{-KILL-} - Chương 5: Chapter 5: Người đàn ông mạnh nhất
Ả ta dậm chân thật mạnh xuống đất làm cho một vài viên đá bay lên, nhân lúc đó thì Emilia liền đá những viên đá đó về phía Akazuha với tốc độ nhanh hơn cả âm thanh gấp 1000 lần.
Anh đã không thể phản ứng kịp và đã bị những viên đá đó xuyên qua cơ thể, bị đánh bay ra xa, nhưng mà các vết thương đã hồi phục ngay lập tức nhờ ma pháp hồi phục.
"Ngươi nghĩ là ngươi mạnh hơn ta, ngươi nghĩ là ngươi nhanh hơn ta thì ngươi sẽ thắng được ta sao?"
"Tất nhiên, bộ ngươi nghĩ là ta yếu sao?"
Anh giơ hai tay lên rồi đập thật mạnh xuống mặt đất để bật dậy.
"Có thể lắm chứ."
Mặt sàn bên dưới chỗ đứng của Emilia sáng lên rồi 《BÙM!》 một phát, cô ta liền bị thổi bay khỏi chỗ đứng của mình.
Nhưng Akazuha tỏ ra không quá quan tâm, anh liền đưa tay lên để chặn lại cú đá đang lao đến với khuôn mặt lạnh như băng.
Rộp!
Tiếng xương nức vỡ liền vang lên. Cú đá đó đã khiến cho xương của anh bị lộ ra bên ngoài.
"Ngươi quá yếu và quá chậm, làm sao mà ngươi lại tự tin về việc đánh bại ta được vậy hả?"
"Chuyện đó giống như là việc để một kẻ ngu đần lên làm vua thôi."
Anh đẩy ả ta ra và đấm một luồn sóng xung kích về phía Emilia, nhưng mà ả ta lại dễ dàng đẩy đòn tấn công sang một bên.
Anh nhếch mép.
"Biết ngay là không có tác dụng mà."
Anh lùi ra sau.
"Tính chạy trốn đó à?"
Anh không nói gì mà tiếp tục lùi lại
Cho đến khi anh cách xa ả ta 20 mét thì liền ngay lập tức lao về phía Emilia.
"Chạy trốn? Ngươi nghĩ ta là ai chứ hả?"
"Cú đá sấm sét!"
Nhiều tia sét được màu tím được bắn ra, Emilia dùng tay phải chặn hết các tia sét.
Anh xuất hiện sau lưng Emilia khi mà ả ta không để ý.
"Chậm quá đấy."
Anh tung cú đấm về phía trái tim của Emilia nhưng mà ả ta đã dễ dàng chặn lại.
"Ta khá bất ngờ là ngươi biết ma pháp hủy diệt căn nguyên đấy."
"Cũng tàm tạm thôi."
Anh đá Emilia ra xa và bồi thêm một cú đấm khiến cho ả ta bay ra khỏi khôi nhà.
"Zor."
Akazuha từ từ bay lên không trung rồi đuổi theo hướng bay của Emilia.
Emilia dừng lại giữa không trung để lấy lại bình tĩnh.
"Mình vừa có cảm giác đau sao?"
"Mình chưa bao giờ bị bất cứ nỗi đau nào từ hồi được biến đổi sinh học."
"Mình là bất khả chiến bại kia mà."
Ả ta giật mình vì Akazuha đã ở trước mặt mình, anh liền xoay 360 độ mà sút vào đầu của ả.
Emilia đưa ngón tay lên để chặn lại, nhưng mà bất ngờ thay Akazuha đã áp đảo cú chặn ngón tay đó của ả và sút ả bay thẳng xuống đống nhà ở phía dưới.
"Ngươi coi thường ta quá rồi đó Emilia."
Ngay khi mà sắp va chạm xuống mặt đất thì Emilia đã kịp phanh lại.
Akazuha từ đáp xuống mặt đất.
Ả ta đã ngay lập tức xuất hiện lại ngay trước mặt Akazuha.
"Ngươi có vẻ đã dùng ma thuật cường hóa bản thân đấy nhỉ, ta cảm thấy ngươi đã mạnh hơn 6 phút trước."
"Tất nhiên rồi, để đấu với ngươi thì ta cần nhiều hơn thế."
Akazuha khom người và đưa cú đấm ra sau như thể là anh sắp tung cú đấm.
"Sẵn sàng bắt đầu cho trận chiến thật sự chưa?"
Hào quang của Emilia tỏa ra trông như đang bóp méo không gian.
"Ta đã quá coi thường ngươi."
~huýt~ anh huýt sáo tỏ vẻ ấn tượng.
"Vậy là ngươi quyết định chơi tất tay rồi đấy à?"
"Tất nhiên."
Emilia tạo ra một thanh kiếm không lưỡi, sau đó thì ả ta đưa ma lực vào thanh kiếm và tạo ra một lưỡi kiếm sét.
"Ồ, nhìn cũng ngầu đấy, trông nó giống như mấy thanh kiếm trong star war ấy nhỉ."
"Cơ mà đang cận chiến tự nhiên lôi kiếm ra làm cái gì vậy?"
Anh đứng thế tấn võ của mình, tay trái đặt giữa eo, lòng bàn tay thì nằm ngửa, tay phải thì hướng về phía Emilia, lòng bàn tay mở ra, nằm sấp, anh đứng thế thấp.
"Cái thế đứng đầy sơ hở gì vậy hử?"
"Ahaha, trông đầy sơ hở vậy thôi chứ không phải vậy đâu."
"Vậy sao."
Lưỡi kiếm sét hướng về phía anh.
"Để xem ngươi có thể chặn được bao nhiêu nhát chém."
Cả hai đứng nhìn nhau, họ không giám tấn công, vì họ sợ rằng nếu tấn công trước thì họ sẽ là kẻ bị chém trước.
~King~ nhưng rồi người tung nhát chém trước là Emilia.
Nhát chém đó rất là nặng, vì vậy nên là Akazuha đã lùi lại vài bước chân.
Emilia lại tung thêm một nhát chém nữa nhưng mà Akazuha đã nhanh tay đánh bật thanh kiếm ra rồi tung một cú chặt từ phía dưới đất lên cao.
Nhưng mà Emilia cũng không phải dạng vừa, cô ta đã dậm chân thật mạnh xuống mặt đất để né khỏi đòn tấn công.
Nhát chém từ bàn tay của anh đã tạo thành sóng xung kích hình lưỡi đap, cắt xuyên qua vài ngôi nhà nhưng may mắn là không ai chết.
Emilia lùi xa ra khỏi tầm đánh của Akazuha, cô ta nghĩ rằng là tầm đánh từ quyền pháp của Akazuha rất ngắn, nhưng xui thay quyền pháp của Akazuha không đơn giản đến vậy.
"Ồ, muốn tránh xa tầm đánh của ta à, thông minh đấy."
"Nhưng mà."
"Lý thuyết với thực hành thì khác nhau nhiều lắm."
"《Chronos》thời gian ngưng động 4 giây."
Dưới chân Akazuha liền hiện ra một vòng ma pháp có hình dạng của một kim đồng hồ đang chạy.
Nhận thấy điều gì đó không hay ho cho lắm thì Emilia đã cố gắng chạy ra xa Akazuha, nhưng mà đã quá muộn rồi.
Thời gian đã bị ngưng động lại.
Không gian bị chuyển sang màu đen giống như một chiếc tivi đen trắng vậy, đồng hồ, những con người đang di chuyển hoàn toàn bị bất động.
"Một ma pháp giúp ta thao túng thời gian."
"Nhưng bù lại thì nó sẽ khiến ma lực của ta bị hút đi rất nhanh."
"Phải kết thúc thật nhanh thôi nhỉ."
Anh đưa nắm đấm ra sau một lúc để tụ lực, chuẩn bị tung cú đấm thẳng vào Emilia.
~vụt~ anh tung cú đấm về phía Emilia, nhưng bất ngờ thay. ~King~ nắm đấm của anh đã bị chặn lại bởi lưỡi kiếm sấm sét của Emilia, ngay lập tức, lưỡi kiếm hàng triệu độ C đã cắt bàn tay của anh làm hai.
Akazuha tỏ ra khá bất ngờ.
"Ồ, có thể di chuyển được trong không gian ngưng động sao."
Akazuha rút bàn ta ra, rồi dùng ma pháp hồi phục để hồi phục vết thương.
"Làm sao ngươi có thể dùng được ngưng động thời gian?"
"Là ma pháp đấy, bộ ngươi không biết gì về ma pháp sao?"
"Ta không quá coi trọng những thứ đó, dù sao thì chúng cũng chẳng thể nào chống lại được sức mạnh vật lý thuần túy."
"Ô hô hô, thảo nào, ta tưởng cho dù có là người nhân tạo thì vẫn sử dụng ma pháp chứ."
"Hèn chi đánh nhau với ngươi mà lại dễ đến vậy."
Khoảng thời gian 4 giây đã kết thúc và thời gian đã quay trở lại.
Bầu trời bắt đầu đen lại và những cơn mưa nặng trĩu bắt đầu rơi xuống.
"Nếu như mà ngươi chẳng thể sử dụng được ma pháp thì được thôi."
Anh đặt tay lên ngực của mình.
"Vậy thì ta sẽ chơi vật lý với ngươi."
Trước ngực của anh xuất hiện vài sợi xích và nó liền trói lấy thứ gì đó trong ngực của anh.
"Ta đã phong ấn ma lực của mình rồi đấy."
"Bộ ngươi không sợ thua sao?"
"Không, đối với ta thì trong một trận quyết chiến là phải đấu với đối thủ một cách thật công bằng."
"Như câu nói trước đó, ta sẽ thắng chứ sẽ không thua đâu."
"Ku hahahaha." Emilia cười một cách đáng sợ.
"Tên kiêu ngạo, Akazuha Shashiki!"
Giống như một con sư tử đã xổng chuồng, Emilia liền dậm chân thật mạnh xuống mặt đất rồi lao về phía anh.
Akazuha giơ tay lên để chặn cú đá, nhưng khá là quê khi mà anh bị đá ngược ra sau, đâm xuyên qua một ngôi nhà.
~rầm!~ Cú đấm của Akazuha chui ra đống đổ nát đầu tiên, tiếp theo là cơ thể của anh.
Akazuha nhìn về phía trước, cú đá của Emilia liền va thẳng vào mặt của anh rồi anh tiếp tục bay ra xa.
Nhận thấy việc cứ bị đạp như thế này thì không hay cho lắm nên là anh đã đấm xuống mặt đất để phanh lại, bắt lấy chân của Emilia rồi đập cô ả cái ~Rầm~ xuống mặt đất. Không chỉ một lần mà là 30 lần.
Sau đó thì anh liền ném cô ta lên không trung.
"Tàn Ảnh Liên Hoàn Đấm."
~Bốp~
~Bốp~
~Bốp~
~Bốp~
~Bốp~
~Bốp~
~Bốp~
~Bốp~
~Bốp~
~Bốp~
~Bốp~
~Bốp~
~Bốp~
~Bốp~
~Bốp~
~Bốp~
~Bốp~
Năm cú, không, là hơn một trăm cú đấm đã được tung ra, mỗi cú đấm đều tạo ra một luồn sóng xung kích mạnh đến mức tạo thành một vụ nổ âm thanh.
Emilia ở yên trên không trung vài giây rồi rơi xuống mặt đất.
Nhưng mà cô ả lại đứng dậy một cách dễ dàng như thể là đòn tấn công đó chẳng có tí sát thương nào hết cả.
"Hử?"
《Kích hoạt hình dạng siêu phi vật thể: BẤT KHẢ CHIẾN BẠI》
Emilia vẫn tỏa ra làn aura đó, nhưng khác biệt ở chỗ là lần này nó lại có màu vàng, một màu vàng kim.
Với người bình thường thì rõ ràng là cô ả chỉ đơn giản là tỏa ra Aura, nhưng đối với Akazuha thì cô ta hiện tại là bất khả thi xâm phạm, bây giờ thì không có bất kỳ đòn tấn công nào đủ để làm tổn hại đến cô ta nữa rồi.
"Bây giờ thì ta thách ngươi có thể làm ta bị thương đấy."
"Chơi hèn thế, có giỏi thì thử tắt cái khả năng đó xem nào."
"Còn lâu nhá!"
Với một cú đá vào bụng của Akazuha thôi mà một nữa khu vực của người nghèo liền bị bốc hơi ngay lập tức.
Vụ nổ cũng đã thu hút một thế lực khác nữa.
Bên trong vệ tinh siêu khổng lồ, có một nhóm người đang quan sát mọi thứ trong màn hình.
"Vậy là hắn ta đang ở đây sao?"
Một kẻ đeo kính phát biểu, hắn ta quan sát Akazuha một cách kỹ càng như thể là đang đánh giá năng lực của anh.
"Ta đã nghĩ là bọn báo lá cải chỉ tự đồn về hắn thôi chứ, vậy ra là hắn ta có thật sao."
"Hắn ta cũng mạnh thật, đánh ngang với cả A.H.M 2008."
"Có vẻ như là hắn ta đang bị áp đảo, con bé A.H.M 2008 miễn nhiễm với mọi loại ma thuật, thậm chí là ở dạng bất khả chiến bại thì mọi đòn tấn công vật lý đều vô hiệu với nó."
Một tên tóc xoăn nhìn Akazuha với một ánh nhìn thèm thuồng.
"Nè nè. Chúng ta có thể biến hắn ta thành mẫu vật không~"
Một tên khác có vẻ mặt nghiêm túc hơn đáp lại lời tên kia.
"Không cần, cái sức mạnh với khả năng đó của hắn vẫn chưa thể so sánh được với các A.H.M khác của chúng ta."
Tên có đôi mắt trắng lên tiếng đáp trả.
"Ta thấy hắn ta còn mạnh hơn lũ đó đấy."
Tên im lặng nhất, mang hình hài của một con bé khoảng 12 tuổi quay sang một tên người máy cao 2m và nói.
"Lũ các ngươi đang quá coi thường hắn ta quá rồi đấy."
"Mau cử A.H.M 2009 và A.H.M 2010 đến chỗ của Emilia đi, tên đó sắp bị đánh bại rồi kìa."
Người máy gật đầu và bước ra khỏi căn phòng đó, ánh sáng bên ngoài biến mất khi mà cánh cửa đóng lại.
Tên đeo kính quay sang con bé nhỏ con đó rồi hỏi.
"Này, ngươi có chắc không vậy?"
"Ta chắc chắn." Con bé nói với dọng chắc nịch.
"Để đối đầu với một tên giết 200 con rồng, thì những thứ mà chúng ta cần làm hay đang làm rất là cần thiết đấy."
Quay lại trận chiến của Akazuha và Emilia, cả hai đang đứng đối diện nhau, những giọt mưa đang cứ liên tục rơi xuống cả hai.
Anh đang thở dốc một cách mệt mỏi, cơ thể của anh rung nhẹ, các vết thương trên cơ thể cứ liên tục chảy máu, anh có thể sử dụng 《Seraphim Veltaria》để chữa trị vết thương, nhưng mà anh đã phong ấn lại mạch ma lực của mình rồi, nên là anh không thể trị thương được. Cơ mà, mặc dù có nhiều vết thương trên cơ thể nhưng mà anh vẫn chĩa thanh kiếm Izumo về phía Emilia.
Emilia thì chỉ bị một vài vết xước trên bộ giáp mà không có một vết thương nặng nào.
"Ngươi đang mệt mỏi sao?"
Giọng của Akazuha phát ra nghe rất mệt mỏi. "Ờ, vì vẫn chưa ăn cái gì hết mà."
"Ồ, vậy sao."
Emilia chém thanh kiếm sét về phía Akazuha nhưng mà anh đã dùng cẳng tay để chặn lại, nhát chém khá là sâu nhưng mà cánh tay không đứt.
"Nhưng mà, cho dù có là như vậy thì ta vẫn sẽ không nương tay đâu."
"Thì ta cũng có muốn nương tay đâu."
Cả hai bắt đầu lao vào nhau, họ nhảy qua các căn nhà, tung liên hoàn các đòn tấn công vào Akazuha.
Emilia tung nhát lém, Akazuha liền tung cú đấm theo kiểu xoán ốc,xoắn quanh thanh kiếm của Emilia rồi đấm ả ta ra xa.
"Thiên Đoạn Nhất Thức"
Akazuha đập hai lòng bàn tay vào bụng của Emilia, ả ta bị đánh bay theo lực quán tinh và trượt dài trên mặt đất, ả ta đứng dậy, bắt đầu gồng lên, và bay về phía Akazuha với tốc độ cực đại.
Ả ta thúc đầu gối vào mặt của anh, khiến anh bị đánh bật ra phía sau, Emili liền phóng đi với tốc độ siêu thanh, liên tục tung hàng loạt đòn tấn công vào khắp cơ thể của anh, anh đã bị gãy xương tay, xương ngực bị gãy nát, hộp sọ bị tổn thương.
"Ha ha ha, ngươi chỉ có vậy thôi sao!"
"Vậy mà ngươi dám tự tin nghĩ rằng ngươi có thể đánh bại ta sao!"
Akazuha im lặng hững chịu sát thương.
"Tuyệt kỹ tất sát, Vô Ảnh Bạo Kích."
Akazuha liền phá vỡ đòn tấn công liên hoàn của Emiliaa, và tung các cú đá liên hoàn vào ả ta, những cú đá này mạnh đến mức đã phá vỡ luôn cả hình dạng bất khả chiến bại của cô ta.
"Cái gì!" Emilia bất ngờ thốt lên.
"Đừng nghĩ hổ không gầm thì lại tưởng là hello kitty."
Akazuha sẽ nghiêm túc, đòn tấn công này sẽ kết liễu Emilia.
"Chỉ ở có chừng đó sức mạnh, thì đừng có mà bố láo thế."
"Thần Uy Diệt Vực - Cú Đấm Diệt Thế."
Anh tung cú đấm về phía Emilia, cô ả đưa tay lên với ý định chặn lại cú đấm của anh, nhưng điều đó là không thể, cú đấm của Akazuha mạnh đến mức đã tạo ra một luồn sóng sung kích thổi bay toàn bộ cơ thể của Emilia và một nửa đám mây đen trên trời.
"Ôi trời ơi, đói quá đi, chưa ăn được miếng đồ ăn nào mà đã phải chiến đấu với quái rồi, haizzz..."
Akazuha từ từ đáp xuống mặt đất.
"Không thể nào... làm sao có thể."
Bỗng nhiên có tiếng ani đó như thể đang thì thầm vang lên sau ưng anh.
Anh quay lại và thấy Emilia, người đã bị hư hại nặng nề, mất hai cánh tay và một chân, mặt nạ của cô ta bị vỡ ra, để lộ khuôn mặt của một cô gái xinh đẹp.
"Mất chừng đó bộ phần mà ngươi vẫn đứng được à."
"Đúng là vi diệu."
"Tên khốn... rốt cuộc ngươi là thứ gì vậy chứ... một con người bình thường không thể sở hữu một sức mạnh kinh khủng khiếp như vậy được!"
"Hãy nói cho ta biết cách để ngươi có được thứ sức mạnh đó đi!"
"Thì chỉ cần tập thể dục mỗi buổi sáng là được thôi mà."
Akazuha lấy máy ảnh của mình ra, và chụp cảnh tượng trước mắt.
"À mà về câu trước câu hỏi kia."
"Ta chỉ là một nhiếp anh gia qua đường thôi, hãy nhớ lấy."
Nói xong ý của mình rồi anh quay người lại và rời đi.
"Tên... khốn... đứng lại đó... cho ta!"
Emilia cố gắng kêu Akazuha quay lại, nhưng hình bóng của anh đã biến mất sau đống đổ nát.
Còn ả ta thì liền ngã xuống và bất tỉnh.
Kết thúc chương 5
Note: dùng gia tốc thời gian để viết 5 chương truyện trong vòng một đêm, chắc tôi chết quá.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!