{-KILL-} - Chương 6: Chapter 6: đói rồi, ăn trước đã, mấy cái còn lại thì tính sau.
Tại khu chợ đông đúc với hàng tá người cứ liên tục đi qua đi lại, có hình bóng của một con người tóc đỏ quen thuộc với chúng ta đang lê từng bước nặng nề đi đến một nơi nào đó.
Các vết thương đã khép lại, bây giờ đã rách ra và những giọt máu đang từ từ chảy ra từ đó.
"Chậc, không hay rồi đây, khả năng hồi phục của mình bị yếu đi rồi."
-ọt ọt ọt- bụng anh đột nhiên réo lên.
"Ây ya, mình đi thực hiện cái nhiệm vụ đó trong 3 tuần rồi, vẫn chưa lót cái gì vào bụng cả."
"Sau đó thì còn phải giải cứu cái con bé Elf nào đó nữa, rồi sau đó thì còn phải đấu với một đám robot với dị nhân đéo biết chui từ chỗ quái quỷ nào ra nữa... haizzz."
"Khịt khịt..." Akazuha ngửi thấy mùi thức ăn trong không khí. "Mùi này là..."
"Ê, cộng sư, ngươi có ngửi thấy mùi gì không?"
==Quán cơm bình dân==
"Ui trời ơi, có quán ăn ở đây luôn nè, tiện ghê chưa."
Akazuha lê bước vào quán ăn nhỏ ven đường, cơ thể đau nhức sau trận đánh với lũ quái vật càng ngày càng đau đớn hơn.
Khi anh bước vào, mùi thức ăn thơm lừng xộc thẳng vào mũi khiến dạ dày anh réo gọi dữ dội.
"Để coi coi..." Anh cầm menu trên tay, bắt đầu gọi món.
"Phục vụ, cho tôi một phần bít tết lớn ăn kèm với cơm đi!"
"Uả mà ngươi chọn được món ăn nào chưa đấy, công sự?"
Con robot chẳng nói gì, Akazuha liền đưa cho nó cái menu của quán, bằng một cách thần kỳ nào đó thì nó lại cầm lấy cái menu đồ ăn đó, thế mới hay chứ.
Vài phút sau, thức ăn đã được đặt trên bàn của anh.
Miếng thịt bít tết mọng nước đã chuyển sang màu nâu sau khi nấu xong, làn khói vẫn còn bốc nghi ngút, bên cạnh dĩa thịt bít tết là một dĩa cơm, rất nhiều cơm.
"Được rồi, mời mọi người ăn cơm!"
Chiếc nĩa đâm xuống miếng thịt được con dao nhỏ gọn cắt ra, Akazuha đưa miếng thịt vào miệng của mình, mùi vị thơm ngon ngay lập tức lan tỏ ra khắp khoang miệng.
"Ừm ừm, tốt đó, ngon hơn mình nghĩ."
"Mà sao mình không biết đến quán ăn này nhể."
"Hay đây là quán mới mở ta."
Anh cứ liên tục gắp miếng này đến miếng khác, nhưng khi ăn xong thì anh vẫn thấy chưa no, vì vậy nên là anh đã gọi thêm nhiều món nữa.
"Cho tôi thêm năm dĩa steak khổng lồ, vài dĩa cơm chiên đầy ắp đủ cho năm người ăn."
"À mà thêm một ly bia lạnh cỡ lớn nữa nhé."
Khi thức ăn được dọn ra, anh đã ăn với tốc độ kinh hoàng của mình, Akazuha nuốt chửng từng miếng, nước sốt vương vãi khắp miệng.
Khách hàng xung quanh thì thầm, nhân viên phục vụ há hốc mồm trước người đang ngồi ở bàn số 34 này.
Nhưng ăn nhanh quá thì sẽ dễ bị nghẹn, nhưng may mà vẫn có ly bia lạnh nên là anh vẫn còn cứu được.
"Phù... no thật..."
"Ê, ngươi không ăn nhanh là ta ăn mất đồ ăn của ngươi đó nha." Thằng cu này bị ngu à, robot thì làm sao ăn được.
Ơ, thế mà con robot cũng mở miệng ra ăn thật kìa, đúng là vị diệu.
Akazuha đưa cánh tay có vết rách dài nhất lên, vết thương đang lành lại với tốc độ mà người thường có thể thấy được.
"Được rồi, trả tiền rồi đi thôi."
"Ủa... ví của mình... đâu mất rồi."
Anh ò bên túi trái. "Không có." Anh mò bên túi phải. "Cũng không có luôn!"
"Ê, ngươi có giữ vĩ tiền của ta không?" Con robot lắc đầu.
Bỗng nhiên anh có một dự cảm không lành.
"Ví của mình mất rồi..."
"Không lẽ là..."
"Ê, A.H.M 2008, ngươi còn sống không đấy?" Một giọng nói máy móc vang lên trong không gian hư vô.
"Um... ư..." Emilia từ từ mở mắt.
"A.H.M 2007, A.H.M 2003..."
Tên người báo màu đen cao to vạm vỡ có mã số là A.H.M 2007, còn tên có mã số là A.H.M 2003 là một con trâu nước trông còn to con hơn cả tên kia, và tất nhiên là hai kẻ đó đều mặc hai bộ giáp hợp với khả năng chiến đấu của chúng rồi.
"Tên đó... thật sự rất mạnh... ta đã đánh giá thấp hắn ta..."
Emilia nói bằng giọng nặng nhọc
"A.H.M 2003, đưa con nhóc này về đi, ta sẽ giải quyết lũ kia." Tên báo đen đó nhìn ra phía xa, nơi đang có một tổ đội mạo hiểm hạng D đang đi tới."
"Ta sẽ khởi động một chút rồi tìm cái tên đầu đỏ kia." Cơ bắp của hắn bắt đầu nổi lên và đập liên hồi. "Ta muốn chiến đấu với hắn ta lắm rồi, he ha ha ha ha."
Hắn ta dậm chân, mặt đất dưới chân ngay lập tức nứt toát ra, một vài viên đá còn bay lên khi hắn ta phóng đi với tốc độ siêu thanh.
Quán ăn bỗng chốc chìm vào im lặng. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía Akazuha đang đờ người ra vì phát hiện mình không có tiền trả.
Một nhân viên phục vụ cao lớn bước tới, gương mặt nghiêm nghị. "Thưa quý khách, nếu không có tiền, chúng tôi buộc phải mời..."
BOOM!
Một tiếng nổ lớn từ phía ngoài đường làm rung chuyển cả quán ăn. Kính cửa sổ vỡ tan và một cái xác có nhiều vết chém trên cơ thể liền bay vào quán ăn, thực khách bắt đầu la hét tán loạn.
Akazuha quay đầu nhìn ra ngoài, đôi mắt dưới lớp vải bịt nhíu lại. "Uầy, bộ mấy đứa mạo hiểm giả toàn xuất hiện chỉ để làm màu thôi à?
Anh lại gần cái xác. "Ê, cô có sao không?"
Cái người bị chém đến mức thân tàn ma dại đó bắt đầu thoi thóp nói. "Hãy c...cẩn... thận, hắn ta đang... đến... đó..."
Trên đường phố, bóng đen của A.H.M 2007 hiện ra trong làn khói bụi. Con báo đen cao hơn hai mét, bộ giáp đen bóng ôm sát cơ thể cơ bắp cuồn cuộn. Đôi mắt vàng lạnh lùng quét qua đám đông đang hoảng loạn.
"Ta ngửi thấy mùi máu của hắn..." Giọng nói trầm đục phát ra miệng của hắn. "Và mùi... thịt bít tết?"
A.H.M 2007 hướng cái nhìn về phía quán ăn, và ánh mắt nó chạm vào Akazuha đang cúi xuống để chữa cho người đó bằng thuốc hồi phục.
"Như này ổn rồi." Anh nhẹ nhàng đặt người đó xuống.
"Tìm thấy rồi." Một nụ cười gớm ghiếc nở trên khuôn mặt nửa người nửa thú.
Hắn ta xông vào quán ăn và chuẩn bị tấn công anh.
Akazuha, người đã phát hiện ra hắn từ lâu, liền đưa tay lên chặn lại.
Anh thở dài, đứng dậy "Này anh bạn, đợi tôi trả lam một chút chuyện đã được không?"
"Ê chủ quán, tôi hứa sẽ trả tiền sau. Giờ thì..." Anh kéo tên đó bước ra khỏi quán. "...tôi có việc phải giải quyết."
Anh quay sang con robot. "Ngươi cứ ngồi ở đó đi nhá, công sự!"
A.H.M 2007 không nói gì, chỉ dậm chân một cái. Mặt đường bê tông nứt toác, và hắn biến mất khỏi vòng tay của anh.
Akazuha giơ tay lên chặn kịp thời.
BỐP!
Một cú đấm vô hình đập vào lòng bàn tay anh, lực mạnh đến nỗi đẩy anh lùi lại ba bước.
"Nhanh đấy." Akazuha lẩm bẩm, khóe miệng khẽ nhếch. "Nhưng còn kém xa đại sư huynh của ta lắm."
A.H.M 2007 lại dậm chân, xoay người, tung một loạt cú đấm liên thanh vào anh.
Lần này, Akazuha đã chuẩn bị. Anh không cố chặn đòn, mà xoay người né tránh. Cú đấm của con báo đen xuyên qua không khí, tạo ra một tiếng nổ siêu thanh.
"Tốc độ thì ấn tượng." Akazuha nói, vẫn giữ khoảng cách an toàn. "Nhưng ngươi chỉ biết tung mấy đòn tấn công dễ đoán, đúng là thiếu sáng tạo lắm đó."
"Ngươi dám chế giễu ta?" Giọng A.H.M 2007 trở nên gầm gừ.
"Không, chỉ là nhận xét thôi." Akazuha đưa tay lên, vào thế thủ. "Này, trước khi đánh nhau, ta có thể hỏi một chuyện không?"
"Gì?"
"Ngươi đi từ cái đống đổ nát ở kia đúng chứ, vậy ngươi có lụm được ví của ta không, cái ví màu đen có chữ X ở trên ấy."
A.H.M 2007 sững lại một giây, rồi phát ra tiếng cười khàn khàn. "Đồ ngu ngốc. Ta cần ví của ngươi làm gì?"
"Vậy là không à" Akazuha gật đầu, thở phào nhẹ nhõm. "Hên ghê, dù sao thì ta không thích mấy kẻ như ngươi động vào ví của ta cho lắm."
"Có lẽ rơi ở đâu đó rồi, được rồi, giờ thì..." Ánh mắt anh trở nên sắc lạnh. "...ta sẽ gải quyết ngươi thật nhanh, rồi còn đi tìm ví của ta nữa."
A.H.M 2007 gầm lên và lao tới lần nữa. Nhưng lần này, Akazuha không còn né tránh nữa.
Anh bước lên một bước, tay phải đưa ra theo một đường vòng cung kỳ lạ. Khi cú đấm của A.H.M 2007 sắp chạm vào ngực anh, bàn tay Akazuha đã vỗ nhẹ vào cổ tay đối thủ, đẩy nó lệch hướng.
Vút! Cú đấm trượt qua vai Akazuha.
"Thái Cực." Akazuha nói, chân xoay nhẹ, tay kéo theo cánh tay của A.H.M 2007. "Lấy nhu chế cương."
A.H.M 2007 mất thăng bằng. Chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, một cú đạp nhẹ vào gót chân đã khiến nó ngã nhào xuống đất.
"Ngươi... ngươi dùng thủ đoạn gì?" Con báo đen lồm cồm bò dậy, giọng đầy tức giận và bối rối.
"Ta có dùng thủ đoạn gì đâu." Akazuha lắc đầu. "Đây là quyền pháp của ta."
"Một tên chỉ biết dùng tốc độ như ngươi, chắc không biết võ thuật là gì đâu ha."
A.H.M 2007 gầm lên, lần này tấn công bằng một loạt cú đá nhanh như chớp. Nhưng Akazuha cứ như một cây liễu trước gió, nghiêng ngả theo từng đòn tấn công mà không hề bị trúng.
"Chậc." Akazuha thở dài, trong khi vẫn né tránh dễ dàng. "Không học được gì từ thất bại khi nãy à, chậc, quả nhiên là mình chẳng giỏi làm thầy của ai hết cả."
"Thôi được, để ta chỉ cho ngươi thấy sự khác biệt thực sự giữa chúng ta."
Anh dừng né tránh.
Cú đá tiếp theo của A.H.M 2007 trực diện đập vào ngực Akazuha.
Nhưng Akazuha không bay đi. Anh thậm chí không lùi một bước.
"Đòn này." Akazuha nói, tay nắm lấy chân của A.H.M 2007. "Để ta trả lại cho ngươi."
Và anh xoay người, dùng chính lực của đối thủ, đấm con báo đen văng xa hàng chục mét, đập sầm vào một bức tường.
Bụi mù bốc lên. Khi nó lắng xuống, A.H.M 2007 đã đứng dậy, nhưng bộ giáp đã nứt ở nhiều chỗ.
"Không thể nào..." Giọng nó đầy vẻ không tin. "Ngươi không thể mạnh hơn ta!"
"Đừng nói một điều hiển nhiên như thế."
Anh đưa tay lên, ngón trỏ chỉ thẳng vào A.H.M 2007. "Ngươi là sản phẩm của công nghệ, của sự tính toán. Nhưng chiến đấu không phải là toán học. Nó là cả một nghệ thuật."
A.H.M 2007 gầm lên, lần này toàn thân phát sáng, hắn đang kích hoạt toàn bộ sức mạnh. "Ta sẽ cho ngươi thấy... sức mạnh thực sự của ta!"
"Nếu ngươi cứ khăng khăng thế." Akazuha thở dài. "Thôi được. Ta sẽ kết thúctrận chiến này thật nhanh, dù sao thì ta vẫn còn phải đi tìm ví mà."
Con báo đen lao tới, nhanh gấp đôi lúc trước, tạo ra một vệt đen trong không khí.
Akazuha đứng yên.
Đợi đến khi đối thủ cách mặt chỉ một mét, anh mới nhích người sang một bên, một động tác nhỏ, đầy tinh tế.
Tay phải anh đưa lên, các ngón tay khép lại thành hình chặt.
Xoẹt!
Âm thanh như dao cắt qua giấy.
A.H.M 2007 dừng bật lại, đứng sững giữa đường. Rồi từ từ, nó quỳ xuống. Trên cổ họng, một vết cắt nhỏ nhưng sâu hiện ra.
"Chim Ưng Trảm." Akazuha nói, giọng anh bình thản. "Đánh vào huyệt đạo, ta đã tạm thời cắt đứt sự liên kết thần kinh của ngươi thôi, ngươi sẽ bình phục sau vài giờ."
Anh quay lưng bỏ đi, nhưng dừng lại sau vài bước. "À mà, lần sau nếu muốn thách đấu ấy, thì đợi ta ăn xong đã nhé, tạm biệt."
Akazuha đi về phía quán ăn, để lại A.H.M 2007 bất động trên đường. Anh nhìn vào bên trong, thấy ông chủ quán đang run rẩy sau quầy.
"Tôi xin lỗi vì sự phiền phức." Akazuha nói, cúi đầu nhẹ. "Tôi thực sự không có tiền, nhưng tôi có thể làm việc để trả nợ. Tôi giúp được nhiều việc lắm."
Ông chủ nhìn anh, rồi nhìn con quái vật đang nằm bất động ngoài đường, và lắc đầu. "Thôi... miễn phí cho anh. Chỉ cầu anh đừng quay lại nữa là được."
"Vậy sao? Cảm ơn nhé!" Akazuha mỉm cười, rồi chợt nhớ ra điều gì đó. "À, suýt quên mất ngươi đó."
Anh lại vác con robot lên.
"Bây giờ thì đi tìm ví của ta thôi nào, trong đó có 15 đòng vàng lận, chúng quý giá với ta lắm."
Anh quay ra đường, nhìn quanh.
"Cái khu ổ chuột đó ở đâu rồi ta."
"Cú Húc Bò Tót!"
Đột nhiên Akazuha nghe thấy ai đó đang hộ tuyệt chiêu sau lưng mình, anh quay lưng lại thì thấy hình bóng khổng lồ đang lao đến.
Rầm!
Chỉ với một cú húc mạnh, Akazuha đã văng xa hàng trăm kilomet.
"Ê, ổn không đấy?" Người đã húc Akazuha chính là A.H.M 2003.
Kết thúc chương 6
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!