?”
Hắn biết mình không thể chống lại, liền vội vàng quay lưng bỏ chạy. Nhưng hắn mới chỉ mở ra thức hải không lâu, linh hồn vẫn chưa quen với nơi đây nên lại bị trống đồng bắt lại lần nữa.
Trống đồng đột nhiên phát sáng và bay lên. Từ phù văn hình mặt trời ở giữa trống, một luồng sáng vàng kim huyền ảo phóng xuống. Các tia sáng như ký sinh, len lỏi nhẹ nhàng trên cơ thể linh hồn Phạm Thái Huyền hệt như tiểu xà đang vờn quanh con mồi.
Lần này, trống đồng ra tay thậm chí còn mạnh bạo hơn trước, thẳng thừng đánh xuống một chiêu làm linh hồn Phạm Thái Huyền vỡ nát thành những hạt bụi li ti. Từng hạt bụi như chứa đựng một nguồn năng lượng dồi dào không ngớt, chúng rất nhanh theo chiều gió xoáy lại thành hình người.
Đám bụi đuổi theo nhau như thể chúng đang muốn níu giữ lại từng bộ phận của Phạm Thái Huyền.
Chỉ trong chốc lát, đám bụi kia cũng ghép lại hoàn chỉnh, cơ thể Phạm Thái Huyền cũng được khôi phục hoàn toàn. Nhưng có vẻ cơ thể này vẫn chưa hoàn chỉnh cho lắm, dường như hắn lại nhỏ bé hơn.
“Khốn nạn, lão tử còn chưa kịp hoàn hồn nữa.”
Vừa dứt câu, trống đồng lại phát sáng lần nữa, nó lại dùng chiêu thức như lúc nãy, phá nát Phạm Thái Huyền. Một lần nữa hắn bị đập nát thành những hạt bụi. Tuy nói hắn không gặp thương tổn về cơ thể là bao, nhưng nỗi đau khi giằng xé linh hồn còn thống khổ hơn gấp vạn lần.
“Aaa... có để cho ta nghỉ kh��ng hả? Cái thứ khốn nạn kia là gì vậy chứ?”
Phạm Thái Huyền tỉnh lại thêm lần nữa, cơ thể hắn cũng nhỏ hơn một chút. Hắn định nhân lúc vừa tỉnh lại chạy trốn khỏi vật đó, nhưng chưa kịp mở mắt, hắn lại bị trống đồng nghiền nát thêm lần nữa.
Lần này, hắn tổng cộng phải chịu nghiền nát đủ một trăm lần. Cơ thể linh hồn hắn giờ đây chỉ bằng một đứa trẻ bốn tuổi. Dường như mỗi lần bị nghiền nát là một lần tu luyện, hắn cảm thấy bản thân như nhẹ hơn, sức lực cũng mạnh hơn rất nhiều so với trước kia.
Phạm Thái Huyền nhìn xuống cơ thể mình. Quả thực, mỗi một lần bị trống đồng nghiền nát, cơ thể linh hồn hắn cũng dần trở nên rõ ràng hơn. Dù vẫn có vẻ mờ ảo, nhưng ít nhất hắn cũng có thể thấy rõ được linh hồn của mình.
Lẽ nào trống đồng kia là thứ có thể tôi luyện linh hồn chăng? Điều này hắn vẫn chưa thể hiểu được, và sẽ chẳng ai có thể lý giải giúp hắn. Có lẽ phải đợi Phạm Thái Huyền tự mình tìm hiểu mà thôi.
Bên ngoài bây giờ đang là nửa đêm, ánh trăng từ trên cao rọi thẳng xuống mặt hồ, khiến những gợn sóng nhỏ được thể hiện rõ rệt. Nguyệt quang từ tiểu hồ phản xạ lên cánh đồng hoa xung quanh, khiến cả vùng đều trở nên hư hư thực thực. Phạm Thái Huyền ngồi minh tưởng trên một tảng đá gần đó cũng được soi sáng.
Phạm Thái Huyền lúc này dần dần tỉnh lại. Hắn cũng không biết bản thân bằng cách nào có thể thoát khỏi thức hải, lại càng không nhận ra sự thay đổi lớn của chính bản thân ở thế giới thực.
Hắn từ từ mở mắt. Nếu để ý kỹ, có thể thấy lông mi hắn khá dài và mềm mại. Lúc mở mắt, hai hàng mi ôn nhu, mềm mại khẽ rung lên. Ánh sáng từ mặt hồ phản chiếu lên khuôn mặt hắn, tạo nên một góc nghiêng hoàn mỹ. Bên khóe mắt, vừa hay có vài đốm sáng nhỏ của đom đóm điểm xuyết, khiến Phạm Thái Huyền càng trở nên xinh đẹp. Trong con ngươi bên mắt trái hắn cũng dần xuất hiện một phù văn kỳ lạ, phù văn này nhỏ như tia máu trong nhãn cầu, dường như không khác biệt mấy.
Tầm nhìn của Phạm Thái Huyền cuối cùng đã quay trở lại. Trước mắt hắn là một cảnh tượng hùng vĩ chưa từng thấy. Nếu hắn mang vẻ đẹp phi giới tính, gương mặt tuyệt mỹ không khác gì tiên nữ, thì hình ảnh trước mắt lại là một thần thú uy nghiêm.
Băng Hỏa Hoàng đứng ở giữa hồ, nó nhìn chằm chằm vào mặt trăng không ngừng. Trên người nó tỏa ra hai luồng sáng lam hồng rõ rệt. Ánh sáng được tỏa ra dịu nhẹ. Cùng lúc, một cơn gió nhẹ thổi qua vùng trung tâm, đã làm cho tia sáng kia phập phồng, bồng bềnh như những đám mây ngoài xa.
Băng Hỏa Hoàng lúc này mới gầm lên một tiếng, rồi mở miệng tạo ra một vòng tròn với những phù văn kỳ dị. Ngay lập tức, không khí xung quanh như bị hút đi một phần. Hai bên tả hữu Băng Hỏa Hoàng lần lượt chia thành hai luồng khí nóng lạnh khác nhau. Đôi mắt nó chợt lóe lên, chỉ cần dẫm một chân xuống, mặt hồ liền đóng băng, để lại một cái hố nhỏ. Tiếp đến, nó phóng xuống cái hố một cầu lửa khổng lồ, rồi đóng băng mặt hồ lần nữa, khóa kín lại.
Phạm Thái Huyền ngồi một chỗ xem cha Miêu biểu diễn mà vẫn chưa hiểu gì. Thao tác này hắn quả thực chưa từng nhìn thấy bao giờ. Vì đây cũng là lần đầu tiên hắn thấy Băng Hỏa Hoàng trong trạng thái như vậy, hắn không nhịn nổi tò mò, bèn bước lên xem thử.
“Cái này... là thuật giả kim?”
Băng Hỏa Hoàng nhắm hờ mắt, khẽ đáp lời:
“Là thuật giả kim.”
“Sao con không làm được?”
“Thuật giả kim giữa người và thú khác nhau. Ngươi cần phải có kiến thức mới có thể dùng được.”
Phạm Thái Huyền hỏi tiếp: “Vậy thứ vừa nãy là...”
Còn chưa hỏi xong, Băng Hỏa Hoàng liền cướp lời hắn.
“Là vòng tròn chuyển hóa. Muốn biết, ngươi cần phải có kiến thức.”
“Đến đây, ngươi đến phần băng nhỏ nhất, đập vỡ nó ra rồi nhanh chóng lặn xuống lấy cái rương bên dưới lên.”
Phạm Thái Huyền cảm nhận thấy có điều bất ổn, hai mắt hắn chớp chớp, nói với cha Miêu: “Nhưng mà con...”
“Ngươi không xuống thì chuẩn bị đồ hậu sự đi.”
Hắn vốn muốn nói rằng bản thân không biết bơi, nhưng chưa kịp thanh minh đã bị đe dọa rồi. Đúng là tức chết đi được, nếu không phải Băng Hỏa Hoàng quá mạnh thì giờ hắn đã có một mâm xào xả ớt ngon lành rồi.
Bị dọa như vậy thì cho dù có là Dạ Viêm trước kia với tu vi Luân Hồi cảnh tầng một cũng không dám ho he phản đối, chứ đừng nói là Phá Thể cảnh hiện tại.
Phạm Thái Huyền bực tức, chậm rãi đi đến chỗ Băng Hỏa Hoàng đánh dấu. Hắn muốn câu chút thời gian để nghĩ ra cách vẹn cả đôi đường với cha Miêu. Mỗi một bước chân hắn như mang cả ngọn núi Thái Sơn vậy, nặng nề kéo từng bước trong lo lắng.
Mọi quyền sở hữu trí tuệ của nội dung này đều thuộc về truyen.free.